Chương 195: Khi trở về với cuộc sống thường nhật
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~19 phút đọc · Tạo 18/09/2026
101-200 Franz lặng lẽ đặt tách trà xuống và nói:
"Trà rất ngon."
Đó chỉ là câu xã giao thường lệ. Dù không hẳn là trà không ngon, nhưng đó là điều hiển nhiên phải nói.
"Thật may vì nó hợp khẩu vị của cậu."
Giáo hoàng đang ngồi đối diện cũng nâng tách trà lên. Nhìn nụ cười nở trên môi ông, có vẻ như tâm trạng của ông không đến nỗi tệ. Tuy nhiên, bầu không khí tốt đẹp đó chẳng kéo dài được lâu. Cuộc đối thoại nhanh chóng đứt quãng, một bầu không khí im lặng đầy ngượng ngùng bắt đầu bao trùm.
Vì đây là lần đầu tiên đối mặt trực tiếp với Giáo hoàng nên chuyện này cũng là điều dễ hiểu. Muốn hỏi thăm thì thấy gượng gạo, mà muốn đi thẳng vào vấn đề chính thì lại sợ mang thái độ quá trịnh thượng, khô khan. Và phần lỗi đó rõ ràng thuộc về anh.
"Thưa Ngài, tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi nên đến gặp Ngài sớm hơn…"
"Sao Thánh Tử lại phải xin lỗi tôi…?"
Gương mặt Giáo hoàng tràn đầy vẻ bối rối. Như thể ông vừa nghe thấy một điều nằm ngoài dự liệu. Sau khi đặt tách trà xuống, ông tiếp lời:
"Dù ngồi trên cương vị Giáo hoàng, nhưng tôi chẳng phải là người vĩ đại gì. Tôi cũng không nhận được ý chỉ của Nữ thần như Thánh nữ hay Thánh tử. Vì vậy, cậu chỉ cần coi tôi như một tín đồ già cả là được rồi."
"Tôi hiểu ý của Ngài."
Nói cách khác, điều này cũng giống như Hoàng đế nói rằng: "Ta không có vũ lực mạnh mẽ để bảo vệ đất nước, ta chỉ là một ông chú đại diện cho dân chúng mà thôi." Dù chấp nhận hay từ chối cũng đều khó xử. Chà, dù sao thì thế này vẫn tốt hơn vạn lần việc bị quyền lực của vị trí Giáo hoàng làm cho mụ mẫm rồi lạm quyền.
"Tôi nghĩ cậu cũng hiểu lý do tôi mời hai người đến đây."
Vừa nói, Giáo hoàng vừa đứng dậy tiến về phía giá sách. Ông lấy ra một cuốn trong số rất nhiều cuốn sách trên kệ. Đó là một cuốn sách bình thường không đề tựa.
"Tôi nghĩ mình có nghĩa vụ lưu lại những sự kiện lần này cho hậu thế. Để những người có thể sẽ trải qua điều tương tự trong tương lai không bị mất đi hy vọng. Và đó cũng là hướng đi mà Thần giáo nên theo đuổi."
Ngồi xuống ghế một lần nữa, Giáo hoàng mở cuốn sách ra. Trong đó đã ghi chép lại khá nhiều sự kiện, bao gồm cả việc Franz trở thành Thánh tử. Những trang giấy đầy ắp chữ cứ thế lật qua, rồi dừng lại ở một trang trống không.
"Vậy, tôi có thể nhờ cậu kể lại câu chuyện được không?"
"Vâng, xin cứ tự nhiên."
Franz bắt đầu từ tốn kể lại mọi chuyện. Từ việc truy đuổi Thất Đại Ác, thu thập các thánh vật bị phong ấn, cho đến kế hoạch của Deliaspy Dain và việc tiêu diệt Ma Thần. Tất nhiên, trên đường đi anh cũng đã có chút "gia giảm" nội dung. Vì anh không thể nói rằng mình biết được mọi chuyện là do cái "hologram chết tiệt" đó. Những đoạn không nhớ rõ, Justia đã giúp anh bổ sung.
Đến khi câu chuyện dài đằng đẵng đó gần kết thúc:
"Cậu nói rằng tim cậu đã ngừng đập rồi lại sống lại sao…?"
"Vâng, tạm thời là như vậy."
"Làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy… Thật sự chỉ có thể nói đó là ý muốn của Thần."
Nói chính xác hơn là anh đã tự ý lấy sức mạnh của Thần thì đúng hơn. Mà này, liệu mình có nên nói chuyện đã trở thành bán thần hay không nhỉ?
'Tốt nhất là không nên nói ra thì hơn…?'
Dù có vắt óc suy nghĩ thế nào thì anh cũng chẳng thấy lợi ích gì nếu nói ra. Chắc chắn sẽ chỉ rước thêm bao nhiêu là rắc rối. Tuy nhiên, có lẽ nên nói với bốn người: Yuna, Justia, Hera và Arian. Nếu sau này có chuyện gì xảy ra, chắc chắn họ sẽ càm ràm chuyện anh lại giấu giếm cho xem.
Sau đó, Franz trò chuyện thêm một chút rồi đứng dậy.
"Vậy tôi xin phép trở về."
Mọi chuyện cần kể đều đã kể xong, nên cũng chẳng còn vấn đề gì. Đã đến lúc các thành viên Ma Tháp tụ họp.
"Ta rất mong chờ lần gặp tới."
Kết thúc lời chào của Giáo hoàng, Franz cùng Justia rời khỏi phòng. Lúc đến đây vẫn còn là buổi sáng, vậy mà thoắt cái mặt trời đã lên tới đỉnh đầu. Khi đang đi dọc hành lang, đón ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào:
"Franz, anh lại đang giấu giếm chuyện gì phải không?" Justia đột nhiên buông một câu đầy ẩn ý.
"Sao cô lại nghĩ vậy?"
"Chỉ cần nhìn biểu cảm của anh là tôi biết. Chắc chắn anh đang giấu thứ gì đó."
Có lộ rõ trên mặt vậy sao…? Anh vốn nghĩ mình đã quen với việc che giấu cảm xúc, xem ra không hẳn là vậy. Hoặc là Justia có biệt tài đọc vị biểu cảm của người khác. Dù là vì lý do gì, lời cô nói vẫn là sự thật.
"Khi nào sắp xếp ổn thỏa, tôi sẽ kể cho cô."
"Vâng, tôi sẽ đợi. Tâm trí anh lúc này chắc cũng đang rối bời lắm."
"Cô cũng biết chờ đợi cơ à?"
"E-em là cún con hay sao mà không biết?! Tất nhiên là em biết chờ đợi rồi!"
Justia đỏ mặt quát nhẹ. Vì đang ở trong thánh đường nên cô dường như đã tiết chế rất nhiều.
"Dù anh có làm gì thì em cũng… cũng không đeo xích đâu nhé!"
Franz sững sờ trong giây lát. Những lời đó quá mức nằm ngoài tưởng tượng. Chỉ là đùa một chút xem cô có biết chờ đợi hay không, ai ngờ nó lại dẫn đến cún con rồi đến cả vòng xích. Xui xẻo thay, xung quanh lại có người thích vòng xích nên khó mà coi đó là câu đùa được.
Trong lúc Franz còn đang chìm trong suy tư, Justia – người đã đi xa phía trước – lên tiếng:
"Mau lên đi!"
"Ừ, tôi tới ngay."
Franz rảo bước tiến tới. Những ý niệm đầy đầu nãy giờ đã biến mất. Trên môi anh nở một nụ cười dịu dàng, nhưng chính bản thân anh lại không hề nhận ra điều đó.
Chẳng mấy chốc, Franz đến bãi đất trống nhỏ phía sau thánh đường. Nơi đó, rất nhiều người đã tụ tập và đang trò chuyện cùng nhau.
"Ma Tháp chủ, cơ thể người ổn chứ ạ?" Arian tiến đến hỏi.
"Tạm ổn rồi. Còn những người khác thì sao?"
"Họ đang đến kìa."
Arian chỉ tay về một hướng, và ánh mắt Franz tự nhiên đuổi theo. Ở đó có Yuna và Hera, cả hai đều đang mặc tu phục của nữ tu.
"Franz—!" Yuna nhìn thấy anh liền vẫy tay chào nhiệt tình.
Nhìn hình ảnh đó, nỗi bất an cuối cùng trong lòng Franz cũng được gạt bỏ. Dù anh đã đoán Yuna chắc chắn sẽ bình an vô sự, nhưng tận sâu trong lòng vẫn luôn lo lắng.
"Ma Tháp chủ, hôm nay người định làm lịch trình thế nào ạ?" Arian bất chợt hỏi.
Franz chuyển ánh mắt sang cô:
"Trước mắt là phải xử lý đống công việc tồn đọng đã."
"Để tôi làm thay cho, người cứ nghỉ ngơi đi."
"Thôi khỏi. Lõi Mana của tôi bị vỡ chứ có phải cơ thể tôi bị vỡ đâu."
"Chờ đã. Người nói lõi Mana bị vỡ ạ…?" Arian mở to mắt kinh ngạc.
Ngược lại với giọng điệu thản nhiên của Franz, đây không phải là chuyện có thể dễ dàng bỏ qua. Đừng nói đến việc làm pháp sư, ngay cả việc còn sống được đến giờ đã là một phép màu rồi. Nhận ra sự thật đó, ánh mắt Arian bắt đầu dao động. Franz nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai cô. Vì quá rõ cô đang nghĩ gì:
"Arian, sau này sắp xếp xong tôi sẽ kể hết cho cô. Không nguy hiểm đến mức như cô nghĩ đâu, nên đừng lo lắng."
"…Em hiểu rồi. Vậy em đi chuẩn bị ma pháp dịch chuyển không gian đây ạ."
Arian nói với giọng trầm xuống rồi vội vã rời đi. Franz nhìn theo bóng lưng của cô rồi cười khổ. Dù là việc bất đắc dĩ nhưng anh đã khiến cô lo lắng rồi.
Trong khi đó, Yuna và Hera cũng đã đến bên cạnh.
"Franz, cơ thể anh thế nào?"
"Tạm ổn? Còn cô thì sao, Yuna?"
"Tớ hoàn toàn khỏe mạnh rồi!"
Yuna nói rồi khụy chân xuống, lấy đà bật nhảy lên cao. Như thể muốn chứng minh trực tiếp rằng mình đang rất khỏe mạnh. Ánh mắt Franz chậm chạp hướng theo cô lên cao.
'…Có vẻ như cô ấy khỏe quá mức cần thiết rồi.'
Yuna chỉ cần một cú nhảy nhẹ đã lên cao hơn cả đỉnh thánh đường. Anh biết rõ sức mạnh của Dũng sĩ, nhưng lần nào nhìn thấy cũng không khỏi ngỡ ngàng. Cuối cùng, Yuna đáp xuống nhẹ nhàng rồi nở nụ cười rạng rỡ:
"Thế nào? Tớ khỏe hoàn toàn rồi đúng không?"
"Ừ. Nhưng mà, không biết chừng nào được nên cứ cẩn thận chút nhé."
"Ừ, tớ biết rồi. Cảm ơn anh đã lo lắng cho tớ."
Cũng chẳng có gì đáng để cảm ơn cả. Franz nhún vai nghĩ thầm. Lúc này, Hera lên tiếng:
"Franz, tôi hỏi một câu được không?"
Franz gật đầu.
"Sau này anh tính thế nào? Chúng tôi phải làm gì đây?"
"Trước mắt tôi định trở lại với cuộc sống thường nhật. Còn nhiều việc phải làm lắm. Còn các cô…"
Mình nên làm gì với họ bây giờ nhỉ? Trong thâm tâm, anh muốn đưa họ về ngay, nhưng tình thế hiện tại không cho phép. Bảo họ tự mình về thì lại không nỡ vì còn phải đi xe ngựa mất một quãng dài.
"…Nếu không có việc gì gấp, tạm thời hai cô giúp tôi việc ở Ma Tháp nhé?"
Chính xác hơn là chỉ cần giúp đến khi lõi Mana hồi phục thôi. Dù chẳng biết khi nào mới tới ngày đó.
"Tôi không có việc gì gấp cả."
"Tớ cũng không có việc gì gấp."
Hera và Yuna vui vẻ chấp nhận lời đề nghị.
"Ma Tháp chủ, ma pháp đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Đúng lúc đó, Arian có vẻ đã chuẩn bị xong xuôi. Dù hơi sớm một chút, nhưng đã đến lúc trở về với cuộc sống thường nhật.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn