Chương 8: Chuyện biến thái thế này cũng có thể làm sao?
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~18 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Đoàng!
Choang!
Rầm!
...
Trốn tịt trong phòng tắm, Thẩm Chu không ngừng nghe thấy bên ngoài truyền đến những âm thanh đập vỡ màn hình liên tiếp.
Đối với một tử trạch (otaku) hạng nặng như cậu, những thanh âm này chẳng khác nào tiếng ném tiền qua cửa sổ. Trái tim cậu đau như cắt! Trong cái thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, thân bại danh liệt đến nơi này, đại não của cậu vậy mà vẫn còn nhã hứng để đi suy xét xem đám sinh viên vừa bị đập nát thiết bị kia thay màn hình sẽ tiết kiệm hơn hay trực tiếp đổi máy mới sẽ tiết kiệm hơn.
Sau khi tràng âm thanh đập phá rôm rốp tựa pháo hoa kết thúc. Chất giọng trầm thấp, lạnh lẽo như sương tuyết của Đơn Vân Thâm lại vang lên.
"Cầm lấy đống rác rưởi của các người, cút ngay khỏi phòng tôi."
Ngay sau đó là một trận tiếng bước chân hoảng loạn chạy trốn. Lẫn trong đó còn có cả tiếng những vật dụng kim loại như thùng rác bị đá bay.
Rầm...
Cánh cửa phòng đáng thương lại bị hung hăng đạp thêm một cước, phát ra tiếng động đinh tai nhức óc.
Đợi cho mọi thanh âm bên ngoài triệt để lắng xuống, trái tim Thẩm Chu lại một lần nữa treo lơ lửng.
Đơn Vân Thâm đã xử lý xong đám cẩu tặc rắp tâm nhòm ngó kia rồi, tiếp theo e là đến lượt xử lý cậu thôi. Chẳng lẽ hôm nay tiết tháo của cậu thực sự khó giữ được sao?
Haizz, bỏ đi bỏ đi, nếu đằng nào cũng không bảo toàn nổi... Vậy thì sớm chết sớm siêu sinh vậy.
Thẩm Chu lại một lần nữa tự đả thông tư tưởng cho bản thân, cậu thậm chí còn tự mị hoặc chính mình, dù sao đối phương cũng là Đơn Vân Thâm, là giấc mộng của hàng vạn thiếu nữ, là ánh sáng rực rỡ của Đại học Thành Nam.
Không thiệt thòi, tuyệt đối không thiệt thòi!
Thế nhưng.
Thẩm Chu nơm nớp lo sợ trốn trong phòng tắm đợi chừng mười phút đồng hồ, vẫn không hề nghe thấy nửa điểm động tĩnh nào của Đơn đại lão. Cậu mạc danh kỳ diệu cảm thấy nghi hoặc.
Khẽ khàng đẩy cửa ra, thò đầu quan sát chiến huống bên ngoài. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, suýt chút nữa hồn phi phách tán.
Đơn Vân Thâm nằm thẳng đơ trên mặt đất, sống chết không rõ, toàn thân bê bết máu tươi!
"Đệt!"
Cậu luống cuống vội vàng lao tới, đưa tay thăm dò hơi thở của đối phương. Vẫn còn thở, chưa chết! May quá may quá.
Cẩn thận kiểm tra lại khuôn mặt góc cạnh cùng chiếc cổ thon dài của Đơn Vân Thâm, không phát hiện vết thương nào đáng kể. Vẫn là may mắn. Vậy thì mớ máu tươi này từ đâu mà ra?
Cuối cùng, Thẩm Chu cũng tìm ra ngọn nguồn của những vệt máu chói mắt trên người hắn. Đơn Vân Thâm e là đã dùng tay không để đập nát đống màn hình khi nãy, kết quả khiến mảnh kính cứa rách bươm cả lòng bàn tay lẫn mu bàn tay.
Đã vậy hiện tại hắn còn bị dược tính hành hạ đến mức bất tỉnh nhân sự, trong cơn mê sảng đã tự tay bôi quệt máu lên mặt, lại quệt khắp cơ thể, lúc này mới tạo ra cái hiện trường đẫm máu hệt như án mạng thế này.
"Khách sạn cao cấp thế này, hẳn là phải có hộp y tế chứ nhỉ?"
Thẩm Chu lục lọi tứ phía, quả nhiên tìm thấy ngăn tủ chứa đồ y tế. Cậu thuần thục lấy băng gạc và cồn đỏ ra, đang chuẩn bị xử lý vết thương cho Đơn đại lão, lại sực nhớ ra nên lau sạch khuôn mặt dính máu của hắn trước đã, kẻo sáng mai lại dọa các tiểu tỷ tỷ dọn phòng sợ chết khiếp.
Thế là, Thẩm Chu vắt ráo một chiếc khăn bông ấm, cẩn thận lau đi vệt máu trên gương mặt tuấn mỹ vô trần kia.
Lau mặt xong xuôi.
Thẩm Chu lại như bị ma xui quỷ khiến mà thầm nghĩ, dứt khoát làm người tốt thì làm cho trót, lau luôn thân thể cho người ta, tránh để ngày mai trên người nặc mùi rượu. Ý niệm này vừa lóe lên, đôi tay cậu đã vô thức cởi bỏ lớp quần áo trên người hắn.
Đúng lúc định lột nốt quần của đối phương, thì cái ý thức đạo đức mỏng manh của cậu đã kịp thời gióng lên hồi chuông cảnh báo.
"Tên này cmn chính là huynh đệ ngủ giường tầng dưới của mày đó, mày làm sao có thể lột quần hắn được? Thẩm Chu ơi là Thẩm Chu, mày đúng là đồ biến thái."
Thẩm Chu tự lên án đạo đức của bản thân một phen.
Sau đó... vẫn dứt khoát lột phăng chiếc quần của Đơn Vân Thâm ra.
Haizz, hết cách rồi, không phải cậu cố tình muốn làm kẻ biến thái, mà là vì chiếc quần của Đơn Vân Thâm đã nhuốm đầy rượu vang đỏ, không lột không được.
Giờ này khắc này.
Lồng ngực săn chắc của Đơn Vân Thâm phập phồng lên xuống, hơi thở nóng rực, sắc môi đỏ thẫm mị hoặc, hoàn toàn chẳng có nửa điểm dấu hiệu thanh tỉnh. Ánh đèn màu quýt ấm áp mạ lên người hắn một tầng vầng sáng thần thánh, hàng lông mi dài rậm thi thoảng lại khẽ rung động, hắt xuống sườn mặt một bóng mờ tuyệt mỹ.
Nhìn một Đơn Vân Thâm "sở sở khả lân" (đáng thương chọc người thương xót) lúc này, Thẩm Chu luôn cảm thấy, nhịp đập nơi lồng ngực mình hình như có chút không bình thường.
Chẳng lẽ cái loại mị dược kia còn có khả năng lây lan qua đường không khí?
Cậu vậy mà lại sinh ra dục vọng với chính người anh em giường tầng dưới của mình! Đây là chuyện mà con người có thể làm ra được sao?
Thẩm Chu tức tốc bóp chết tà niệm trong đầu, nhọc nhằn bê người đặt lên sô pha, còn thập phần chu đáo đắp chăn cẩn thận cho hắn.
Lúc xử lý vết thương, Thẩm Chu nhịn không được mà lải nhải càu nhàu vài câu.
"Haizz, nể tình anh đã cho tôi chép bài tập không ít lần, tôi đành miễn cưỡng giúp anh một lần này vậy."
"Chỉ mong sau khi tỉnh rượu, anh đem toàn bộ chuyện ngày hôm nay vứt ra sau đầu, tuyệt đối đừng thương nhớ gì tôi nữa!"
"Hãy để tôi bình bình an an mà ẵm học bổng đi, ngàn vạn lần đừng tới tìm tôi gây rắc rối nữa!"
...
Đơn Vân Thâm xưa nay ngủ rất nông.
Thế nhưng, mị dược ngấm vào cốt tủy, hắn chỉ cảm thấy đại não trống rỗng vô hạn, bên tai ong ong xẹt xẹt, muốn tỉnh mà không thể nào tỉnh nổi. Hắn gắt gao muốn mở bừng mắt ra, nhưng mí mắt lại nặng tựa thái sơn, làm cách nào cũng không nhấc lên được.
Rất nóng.
Rất khô khốc.
Lục phủ ngũ tạng như bị hỏa thiêu, thiêu đốt đến mức khiến hắn vạn phần khó chịu.
Trong cơn mê man mờ mịt, hắn loáng thoáng nghe thấy có người đang lải nhải bên tai mình.
Bất quá, bởi vì đại não đã triệt để đình trệ, cho nên, phiên bản lọt vào tai hắn lại biến thành cái dạng này:
"Haizz, nể tình anh đã cho tôi... tôi đành miễn cưỡng... một lần này vậy."
"Chỉ mong sau khi tỉnh rượu... anh thương nhớ tôi."
"... Ngàn vạn lần... hãy tới tìm tôi..."
Trước khi tia ý thức cuối cùng triệt để tiêu tán, trong đầu Đơn Vân Thâm xẹt qua một ý niệm: Hóa ra em thích chơi chiêu lạt mềm buộc chặt, làm nàng tiên ốc lén lút quan tâm tôi.
Hừ, nữ nhân khẩu thị tâm phi.
...
Lúc bước ra khỏi phòng khách sạn, Thẩm Chu hung hăng rùng mình một cái.
Mưa đã tạnh, nhưng nhiệt độ lại giảm sút rõ rệt. Cúc áo ngực đã bị xé toạc, gió lạnh luồn lách thổi thốc vào bên trong, quả thực muốn lấy mạng nhỏ của cậu mà.
"Bản thảo hôm nay vẫn chưa nộp, biên tập e là đang muốn cầm dao chém mình rồi."
Thẩm Chu run rẩy ngón tay, mở ứng dụng Wechat lên. Quả nhiên. Chỉ nhìn con số 99+ thông báo tin nhắn kia, cậu đã cảm nhận được một cỗ hít thở không thông.
Biên tập: Tháng này cậu còn muốn nhận tiền lương không hả?
Biên tập: Bản thảo rốt cuộc khi nào nộp? Nhanh lên con trai!
Biên tập: [Hình ảnh dao phay dính máu. jpg] Biên tập: Con trai!!!
Biên tập: Còn đúng một tiếng nữa thôi, xin cậu mau nộp bản thảo đi ba ba!
Thẩm Chu bất đắc dĩ day trán. Haizz, cái loại màn kịch "phụ từ tử hiếu" (cha hiền con thảo) này, quả thực thường xuyên diễn ra giữa cậu và vị biên tập nọ.
Thẩm Chu thoáng suy nghĩ một chút, liền dứt khoát quay người bước vào một quán net bên cạnh, tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống.
"Cũng may là đã lên xong nét phác thảo, chỉ cần chau chuốt lại một chút là nộp được rồi."
Thẩm Chu nghĩ thầm, liền đem file tài liệu truyền lên máy tính.
Trong lúc Thẩm Chu đang tập trung cao độ tô điểm cho bức tranh, người anh em đang cày Liên Minh Huyền Thoại ngồi ngay bên cạnh bắt đầu liên tục dùng ánh mắt liếc trộm cậu.
Thành thực mà nói, trong quán net thể loại người nào cũng có, thế nhưng... đại mỹ nhân ngự tỷ như Thẩm Chu lúc này, quả thực là hiếm có khó tìm.
Ban đầu hắn ta còn bị nhan sắc kinh diễm của Thẩm Chu thu hút, nhưng rất nhanh, thứ hấp dẫn sự chú ý của hắn lại biến thành bức họa trên màn hình. Chỉ liếc mắt nhìn qua một cái, hắn suýt chút nữa đã rớt cả tròng mắt ra ngoài.
Một em gái ngự tỷ khí tràng ngút ngàn thế kia, vậy mà lại đang mặt không biến sắc ngồi cạnh hắn... vẽ cơ thể người lõa lồ?
A, đã vậy cmn lại còn là cơ thể đàn ông lõa lồ nữa chứ!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn