Chương 35: Chương 34: Hướng tới HESKAL Cup (2)
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~11 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 2. 1: Khai Màn! HESKAL Cup
『Á, xin lỗi nhaaa~』 Nhỏ gục ngay ở một chỗ trống huơ trống hoác không có vật cản. Vì chẳng có gì che chắn nên ngay sau đó nhỏ bị dứt điểm luôn. Khi bị hạ gục, người chơi sẽ rớt ra Banner Card. Nếu đồng đội tiếp cận và nhặt được thẻ đó đem tới vị trí chỉ định thì có thể hồi sinh thành viên đã chết. [note96811] Thế nhưng, cái thứ gọi là vòng bo cứ thu hẹp dần theo thời gian, và hiện tại trong phạm vi của tôi chẳng còn điểm hồi sinh nào cả.
Đồng nghĩa với việc, tôi buộc phải chiến đấu một mình.
"Tôi sẽ cố..."
Dù trong lòng chẳng có lấy một mẩu tự tin nào nhưng thôi thì cứ gắng sức xem sao. Dẫu biết đây chỉ là luyện tập, không cần phải quá căng thẳng, nhưng tôi muốn biết thực lực hiện tại của mình có thể đi đến đâu nếu phải đối đầu trong một trận chiến thực sự vào ngày diễn ra giải đấu.
-- Trận đấu bắt đầu bước vào giai đoạn cuối. Số người còn sống sót là 9. Có vẻ chỉ mình tôi là đi lẻ. Chìa khóa để giành chiến thắng lúc này chính là cách tôi khỏa lấp sự bất lợi về quân số.
『Cố trụ trong căn nhà đằng kia đi. 』 Nghe theo lời nhỏ bạn với bề dày kinh nghiệm đầy mình, tôi bắt đầu di chuyển. Vì đang ở mép vòng bo nên kiểu gì lát nữa tôi cũng buộc phải di chuyển tiếp.
Có lẽ phạm vi thu hẹp khiến các đội đụng độ nhau nhiều hơn, tiếng súng nổ râm ran ngày một dày đặc. Tôi quyết định đánh cược một phen, lẻn ra khỏi nhà và bật ngắm lên tìm sơ hở của những kẻ đang mải choảng nhau mà bóp cò.
Tiếc là phát súng không trúng.
Đối phương đã đánh hơi thấy sự hiện diện của tôi và nhanh chóng lách vào góc khuất.
『Tranh thủ lúc này di chuyển đi nhể. 』 Nói rồi nhỏ ping vào một vị trí mới. Thấy cũng hợp lý nên tôi lập tức di chuyển theo.
Nhưng phía trước có địch...
Dĩ nhiên để vào được bo thì tôi buộc phải tiến lên, nhưng đối phương lại là một đội hai người. Với sự bất lợi về quân số, tôi thực lòng chẳng muốn dây vào. Thế nhưng, nếu không đánh thì tôi sẽ bị văng ra ngoài và chết ngay lập tức.
"Tôi nên làm gì đây?"
Tôi vô thức hỏi ý kiến "chuyên gia" đang ngồi cạnh. Sau một hồi ậm ừ, Yone đáp:
『Hay là cứ đánh thử xem sao? 』 Có lẽ nhỏ muốn tôi cứ đâm đầu vào mà thực chiến thay vì tìm đường luồn lách. Dù không biết có đang tính toán sâu xa gì không, nhưng tôi quyết định chọn phương án chiến đấu.
Lúc này ở hướng khác cũng đang có giao tranh, chắc là sẽ không có kẻ nào rảnh rỗi mà chen vào đâu. Muốn ra tay thì chỉ có lúc này thôi.
"Lên luôn..."
Trước hết, tôi muốn lật ngược thế cờ bất lợi quân số. Và tôi chỉ có một cách duy nhất.
Tôi đổi sang Sniper.
Quả nhiên bộ đôi vũ khí này là lựa chọn đúng đắn. Tôi nhìn qua ống ngắm, kiên nhẫn chờ thời cơ. Đối phương dường như không mảy may nghi ngờ việc có kẻ ở phía sau nên đã dừng lại và quay lưng về phía tôi.
Chớp lấy khoảnh khắc đó, tôi nổ súng.
Nhờ nhắm chuẩn vào đầu, tôi đã bắn gục được một tên.
『Mạnh vậy... 』 Tôi mặc kệ tiếng trầm trồ của Yone. Tên còn lại dĩ nhiên đã phát hiện ra tôi và bắt đầu bắn trả kịch liệt.
Vì đang có Shotgun nên tôi muốn áp sát để đánh cận chiến. Thế nhưng, giữa tôi và hắn chẳng có vật cản nào để nấp, tôi đành phải vắt óc suy nghĩ.
"Dùng Sniper dứt điểm luôn vậy."
Tôi đi đến kết luận: Thà cứ dùng Sniper xử cả hai đứa cho xong. Đạn vẫn còn khá dư dả nên tôi liên tục bóp cò.
Càng bắn, cảm giác về trò 【end world】 này càng thấm vào người tôi. Tôi bắt đầu nắm bắt được nhịp độ lộ diện của đối phương để căn thời điểm bắn sao cho chuẩn xác nhất.
Và rồi, dù không phải là một cú Headshot, nhưng đạn đã dính vào người hắn.
Nếu tôi ở phía địch, chắc chắn sẽ tạm thời lùi lại. Nói cách khác, tôi chỉ việc chuyển sang Shotgun và áp sát.
『Lên luôn, được đó! 』 Nhờ sự khích lệ của Yone, tôi đã dứt điểm được tên địch đang tháo chạy.
Một pha Clutch không tưởng...
Nói thật là lúc nãy tôi vừa đánh vừa đinh ninh mình sẽ thua, chẳng ngờ lại thắng được. Chính tôi cũng thấy hơi bất ngờ, nhưng chẳng có thời gian để ăn mừng vì tiếng súng sẽ sớm thu hút kẻ địch kéo đến.
"Còn lại 3 người sao..."
Mải mê chiến đấu, chẳng biết từ lúc nào tình thế đã trở thành 1 chọi 2. Vì không biết đối phương ở đâu nên tôi tạm thời ẩn nấp bên trong vòng bo.
Có vẻ đối phương cũng đang nấp rất kỹ vì tôi chẳng nghe thấy tiếng bước chân nào cả. Có chút chủ quan, tôi quyết định rời khỏi căn chòi gỗ mình đang lấp.
Thế nhưng, chẳng biết đạn từ đâu bay tới, tôi bị hạ gục ngay tức khắc.
『A chà~ Tiếc ghé~』 Lúc đầu tôi còn đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Thấy vậy, nhỏ liền giải thích:
『Gần đó có một cái máy quét thông tin vị trí kẻ địch đó... tui quên béng mất. 』 Dẫu thầm nghĩ cái đó tuyệt đối không nên quên chứ, nhưng tôi vẫn lẳng lặng bắt đầu một trận mới.
Đến lúc này tôi mới nhận ra, nãy giờ mình đã im lặng vì mải cuốn theo những chỉ dẫn chiến thuật của nhỏ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn