Chương 4: Lại Lên Trending
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Khởi Đầu Xong xuôi bữa tối, Yone cũng đã về nhà mình.
Tôi ngồi vào ghế, đeo kính VR lên. Sau khi xác nhận buổi stream đã bắt đầu...
《Stream ngẫu hứng ngày thứ 2》
"Stream ngày thứ hai liên tiếp, bắt đầu thôiii!"
Tôi cất giọng hào hứng chào hỏi khán giả của mình.
— Hai ngày liên tiếp luôn, hiếm lạ thật sự — Bộ mai tuyết rơi hay gì?
— Không, chắc thiên thạch sắp rơi luôn rồi đó — Không ai thèm tin luôn, hài hước lol — Chịu thôi, tại ăn ở cả mà — Mà thôi, học sinh mà...
"Được rồi, nay tôi lại chơi 【world war】 tiếp nha."
Trên màn hình đã hiện ra đồng hồ đếm ngược trước khi vào trận đấu.
— Nay có lên Trending nữa không ta?
— Làm gì có chuyện đó mãi được — Không đâu, là gã này thì...
— Có khả năng lắm đó nha — Tôi đã nhìn thấy tương lai blanc vô đối rồi — Chuyện đó thực sự sẽ xảy ra cho xem lol Khán giả chẳng hiểu sao lại kỳ vọng vào tôi đến thế.
"Được rồi, quất thôi nào."
Món tủ của tôi vẫn là khẩu Revolver quen thuộc. Vũ khí còn lại lần này là một khẩu Sniper. Chẳng có lý do gì đặc biệt cả, nếu phải nói thì là do bản cập nhật mới đã tăng độ lệch của đạn lên khá nhiều nên tôi muốn tập cho quen tay.
"A, có địch kìa."
Lần này tôi chơi chế độ Solo, nên kẻ địch dĩ nhiên cũng chỉ là một người. Tôi vội vàng ngồi xuống để quan sát tình hình.
— Chia buồn với ông bạn bên kia nha — Đây là tiên tri vũ trụ à?
— Kẻ địch cố lênnn — Thắng được trận này là leo lên Top 5 thế giới luôn đó — Chiến thôiii~ Liếc mắt nhìn nhanh qua bảng bình luận ở góc phải, chẳng hiểu sao mọi người lại toàn cổ vũ cho phe địch. Tôi khẽ cười khổ nhưng tay vẫn nắm chặt con chuột. Với khoảng cách này, biết đâu mình có thể thực hiện được chiêu đó... Tôi chuyển sang súng bắn tỉa.
"Check-on."
Tôi hơi làm màu một chút, điều chỉnh tâm ngắm rồi bóp cò.
Và phát đạn đó đã "xuyên táo" một cách hoàn mỹ.
— Thật luôn á?
— Chốt kèo lên Trending nha — Tầm đó mà trúng thì đúng là vô lý quá mà — Hack chắc luôn — Headshot luôn mới kinh chứ, ảo vãi — Sao trong Rank mà ông cứ thích diễn để lấy clip thế lol
"Haha, tôi cũng không nghĩ là trúng đâu."
Nếu tính toán kỹ độ lệch và khoảng cách thì đại khái là làm được thôi. Nói thật là kể cả không làm trò đó mà cứ bình tĩnh nhắm bắn thì tôi vẫn bắn trúng đầu hắn được.
Nghĩa là tôi vừa mới thực hiện một việc hoàn toàn thừa thãi.
Nhưng mà trúng thì mới oai, chứ bắn trượt thì trông quê lắm. Mà thôi, rủi ro mới tạo nên sự kịch tính mà.
Sau đó, trận đấu diễn ra khá thuận lợi. Nói đúng hơn là tôi chẳng chạm mặt ai nào cả.
"Còn lại 3 người à."
Ngoại trừ tôi ra thì còn 3 người nữa. Dựa vào vòng an toàn hiện tại, tôi thấy có 3 tòa nhà. Tôi không vào trong đó mà đang chạy trên con đường lớn, nên chắc là mỗi nhà sẽ có một người đang nấp bên trong. Tạm thời tôi tiến vào tòa nhà gần nhất. Thế nhưng, một cảnh tượng vô lý đập vào mắt tôi.
"Hả?"
— Sao lại có 3 đứa trong đó vậy?
— Cái nhà đó đâu có to đến mức đó?
— Không lẽ là...
— Vụ đó rồi — Nhưng nếu là blanc-san thì chắc vẫn thắng được thôi — Thắng được là hơi bị đỉnh luôn đó — Phen này lên Trending thật rồi...
Có lẽ là "Teaming" rồi.
Teaming là hành vi những người vốn là đối thủ của nhau lại lập đội trên chiến trường. Trong giới FPS, đây là một hành vi cấm kỵ bất di bất dịch. Trong một trận đấu Solo, đáng lẽ phải là 1 đối 1, nhưng hành vi này lại dùng ưu thế số đông để ép thắng đối phương. Đây là một trong những hành vi xấu xí của người chơi cực kỳ nổi tiếng trong giới.
Trước khi tấn công, tôi không quên nhấn nút tố cáo. Không ngờ ở mức Rank cao thế này mà vẫn còn những kẻ như vậy... Muốn cạn lời mà.
Nhưng việc của tôi giờ chỉ là dùng thực lực để đập tan bọn chúng thôi.
Hít một hơi thật sâu, rồi...
"Được rồi, làm thôi nào."
Tay nắm chặt bàn phím và chuột, rồi lao thẳng vào tòa nhà. Ngôi nhà này có hai tầng. Tạm thời tôi sẽ đột nhập từ mái. Lúc đó phải tuyệt đối không để lộ tiếng chân. Ít nhất thì mình phải là người tấn công trước, nếu không rủi ro thất bại sẽ tăng lên rất cao. Nếu được, tôi muốn kết liễu một đứa ngay từ phát súng đầu tiên bằng một cú Headshot.
Tôi dùng khẩu Revolver phá vỡ mái nhà chỉ bằng một phát đạn, rồi bắt đầu tấn công từ trên xuống. Đúng như dự đoán, trước mắt tôi là ba tên địch. Đầu tiên, trước khi đối phương kịp phản ứng, tôi lập tức chuyển sang Sniper và nổ súng ngay tức khắc. Tất nhiên là tôi vẫn giữ sự bình tĩnh để đưa tâm ngắm vào chuẩn mục tiêu.
Đạn găm chuẩn vào đầu, một tên đã bị hạ gục. Giờ chỉ còn là cuộc chiến 2 chọi 1.
Hai tên còn lại đều sử dụng AR[note96248] làm vũ khí chính.
Cả hai dĩ nhiên đều đã nhận ra cú tập kích của tôi. Bọn chúng xả đạn liên tục, tôi liền nấp đi chờ đến khi tiếng súng dứt hẳn. Trong lúc đó, tôi tranh thủ nạp đạn cho khẩu Sniper.
Xác nhận cả hai đều đã xả hết băng đạn, tôi dùng Revolver hé đầu ra bắn trong tích tắc. Dù không trúng đầu nhưng giáp của một tên đã bị vỡ. Chắc là máu của hắn vốn cũng chẳng còn bao nhiêu.
Một tên lùi xuống tầng một. Nghĩa là trên tầng hai giờ chỉ còn lại một tên. Ngay khoảnh khắc đó, tôi từ mái nhà nhảy thẳng vào bên trong.
Tình thế giờ là 1 chọi 1. Đây chính là cơ hội mà tôi chờ đợi. Khi không còn bất lợi về quân số, tôi phải dứt điểm ngay lúc này.
"Phải áp sát thôi!"
Tôi bóp cò khẩu lục. Viên đạn trúng vào thân nên hắn vẫn chưa ngã xuống.
Bình thường tầm này là tôi đã bắn trúng đầu rồi, nhưng có lẽ tâm lý bị ảnh hưởng do đối đầu với số đông chăng. Sự căng thẳng bắt đầu tăng lên.
Đối phương xả lại bằng loạt đạn SMG. Nhờ vậy mà tôi đã nắm rõ cấu trúc vũ khí của hắn là AR và SMG.
Trong lúc chờ thời gian hồi chiêu của cây lục, tôi luôn hướng họng súng về phía đối phương và né đạn. Thế nhưng, đống đạn đó hầu như chẳng thể chạm vào người tôi. Không phải do đối phương nhắm kém. Mà đúng hơn là phát nào cũng suýt chút nữa là găm trúng người tôi rồi.
Nhưng tôi đã né những viên đạn đó một cách đầy hoa mỹ.
Kỹ thuật né đạn này chính là lý do khiến tôi được cả thế giới chú ý. Tôi vừa dự đoán đường đạn, vừa dùng thị giác của mình để bù đắp phần lớn.
Dĩ nhiên nếu ở khoảng cách quá gần thì kỹ thuật này sẽ không phát huy tác dụng, nên tôi không thể rút ngắn khoảng cách đến mức tối đa được.
Thế nhưng đạn là hữu hạn. Nếu tên ở dưới không lên tiếp ứng, thì sớm muộn gì đợt tấn công cũng sẽ kết thúc.
Ngay khoảnh khắc đối phương hết đạn, tôi nổ súng và kết liễu hắn.
"Chỉ còn tầng một nữa thôi."
Chắc là đang hồi máu. Nên tôi phải nhanh chóng lao xuống cầu thang trước khi hắn kịp hồi phục.
Lúc tôi xuống tới nơi, hắn đang hồi máu ở ngay bên cạnh. Tôi không biết thời gian hồi máu đó bao giờ mới xong. Nhưng nếu để hắn kịp tăng máu thì sẽ rất phiền phức.
Vì thế, tôi sẽ đánh cược bằng viên Sniper này.
Theo bản năng, tôi hướng nòng súng về phía kẻ địch. Khoảng cách rõ ràng là không gần chút nào. Nhưng lúc này, thứ cần nhất là bản năng của một cựu game thủ chuyên nghiệp.
Tính toán độ lệch. Cân nhắc khoảng cách.
Tôi tinh chỉnh góc bắn đã được tính ra, rồi bóp cò.
"A, thắng rồi..."
Sau khi giành chiến thắng, tôi vẫn còn bàng hoàng mất một lúc.
— Quái vật — Á đỉnh vãi ôiiiii — Đây là bậc rank cao nhất đấy anh em tin được không?
— Thế này là số 1 thế giới rồi còn gì nữa lol — Hóng ngày ông quay lại đấu giải chuyên nghiệp nha — Thắng được cả teaming thì chịu hẳn.
— Chúc mừng nhaaa — Đẳng cấp!
— Phen này lại lên Trending cho xem lol Khán giả liên tục gửi lời tán dương. Một lúc sau tôi mới nở nụ cười. Nhưng đồng thời, đầu tôi cũng hơi đau một chút. Chắc là do đã ép bản thân quá mức rồi. Lâu lắm rồi mới lại chơi một trận nghiêm túc đến thế này.
Sau đó, tôi vẫn giữ phong độ tốt và tham gia thêm vài trận nữa. Dĩ nhiên là số lần đạt Top 1 cũng khá nhiều.
Sau khi chơi được tầm 6 trận...
"Thôi, hôm nay đến đây thôi nhé."
— Nghỉ ngơi nha~ — Vất vả rồi — Cảm ơn vì sự vất vả của ông!
— Hóng buổi stream tiếp theo!
— Làm tốt lắm!
Tôi tắt livestream rồi tháo kính VR ra. Cùng lúc đó, thông báo từ máy tính cũng hiện lên liên tục.
Đó là những lời khen ngợi từ mọi người trong đội. Có lẽ bọn họ cũng đã xem buổi livestream vừa rồi.
Quả nhiên, việc chia sẻ niềm vui với người khác thú vị thật đấy. Việc mọi người cùng tận hưởng màn trình diễn của mình cũng không tệ chút nào.
Mình muốn cảm nhận điều đó nhiều hơn nữa!
Chính vì thế...
(Chắc là mình chọn con đường làm VTuber cũng được nhỉ...) Tôi đã nghĩ như thế đấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn