Chương 67: Chương 65: Giờ Thì, Bắt Đầu Thôi Nhỉ
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 1: Thời kỳ Bùng Nổ của VTuber
"Giờ thì, chúng ta cùng chơi game thôi nào!"
『Chơi tới bến luôn!!! 』
"Lần này chúng ta sẽ thi đấu nhiều trò nhé."
— Ồ~ — Có vẻ thú vị đấy — Mà khoan, cái này là đang ngồi cạnh nhau chơi đúng không — Nhắc mới nhớ, đúng rồi ha — Khéo Purimu lại cáu rồi lao vào vật Nesui ra mất — Lmao
"Trước tiên là chơi bóng bàn nhỉ."
Chơi cho vui thôi nên luật cũng đơn giản, ai ghi được 3 điểm trước là thắng.
『Nhìn tui thế này thôi chứ đánh bóng bàn được lắm đó nha. 』
"Thật không đấy?"
Tôi liếc mắt nhìn sang bên cạnh.
Yone trông cực kỳ tự hào, tràn đầy tinh thần chiến đấu.
"Uwa, cái mặt nhìn gợi đòn vãi."
『Này! Quá đáng vừa thôi nha. 』 — Chê thẳng mặt luôn ww — Sát thương chí mạng đó — Hình như vừa có tiếng gì kêu to lắm đúng không?
— Lại lao vào vật nhau à?
— Thường thì con trai mới là người chủ động tấn công chứ nhỉ?
— Nhìn Nesui thế thôi chứ ổng hiền lắm... chắc vậy
"Này Purimu. Vướng víu quá đấy."
Tự dưng trèo lên người tôi thế này thì đúng là vướng thật. Mà nay nhỏ động chạm nhiều quá cơ.
Thấy cũng hơi gai mắt nên tôi quyết định sẽ hành cho nhỏ ra bã.
Trận đấu không khoan nhượng của Nesui chính thức bắt đầu.
『Hả? 』
『Ế? 』
『Tại sao chứ!!! 』 Chà, chẳng cần phải nói cũng biết, tôi đã bón hành cho nhỏ với tỷ số 3-0. Kết quả là nhỏ cay cú đòi tái chiến, và chúng tôi lại chơi tiếp.
Kết quả vẫn vậy.
Chẳng hiểu sao tôi có thể dễ dàng đọc vị được suy nghĩ của Yone. Kiểu như nhỏ chắc chắn sẽ đánh vào chỗ này. Hoặc nhỏ sẽ cố né chỗ kia.
『Cho tui thêm một cơ hội nữa đi!! 』
"Một lần cuối thôi đấy."
Người ta thường nói "Sức chịu đựng cũng có giới hạn", coi như đây là lần cuối đi. Đằng nào thì tôi cũng thắng thôi.
『Bây giờ tui sẽ hành ông ra bã! 』
"Không, đánh bao nhiêu lần thì kết quả cũng... hử?"
Phong cách đánh của nhỏ khác hẳn lúc nãy.
Khác đến mức khiến tôi nghi ngờ không biết có phải là cùng một người chơi hay không.
"Sao tự dưng giỏi thế!?"
Bị đánh úp bất ngờ, tôi để mất 1 điểm.
『Hứ. 』 Khó chịu với cái điệu cười đắc thắng này ghê.
Tôi xốc lại tinh thần, dồn sự tập trung cho pha tiếp theo, nhưng hoàn toàn không thể bắt bài nhỏ được nữa.
Cảm giác như vừa mới đoán được nước đi này thì nhỏ đã ngay lập tức chuyển sang một phương án khác.
Lần cuối mình trải qua cái cảm giác này là từ lúc nào rồi nhỉ………………
Cũng thú vị phết. Phải chơi hết sức thôi…
『Uwa! 』 Tôi nhắm vào sơ hở của nhỏ nhưng nhỏ vẫn kịp thời phản đòn trong gang tấc.
Drop shot, Backspin, rồi tiếp đến là Sidespin, Tôi thử đủ mọi cách tấn công nhưng nhỏ đều chặn được hết.
Thêm vào đó, khi Purimu chuyển sang tấn công, nhỏ toàn đánh ra những đường bóng hiểm hóc.
"Hả? Đỉnh vậy."
— Đang đánh giải hay gì vậy?
— Đừng có tự tiện mở giải đấu chứ ww — Cứ thế này thì có phân thắng bại được không?
— Chịu — Nhưng mà xem cuốn phết
『Chắc tui phải nghiêm túc thêm chút nữa thôi. 』 Nói rồi, quỹ đạo di chuyển của nhỏ lại thay đổi. Và những pha xử lý không thể đoán trước cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Lượng thông tin cần xử lý nhiều đến mức tôi buộc phải phản xạ trước khi kịp suy nghĩ.
"Chết dở."
Tôi vô tình mắc lỗi, và nhỏ không bỏ lỡ cơ hội, tung ra một cú đánh quyết định không chút nương tình.
『Ngon! 2-0 rồi nha. 』
"Vẫn còn cơ hội mà……"
『Làm gì có chuyện đó. 』 Chuyển động của nhỏ không hề khoan nhượng. Tiếng lách cách phát ra liên tục từ chiếc tay cầm bên cạnh đã nói lên điều đó. Mình có thể thắng được ván này không đây?
— Căng rồi — Trình độ đang vượt cả Nesui luôn kìa — Purimu cứ như đánh với máy ấy — Đỉnh quá đi mất — Cơ mà Nesui vẫn trụ được cũng ghê thật
"Khỉ thật."
Nãy giờ tôi chỉ có thể phòng thủ và đánh trả.
Nhỏ thậm chí còn không cho tôi thời gian để nghĩ cách phản công.
『Tới luôn, tới luôn đi. 』 Căng thật đấy. Bình thường tôi vẫn hay né bóng. Vậy thì làm ngược lại là được chứ gì?
Không. Không phải thế. Điều kiện hoàn toàn khác nhau. Dù có nhận diện được quỹ đạo bóng trong nháy mắt, thì việc nghĩ ra chiến thuật ngay trong khoảnh khắc đó là cực kỳ khó. Kết quả chính là cái thế phòng ngự bị động như bây giờ đây.
"Không, mạnh quá rồi đấy."
Nhỏ liên tục sử dụng bóng xoáy đã đủ phiền phức rồi, nhưng hễ có cơ hội là nhỏ lập tức dứt điểm mới là thứ đáng sợ. Chỉ cần lơ là một chút là toang ngay.
Cứ đinh ninh là sẽ thắng nên mới chọn bóng bàn vậy mà.
『Lên nào, lên nào! 』 Đến nước này thì việc tìm thời điểm để phản công còn quan trọng hơn là việc suy nghĩ xem phải đánh thế nào.
"Ghê thật!"
Cảm giác như cả đời này cũng chẳng ghi nổi một điểm vậy.
Tình hình này có vẻ không ổn chút nào nhỉ?
Tôi không được phép để mất thêm dù chỉ một điểm, ấy vậy mà chỉ có thể gồng mình lên chống đỡ.
Chút xíu sơ sẩy thôi là gameover.
Mà, có bung hết sức ở đây thì cũng chẳng được lợi lộc gì, hay là mình nương tay chút nhỉ…
Nhưng mà, làm gì cũng phải dốc toàn lực để giành chiến thắng!
Tôi không muốn phá vỡ nguyên tắc này.
Thế nên tôi sẽ không bỏ cuộc!!
"Ora ora ora."
Giờ thì chẳng biết ai đang công ai đang thủ nữa rồi.
— Đang rally (đánh qua đánh lại) hả...?
— Cái này đâu phải rally ww — Toàn mấy cú dứt điểm liên tục — Nesui trụ được thế này cũng kinh dị phết — Làm ơn nhận ra cái độ ảo ma khi ổng đánh trả được hết mấy quả đó đi Tôi bất chợt liếc nhìn nhỏ. Sâu trong ánh mắt như rực lửa, có vẻ như nhỏ đang chơi hết mình.
『Tớiiiiiii luôn đi』
"Hả."
Một cú đánh thẳng đầy uy lực vào cái thời điểm không ai ngờ tới. Quá nhanh khiến tôi không kịp trở tay, và cứ thế nhận lấy thất bại.
"Khỉ thậttttt."
『Ngonnnnnnnn. 』 — Đỉnh vãiiiii — Cái quái gì đây — Khéo mấy ván trước bả cố tình thả để giữ sức cho ván 3 này ấy chứ — Chắc kèo luôn ww — Trông Purimu vậy thôi chứ ghê gớm lắm nha — Dù sao bả cũng là Top 3 HESKAL Cup đấy
『Tui đã cố gắng lắm đó nha~♡』
"Ranh ma..."
Tôi vô thức thì thầm, nhưng có vẻ nhỏ đã nghe thấy. Thế là tôi bị nhỏ đấm cho một phát khá đau.
Tiện thể thì sau đó chúng tôi có chơi thêm vài trò nữa, và hình như tôi dần hiểu được chiến thuật của Yone rồi thì phải.
Đầu tiên là tỏ ra yếu đuối, sau đó mới thể hiện sức mạnh để thu hút sự chú ý của người xem...
Thực ra lúc chơi bóng bàn tôi đã mang máng nhận ra rồi.
Nhưng vẫn chưa dám chắc.
Bởi vì.
(Yone làm gì đủ IQ để suy tính sâu xa đến mức đó cơ chứ.) Hơi phũ một chút, nhưng chắc chắn là thế.
Chính vì vậy, tôi chỉ có thể kết luận rằng hành động kỳ quái đó là do bản tính của nhỏ mà thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn