Chương 17: Collab Cùng Haruhi-san (2)
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 1: Một Tân Binh Vtuber Ra Đời — Cái quái gì thế này?
— Hả?
— Vô lý đùng đùng.
— Kinh khủng thật sự.
— Tính cân bằng của game đi tong rồi...
— Tội nghiệp mấy con quái vật quá.
Tôi và Haruhi-san hiện đang chơi tựa game VR đang nổi đình nổi đám mang tên 【AFG】.
Tính đến hiện tại cũng đã vèo cái hai tiếng đồng hồ trôi qua, thế mà trang bị trên người chúng tôi vẫn là đống đồ tân thủ từ lúc mới vào.
"Mình vẫn chưa dính sát thương nào luôn chị nhở..."
『Cày cấp bắt đầu thấy đuối rồi đó nhaaa~』 Mải mê đánh quái, hai chị em quên bẵng luôn cả việc đang livestream.
Kỹ năng né đòn của Haruhi-san cũng rất đáng nể, nên cả hai đều thấy việc tốn thời gian để thay trang bị là một sự lãng phí.
Và rồi, kết quả của việc mải miết né đòn là cấp độ cứ thế tăng vùn vụt trong khi chẳng có chiêu nào chạm được vào người chúng tôi.
"Chắc chuẩn bị đi Dungeon được rồi đấy ạ."
— Cuối cùng cũng chịu đi.
— Tui cứ tưởng hai người định ở đó tới sáng luôn chớ.
— Lâu vãi chưởng.
— Tầm này thì Dungeon nào mà chả cân được.
Thực sự là làm mãi một việc cũng chán, tôi bắt đầu muốn tìm chút gì đó thú vị hơn.
『Chuẩn luôn, trước mắt mình về điểm hồi sinh cái đã! 』 Chúng tôi quay lại con đường cũ để về khu quảng trường ban đầu.
Và rồi, một tình huống mà chúng tôi đã lỡ quên khuấy mất lại xảy ra.
『Gì mà đông nghịt người thế kia... 』 Nhìn theo hướng Haruhi-san chỉ, tôi thấy một lượng người đông đến mức không tưởng. Dù trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, tôi vẫn định tặc lưỡi lờ đi coi như nhìn nhầm.
Thế nhưng, không kịp nữa rồi.
〈Ơ kìa, chẳng phải hai người trong lời đồn đó sao? 〉 〈Đúng rồi kìa! 〉 〈Gặp được hàng thật rồi! 〉 〈Kết bạn với tôi không? 〉 〈Mời hai người gia nhập Guild của tui nhaaa! 〉 Một đám đông khổng lồ lũ lượt kéo về phía chúng tôi.
Đây chính là hiện tượng "Ghosting"[note96508] đặc trưng mà các streamer hay gặp phải.
Ngày xưa tôi cũng thường xuyên rơi vào hoàn cảnh này. Đang vắt óc suy nghĩ xem nên chuồn lẹ bằng cách nào thì...
『Vậy thì, mọi người cùng chiến một trận đi! 』 Haruhi-san đột ngột thốt ra một lời đề nghị điên rồ. Dĩ nhiên, chẳng có ai dại gì mà không hưởng ứng.
Tôi đành phó mặc phần giải thích cho chị ấy.
『Tui với Nesui sẽ là một đội, còn lại tất cả mọi người là phe địch nhaaa! 』
"Hả?"
Nói thật là tôi chẳng thấy có chút hy vọng thắng lợi nào cả. Tổng số người ở đây chắc chắn phải vượt quá con số 100... Nghĩa là một trận chiến vô tiền khoáng hậu theo kiểu 2 chọi 100 sắp sửa bắt đầu.
Đã vậy, chúng tôi còn đang mang trên mình đống trang bị "cùi bắp" cho tân thủ.
Tôi ôm đầu ngao ngán, nhưng Haruhi-san dường như chẳng mảy may nhận ra điều đó.
『Chị tạo phòng riêng rồi, mọi người vào đi nhaaa! 』 Đám đông nghe theo lời chị ấy rồi biến mất trong tích tắc. Tôi cũng đành lủi thủi đi theo.
-- Bản đồ mang đậm phong cách của một đấu trường.
Những công trình đổ nát nằm rải rác tạo nên vô số góc khuất.
Tôi, Haruhi-san và những người còn lại được chia vào các đội khác nhau.
Xem chừng chị ấy định chiến một trận ra trò rồi.
Haruhi-san giải thích rằng khi trận đấu bắt đầu, voice chat sẽ chỉ giới hạn trong nội bộ đội với nhau.
Tiện thể nói luôn, vì giọng của hai đứa vẫn sẽ phát trên livestream nên chỉ vài phút sau là chiến thuật sẽ bị lộ sạch thôi.
『Được rồi, bắt đầu nhaaa! 』 Dứt lời, chúng tôi lại bị dịch chuyển một lần nữa.
Đây chắc hẳn là điểm hồi sinh. Có vẻ tôi đã được chuyển đến một tòa nhà đổ nát nào đó.
"Hầy, định làm thật đấy à..."
Nghe thấy tiếng thở dài vô tình thốt ra của tôi, Haruhi-san khẽ cười khổ.
『Cho chị xin lỗi nha, nhưng chỉ có cách này mới cắt đuôi được mấy đứa bám đuôi kia thôi... 』 — Thắng nổi hông trời?
— Thua chắc luôn còn gì.
— Không đâu, nếu là hai người này thì...
— Haruhi-san thì không nói, đằng này còn có cả Nesui-san nữa.
— Cặp đôi quái vật.
Ngay cả trên stream, ý kiến về kết quả trận đấu cũng chia làm hai phe rõ rệt.
"Chịu vậy, chiến thôi."
Tôi đặt tay lên chuôi đoản kiếm giắt bên hông.
Chị ấy dường như cũng đã lên tinh thần, tay chống vào hông đầy khí thế.
『Chị lo hướng này nha! 』
"Vậy em lo hướng này."
Tôi di chuyển theo hướng ngược lại với Haruhi-san.
Tiện đây thì tôi khá ngạc nhiên khi voice chat của đội vẫn dùng được dù ở khoảng cách xa. Nhờ vậy mà buổi stream sẽ không rơi vào cảnh im lặng kéo dài. Còn việc các đối thủ không thể trò chuyện nếu không đứng gần nhau đã là một quy luật bất thành văn rồi.
Thế nhưng, lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà tán gẫu, vì kẻ địch đã áp sát ngay trước mặt.
〈Lên luôn anh em ơi! 〉 Tầm 20 người đang tụ tập lại và tấn công về phía tôi. Một nửa trong số đó là Wizard, nhìn là biết bọn chúng định dùng hỏa lực mạnh để kết liễu tôi nhanh gọn rồi. Tôi lập tức kích hoạt kỹ năng vừa mới nhận được.
"Seiken - Thánh Kiếm!"[note96507] Thanh đoản kiếm trên tay tôi tỏa ra ánh sáng xanh rực rỡ. Một buff tăng tấn công đã được kích hoạt. Nhờ chiêu thức này mà tôi mới có thể chiến đấu tốt dù chỉ mang trang bị khởi đầu.
〈Xả ma pháp liên tục vào! 〉 Một kẻ trông như thủ lĩnh cất tiếng hô. Ngay lập tức, đủ loại ma pháp thuộc tính bay thẳng về phía tôi.
Hầu hết các ma pháp thuộc tính Băng tôi đều có thể dùng đoản kiếm để phá giải. Vì vậy, tôi vừa nhanh tay phá hủy chúng, vừa luồn lách né tránh những đòn tấn công khác.
Thuộc tính trong trò này còn nhiều loại nữa, nhưng có vẻ đối phương đã chủ ý chọn những loại ma pháp khó né nhất để đối đầu với tôi.
〈Không trúng phát nào luôn! 〉 〈Chạy mau! 〉 〈Rút quân thôi! 〉 Xác nhận sơ hở của đối phương ngày càng lộ rõ, tôi lập tức tổng tấn công. Evader có tốc độ cơ bản cực cao. Nhờ đó, tôi nhanh chóng áp sát kẻ địch và vung kiếm liên hồi.
Sau khi quét sạch đợt địch đầu tiên, tôi tiếp tục tiến lên phía trước. Dù không nghe thấy tiếng của Haruhi-san nhưng tôi đoán chắc chị ấy chỉ đang tập trung chiến đấu nên im lặng thôi.
Tôi không thể ngờ được rằng Haruhi-san thực ra đã bị hạ gục, và tôi cứ thế tiếp tục lao về phía trước.
-- [Phòng game của Haruhi] — Haruhi-san gục rồi.
— Chịu thôi.
— 1 chọi 20 thì đỡ thế quái nào được.
— Bọn chúng mạnh quá mà.
— Thế còn Shirokai thì sao?
— Hả?
— Vẫn còn sống nhăn răng kìa!
— Cái gì cơ?
— Vãi thật.
— Đúng là quái vật thực thụ.
— Không lẽ... định cân sạch luôn à?
— Không đâu, làm sao mà có chuyện đó...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn