Chương 19: Hướng Dẫn Phá Đảo Toàn Thành Tựu
Đeo Thất Hình Chú Giới, Thành Vi Bạch Ác Thần · 3rse · 73 chương · ~20 phút đọc · Tạo 28/07/2026
1-50
"Chủ thượng?"
Tạ Bạch ngó nghiêng xung quanh một vòng nhưng chẳng thấy bóng dáng ai khác.
'Chẳng lẽ gã đang gọi mình?
Không đúng, mình thành chủ nhân của cái gã này từ bao giờ thế?
Với lại, mình đang trốn kỹ như thế này cơ mà, sao lại có thể làm lộ khí tức khiến đối phương chú ý được? Hơi sợ rồi nha.'
Sự cẩn trọng tối đa khiến Tạ Bạch quyết định giữ im lặng, tuyệt đối không lộ diện.
Bầu không khí rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến ngạt thở.
Trước không gian không một lời hồi đáp, Trấn Hồn Giả khẽ thở dài một tiếng như thể đã dự liệu trước từ lâu:
"Xin hãy xá tội cho chúng thần, thưa Chủ thượng. Chính sự cám dỗ của chư thần năm đó đã khiến chúng thần lầm đường lạc lối mà phản bội ngài. Thần biết tội nghiệt của chúng thần vô cùng sâu nặng."
"Thần đã canh giữ ở nơi này suốt mười triệu năm qua, chưa từng một khắc rời bỏ. Chỉ hy vọng chút cống hiến mọn này có thể đổi lấy một tia khoan dung từ ngài."
Dứt lời, Trấn Hồn Giả lấy ra một cuộn da cừu rồi hất nhẹ lên không trung:
"Chủ thượng, theo như lời tiên tri của ngài, những linh hồn lạc lối này sẽ đóng một vai trò quan trọng trong tương lai, trở thành bước đệm mở ra con đường trở lại cho ngài."
"Nếu thời khắc trong lời tiên tri đã đến, xin ngài hãy đi theo sự chỉ dẫn này, đập tan màn sương mù nơi đây và tự tay lấy lại tất cả những gì thuộc về mình."
Khi cuộn da cừu đang bay lơ lửng giữa chừng, Tạ Bạch theo bản năng đưa tay chộp lấy.
【Đã nhận được "Hướng Dẫn Phá Đảo Toàn Thành Tựu - Ngôi Làng Hoang Phế"】
'Tên gì thô dữ vậy.'
Khóe miệng Tạ Bạch khẽ giật giật.
Ngay khi cuộn da cừu được thu vào không gian ba lô của Tạ Bạch, Trấn Hồn Giả cũng lập tức nhận ra món đồ đã biến mất. Gã lại âm thầm cúi đầu, trầm giọng tuyên thệ:
"Sự khoan dung của ngài quá mức xa xỉ, thần không dám cầu xin. Nếu sự chỉ dẫn này có thể giúp ngài một lần nữa trỗi dậy, thì đó sẽ là vinh hạnh lớn nhất đời thần. Thần đã hoàn thành sứ mệnh, có thể trở về với vòng tay của hư không bất cứ lúc nào."
Nói đoạn, Trấn Hồn Giả lại rơi vào trạng thái trầm mặc, biến thành một pho tượng bất động đầy áp lực như ban đầu.
Trong khi đó, Tạ Bạch đã sớm lách người chuồn thẳng ra xa từ lâu.
Đối mặt với chuỗi hành động kỳ quặc của Trấn Hồn Giả, Tạ Bạch rõ ràng là chẳng hiểu mô tê gì:
"Cứ lầm bầm cái quần què gì thế không biết, động một tí là đóng vai vĩ nhân thích chơi chữ, mở mồm ra là phản bội với xá tội."
"Làm như kiểu có một đoạn lịch sử bí ẩn thầm kín nào đó không bằng."
Dù mở miệng là phun ra một rổ lời thoại cà khía, nhưng Tạ Bạch cũng không phải kẻ ngốc. Cô lờ mờ đoán được vài bí mật ẩn sau những lời nói đó.
Việc Trấn Hồn Giả có thể nhận ra một Tạ Bạch đang ở trạng thái Linh hóa—dù chỉ là một tia khí tức nhỏ nhoi—đối với cô là một điều cực kỳ phi lý. Điều này chứng tỏ giữa Trấn Hồn Giả và cô chắc chắn có mối liên kết nào đó.
Cộng thêm cái tên đơn giản đến thô thiển của cuộn da cừu kia, cô bắt đầu nảy ra một suy đoán:
'Chẳng lẽ mình có một cái "acc clone cấp cao" đầy bí ẩn nào đó đã tồn tại ở đây từ thuở sơ khai, lại còn chu đáo dọn sẵn đường đi nước bước cho bản thân trong tương lai sao?
Và việc mình đang làm hiện tại là đi thu hồi cái acc clone đó để diễn vở kịch "Sự trở lại của nhà vua"?
Nếu thật sự là như vậy, thì cái "mình" của lúc đó có còn là cái "mình" của hiện tại nữa không...?'
Cái đầu nhỏ của Tạ Bạch khẽ lắc lư nguầy nguậy.
Suy cho cùng, đây cũng chỉ là suy đoán của riêng cô. Nếu cô dễ dàng tin vào cái kết luận đó, chẳng khác nào tự đẩy mình vào vũng lầy của những thuyết âm mưu, phủ nhận hoàn toàn ý nghĩa tồn tại của chính mình.
Thay vì sở hữu một quá khứ bí ẩn xa xăm nào đó, Tạ Bạch thà tin rằng mình chỉ là một kẻ vừa mới chân ướt chân ráo đến đây để kế thừa di sản mà thôi.
Nghĩ vậy, Tạ Bạch lôi cuộn da cừu vừa nhận được ra xem.
【Hướng Dẫn Phá Đảo Toàn Thành Tựu - Ngôi Làng Hoang Phế】
"Cái tên làm người ta cạn lời thật sự."
Nếu thật sự có một thực thể nào đó đang lót đường cho cô, thì hẳn kẻ đó cũng phải là một tay nhiễm nặng văn hóa internet thế kỷ 21, lại còn có gu hài hước kiểu game thủ. Bởi vì cái tên "Hướng Dẫn Phá Đảo Toàn Thành Tựu" này, người bình thường không thể nào nặn ra nổi.
"Thôi bỏ đi, mình cũng mới tới đây chưa lâu, nghĩ nhiều làm gì cho mệt xác."
"Thay vì ngồi đây xoắn não, cứ đi theo bản hướng dẫn này để phá đảo phó bản cái đã rồi tính tiếp."
Dứt lời, Tạ Bạch trải cuộn da cừu ra: 【Bước một: Ngước đầu nhìn về phía mặt trời, đi thẳng theo hướng mặt trời cho đến khi phát hiện một cái giếng nước. Trong cái gầu múc nước dưới giếng có giấu một chiếc chìa khóa, có thể dùng để mở cánh cửa bí mật dưới đáy giếng. À mà, nhớ cẩn thận lũ tử linh phục kích dưới giếng~ 】
"Ơ, chỗ này vậy mà lại có một cái giếng nước này."
Edward dừng bước.
Cecilia đi bên cạnh thấy thế cũng tò mò ghé đầu sát lại:
"Oa, không ngờ Edward ca ca lại lợi hại thế nha, mới đó đã tìm thấy nguồn nước rồi."
Chẳng thèm đoái hoài đến lời nịnh bợ của Cecilia, Edward đi thẳng tới bên thành giếng:
"Dọc đường đi đụng phải lắm tử linh như thế, tí nữa thì phơi xác giữa đường. Giờ tranh thủ múc ít nước lên uống rồi nghỉ ngơi một lát đã."
Ngay khi Edward vừa đưa tay tính kéo cái gầu nước ở dưới lên, một bóng ma kinh dị từ dưới giếng bỗng nhiên lao thẳng thẳng vào mặt hắn.
【Phù Không Tử Linh - Lv. 80】 [note98062]
"Mẹ kiế—" Còn chưa đợi Edward kịp gào hết câu, Cecilia đã nhanh như cắt kích hoạt hộ phù, lao thẳng lên tặng cho con tử linh một cú chí mạng.
-4, 128, 200!
Đáp đất, thu đao.
Một chuỗi động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, giây sát con tử linh trong một nốt nhạc, khiến Edward đứng hình mất 5 giây vì không kịp load tình huống.
"Ờ... cảm ơn cô nha."
Cecilia ngoan ngoãn quay người lại, cười híp cả mắt nhìn Edward:
"Không có chi đâu mà~ Dù sao thì bảo vệ Edward ca ca cũng là sứ mệnh của em mà lị."
Giải quyết xong con quái nhảy bổ vào mặt, Edward lại quay lại bên thành giếng:
"Phù, múc cái nước thôi cũng bị tử linh mai phục, đúng là nhọ hết chỗ nói."
Vừa lẩm bẩm, Edward vừa dùng lực kéo chiếc gầu từ dưới giếng lên. Dựa theo kinh nghiệm số nhọ thường ngày của mình, cái giếng này không ngoài dự đoán sẽ...
"Không có nước."
Trong gầu hoàn toàn khô ráo, không có lấy một giọt nước. Thay vào đó, bên trong nằm chễm chệ một chiếc chìa khóa đầu lâu có hình thù cực kỳ quái dị.
Đúng lúc này, Cecilia lại sấn tới ghé mắt nhìn vào:
"Ái chà, câu này em biết nè! Theo motif của mấy truyện trinh thám, đáp án thường nằm ngay cạnh câu đố luôn."
"Xung quanh đây bán kính trăm dặm chỉ có cái giếng này là khả nghi nhất, lại thêm cái giếng này bị khô cạn, nên em đoán chắc chắn dưới đáy giếng có một cánh cửa bí mật cần dùng tới chiếc chìa khóa này."
Cecilia chỉ bằng vài câu ba xàm ba láp đã đúc kết ra ngay kết luận, làm người ta khó mà không nghi ngờ có phải cô nàng đang đoán bừa hay không.
"Tạm thời tin cô vậy."
Edward thảy chiếc chìa khóa sang cho Cecilia:
"Cô đó, xuống dưới xem thử có cái cánh cửa bí mật như cô nói không."
Đón lấy chiếc chìa khóa, Cecilia đầu tiên là tỏ ra ngỡ ngàng, sau đó hai mắt bắt đầu rơm rớm nước mắt đầy kịch tính:
"Kìa, anh nỡ lòng nào bắt một thiếu nữ chân yếu tay mềm, xinh đẹp tuyệt trần như em đi làm cái việc nguy hiểm thế này sao?!"
"Lỡ như em trượt tay một cái, ngã chết tươi ở dưới đó thì tính thế nào?!"
Đối với màn kịch này, Edward hoàn toàn miễn nhiễm, dửng dưng đáp:
"Thôi bớt diễn đi, tôi ngã chết thì còn nghe được, chứ cái tầm cỡ cô có khi nhảy thẳng xuống chân cũng chẳng trẹo nổi đâu."
Thấy bài văn vở bị bẻ gãy, Cecilia lập tức thu lại vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, phụng phịu:
"Hứ, đã được Edward ca ca tin tưởng đến thế, thì tiểu nữ đành phải vì ca ca mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng vậy."
Dứt lời, Cecilia làm ngay một cú Backflip cực kỳ đẹp mắt, lao thẳng đầu xuống giếng.
Edward: "?"
Cảnh tượng này làm hai mắt Edward suýt thì rớt ra ngoài:
"Khoan đã, cắm đầu xuống trước luôn?!"
Liều mạng đến thế cơ à?
Edward hít một ngụm khí lạnh.
Quả nhiên là hắn đã quá khinh địch rồi. Cái ngữ này mà là sát thủ cái nỗi gì, đây rõ ràng là một Cuồng chiến sĩ nhưng lại thích mặc đồ Sát Thủ để đi farm sát thương chí mạng thì có!
Edward không khỏi nhớ lại trải nghiệm suốt chặng đường vừa qua. Trải qua tổng cộng 23 trận chiến bị lũ tử linh bao vây, Cecilia trận nào cũng lao lên vỗ mặt solo tay đôi trực diện với quái.
Rõ ràng là đứng ngay trước mặt kẻ địch, thế mà cô nàng vẫn kích hoạt được cơ chế "tấn công lén lút" để nổ dame chí mạng của hệ Sát Thủ một cách thần kỳ.
Phải thừa nhận rằng, Thiên Mệnh Chi Tử đi theo nhánh Sát Thủ đúng là không hề đơn giản. Lối đánh này có chút... khác bọt so với người bình thường.
Vậy nói đi cũng phải nói lại, bản thân hắn là Thiên Mệnh Chi Tử đi theo nhánh Luyện kim thuật sư. Liệu có nên tự mày mò tìm ra một phong cách chiến đấu đột phá, khác hẳn với những Luyện kim thuật sư truyền thống hay không?
Edward bắt đầu rơi vào trầm tư, nghiêm túc suy nghĩ về định hướng phát triển trong tương lai của mình.
Chỉ một lát sau, Cecilia đã thoăn thoắt bò từ dưới giếng lên, không quên mang theo một tin tức sốt dẻo:
"Dưới đáy thực sự có một cánh cửa bí mật nè anh ơi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn