Chương 24: Collab Cùng Thanh Mai Trúc Mã (2)
Cựu Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp Lừng Danh Thế Giới Trở Thành VTuber Vì Cô Bạn Thanh Mai Trúc Mã Nhà Bên · Vtuberenjoyer · 209 chương · ~13 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 1: Một Tân Binh Vtuber Ra Đời
"Tôi lên đây!"
Xác nhận buff từ Yone đã được kích hoạt, tôi lập tức lao mình ra khỏi vật cản.
Khẩu súng này cứ 16 viên là phải nạp đạn một lần. Kể cả có dính 16 viên vào đầu đối phương thì cũng chỉ coi như là vừa đủ để kết liễu, nên tôi đã tính sẵn trong đầu là phải nạp đạn ít nhất hai lần.
Trước hết, tôi nhắm vào tên địch đang đứng cùng độ cao. Vừa chịu đòn vừa xả đạn, cuối cùng tôi cũng hạ được hắn. Nhờ có sự hỗ trợ của Yone nên tôi có thể tự tin hổ báo hơn một chút.
Phải quét sạch đám này trước khi những tên ở điểm hồi sinh kịp quay trở lại.
Tiếp theo, tôi nhắm vào tên bắn tỉa đang canh giữ từ trên cao. Đạn của Sniper bay rất nhanh, nên tuyệt đối không được đứng yên một chỗ. Tôi vừa di chuyển vừa kết hợp ngồi và nhảy để bắn trả. Dẫu không thể trúng mọi viên đạn vào đầu, tôi cũng đã hạ được hắn, nhưng đổi lại là phải nạp đạn.
『Lùi lại một chút đi! Tui cũng cần nạp đạn nữa~』 Tôi lùi lại phía sau, cắt đứt đường đạn.
Cứ ngỡ là thế, nhưng nhỏ lại không thể rút lui được.
『Xin lỗi nha! Có địch phía sau tui! 』 Lúc nãy rõ ràng làm gì có ai ở đó... Nghĩa là hắn vừa mới từ điểm hồi sinh quay trở lại.
Đám máy đội tôi bị hạ liên tục nên thời gian hồi sinh rất lâu, trong khi phe địch lại hồi sinh cực nhanh. Chính vì thế mà tôi nảy ra ý định phải dứt điểm ngay tại đây.
"Rõ rồi! Một mình tôi sẽ lo liệu hết."
『Hả? 』 Yone có vẻ không ngờ tôi lại nói vậy nên thốt lên đầy kinh ngạc.
— Kình địch thực sự rồi.
— Thức tỉnh rồi kìa.
— Đây là "Nesui phase 2" đấy à?
— Đánh với CPU thôi mà làm gì ngầu lòi dữ thần vậy.
— Phối hợp đỉnh quá đi mất thôi.
Khán giả xem chừng chẳng mấy bất ngờ. Đúng là quen quá cũng đáng sợ thật.
『Dù là CPU đi nữa, nhưng 1 chọi 3 không phải là quá sức sao? Với lại hai đứa kia cũng sắp hồi sinh xong rồi đó~』 Ngẫm lại thì cũng đúng, nhưng thời gian giới hạn đang cạn dần. Sau khi chiếm được cứ điểm, việc phòng thủ tuyệt đối là rất khó, nên tôi muốn tiết kiệm thời gian càng nhiều càng tốt.
"Cố gắng thôi nào!"
Thua ở đây thì đúng là nhục để đâu cho hết, nhưng chắc là sẽ ổn thôi.
Nạp đạn xong xuôi, tôi vừa trò chuyện vừa quan sát kỹ xung quanh.
Một tên đang ở vị trí Yone vừa đứng. Và có vẻ có hai tên nữa đang ở trên nóc tòa nhà phía trên.
Trước hết, tôi nhắm vào tên ở cùng độ cao. Vừa khéo léo cắt góc bắn của hai tên phía trên, tôi vừa bắt đầu xả đạn. Hắn đang cầm AR. Hơi khó để áp sát, nhưng chỉ cần giữ vị trí không lộ quá nhiều phần thân và bóp cò là ổn. Cứ giữ tâm ngắm ở độ cao của đầu thì đạn sẽ găm trúng rất nhanh thôi.
Trong lúc đó, hai tên trên nóc nhà dường như đã nhảy xuống. Một tên dùng LMG, tên kia dùng Shotgun, một sự kết hợp khá khó chịu và đẩy tôi vào thế bất lợi. Nhưng tôi không định lùi bước ở đây.
LMG sát thương thấp nhưng đạn nhiều, ngược lại Shotgun sát thương cao nhưng đạn ít.
Tôi quyết định hạ tên xài Shotgun trước. Chấp nhận lộ cơ thể ra để chiến đấu.
"Ngon."
Một tên đã bốc hơi. Càng trượt headshot thì tỉ lệ sống sót càng thấp, nên pha này buộc phải được thực hiện một cách cẩn trọng nhưng cũng phải cực kỳ tốc độ.
Tên còn trông có vẻ khó nhằn, nhưng đúng lúc hắn phải nạp đạn nên tôi đã nhanh tay kết liễu.
Tiện thể nói luôn là ngay khoảnh khắc đó tôi cũng hết sạch đạn, đúng là sát nút luôn.
Lượng HP của tôi đã chạm mức báo động, nhưng ngay sau đó Yone đã kịp thời đến cứu viện, cùng với sự hỗ trợ từ các CPU đồng đội vừa hồi sinh nên mọi chuyện đã êm xuôi.
Trong vòng 1 phút trụ vững cứ điểm, không có biến cố nào quá lớn xảy ra, và chúng tôi giành chiến thắng. Dù chỉ là một trận đấu ngắn ngủi nhưng lại cực kỳ hưng phấn.
— Mạnh vãi wwww.
— Đúng là quái vật mà.
— Mới livestream buổi thứ 3 mà cho dân tình xem trình độ cỡ này thì cuốn quá rồi.
— 3 tiếng đồng hồ này mãn nguyện thực sự.
— Tiếp theo là Battle Royale nhỉ
"Được rồi, tiếp theo chúng ta sẽ chơi Battle Royale theo chế độ mời khán giả tham gia nhé!"
Đến đây, quyền dẫn dắt được chuyển giao lại cho tôi. Dù chắc là lát nữa nhỏ lại giành lại cho mà xem.
Phần tiếp theo là chơi cùng khán giả. Tôi cũng đã khá đắn đo vì sợ vụ Ghosting. Nhưng rốt cuộc, với phương châm "đến đâu thì đến", tôi đã quyết định triển luôn.
『Khoan khoan khoan, đợi chút coi nè ông nội! 』
"?"
『Cái pha xử lý lúc nãy là cái quái gì thế hả!? 』 Nhỏ dường như vẫn còn đang cực kỳ sốc.
"Hả, thì... tự nhiên mọi thứ ăn khớp với nhau quá thôi."
『Mọi người ơi, chuẩn bị Ghosting ông này cho tui nhaaa! 』
"Này!"
-- Trận chiến lúc đầu trận căng thẳng hơn tôi tưởng. Nhìn qua thì có vẻ như phân nửa số người trong phòng đều đổ dồn về phía chúng tôi. Các phe địch tự lao vào choảng nhau nên chúng tôi mới tạm thoát nạn, nhưng tốc độ người chơi "bốc hơi" thì đúng là nhanh kinh hoàng.
— Hay là 1v79 đi!?
— Tán thành nha.
— Triển luôn đi.
— Tui đặt một vé phe khán giả thắng chắc luôn.
"1 chọi 79 thì thắng bằng niềm tin à lol."
『Được mà, với trình độ của ông thì dư sức chớ gì nữa. 』 Không, chịu chết đấy. Đến cái trận collab với Haruhi-san tầm 2 chọi 20 thôi mà tôi đã suýt thì hụt hơi rồi.
"Mà khoan, kẻ địch đâu hết rồi nhỉ?"
Sau trận giao tranh lúc đầu, chúng tôi chẳng gặp thêm ma nào nữa. Dù vòng bo đã thu hẹp lại rất nhiều nhưng việc không gặp ai quả là một bí ẩn. Ngay cả tiếng súng cũng im bặt.
『Nè, hông lẽ là... 』
『Đang Teaming à? 』 — À w.
— Đúng rồi đó.
— Không làm vậy thì sao mà thắng nổi hai người.
— Trận 2v12 sắp bắt đầu rồi — Thế nhưng mà vẫn có vẻ là không thể nào.
"Teaming vốn dĩ là phạm luật, nhưng vì đây là Custom nên tôi sẽ nhắm mắt cho qua nhé."
Trong các trận đấu thường thì dĩ nhiên là cấm tuyệt, nhưng trong phòng Custom thì có thể coi là "vùng xám" được. Với lại, lên stream thế này trông cũng thú vị hơn mà.
『Chắc là 12 đứa đó đang đứng trên vách đá kia chờ mình rồi đó』 Vì đang cầm Sniper nên tôi đưa ống ngắm lên quan sát thử.
"Toang thật rồi."
Quả nhiên, tỉ lệ bại trận có vẻ cao hơn tôi tưởng nhiều.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn