Chương 62: Chương 60: Sự Trở Lại của Kẻ Mạnh Nhất
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~19 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3. 1: Thời kỳ Bùng Nổ của VTuber Giờ thì, số người sống sót vẫn đang dừng lại ở con số 5. Đáng lẽ vòng bo đã phải thu hẹp lắm rồi, nhưng quả nhiên đây chính là mức rank top đầu.
Nói không chừng có khi tôi đang ghép trận với những người ở bậc Master, thậm chí là có cả bậc Legend Master cũng nên.
Chính vì vậy, để san lấp chênh lệch thực lực thì tuyệt đối không được phép lơ là.
"Chẳng thấy mống nào cả."
Vòng bo cứ thế thu hẹp lại trong khi tôi mãi chẳng tìm thấy tung tích kẻ địch. Có một tòa nhà lớn nằm ngay khu vực trung tâm, nhưng đương nhiên là tôi không thể cắm đầu chạy bừa vào đó được. Tuy nhiên, chính vì đang chiếm được điểm cao nên cũng có thể coi là bọn chúng đang án binh bất động. Dù là thế nào, nếu tôi cứ di chuyển thiếu suy nghĩ lúc này thì kiểu gì cũng thành bia tập bắn.
Kéo sự thu hút của cả 4 người cùng lúc thì có trời mới đỡ nổi.
Do đó, phải hành động thật cẩn trọng.
"Bo không độ rồi."
Thần may mắn đã ngoảnh mặt, vòng bo lại giật tít sang phía đối diện. Tôi đang canh thời gian để chạy bo, nhưng ngặt nỗi không băng qua tòa nhà kia thì không thể nào đi tiếp được.
"Quả này, tính sao đây ta..."
Kiểu gì cũng phải đi qua đó thôi, nhưng vấn đề là tôi không biết bọn chúng đang phục kích ở đâu. Nếu có Grappler thì còn đu lên từ phía trên được, nhưng ván này xui cái là tôi còn chẳng nhặt được cái nào.
"Chỉ còn cách liều thôi nhỉ."
Tôi rón rén tiến bước. Xung quanh im ắng không một tiếng súng nổ lại càng khiến bầu không khí thêm phần đáng sợ.
"Á đù, suýt chết!"
Trên con đường tôi định đi qua bị cài sẵn một cái bẫy.
Và ngay khi tôi vừa ngoảnh lại, một tên địch đã lăm lăm Shotgun chĩa thẳng vào tôi.
"Chết dở!"
Hết đường lui, tôi đành hành động theo bản năng và chật vật né được một đòn chí mạng. Thế nhưng, thời gian đâu mà hồi máu cơ chứ. Tôi rút Shotgun ra nghênh chiến.
Bắt đầu từ đợt phản công, tôi nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, vừa né đạn của đối phương vừa siết cò.
"Khó trúng thế."
Không biết kẻ địch cũng đang lạng lách hay là đã đoán trước được hướng đạn nữa. Nãy giờ đạn trúng chả được bao nhiêu. Sau đó, hắn bắt đầu lùi lại từng chút một.
Dù vậy thì tôi cũng cấu được kha khá máu của hắn rồi, thế nên tôi lao lên ép góc ngay.
"Uwaa."
Không ngờ hắn lại chờ ngay góc khuất. Tôi phản xạ chớp nhoáng né đòn tấn công, rồi nã thẳng Shotgun vào đầu hắn.
Trúng phóc, vậy là 18 kill rồi.
Có vẻ như chính tiếng súng này đã châm ngòi cho những cuộc giao tranh khác nổ ra. Tuy số người sống sót đang là 4, nhưng với đà này thì kiểu gì cũng rụng xuống còn 3 ngay thôi.
Chật vật mãi mới lết được vào bo, việc đầu tiên cần làm là phân tích tình hình.
Thứ nhất, có 1 tên trên nóc nhà. 2 tên ở trong nhà. Và 1 tên ở bên ngoài.
Tôi đang ở trong nhà. Thế nên tôi quyết định sẽ đi làm gỏi mấy tên đang chung vách với mình trước.
Lăm lăm khẩu AR trên tay, tôi vừa rà soát tìm địch vừa thủ thế sẵn sàng phản công từ bất kỳ hướng nào.
"A."
Đến lúc nhận thức được thì tôi đã siết cò rồi. Tên địch chưa hề phát hiện ra tôi, nhưng vừa ăn đạn là hắn lập tức lùi lại. Nhưng hướng đó là ngõ cụt. Tôi liền bồi thêm một quả lựu đạn vào đó.
Hết cách, hắn đành phải mò mặt ra. Và tôi chào đón hắn bằng một phát Shotgun tiễn thẳng về sảnh chờ.
"Ngon. Tuyệt vời."
Cùng lúc đó, số người sống sót trên bản đồ tụt xuống còn 2, nói cách khác, đây là trận chiến 1vs1.
"Trận này ăn chắc rồi."
Vừa tự xốc lại tinh thần, tôi vừa đánh giá lại tình hình một lần nữa.
Tên địch cuối cùng đang ở trên nóc nhà. Còn tôi thì đang ở bên dưới tòa nhà đó.
Một khi kẻ địch đang nắm giữ vị trí đắc địa hơn, tôi không thể manh động được.
Nhưng, đánh bại hắn ngay tại đây mới chính là con đường vươn tới danh hiệu Kẻ Mạnh Nhất.
Từ lúc bắt đầu làm VTuber cho đến nay, tôi cũng đã có kha khá những pha highlight. Được mọi người cắt clip lại, rồi lan truyền đi với tốc độ chóng mặt. Nhưng, như thế vẫn chưa đủ.
Tất cả những gì tôi làm từ trước tới giờ, chung quy lại cũng chỉ là dạo chơi mà thôi.
Chơi phiên bản VR, dù chỉ là qua thị giác thì nó cũng đã tái hiện lại một bối cảnh gần giống hệt với tựa game ruột của tôi.
Tuyệt đối sẽ không có vụ viện cớ "vì chơi bằng tay cầm" đâu.
"Quất thôi nhỉ."
Đó không phải là câu nói để cho khán giả nghe. Một âm thanh tuy nhỏ bé, nhưng lại chan chứa một sức mạnh to lớn và nghiêm túc tột độ khẽ lọt ra khỏi môi.
Đúng lúc này, tôi sực nhớ ra một chiến thuật. Đó chính là nước đi mà tôi từng áp dụng để giành chiến thắng trước toàn thế giới hồi còn thi đấu chuyên nghiệp.
(Áp dụng thử luôn xem sao nhỉ).
Đầu tiên, tôi nhặt khẩu Sniper do tên địch lúc nãy đánh rơi để đổi lấy khẩu Shotgun. Sau đó, tôi chạy ra khỏi tòa nhà. Vòng bo bắt đầu dịch chuyển, khu vực an toàn cũng đang dần thu hẹp lại.
Vừa bước ra ngoài, việc đầu tiên là xác định vị trí của địch. Và ngay khi tìm thấy hắn, tôi cố tình để lộ tiếng bước chân.
Nghe thấy động, kẻ địch dĩ nhiên sẽ nã đạn về phía tôi.
Còn tôi thì vừa lạng lách né đạn vừa dùng AR để bắn trả.
Tập trung cao độ toàn bộ giác quan, tôi uốn éo né tránh cứ như thể đang bắt bài từng viên đạn một. Với bộ kỹ năng đã được mài giũa đến mức hoàn mỹ này, tôi tuyệt đối sẽ không để bị bắn trúng.
Và một khi đạn bắn toàn trượt thế này, đối phương gần như chỉ rặt những sơ hở là sơ hở.
Cảm thấy có điềm, tên địch lập tức lùi lại, và tôi cũng chớp thời cơ đu thẳng lên trên. Tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.
Thế nhưng, phạm sai lầm lúc này thì mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.
Tôi bình tĩnh nạp lại đạn cho khẩu AR, đồng thời rà soát lại chiến thuật trong đầu thêm một lần nữa.
(Ngon ăn rồi).
Một sự tự tin mãnh liệt dâng lên trong tôi.
Vòng bo tiếp theo sẽ thu về một khu vực đồng không mông quạnh, chẳng có lấy một tòa nhà nào. Đến nước này thì có thể khẳng định lợi thế đang hoàn toàn nghiêng về phía tôi.
Tên địch đang e dè phía trên nên nhất quyết không chịu thò mặt ra. Nhưng đúng như những gì hắn mong muốn, tôi nhảy thẳng ra giữa cánh đồng. Thấy vậy, tên địch buộc phải di chuyển khỏi chỗ nấp.
Đó chính là khoảnh khắc mà tôi đã chờ đợi. Khoảnh khắc mà toàn bộ đường đạn được kết nối hoàn hảo.
Ước tính độ lệch đạn. Tính toán khoảng cách.
Tốc độ đường đạn. Vị trí di chuyển dự kiến của địch.
Và từ đó, vẽ ra một quỹ đạo đạn hoàn hảo nhất trên lý thuyết.
Rồi tôi siết cò khẩu Sniper.
"Xongggg nhaaaaa!"
—????
— Ảo lòi — Tởm vãi nồi — Kinh vãi kinh vãi — Pha xử lý gì thế kia — Quả này là cheater rồi — Có bị BAN cũng không có gì lạ.
— Người còn mạnh hơn cả cheater — Khoan đã, cái tên vừa nằm xuống là Legend Master kìa — Đùa à haha — Hơn nữa còn là top 100 thế giới đấy — Ông ấy vừa hạ gục một người như vậy sao — Đáng sợ ở chỗ ổng out trình hoàn toàn luôn ấy
"Đã vãi chưởng!!"
Vậy là tôi đã chính thức cán mốc bậc Master trong chế độ Rank. Giành Top 1 với 20 Kill.
Trong chế độ Đấu Rank, thành tích Solo này lại tiếp tục phá vỡ Kỷ lục Thế giới.
"Chơi cuốn dã man. Tự dưng thèm mua bộ VR ghê."
— Lên tay tới mức này luôn á?
— Không không, làm gì có chuyện đó — Nhưng tui cũng muốn mua nha — Nhìn qua thì có vẻ khá dễ thao tác — Chắc chốt đơn thôi — Không mua không được Có vẻ buổi stream của tôi nhận được phản hồi rất tích cực, đúng là may thật.
"Và đó là toàn bộ màn trải nghiệm phiên bản VR của【end world】 ngày hôm nay."
"Cảm nhận của tôi là: Chân thực, bắn súng đã tay hơn và cực kỳ cuốn!! Xin hết."
— Lmao — Nghe qua loa nhưng lại thấu tình đạt lý phết.
— Trông ổng chơi sướng tay thật — Cái này sẽ làm thay đổi độ khó của các giải đấu eSports đó nha — Biết đâu sắp tới lại được xem mấy giải nảy lửa hơn nữa — Mừng vì Nesui đã nhận cái job này Và thế là buổi stream cày Rank bằng kính VR đã chính thức khép lại.
Chị quản lý có vẻ rất hài lòng với thành quả đạt được, phía nhà phát hành game nghe bảo cũng đã gửi lời cảm ơn vô cùng rối rít.
Dù sao thì chiến dịch thành công mỹ mãn là tốt rồi.
Nhớ hồi còn thi đấu chuyên nghiệp ghê.
Hồi đó mình đã vắt óc nghĩ ra đủ loại chiến thuật. Áp dụng trót lọt thì sướng phải biết, còn mang ra đấu giải mà thành công thì cảm giác đúng là phê tới tận nóc.
Dù ngôi vị Vô địch Thế giới giờ đã là chuyện dĩ vãng, nhưng tôi vẫn có cảm giác mọi thứ chỉ mới như ngày hôm qua.
Ấy, không được, nghĩ ngợi vớ vẩn quá.
Thử vác mặt ra phòng khách xem Yone đang làm gì, tiện thể nghe nhỏ đánh giá xem buổi stream lúc nãy thế nào vậy.
Nghĩ vậy, tôi cất bước rời khỏi phòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn