Chương 4: Thân phận bí mật tuyệt đối không thể bại lộ
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~15 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Trong tình huống này, Thẩm Chu gần như trở thành cái gai trong mắt của tất cả nữ sinh có mặt trong quán.
Đơn Vân Thâm nghiêng đầu tựa lên vai cậu. Ánh mắt vẫn sắc lạnh như thường, nhưng hơi thở phả bên tai lại nóng hơn hẳn.
"Đừng nhúc nhích." Anh lạnh nhạt nói.
"Có người đang nhìn chúng ta."
Thẩm Chu lập tức căng thẳng:
"Ai?"
Đơn Vân Thâm nhắm mắt, đưa tay day nhẹ mi tâm.
"Kẻ thù của tôi."
"..."
Đó là lời thật hay lời lúc say, Thẩm Chu cũng chẳng biết nữa.
Cậu chỉ biết rằng bị Đơn Vân Thâm ôm thế này khiến toàn thân mình cứng đờ, đến thở mạnh cũng không dám.
Không biết qua bao lâu, Đơn Vân Thâm đột nhiên buông tay, theo thói quen lấy khăn ướt trong túi ra lau từng ngón tay.
"Được rồi, người đi rồi." Anh bình thản nói.
"Cảm ơn đã phối hợp."
Khóe miệng Thẩm Chu giật nhẹ.
Không hiểu sao cậu lại thấy... làm con nhà hào môn cũng chẳng dễ dàng gì.
Đến cả một đại lão như Đơn Vân Thâm mà ra ngoài còn phải giả vờ có người yêu để tránh phiền phức.
Thẩm Chu cứng ngắc đứng dậy, chuẩn bị chuyển sang chiếc ghế bên cạnh.
Ai ngờ Đơn Vân Thâm lại nắm lấy cổ tay cậu, kéo người trở về.
"Diễn thì phải diễn cho trọn."
"Nhưng mà..."
"Ai bảo tối qua em gọi tôi là 'chồng' ngọt xớt như thế?"
"Em..."
Thẩm Chu thật sự muốn khóc.
Người ta chỉ nghe con trai báo cha mẹ, chứ ai đời lại có em gái chuyên đi hố anh ruột thế này?
Cậu rất muốn biết tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong game, mà có thể khiến một người ít nói và lạnh lùng như Đơn Vân Thâm nhất quyết phải gặp mặt ngoài đời.
Đáng tiếc, hỏi Thẩm Tĩnh hay hỏi Đơn Vân Thâm thì cũng vô ích.
Một người thì nói mười câu hết chín câu không đáng tin.
Người còn lại thì kín miệng như bưng.
Xét theo một góc độ nào đó, cả hai đều thuộc dạng cực kỳ khó đối phó.
Hai người tiếp tục ngồi im thêm hơn mười phút.
Mưa bên ngoài dường như càng lúc càng lớn.
Mà bản thảo hôm nay của Thẩm Chu vẫn chưa nộp. Biết đâu lúc này biên tập viên đang cầm dao truy sát cậu trên đường rồi cũng nên.
Không được, cậu phải về ký túc xá!
Đơn Vân Thâm nhìn bộ dạng đứng ngồi không yên của cậu, hơi nheo mắt.
"Sao thế? Muốn đi vệ sinh à? Nhà vệ sinh ở bên kia."
"Không phải..."
Thẩm Chu hít sâu một hơi, cố ép giọng mình xuống thấp hơn:
"Em phải về rồi, bài tập của em vẫn chưa làm xong."
"Tôi thấy em cũng là sinh viên Đại học Thành Nam nhỉ?"
"Ừm..."
"Em rất giống một người tôi quen."
"Thật sao..."
"Nhưng cậu ta là một tên đàn ông ngoài mặt đứng đắn, bên trong đầy tâm tư, chứ không phải con gái."
Nói đến đây, khóe môi Đơn Vân Thâm cong lên đầy ẩn ý.
Thẩm Chu nhìn nụ cười ấy mà sống lưng lạnh toát.
Không biết có phải do ảo giác hay không, nhưng cậu luôn cảm thấy Đơn Vân Thâm đã nhận ra điều gì đó.
Đơn Vân Thâm đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc giả xoăn của cậu.
"Đã ra ngoài rồi thì tối nay đừng về nữa."
Anh nói rất nghiêm túc:
"Qua khách sạn bên cạnh đi. Chúng ta nói chuyện cho rõ."
Thẩm Chu lập tức biến sắc.
"Anh... anh nói cái gì cơ?"
Đơn Vân Thâm như không thấy phản ứng của cậu, chậm rãi nhắc lại:
"Tối qua chẳng phải em còn nói muốn khiến tôi nhớ em cả đời sao?"
Mặt Thẩm Chu lập tức nóng bừng.
"Em chưa từng nói! Anh nhớ nhầm rồi!"
Đơn Vân Thâm không nhanh không chậm lấy điện thoại ra, lắc lắc trước mặt cậu.
Ánh mắt ấy chẳng khác nào một con cáo già vừa bắt được con mồi.
"Anh chụp màn hình rồi?"
Thẩm Chu hít sâu một hơi.
Đơn Vân Thâm nghiêm túc gật đầu.
"Công nghệ hiện đại đúng là một phát minh tuyệt vời."
Xong rồi.
Lúc này, Thẩm Chu chỉ muốn đổi sang một hành tinh khác để sinh sống.
Cậu biết ngay mà!
Con bé em gái chuyên viết tiểu thuyết ngôn tình kia chắc chắn đã thay cậu nói không ít lời khiến người ta hiểu lầm.
Nếu không, Đơn Vân Thâm cũng sẽ không cố chấp đòi gặp mặt như vậy.
Ánh mắt Đơn Vân Thâm cứ quét qua quét lại trên người cậu.
Điều đáng sợ nhất là, dù ánh mắt ấy đầy tính xâm lược, nhưng với gương mặt kia, người ta vẫn rất khó ghép anh với hai chữ "biến thái".
Đẹp trai quả nhiên là một loại năng lực.
Nhưng mặc kệ anh đẹp trai đến đâu, Thẩm Chu cũng tuyệt đối không thể để lộ thân phận!
Cậu là trai thẳng.
Thẳng không thể thẳng hơn!
Nếu không, với điều kiện của Đơn Vân Thâm, cậu đã chẳng cần đợi đến hôm nay mới rung động rồi.
Bầu không khí giữa hai người lại rơi vào im lặng.
Đến khi khách trong quán gần như đã về hết, Đơn Vân Thâm mới đứng dậy đi thanh toán.
Nhưng anh cứ đi được vài bước lại quay đầu nhìn một lần, như thể sợ Thẩm Chu nhân cơ hội bỏ chạy.
Thẩm Chu ngồi mà như ngồi trên đống lửa.
Muốn chạy, nhưng lại không dám.
Với tính cách của Đơn Vân Thâm, nếu cậu thật sự bỏ chạy, biết đâu người này sẽ đuổi theo rồi vác thẳng cậu đi mất.
Đến lúc đó...
Ngày mai cả hai chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp diễn đàn trường.
...
Sau khi thanh toán xong, Đơn Vân Thâm lấy một chiếc ô đen từ giỏ đựng ô bên cạnh, "phập" một tiếng mở ra trước mặt Thẩm Chu.
Thẩm Chu nhìn chiếc ô, vẻ mặt có chút vi diệu.
Nếu cậu nhớ không nhầm, đây hình như là món quà lưu niệm phiên bản giới hạn của trò chơi mà Đơn Vân Thâm yêu thích nhất.
Đại lão đúng là chịu chơi.
Đi gặp người yêu qua mạng ngoài đời mà đến cả đồ sưu tầm cũng mang theo.
"Em nhìn tôi như vậy..." Đơn Vân Thâm nhướng mày.
"Không phải đang có ý đồ gì với tôi đấy chứ?"
Nghe thì giống nói đùa.
Nhưng ánh mắt anh lại chẳng hề có ý đùa chút nào.
Thẩm Chu cười gượng:
"Không có đâu, anh cứ yên tâm."
"Không có?"
Đơn Vân Thâm nhíu mày, rõ ràng không vui.
"Tại sao lại không có?"
Thẩm Chu không biết phải trả lời thế nào.
Cậu đã mặc đồ nữ ra ngoài để cứu nguy rồi, chẳng lẽ còn tự mình thú nhận vào lúc này?
Thấy cậu im lặng, Đơn Vân Thâm khẽ hừ một tiếng.
"Cũng tốt."
"Em không có ý đồ với tôi thì tôi càng dễ làm việc."
Nói xong, anh tiện tay gọi một chiếc taxi.
"Khách sạn Băng Lam."
Bác tài xế liếc nhìn hai người:
"Khách sạn Băng Lam ở ngay đối diện, đi bộ ba phút là tới. Hai đứa chắc chắn muốn đi xe à?"
Đơn Vân Thâm lập tức nhíu mày.
Thấy tình hình không ổn, Thẩm Chu vội kéo người ra khỏi xe, liên tục xin lỗi bác tài rồi tiễn ông rời khỏi nơi thị phi này.
Men rượu của Đơn Vân Thâm càng lúc càng ngấm.
Tâm trạng của anh cũng tệ hơn bình thường rất nhiều.
Anh ngồi xuống ghế ven đường, khoanh tay, nhìn ai cũng bằng ánh mắt lạnh tanh như thể cả thế giới đang nợ mình vài triệu tệ.
Thẩm Chu bất lực nhìn anh:
"Hay là... về trường nhé? Em đưa anh về."
Đơn Vân Thâm lục túi, lấy ra một tấm thẻ phòng, lắc lắc trước mặt cậu.
"Đi khách sạn."
"Em đưa tôi đi."
...
Ba phút sau, Thẩm Chu đỡ Đơn Vân Thâm—người đang đi đứng hơi loạng choạng—đến quầy lễ tân của khách sạn Băng Lam.
Ánh mắt của các nhân viên phục vụ nhìn Đơn Vân Thâm đều mang theo vài phần kỳ lạ.
Ban đầu Thẩm Chu còn không hiểu chuyện gì.
Cho đến khi đi ngang qua thang máy, cậu nghe thấy có người thì thầm:
"Ơ? Đó chẳng phải là con trai của Tổng giám đốc Đơn sao?"
"Cậu ấy... sao lại dẫn con gái đến khách sạn thế kia?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn