Chương 37: Chương 36: Luyện Tập Cho HESKAL Cup (2)
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 2. 1: Khai Màn! HESKAL Cup
"Giỏi thật đấy chứ..."
Càng chơi trò này, tôi càng nhận ra một điều: Kỹ năng của người chơi ở đây cực kỳ cao.
Dù mới ở mức rank thấp nhưng số người chơi giỏi nhiều đến không ngờ. Có lẽ là do hệ thống ghép trận của trò này có phạm vi xếp hạng khá rộng chăng.
— Cố lên nha!
— Căng nhể.
— Chiến đêyyy!
— Ráng trụ vững nha Kẻ địch vừa mò tới là tôi bắt đầu giao tranh ngay, nhưng Aim của đối phương rất tốt, tôi chưa kịp bào máu hắn bao nhiêu thì tình thế đã trở nên hiểm nghèo. Hơn nữa, tiếng súng nổ nãy giờ đã thu hút thêm không ít người kéo đến, đẩy tôi vào thế bị vây hãm hoàn toàn. Hiện tại tôi đang nấp trên mái nhà để cắt góc bắn, nhưng xem chừng cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.
"Giờ tính sao đây."
Tôi liên tục nhận sát thương từ xung quanh từng chút một, đồ hồi phục cũng sắp cạn kiệt rồi.
Trong chế độ Rank này, mỗi khi hạ gục được một mạng, bạn sẽ được hồi lại khoảng 50% HP. Vì vậy, hạ gục đối thủ là phương án tối ưu nhất lúc này, dù rủi ro là cực cao.
"Liệu có làm nên chuyện được hông ta...?"
Tôi vẫn đang trong quá trình luyện tập bộ vũ khí sở trường là Sniper và Shotgun. Dĩ nhiên, Sniper đang được lăm lăm trên tay. Kịch bản lý tưởng nhất lúc này là một cú headshot để vừa dứt điểm đối thủ, vừa hồi lại lượng HP quý giá...
"Thò cái đầu ra đi nào..."
Vì xung quanh vẫn còn những kẻ địch khác nên tôi không dám lộ quá nhiều phần thân, chỉ tập trung nhắm vào tên đang ẩn nấp trong căn chòi gỗ.
"Ồ!"
Đúng lúc đó, tên địch thò người ra và hướng thẳng về phía tôi. Chớp thời cơ, tôi bóp cò. Một mạng hạ gục gọn gàng.
— Phản xạ quái vật thực sự.
— Ghê vãi.
— Còn chưa kịp nhìn thấy gì — Hắn thò ra lúc nào vậy?
— Vãi thật.
Quả nhiên, mấy trò chơi đòi hỏi tốc độ phản xạ cao lúc nào cũng cuốn. Bởi vì tôi có thể tin vào phản xạ của bản thân mình mà hành động.
Có vẻ giao tranh cũng đang nổ ra ở những khu vực khác, số người sống sót giờ chỉ còn 5 người. Nhưng từ lúc đó, gần như không còn nghe thấy tiếng súng nào nữa, nên có lẽ tất cả mọi người đều đang cố thủ ở vị trí của mình.
Tên địch đầu tiên tôi đụng độ lúc nãy chắc chắn vẫn còn quanh quẩn trước mặt, nhưng hắn cũng chẳng có dấu hiệu gì là sẽ di chuyển cả.
--
"Toang rồi."
Vòng bo cuối không nằm ở chỗ tôi mà lại lệch về phía ngọn núi gần đó. Nghĩa là, tôi buộc phải di chuyển.
— Vận may chán thật...
— Nguy rồi — Đi được mà, cố lên!
— Trông cậy cả vào ông đó.
— Trận đầu mà gay cấn quá chừng.
"Trước hết thì..."
Ngay trên hướng di chuyển của tôi lại có địch... Hắn đang cố thủ trong một căn nhà. Nếu tôi cứ thế mà chạy qua, chắc chắn hắn sẽ nã đạn vào sau lưng tôi. Vậy nên, chỉ còn cách là tiễn hắn lên bảng đếm số ngay tại đây.
Tôi cố gắng di chuyển trong tư thế ngồi để triệt tiêu tiếng động, không cho hắn nhận ra mình đang áp sát.
Shotgun đã lên nòng, sẵn sàng nhả đạn bất cứ lúc nào.
Nhưng ngay cả khi vào trong nhà, mọi thứ vẫn yên tĩnh.
Tuy nhiên, ngay khi đặt chân lên tầng hai, hiểm họa ập đến.
"Toang!"
Kẻ địch bất ngờ xả SMG từ trong phòng ra. Ở khoảng cách gần như thế này, tôi dính trọn một băng đạn và rơi vào trạng thái hấp hối.
"Chết tiệt..."
Tôi kịp lách người ra lối cầu thang trong gang tấc, nhưng chỗ này quá ít vật cản, nếu hắn xông ra bồi thêm thì tôi tiêu đời chắc. Trong tình trạng không còn đồ hồi phục, tôi vừa phải hạ gục tên này, vừa phải tìm cách lết vào vòng bo.
Thực lòng thì đây là trận đầu tiên, có chết ở đây cũng chẳng sao, nhưng nếu đã đánh thì tôi muốn thắng.
— Nguy hiểm quá!
— Đúng là…
— Chua vãi.
— Hết cứu.
— Hắn bắn từ góc nào ra vậy?
Giữa lúc khán giả đang tuyệt vọng, tôi nắm chặt chuột, hạ quyết tâm.
(Chiến thôi.) Quan trọng nhất vẫn là giữ cái đầu lạnh. Tôi chỉ cần né đạn như mọi khi và bắn trúng đối thủ là được.
Tôi nhanh chóng kiểm tra lại các thao tác nhảy, ngồi và di chuyển nhanh một lượt.
"Lên luôn!"
Dứt lời, tôi lao thẳng từ cầu thang lên tầng 2. Kẻ địch chắc đã nghe thấy tiếng chân nên cũng xông ra khỏi phòng, xả súng tiểu liên liên tục.
Một phát, hai phát... tôi tập trung tối đa vào việc né đạn, đồng thời dùng Shotgun để bào HP đối phương.
Mỗi phát bắn trúng lấy đi khoảng 1/3 lượng HP của hắn. Tôi vừa né vừa kiên nhẫn bóp cò.
Ngay khi tôi vừa bắn xong phát thứ hai, đối phương định tháo chạy vào phòng để nạp đạn. Nhưng sơ hở đó làm sao qua được mắt tôi.
"Xong rồi!"
Tôi đã thắng.
— Hả???
— Eeeeeeeeee — Mạnh.
— Vãi thật.
Nhưng chưa kịp thở phào, tôi vội vàng vơ vét đồ đạc hắn vừa rớt ra rồi nhanh chóng di chuyển vào vòng bo. Tiếng súng lúc nãy chắc chắn đã thu hút sự chú ý, chỉ cần một chút sơ sẩy là công cốc ngay. Thua ở đây thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Lọt được vào bo, tôi tìm thấy một căn chòi trống.
Sau khi hồi phục hoàn toàn, tôi mới thực sự thấy nhẹ người.
"Phù... Lúc nãy nguy hiểm thật đấy."
Nói thật là nhờ sự căng thẳng thúc đẩy nên tôi mới xử lý được như vậy. Nếu có thể duy trì sự ổn định này, tôi nghĩ mình hoàn toàn có thể tiến xa trong giải đấu sắp tới.
— Đỉnh vãi.
— Có highlight đầu tiên rồi nhaaa — Làm Kill Montage được luôn á.
Sự hưởng ứng nhiệt tình của khán giả khiến tôi thấy khá vui.
Giao tranh vẫn đang nổ ra ở những nơi khác, nhưng vì mải hồi phục nên tôi không kịp tham gia. Số người sống sót chỉ còn lại 3 người.
Tôi không biết chắc vị trí của họ, nhưng có thể khẳng định một người đang chiếm giữ đỉnh núi. Còn người cuối cùng thì vẫn biệt vô âm tín. Vì chưa thuộc hết bản đồ nên tôi cũng chẳng rõ có những góc khuất nào để nấp.
"Chắc là đang ở trên đó nhỉ..."
Vừa nói, tôi vừa dùng Sniper soi lên đỉnh núi. Đúng như dự đoán, có một bóng người trên đó. Nhưng ngay lúc đó, thần may mắn đã mỉm cười với tôi.
Vòng bo cuối cùng thu hẹp về hướng ngược lại với đỉnh núi. Thay vì phải di chuyển, tôi chỉ cần đứng yên một chỗ và canh chừng phía trên. Ngay khi tên kia bắt đầu nhúc nhích, tôi liên tục nã đạn. Nhưng hắn cũng rất cảnh giác nên tôi vẫn chưa bắn trúng phát nào.
Việc không thấy tên còn lại đâu cũng khá đáng ngại, nhưng trước mắt cứ phải xử lý tên trước mặt đã. Kiểu gì hắn cũng buộc phải xuống núi vì vòng bo đang thu hẹp.
Bất ngờ, tên đó sử dụng một loại vũ khí kỳ lạ và di chuyển cực nhanh. Một tình huống nằm ngoài dự kiến khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng.
"Cái quái gì thế kia?"
— Item đó ông ơi.
— Grappler à.
— Có thể di chuyển mượt như thế luôn à.
— Nesui không biết Item là gì à?
Hóa ra trò này còn có yếu tố Item mà tôi chưa hề hay biết. Nhìn kỹ lại, tôi thấy có một phím tắt dành riêng cho mục này, cho phép sử dụng nhiều loại hỗ trợ khác nhau.
"Ồ ồ."
Trong khi còn đang trầm trồ trước sự đa dạng nhiều món đồ, tôi lôi ra một món đồ.
『Bom Không Kích』[note96840] Đúng như tên gọi, khi đặt nó xuống, bom sẽ dội xuống từ trên trời quanh khu vực đó. Dù chưa hiểu rõ lắm nhưng tôi cảm nhận được uy lực của nó là cực lớn. Và điều quan trọng nhất, có vẻ như trong phạm vi này, chỉ có mình tôi là đang ở trong nhà...
"A, thắng rồi."
Cứ thế, tôi đã giành chiến thắng trong trận đầu tiên một cách đầy khó hiểu. [note96843]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn