Chương 3: Em gọi tôi là chồng nghe thuận miệng thật đấy
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~16 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Một câu hỏi rất hay.
Tại sao trong ký túc xá nam lại đột nhiên xuất hiện một chị gái lạnh lùng khí chất ngự tỷ?
Cầu Cầu suy đoán:
"Có khi là đến đưa hành lý cho anh trai hoặc em trai mình thôi."
Tên Béo cũng lập tức tiếp lời:
"Không thể là cố vấn học tập mới à?"
Nụ cười của Cầu Cầu càng lúc càng biến thái:
"Cũng có thể là thành viên của câu lạc bộ cosplay, kiểu nam giả nữ ấy, đúng không?"
Tên Béo hưng phấn xoa tay:
"Hả? Là nam á? Thế thì càng tuyệt!"
...
Ở phía không xa, Thẩm Chu đã đẩy cửa phòng ký túc, nhanh chóng trốn vào bên trong.
Nói đi cũng phải nói lại, lúc tranh phòng ký túc năm nhất, cậu quả thật rất có tầm nhìn.
Cậu chọn căn phòng nằm sâu nhất cuối hành lang.
Mặc dù cách cửa chưa đến hai mét là điểm tập kết rác, nhưng đây lại là phòng yên tĩnh nhất tầng năm. Trên danh nghĩa là phòng sáu người, nhưng thực tế chỉ có cậu và Đơn Vân Thâm ở, thoải mái tận hưởng không gian riêng cực lớn.
Hơn nữa...
Trong tình huống như hiện tại, cậu cũng không cần phải giải thích sở thích kỳ quặc của mình với những người bạn cùng phòng khác.
Hoàn hảo!
Thẩm Chu đi đến chỗ ngồi của mình, đặt vali xuống rồi dọn dẹp bàn học.
Ngăn cách giữa bàn của cậu và bàn của Đơn Vân Thâm chỉ là một chiếc cầu thang nhỏ.
Bàn của đại lão Đơn trống trơn, đối lập hoàn toàn với chiếc bàn bừa bộn của Thẩm Chu.
Thẩm Chu không khỏi cảm thán:
"Học bá đúng là học bá, ngay cả việc sắp xếp đồ đạc cũng ngăn nắp hơn học tra!"
Cậu gom mấy túi quà vặt cùng đống sách tham khảo linh tinh trên bàn, nhét hết vào chiếc thùng giấy bên dưới.
Sau đó...
Cậu mở vali, lấy quần áo để thay ra.
Đơng định lấy chiếc máy tính bảng ở dưới cùng thì lại nhìn thấy thứ khiến cậu suýt phun máu.
Con nhóc em gái chết tiệt kia thế mà nhét cả hộp mỹ phẩm nặng trịch của nó vào vali, còn có cả miếng độn ngực và mấy thứ linh tinh dành cho nữ trang!
Bảo sao nặng như thế...
Thẩm Chu lập tức nghiến răng ken két.
Còn cần cô em gái này nữa không vậy?
Đúng là hại anh trai đến cùng mà!
Nó định bắt cậu mặc đồ nữ từ đầu đến cuối luôn sao?
Cố nén cơn tức giận, Thẩm Chu lấy máy tính bảng ra, tiện thể lấy luôn chai trà bưởi mật ong dưới đáy vali, xếp ngay ngắn lên bàn.
Làm xong hết mọi việc, cậu ngồi xuống mép giường trống, lau mồ hôi trên trán.
Tính toán thời gian một chút...
Có lẽ cũng sắp đến giờ đại lão Đơn hẹn gặp mặt ngoài đời rồi.
Trong lòng Thẩm Chu lại bắt đầu thấp thỏm.
"Nếu Đơn Vân Thâm phát hiện mình lừa anh ta, chắc chắn sẽ xử mình mất?"
Nghĩ vậy, cậu lại nảy sinh ý định bỏ chạy.
"Nếu không đi, chẳng lẽ phải xóa game trong đêm? Haiz, tài khoản này đã theo mình suốt tám năm rồi, thật sự không nỡ."
"Nhưng vẫn nên đi thôi... Dù sao Đơn Vân Thâm cũng không nhận ra mình mà?"
Vẻ mặt phức tạp, Thẩm Chu lấy điện thoại ra. Vừa mở khóa đã thấy tài khoản chuyên dùng để chơi game nhận được liên tiếp mấy tin nhắn từ Đơn Vân Thâm.
Đơn Vân Thâm: Đến chưa?
Đơn Vân Thâm: Hai chúng ta đều là người Nam Thành, cậu không đến mức không tìm được quán cà phê Nam Thành chứ?
Đơn Vân Thâm: Vẫn chưa đến?
Đơn Vân Thâm: Tôi cho cậu thêm một tiếng. Nếu vẫn không gặp được người, tôi sẽ tìm người khóa tài khoản của cậu.
"Giọng điệu này... đúng là đại lão Đơn chính hiệu."
Thẩm Chu bất lực thở dài.
Từ ký túc xá đến quán cà phê Nam Thành chỉ mất vài phút đi bộ.
Nhưng...
Thẩm Chu vẫn không nhấc nổi chân.
Cậu biết Đơn Vân Thâm không giống Cầu Cầu hay Tên Béo. Tên này cực kỳ nghiêm túc trong một số chuyện.
Nghĩ đến những lời đồn về các "bạn gái tin đồn" của Đơn Vân Thâm ở Đại học Thành Nam, Thẩm Chu bỗng thấy tương lai của mình thật đáng lo.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên một tiếng sấm lớn.
Có vẻ trời sắp mưa rồi.
...
Mười phút sau.
Quán cà phê Nam Thành.
Thẩm Chu cầm ô bước vào, đứng ở cửa lau sạch nước mưa trên giày.
Cậu còn chưa kịp cất ô thì đã nhìn thấy Đơn Vân Thâm ngồi cạnh cửa sổ, đang gõ code trên laptop.
Mi mắt Thẩm Chu giật mạnh.
Đơn Vân Thâm vốn mặc áo khoác đen, nhưng lúc này đã cởi ra, chỉ còn lại chiếc sơ mi xanh nhạt, thấp thoáng để lộ đường nét cơ bắp bên dưới.
Gương mặt góc cạnh rõ ràng ấy trắng đến phát sáng, đôi môi mỏng, vẻ mặt lạnh nhạt, tự mang theo khí chất "người lạ chớ đến gần".
Mấy cô gái xung quanh đều lén nhìn anh, ánh mắt đầy si mê.
Khi Thẩm Chu ngồi xuống đối diện, Đơn Vân Thâm vẫn đang hoàn thiện nốt đoạn code cuối cùng.
Đợi nhân viên mang hai ly cà phê lên, anh mới gập laptop lại, ngẩng đầu nhìn người trước mặt.
Chỉ một cái nhìn...
Đơn Vân Thâm sững người.
"Là em à."
Tim Thẩm Chu lập tức nhảy vọt lên tận cổ họng.
Không phải chứ?
Lộ rồi sao?!
Ai ngờ, ngay sau đó Đơn Vân Thâm lại nói:
"Vừa rồi tôi còn giúp em xách vali, không phải quên rồi đấy chứ?"
Thẩm Chu lập tức thở phào:
"Ừm, vẫn nhớ. Cảm ơn anh."
Cậu cố gắng hạ thấp giọng, nói càng ít càng tốt, cũng không dám ngẩng đầu.
Đơn Vân Thâm khoanh tay, chăm chú quan sát cậu:
"Vậy ra em chính là Ngư Chu Vãn Xướng, bà xã trong game của tôi?"
Thẩm Chu cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm, không trả lời.
Đơn Vân Thâm nói tiếp:
"Xem ra hai chúng ta cũng khá có duyên."
Thẩm Chu vẫn im lặng, chỉ khẽ nhíu mày.
Ly cà phê này không cho lấy một viên đường nào, đắng đến mức cậu muốn nôn.
Đơn Vân Thâm đẩy ly của mình sang:
"Ly này có thêm siro, em uống đi. Ly em đang cầm là của tôi, đổi lại nhé."
Mặt già của Thẩm Chu lập tức đỏ bừng.
Trong đầu không hiểu sao lại hiện lên bốn chữ: Hôn gián tiếp.
Nhưng để tránh khiến Đơn Vân Thâm suy nghĩ nhiều, cậu vẫn giả vờ bình tĩnh đổi hai ly.
Đơn Vân Thâm bật cười:
"Em không ngại dùng chung ly với tôi sao?"
Bàn tay đang cầm cốc của Thẩm Chu khẽ run lên.
Đơn Vân Thâm rõ ràng nhìn thấy động tác đó, ý cười trong mắt càng sâu hơn.
Để diễn cho trót, Thẩm Chu chỉ đành cứng đầu uống thêm một ngụm.
Quả nhiên ngon hơn ly vừa nãy nhiều.
Đơn Vân Thâm chống cằm:
"Em đúng là không giống những cô gái khác. Họ luôn tìm đủ cách tiếp cận tôi, thậm chí còn lén lấy cốc của tôi. Còn em thì dường như chẳng hề hứng thú với tôi chút nào."
Thẩm Chu cười khổ.
Trong lòng cậu thầm nghĩ: Chúng ta ở chung phòng suốt ba năm rồi, đến cả lúc cậu mặc quần đùi tôi còn thấy không biết bao nhiêu lần. Tôi còn hứng thú nổi với cậu cái gì nữa chứ?
Thấy cậu bình tĩnh như vậy, Đơn Vân Thâm lại càng cảm thấy hứng thú hơn.
Hai người ngồi đối diện im lặng hơn mười phút.
Đột nhiên, Đơn Vân Thâm đưa tay ra, nắm lấy cổ tay Thẩm Chu.
Rồi trở tay nắm lấy bàn tay cậu trong lòng bàn tay mình.
Thẩm Chu giật mình, theo bản năng muốn rút ra, nhưng sức lực của cậu hoàn toàn không thể so với đối phương.
Đơn Vân Thâm thản nhiên nói:
"Em gọi tôi là chồng nghe thuận miệng như vậy, thế thì để chồng em nắm tay một chút, chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ?"
Thẩm Chu hạ giọng:
"... Buông tay ra, đang ở chỗ đông người đấy."
Đơn Vân Thâm chỉ khẽ cười.
Anh không những không buông, mà còn kéo Thẩm Chu lại gần, để cậu ngồi xuống cùng một băng ghế sofa.
Bàn tay to lớn đặt lên eo Thẩm Chu, kéo người đang đầy vẻ kháng cự vào trong lòng.
Lúc này, Thẩm Chu ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người anh.
Khá lắm.
Mặt không đỏ, tim không loạn, hóa ra còn uống chút rượu rồi mới tới đây sao?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn