Chương 48: Vẫn Là Thần Tượng Của Đế Quốc?
Đeo Thất Hình Chú Giới, Thành Vi Bạch Ác Thần · 3rse · 73 chương · ~22 phút đọc · Tạo 28/07/2026
1-50
"Vãi chưởng, ông anh đào đâu ra thứ này thế? Mà tại sao Thanh Kiếm Của Đế Quốc lại hạ mình đi làm cái việc thấp kém như mở buổi hòa nhạc chứ? Thế chẳng phải sẽ làm tổn hại đến hình tượng của Đế quốc sao?"
"Thế tóm lại là ông có lấy hay không? Không lấy tôi để cho người khác."
"Ấy ấy khoan đã, tôi lấy, tôi lấy chứ! Bao nhiêu tiền?"
"Mười vạn đồng vàng."
"Mẹ nó, đắt thế! Sao ông không đi cướp luôn cho rồi!?"
"Không mua đúng không?"
"Đâu có, mua chứ mua chứ! Tha cho em đi ông anh, cả đời này em đã xin xỏ ông cái gì bao giờ đâu."
"Được rồi. Gọi một tiếng 'Cha' đi, tôi để lại cho ông với giá năm vạn."
"Cha, con xin cha đấy cha ơi. Con thực sự rất cần thứ này."
"Ngoan lắm con trai. Nhưng mà đây là tấm vé cuối cùng rồi, để cha giữ lại tự mình thưởng thức thôi."
"Cái đ■■ m■ nhà ông, cái đồ s■c v■■, tao ■■■■■■■!"
—x— Khi Artorius đưa mắt quét qua đám đông, cô chú ý thấy ở vài góc phía dưới lễ đài đang nổ ra những cuộc tranh cãi.
Sau khi nghe rõ nội dung cuộc tranh luận, Artorius không khỏi nhíu mày.
"Buổi hòa nhạc?"
"Nếu mình nhớ không lầm, đó chẳng phải là trò tiêu khiển dạo gần đây đang rất thịnh hành trong giới trẻ của Đế quốc sao? Việc đó thì có liên quan gì đến mình chứ?"
Nghĩ bụng như vậy, Artorius lại đảo mắt nhìn quanh đám đông một lần nữa.
Đúng lúc này, cô chợt phát hiện ra một bóng người trùm áo choàng đen viền vàng đang lén lén lút lút lách vào một góc khuất, trông vô cùng khả nghi.
Nhìn kỹ lại, đó dường như là một thiếu nữ tóc trắng.
Artorius: "?"
Còn chưa kịp định thần, thiếu nữ tóc trắng kia dường như đã chú ý đến cô, khẽ ngẩng đầu lên đối diện thẳng với ánh mắt của Artorius.
Bốn mắt nhìn nhau chuẩn chóc. Artorius nhìn thấy rõ mồn một một đôi mắt màu đỏ thẫm.
Artorius: "!"
Trong thoáng chốc, Artorius hoàn toàn sững sờ.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý ngắn ngủi, cô liền lên tiếng gọi Roland ở bên cạnh:
"Roland, ta đi ra ngoài một lát."
Nói đoạn, Artorius liền rời khỏi hoàng cung.
Bị bỏ lại tại chỗ, Roland trông có chút hoang mang trước sự rời đi đột ngột này.
"Lạ thật. Cô ấy bị làm sao thế nhỉ? Chẳng lẽ không thích bộ trang phục này sao? Nhưng rõ ràng Mệnh Vận Luân đã đặc biệt yêu cầu mình thiết kế như vậy mà, còn bảo cô ấy nhất định sẽ thích mê cho xem. Chẳng lẽ mình thiết kế lỗi chỗ nào rồi?"
Nghĩ đến đây, Roland lắc đầu:
"Thôi bỏ đi. Dù sao cô ấy cũng đã hộ quốc suốt ba trăm năm rồi, tính khí có chút thất thường cũng là chuyện bình thường. Cô ấy đã trầm mặc quá lâu, lâu đến mức mình còn từng lo lắng cho trạng thái tâm thần của cô ấy nữa là."
—x— Ngay lúc Roland đang thầm than ngắn thở dài trong lòng, Artorius đã đi xuống giữa đám đông.
Thông qua quyền năng được ban cho từ Vương Miện Của Đế Quốc, cô đã che giấu sự hiện diện của mình đối với nhận thức của đám đông xung quanh.
Và cứ như vậy, Artorius nhanh chóng tiếp cận cô gái kia.
Kết quả đúng như những gì cô đã nghi ngờ.
"Chủ thượng?"
Cô gái đang nhìn dáo dác trong góc khuất này chẳng phải ai khác ngoài Tạ Bạch.
Phải mất đến hai ngày trời, Sự Ác Ý Của Thế Giới mới rốt cuộc lắng xuống đủ để Tạ Bạch có thể đến thăm thế giới thực.
Nhìn thấy Artorius đột nhiên xuất hiện, trên mặt Tạ Bạch ngay lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên:
"Ồ, đây chẳng phải là ngài Thanh Kiếm Của Đế Quốc cao quý sao. Thật vinh hạnh khi được gặp——" Còn chưa kịp nói hết câu, Artorius đã vội vàng bịt miệng cô lại.
"Xin Người đấy, Chủ thượng, đừng gọi thần như vậy..."
Chân mày Artorius khẽ cụp xuống:
"Ít nhất thì... bỏ chữ 'ngài' đi ạ."
Thấy cảnh này, Tạ Bạch híp mắt cười:
"Được rồi, được rồi, không trêu ngươi nữa. Nhưng mà Artorius này, bộ trang phục này mặc trên người ngươi trông thực sự rất hợp đấy, khá là đẹp."
Vừa nói, ánh mắt Tạ Bạch vừa vô thức lướt xuống đôi tất đùi trắng của đối phương.
Ừm, hơi xuyên thấu một chút, rất tuyệt.
"Chủ thượng, Người thực sự thích bộ trang phục này sao?"
"Ngươi nghĩ sao?"
Nghe vậy, Artorius khẽ rụt tay lại:
"Ừm... chỉ cần Chủ thượng thích là được ạ."
【Kích hoạt "Chinh Phục". Độ thiện cảm của Đế quốc Ardust +100】 【Độ thiện cảm của Đế quốc Ardust: -900】 Tạ Bạch: "?"
Trố mắt nhìn cái hộp thông báo đột ngột hiện ra, Tạ Bạch có chút mờ mịt.
Cái "Chinh Phục" này... là sao?
Thật luôn?
Trước khi Tạ Bạch kịp phản ứng, Artorius đã lên tiếng trước:
"Đúng rồi, Chủ thượng, mấy cái tin đồn về việc thần sẽ tổ chức một buổi hòa nhạc... có phải là do Người tung ra không?"
Nghe câu hỏi của Artorius, Tạ Bạch khẽ mỉm cười:
"Đúng vậy. Và phản hồi thu về vô cùng tuyệt vời đấy nhé. Vé có giá hai vạn đồng vàng một tấm, vậy mà năm vạn vé đã bán sạch sành sanh chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ.
Tổng cộng là mười tỷ đồng vàng, mà đây mới chỉ là buổi biểu diễn ra mắt thôi đấy. Nếu sau này chúng ta bắt đầu bán vật phẩm ngoại trang và đồ lưu niệm, lợi nhuận có thể tăng lên gấp hàng chục lần."
"Kiếm tiền sao? Chủ thượng, nếu Người cần vàng thì chỉ cần nói một tiếng là được mà. Thần hoàn toàn có thể cung cấp cho Người..."
"Được rồi, được rồi. Chúng ta đừng công tư lẫn lộn chứ, ta thực ra lại thích tự mình kiếm theo cách này hơn."
Trên thực tế, Tạ Bạch đã kiếm được một trăm tỷ đồng vàng.
Dưới sự phán quyết của Phước lành Tham Lam, những giao dịch này được coi là hợp pháp, từ đó kích hoạt hiệu ứng nhân mười lượng vàng thu được.
Với mức tăng trưởng vô lý đến mức phi lý từ Phước lành Tham Lam, ngay cả khi Tạ Bạch hoàn toàn không có một chút khiếu kinh doanh nào, cô vẫn có thể lăn cầu tuyết lợi nhuận thông qua việc tích lũy một lượng vốn khổng lồ, mang đến cho nền kinh tế của Đế quốc Ardust một cú chấn động nhẹ.
Tuy nhiên, Tạ Bạch rất hiểu rõ về hệ lụy của lạm phát.
Dù hiện tại cô vẫn chưa hoàn toàn nắm vững cơ chế vận hành kinh tế thực tế của thế giới này, nhưng để cho an toàn, cô quyết định sẽ cất giữ số vàng đã được nhân mười kia vào trong kho đồ của mình để gia tăng giới hạn sát thương của bản thân.
Cô sẽ chỉ sử dụng phần lợi nhuận gốc còn lại để đầu tư vào các hoạt động kinh tế.
Ví dụ như, phát triển nền kinh tế thần tượng của Đế quốc.
Theo những gì Tạ Bạch quan sát được, nền kinh tế của Carlo-Srilanka vô cùng thịnh vượng và cởi mở, thậm chí còn nuôi dưỡng cả một nền văn hóa thần tượng sơ khai thông qua những việc như tổ chức các buổi hòa nhạc.
Nhưng nó vẫn mới chỉ ở giai đoạn chập chững. Các buổi hòa nhạc của Carlo-Srilanka chỉ là hoạt động giải trí tư nhân quy mô nhỏ, chưa được phát triển lên tầm cỡ quốc gia.
Một nguyên nhân lớn dẫn đến việc này, bên cạnh thời gian phát triển ngắn ngủi, chính là do người dân trong Đế quốc đều đồng lòng sùng bái Artorius.
Vị siêu chiến thần đã hộ quốc suốt ba trăm năm này từ lâu đã trở thành chỗ dựa tinh thần tối cao của mỗi một người dân Đế quốc.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã khác.
Sau khi Orion thông báo về cái chết của Artorius, những người dân mất đi chỗ dựa đó đã rơi vào trạng thái vô cùng đau buồn và trống trải.
Thế rồi, ngay liền sau thông báo băng hà, ông lại tuyên bố bổ nhiệm một Thanh Kiếm Của Đế Quốc mới, một người sẽ kế thừa cái tên của Artorius.
Điều này ngay lập tức mang đến cho những người dân đang đau thương một biểu tượng mới để hướng về.
Cộng thêm việc dáng vẻ hiện tại của Artorius thực sự vô cùng đáng yêu, vô cùng hoàn hảo để ra mắt với tư cách một thần tượng, Sự ủng hộ của người dân dành cho cô thậm chí còn bùng nổ mạnh mẽ hơn cả trước đây.
Chính vì vậy, Artorius hiện tại đã hội tụ đầy đủ cả thiên thời, địa lợi lẫn nhân hòa.
Cô chính là nhân vật lý tưởng nhất để mở màn cho ngành công nghiệp thần tượng.
Và quả thực, mọi chuyện đã diễn ra đúng như vậy.
Sau một vài thao tác thao túng của Tạ Bạch, phản hồi dành cho buổi hòa nhạc của Artorius bùng nổ đến mức không tưởng.
E là chẳng bao lâu nữa, người dân từ các thành phố khác cũng sẽ lũ lượt kéo đến Carlo-Srilanka chỉ để được chiêm ngưỡng dung nhan của Thanh Kiếm Của Đế Quốc.
Nếu không phải vì giới hạn sức chứa của địa điểm tổ chức, Tạ Bạch thậm chí còn có thể bán được nhiều vé hơn nữa.
Nhưng xét đến việc nguồn thu thực sự nằm ở đống đồ lưu niệm sắp sửa mở bán, Tạ Bạch cũng không quá bận tâm đến doanh thu tiền vé.
Bên cạnh việc kiếm tiền, việc bán đống vé đó còn phục vụ cho một mục đích quan trọng khác.
Để thu hút sự chú ý của một tên lolicon biến thái nào đó, làm chậm lại tiến độ tìm kiếm Tạ Bạch của ả. [note100862] Trong khi đó, Artorius trông có vẻ đầy bất an:
"Nhưng mà... Chủ thượng, ngay cả khi Người muốn thần làm việc này, thần cũng không hề giỏi mấy thứ này đâu ạ..."
Nhìn thấy sự do dự của Artorius, Tạ Bạch vỗ vỗ vai cô:
"Đừng lo lắng về chuyện đó. Ta sẽ dạy ngươi. Và với cường độ linh hồn hiện tại của ngươi, ta tin chắc ngươi sẽ học được rất nhanh thôi."
"Vâng... nếu Người đã nói vậy, Chủ thượng."
Mặc dù Artorius trông có vẻ đầy miễn cưỡng, nhưng vì đây là yêu cầu của Tạ Bạch, cô vẫn chọn cách chấp nhận nó.
"Đúng rồi, Artorius, mối đe dọa mà ngươi sắp phải đối mặt... có phải là vị Đại Thống Soái sắp trở về kia không?"
"Vâng, thưa Chủ thượng... Ủa... Chẳng lẽ Người đã lén nghe trộm thần sao?"
Khóe miệng Tạ Bạch khẽ giật giật.
Xin lỗi nhé, cái câu đó có ý gì vậy hả?
Trông cô thực sự giống loại biến thái chuyên lén lút chui vào bóng của người khác, tàng hình rồi rình mò họ lắm à?
Nhìn thấy Artorius đang nghiêng đầu đầy hoang mang, Tạ Bạch khẽ ho một tiếng để chữa ngượng:
"Khụ khụ, chuyện đó không quan trọng. Ta nhắc đến chuyện này là vì có một tin tốt muốn thông báo cho ngươi."
"Tin... tin tốt gì ạ?"
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Artorius đột nhiên có cảm giác rằng đây hoàn toàn chẳng phải là tin tốt lành gì cho cam.
"Đơn giản lắm: Ta đã sớm gài người vào bên trong quân đội của Đại Thống Soái rồi, cho họ lan truyền tin tức về buổi hòa nhạc của ngươi. Và phản hồi ở bên đó thậm chí còn cuồng nhiệt hơn ở đây gấp nhiều lần."
Artorius: "?"
"Nói một cách đơn giản, hiện tại đã có hơn chín mươi phần trăm binh lực của phe địch đang âm thầm ủng hộ ngươi rồi."
"Họ đang hô vang các khẩu hiệu kiểu như 'Vì Hoàng Đế!' và trà trộn vào quân đội của Đại Thống Soái với tư cách là nội gián nằm vùng."
"Ngươi thậm chí sẽ không cần phải lo lắng về việc người mình đánh người mình, làm tiêu hao đi thực lực của Đế quốc nữa."
Nói đoạn, Tạ Bạch bồi thêm một câu:
"Nếu ta nhớ không lầm, cái này trong binh pháp người ta gọi là... Mưu công[note100863] đúng không nhỉ?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn