Chương 61: Chương 59: Cảm Giác Vốn Có
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 1: Thời kỳ Bùng Nổ của VTuber — Hình như mượt hơn mọi khi nhỉ?
— Tui cũng nghĩ thế — Quả nhiên là vậy sao?
— Bình thường đã giỏi rồi nhưng lần này kiểu gì ấy nhỉ?
— Khác biệt đẳng cấp luôn ấy chứ Hiện tại tôi đang được chơi thử bản VR của【end world】.
Phong độ hiện tại khá ổn nên tôi đã nhảy thẳng vào Rank luôn.
"Đạn trúng khá phết."
Vũ khí tôi dùng là Sniper và SMG. Dùng Shotgun cũng được thôi, nhưng đã cất công thì tôi muốn thử thế này.
"A, đằng kia cũng có kìa."
Cảm giác rất giống với【world war】 mà tôi thường chơi. Hơn hết, việc sử dụng VR mang lại cảm giác cực kỳ tương đồng.
Quả nhiên dù dùng tay cầm hay là phím chuột, aim vẫn khá mượt.
"Ngon, ép góc thôi."
Dùng Sniper bắn trúng thân địch xong là tôi lao lên ép góc ngay. Sau đó đổi sang SMG đột kích để kiếm kill.
Để leo lên bậc Master, chỉ dựa vào thứ hạng thì rất khó. Phải kiếm thêm cả kill nữa thì điểm mới lên nổi.
Vậy nên tôi mới đang khô máu thế này đây.
— Đang mấy kill rồi?
— Qua mốc 10 rồi — Quả này khéo lại phá kỷ lục nữa — Không, thế thì ảo quá...
— Nhưng tốc độ này thì nhanh vãi — Kiểu này lên Master chắc kèo rồi Khi số người sống sót tụt xuống dưới 15, số kill của tôi đã là 11, một tiến độ rất ổn. Nhờ áp dụng chiến thuật "cứ thấy địch là ép góc", tôi đã hạ gục được kha khá.
"Đằng kia cũng có à?"
Dùng Sniper dò tìm mục tiêu từ trên cao. Cứ hễ thấy địch là xông tới tấn công, tôi đã chơi theo cách đó từ nãy đến giờ.
"Ngon, tới luôn."
Đối phương vẫn chưa nhận ra tôi và đang mải miết chạy. Thế nên tôi đã chớp thời cơ nổ súng trước.
Giá mà viên Sniper vừa nãy trúng đầu thì tốt, nhưng lại trúng thân mất rồi. Mà, trúng là ngon rồi.
Đổi sang SMG và lập tức lao lên thôi.
"Ngon, 12 kill."
—?
—??
— Hả?
— Tên này tởm vãi — Người như thế này mới lên được Master sao — Hiếm khi thấy ai tay to cỡ này đấy Tôi muốn bắn Sniper ổn định hơn chút nữa.
Vì độ lệch đạn khác với 【world war】 nên sai số ít nhiều cũng ảnh hưởng.
Chắc phải chơi dần cho quen thôi...
Ngay lúc đó, những kẻ địch nghe thấy tiếng súng liền kéo tới.
"Đến lúc quẩy rồi nhỉ."
Tới đây tôi vứt khẩu Sniper đi và nhặt Shotgun lên. Hoàn toàn chuyển sang chiến thuật cận chiến. Khi vòng bo thu hẹp lại thì Sniper cũng ít đất dụng võ hơn, nên tôi muốn đổi vũ khí ngay lúc này.
"Ngon, đi thôi."
Kẻ địch vừa nã AR vừa lao tới. Lúc này tôi sẽ làm gì ư?
"Thì, sẽ làm thế này chứ sao."
Tôi vừa né đạn vừa cầm SMG ép góc ngược lại. Kẻ địch cũng bối rối đổi sang Shotgun.
Đương nhiên là tôi né luôn cả đạn Shotgun, cứ thế nắm lấy lợi thế và giành chiến thắng.
"13 kill rồi ha."
Số người sống sót chỉ còn 10, nhưng vẫn nằm trong tiến độ phá kỷ lục thế giới.
— Kill ảo lòi — Né đạn kinh vãi — Còn chẳng biết là có thể né được đạn luôn ấy — Mà chắc phải máy cấu hình siêu cao mới làm được — Dù sao thì trình độ cũng không với tới nổi — Chuẩn luôn — Quả này có khi nào...
— Bản VR đáng sợ quá Có vẻ chỗ khác cũng đang giao tranh nên tôi chạy qua đó. Địch đang giao tranh qua lại rất cân kèo, cứ cấu rỉa HP của nhau liên tục. Mà, ngay lúc cả hai bên đều bị rút máu thì tôi mới nhảy vào cơ...
"Lúc này đây!"
Trước mắt tôi xả SMG vào một tên. Chẳng thể ngờ lại bị móc lốp từ đằng sau, hắn luống cuống thấy rõ. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh kết liễu hắn.
Xong rồi tôi định xông sang hạ luôn tên còn lại, nhưng hắn đã lẩn đi rất nhanh. Dùng SMG thì quả thực khó mà đoạt mạng hắn.
Nhưng, vẫn còn một lựa chọn khác.
Đó là dùng khẩu AR của tên địch vừa bị hạ để xử hắn.
"Trúng đi!"
Dù nói là dùng tay cầm chưa quen, nhưng nãy giờ tôi cũng dùng khá nhiều rồi. Đối phương hết đường lui, cứ thế ngã gục.
— Ủa?
— Dùng được cả AR à — Ác chiến thật — Đã 15 kill rồi cơ á?
— Vẫn còn 7 người sống sót đó.
— Có điềm rồi nha — Nếu chơi bản VR mà tay to lên cỡ này thì khéo tui cũng phải mua một cái.
"Làm sao đây ta."
Vừa dò tìm kẻ địch tôi vừa suy tính đôi chút.
Trong trận Rank này, tôi có 2 lựa chọn. Một là giảm thiểu rủi ro, ẩn nấp chờ thời. Hai là chấp nhận rủi ro, cứ thấy địch là lao vào chém giết.
Thành thực mà nói thì cách đầu tiên chắc kèo lên Master hơn.
Nhưng, mà... chỉ còn cách chọn phương án hai thôi nhỉ.
Thế là tôi lại tiếp tục mải miết đi săn người. Chỉ có điều các tòa nhà để ẩn nấp cũng nhiều, quả nhiên không thể tìm thấy ngay được.
"Đâu rồi ta."
Tôi lăm lăm khẩu AR vừa đổi lúc nãy, chạy vòng quanh. Chợt có thứ gì đó chuyển động lọt vào tầm mắt.
"A, kia rồi!!"
Hơi xa nên tôi phải áp sát lại gần. Sau đó xả đạn giành lợi thế rồi tung nước rút ép góc.
"Lên lên lên lên."
Đối phương đang liều mạng bỏ chạy nhưng tôi làm gì có chuyện buông tha. Và vì tiếng súng nổ nãy giờ nên những kẻ địch xung quanh cũng đang dần kéo tới.
Nhưng tôi mặc kệ, quất thẳng Shotgun vào tên địch đang truy đuổi.
Ngay khi vừa kết liễu xong hắn thì một tên khác lập tức xuất hiện.
Vì không ngờ hắn ép góc nhanh đến vậy nên tôi đã lĩnh trọn một phát Shotgun.
"Lùi lại chút nhỉ."
Nghĩ vậy nên tôi định lùi ra khỏi tuyến đầu, nhưng kẻ địch hoàn toàn không định bỏ cuộc.
"Làm sao đây."
Cứ đà này thì rất có thể tôi sẽ bị một tên khác bắn hạ. Vậy thì chỉ còn cách giải quyết luôn cái đuôi này tại đây thôi.
Tôi đặt một cái bẫy ở khúc cua. Và đứng thủ sẵn Shotgun ở ngay sau cái bẫy đó.
"Tới đây!"
Kẻ địch đã đánh mất cảm giác nguy hiểm. Chính vì lúc này đây trong mắt hắn chỉ có mỗi mình tôi.
Kẻ địch chỉ chăm chăm nhìn tôi. Vì thế nên hắn không hề phát hiện ra cái bẫy, cứ thế đạp trúng và nhận sát thương. Và ngay khoảnh khắc hắn dính bẫy, tôi dùng Shotgun tiễn hắn lên đường.
"Ngon! Mọi chuyện suôn sẻ!"
— 17 kill luôn~ — Quả này chắc kèo rồi đúng không?
— Không, chưa biết được đâu — Lên Master thì chắc kèo rồi — Đã đến nước này rồi thì cố lên nha Số người sống sót là 5 người. Vì quá say máu giao tranh nên tôi chưa nắm được vị trí của những cuộc đụng độ khác.
Nhưng đã đến nước này rồi thì chỉ có quất thôi.
Vừa liếc nhìn khung chat, tôi vừa xốc lại tinh thần.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn