Chương 47: Chương 46: Dục Tốc Thì Bất Đạt
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 2. 2: HESKAL Cup Bắt Đầu Trận đấu thứ hai bắt đầu.
Vẫn như mọi khi, tôi chọn đáp xuống vị trí quen thuộc. Khu vực này không một bóng người, báo hiệu một lộ trình di chuyển suôn sẻ. Thế nhưng, đời không như là mơ...
"Chẳng thấy cây Sniper nào cả."
Vũ khí sở trường của tôi mãi vẫn chưa xuất hiện. Chỉ cầm mỗi Shotgun thì thực sự rất khó xoay xở. Mà nếu lắp AR vào vị trí còn lại thì tôi cũng chưa quen tay, bắn sẽ rất vất vả.
"Phải vào thành phố thôi..."
Gần vị trí đáp cố định của tôi có một thành phố lớn. Vì có khá nhiều người chọn nhảy xuống đó nên mức độ nguy hiểm là rất cao.
Đổi lại, vì là khu vực lớn nên đồ đạc sẽ cực kỳ dồi dào.
"Dù sao mình cũng muốn kiếm thêm kill, vào đó là vừa đẹp."
Ngay khi vừa thu thập xong những món đồ cơ bản, tôi lập tức tiến về phía thành phố.
Thành phố hiện ra với những tiếng súng nổ liên thanh không dứt. Tôi lặng lẽ rà soát các ngôi nhà ở rìa ngoài để tránh bị phát hiện.
"Hử? Hình như có người ở đây."
Cứ ngỡ là không có ai, nhưng nếu lắng tai nghe kỹ, tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân. Có vẻ đối phương cũng đang âm thầm lục lọi trong ngôi nhà này.
Nếu đã biết có kẻ địch thì chỉ còn cách là tiêu diệt hắn thôi.
Dù vẫn đang đi tìm khẩu súng sở trường, nhưng tôi tạm thời cầm đại một cây SMG để ứng phó.
"Tầng dưới."
Vừa bước xuống cầu thang, tiếng bước chân ngày càng rõ rệt hơn.
"!?"
Đột nhiên tôi cảm giác đối phương đang lao thẳng về phía mình. Tình huống ngoài dự kiến này khiến tôi thoáng chút bối rối.
Tuy nhiên, tôi vẫn là người nắm giữ lợi thế về vị trí, nên cứ thế đứng chờ sẵn.
Đối phương phản kháng bằng Shotgun, nhưng phát bắn đó đã trượt khỏi điểm yếu của tôi. Tận dụng kẽ hở đó, tôi xả hết băng SMG, gây ra một lượng sát thương lớn.
Ngay khi hắn định bồi thêm phát thứ hai, tôi lập tức nấp vào trong phòng.
Có lẽ tưởng tôi đã rút lui nên hắn bắt đầu từ từ lùi ra xa.
Đúng lúc đó, tôi đổi sang Shotgun và nhắm bắn từ phía sau.
Chiến thuật thành công, mạng hạ gục đầu tiên đã thuộc về tôi.
"Vẫn còn người đang tới..."
Có những kẻ khác nghe thấy tiếng súng và đang lao đến để hớt tay trên. Nghe tiếng bước chân thì có vẻ là khoảng hai người.
"Làm luôn vậy."
Sau khi hạ gục kẻ địch trước đó, HP của tôi đã đầy trở lại nên không hẳn là lâm vào tình thế nguy hiểm. Ngược lại, đây là cơ hội tốt để kiếm kill, tôi chẳng có lý do gì để không tấn công cả.
Thế nhưng, hai tên kia lại chạm trán nhau ngay tại tầng một. Tiếng súng nổ vang trời ngay phía dưới chân tôi.
Chớp lấy thời cơ, tôi lao thẳng xuống tầng dưới.
"Lên thôi!"
Cả hai chắc hẳn chỉ còn một nửa lượng máu. Vì thế, tôi dùng Shotgun tiễn một tên lên bảng đếm số trước. Hắn ta dường như hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của tôi nên chẳng kịp có hành động phản kháng nào.
Tên còn lại vừa chạy vào trong phòng, tôi liền hùng hổ xông vào truy đuổi.
Đối phương dường như cũng đoán trước được tôi sẽ đến trực chờ bóp cò. Dù phải chịu một chút sát thương, nhưng tôi cũng kịp phản đòn và kết liễu hắn.
"Vậy là được 3 kill rồi."
Tình cờ, kẻ tôi vừa hạ lại có Sniper, vậy là bộ trang bị của tôi đã hoàn thiện.
Trong lúc tôi đang lơ là vì nghĩ chắc không còn ai nữa, một viên đạn đột ngột xé gió bay sượt qua cửa sổ. May mà nó không trúng, chứ nếu không tôi đã phải bỏ mạng ngay lập tức rồi.
Tôi vội vàng đưa ống ngắm nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên một đường thẳng, tôi phát hiện một gã đang lăm lăm ngắm ngược lại về phía mình, tay lập tức bóp cò.
Nhờ những buổi khởi động kỹ càng, tôi không hề cảm thấy run tay và đã tặng cho hắn một phát xuyên đầu chết chớp nhoáng.
"Sợ thật đấy."
Viên đạn lúc nãy may mắn là đã trượt. Nếu trúng, có lẽ trận đấu này của tôi đã kết thúc tại đây rồi.
Tin rằng nơi này đã thực sự an toàn, tôi bắt đầu rời khỏi thành phố. Bởi lẽ vòng bo tiếp theo nằm ở khá xa. Nếu không di chuyển sớm, tôi sẽ bị nuốt chửng bởi làn khói độc khiến máu giảm dần theo thời gian.
Trên đường đi, tôi không chạm trán thêm đối thủ nào và thuận lợi vào được bên trong vòng bo. Tuy nhiên, ở phía xa xa, tôi thấy có vài người đang giao tranh.
Dù có chút phân vân, nhưng tôi quyết định sẽ can thiệp. Tôi nghĩ rằng nếu muốn giành vị trí thứ nhất, mình cần phải tích cực hạ gục kẻ địch.
"Chính là chỗ này."
Leo lên một mỏm đất cao, tôi nhìn thấy kẻ địch đang chiến đấu bên dưới. Hai người bọn họ đang nấp sau vật cản, nhưng từ vị trí trên cao này, tôi hoàn toàn có thể nhắm bắn được.
Với những phát súng bắn tỉa chuẩn xác, tôi đã có thêm 2 mạng nữa.
Những mạng hạ gục này thực sự rất hời. Tôi vừa đi nhặt đồ của họ vừa thầm nghĩ chắc sau này sẽ chẳng mấy khi có cơ hội thuận lợi như thế này nữa đâu.
"Giờ thì, xem sao nào."
Hiện tại tôi đã có 6 kill, một tốc độ khá tốt. Tuy nhiên, chừng đó vẫn chưa chắc đã giúp tôi cải thiện được thứ hạng tổng sắp. Vì vậy, tôi lại càng muốn kiếm thêm nhiều mạng hơn nữa. Với ý chí nung nấu đó, tôi tiếp tục lao vào chiến trường.
Nhờ việc liên tục xông vào những điểm nóng giao tranh, tôi đã kiếm thêm được 3 kill nữa, duy trì được nhịp độ rất tốt. Nhưng từ lúc nào không hay, sự hưng phấn đó đã dần chuyển hóa thành sự nóng vội. Kill Log cứ hiện lên liên tục. Mọi người đều đang đẩy nhanh tốc độ kiếm điểm.
Chính vì thế, mình cũng phải giết được nhiều người hơn nữa. Sự nôn nóng đó chính là sai lầm chết người.
Vì ưu tiên việc kiếm kill, lối di chuyển của tôi bắt đầu trở nên cẩu thả. Tôi thậm chí còn lao vào chiến đấu ngay cả khi đang ở vị trí bất lợi.
Kết quả là tôi bị nhiều kẻ địch cùng lúc nhắm vào, và trận đấu thứ hai kết thúc với vị trí thứ 10 dành cho tôi.
"Mình nóng vội quá rồi..."
— Không giống lối chơi thường ngày của ông chút nào.
— Tốc độ kiếm kill thì tốt đấy nhưng mà...
— Gấp gáp quá rồi.
— Phải bình tĩnh lại mới được.
— Pha xử lý lúc nãy hơi lạ nha.
Có vẻ khán giả cũng đã nhận ra điều gì đó. Dù sao đi nữa, chính sự nóng vội đã khiến tôi đánh mất phong độ vốn có của mình. Có lẽ một phần cũng là do áp lực tâm lý, nhưng đây là điều hoàn toàn có thể khắc phục được.
"Phải bình tĩnh lại thôi, trận tới chắc chắn sẽ thắng."
— Vẫn còn cơ hội mà.
— Giờ mới là lúc bắt đầu thôi!
— Bình tĩnh đi nào~ — Dục tốc bất đạt.
Rút kinh nghiệm từ sự nôn nóng ở trận trước, tôi bước vào vòng đấu thứ ba với một cái đầu lạnh.
Trước mắt, mục tiêu hiện tại là chiếm được Top 1. Nếu có được vị trí đầu tiên, tôi sẽ nhận được rất nhiều điểm và dễ dàng thăng hạng.
Dù độ khó sẽ tăng cao, nhưng tôi muốn dùng kỹ năng di chuyển của mình để xoay xở.
"Được rồi, cố gắng thôi nào..."
Trận đấu thứ ba, vốn đối lập hoàn toàn với trận thứ hai đầy nóng vội, đã chính thức khai màn.
Kết quả tổng sắp: Top 5 không có sự biến động nào.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn