Chương 29: Tôi sẽ liều mạng với cậu
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~17 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Gã béo không tài nào đồng tình với lời Cầu Cầu nói. Thế nhưng gã cũng chẳng tìm ra lý do để phản bác, đành xịu mặt hầm hầm bước về phía siêu thị trường.
Tình trạng cơ thể bất thường cũng như vẻ mặt là lạ của Thẩm Chu, cả hai người họ đều không hề nhận ra. Mặc dù vậy, trong mắt Thẩm Chu, cô lại cứ ngỡ mình đã bị lộ tẩy, cả người rơi vào trạng thái hoảng loạn tột cùng.
Trong phòng ký túc xá vắng vẻ quạnh quẽ. Đơn Vân Thâm ôm laptop viết luận văn, còn Thẩm Chu thì ôm gối ôm, uể uả nằm gục trên giường ngước mắt nhìn trần nhà.
Hắn đột nhiên cất tiếng: "Cậu nên đi mua ít quần áo mới đi."
Cô bật ngồi dậy, ánh mắt sắc lẹm. Cô tì người lên lan can sắt, nhìn xuống chỗ hắn đằng dưới: "Tôi không đời nào mặc đồ nữ đi học đâu."
Đơn Vân Thâm đẩy đẩy gọng kính, ngẩng đầu nhìn cô: "Trong nhận thức của cậu chỉ có trang phục nữ bên ngoài chứ không có nội y à?"
Thẩm Chu vẫn chưa nhận ra hàm ý sâu xa trong câu nói này.
Hắn bèn nở nụ cười đầy ẩn ý rồi bảo: "Chẳng lẽ cậu định để nguyên cái cúp C đung đưa lắc lư đi khắp nơi chắc?"
Cô giơ tay, dứt khoát ném thẳng chiếc gối ôm vào mặt hắn rồi nổi đóa: "Cậu có thể thôi đề cập đến cái ngực được không hả!"
Đơn Vân Thâm bắt trọn chiếc gối ôm của cô rồi tiện tay quăng trở lại, thản nhiên đáp: "Cảm giác chạm vào tốt thế cơ mà, nhìn cũng ưng mắt, sao lại không thể nhắc tới?"
Thẩm Chu bị hắn làm cho tức đến mức phát điên. Tên này biến thái thì thôi đi, đã thế lại còn đóng vai biến thái một cách đạo mạo đàng hoàng, ai mà chịu cho nổi? Không được, tuyệt đối không thể ở chung phòng với cái loại người này nữa.
Cô dứt khoát bò tụt xuống khỏi giường: "Tôi đi nộp đơn xin đổi ký túc xá."
Đơn Vân Thâm "Ồ" một tiếng: "Hóa ra cậu muốn cho nhiều gã đàn ông hơn thưởng thức cái cúp C của cậu à."
Cô giơ cây sào phơi đồ lên, hùng hổ chĩa thẳng vào mặt hắn: "Cậu mà còn nhắc tới chuyện cái ngực nữa là tôi liều mạng với cậu đấy."
Đơn Vân Thâm ba xoa hai giật đã tước mất vũ khí trong tay cô, còn nương theo cây sào phơi đồ kéo xềnh xệch cô lại gần. Ngăn cách bởi một cái thùng rác, hắn nhìn khuôn ngực phập phồng không yên của cô, thản nhiên hỏi:
"Cậu vừa nói cái gì cơ, lặp lại lần nữa xem nào?"
……
Rốt cuộc Thẩm Chu vẫn không có gan nhắc lại câu nói vừa rồi. Tuy cô hoàn toàn chẳng muốn làm con gái, thế nhưng cô càng không muốn trở thành người tàn phế. Đúng là 'chết vinh không bằng sống nhục'.
Cô cầm một cuộn băng gạc cùng bộ đồ thể thao đi vào nhà vệ sinh.
Nhìn đôi gánh nặng trong gương, cô nghiến răng nghiến lợi, nắn nắn vài cái như để trút giận.
Đau.
Mẹ nó đau thật chứ.
Thế nhưng ngoài cảm giác đau ra, lại còn có chút khoái cảm khó mà diễn tả thành lời.
Thẩm Chu giật mình đánh thót, thầm nghĩ không lẽ mình lại vô tình kích hoạt cái thuộc tính biến thái nào rồi chăng, bèn vội vội vàng vàng buông tay. Ướm thử một chút, cô bắt đầu dùng băng gạc quấn từng vòng từng vòng bó chặt lấy chúng.
Đúng như Đơn Vân Thâm nói, cô không thể nào vác hai cụm thịt này đung đưa đi lại khắp nơi trong ký túc xá nam được. Hôm nay may mắn đụng phải gã béo với Cầu Cầu khù khờ ngốc nghếch, chứ nếu gặp đám 'đại lão cosplay đồ nữ' ở câu lạc bộ Anime thì chắc cô lộ tẩy trong một nốt nhạc.
Quấn được vài vòng, cô thắt một nút gút ở trước ngực. Lúc khoác áo vào lại thấy cái nút cộm lên rõ mùng một, chẳng khác nào đang nhắc nhở người khác rằng mình có ngực, đành phải tháo ra buộc lại từ đầu.
"Cũng may là còn chuẩn bị sẵn cuộn chỉ nhỏ này." Cô nhìn hộp kim chỉ, thầm trút ra một hơi dài. Lần này quấn lại, cô dùng lực mạnh hơn, quyết tâm bó cho thật chặt.
Đúng lúc cô đang hừ hừ chật vật tự hành hạ bản thân, cửa nhà vệ sinh lại bất ngờ bật mở. Đơn Vân Thâm mặt mũi vô tội bước vào, lại còn bồi thêm một câu: "Né ra chút nào, tôi rửa mặt cái."
Thẩm Chu mặt không còn gì để mất đỡ lấy dải băng gạc trước ngực, nhìn hắn đứng rửa mặt ngay bên cạnh. Rửa mặt xong hắn lại chẳng chịu đi, ngược lại còn bắt đầu kéo khóa quần.
Cô thất sắc kinh hãi: "Cậu mẹ nó lại định làm cái quái gì đấy!"
Hắn lạnh lùng liếc nhìn cô: "Tôi đi tiểu." Nói đoạn, hắn quay người bước vào buồng vệ sinh.
Nghe tiếng nước chảy róc rách bên trong, cô chỉ thấy xót xa ghê gớm. Thôi xong, cô cũng bắt đầu thấy mót đi vệ sinh rồi.
Chờ Đơn Vân Thâm đi ra, hắn lại bắt đầu tỉ mỉ rửa tay, ánh mắt lướt qua dải băng gạc quấn lớp lớp trên người cô rồi hừ lạnh một tiếng không rõ ý vị.
Khóa vòi nước lại, hắn bỏ lại một câu: "Chèn ép quá mức không tốt cho việc phát triển đâu."
Thẩm Chu: "???"
Hắn mỉm cười tủm tỉm vỗ vỗ vai cô. Giọt nước lạnh ngắt bắn vào hõm vai làm cô nổi hết cả gà.
Hắn bảo: "Nếu cậu ngay cả tiền mua nội y cũng không có thì tôi có thể tài trợ cho đấy."
Cô mặt phẳng lặng: "Ồ, thế thì tôi phải cảm ơn cậu nhiều lắm cơ."
"Không có gì, bạn học giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm mà."
Thẩm Chu: "Cậu đi ra ngoài được rồi đấy, tôi cũng cần đi tiểu."
……
Đơn Vân Thâm đi ra ngoài. Thế nhưng trái tim hắn dường như đã đánh rơi lại trong nhà vệ sinh mất rồi.
Trước mắt hắn cứ chập chờn hình bóng kiều diễm của Thẩm Chu, tưởng chừng như muốn ép hắn phát điên. Hắn nghĩ, nhất định là do đêm hôm đó chưa xơ múi được miếng thịt nào, cho nên hắn mới nảy sinh tà niệm với Thẩm Chu như thế.
Thế là hắn vội vội vàng vàng ngồi xuống chỗ, đăng nhập vào game tìm cô bạn gái yêu qua mạng của mình.
Tên nhân vật trong game xám xịt, hiển thị thời gian đăng nhập gần nhất là một ngày trước.
Đơn Vân Thâm bấm bấm lòng bàn tay, lại mở WeChat trên điện thoại ra tìm người liên lạc có biệt danh "Ngư Châu Vãn Xướng".
Dựa vào kinh nghiệm sống của mình, hắn đoán chừng đến tám chín phần mười đây chỉ là nick phụ. Nói cách khác, đối phương không hề coi trọng hắn cho lắm. Hoặc nói thẳng ra, hắn có lẽ chỉ là một con cá trong ao của người ta, lại còn phải cạnh tranh với vô số con cá khác mới mong được lên ngôi.
Thế nhưng hắn chẳng thèm bận tâm mấy chuyện đó. Hiện tại hắn thuần túy chỉ có hứng thú cực kỳ lớn đối với cơ thể của cô ta mà thôi. Hắn cảm thấy chỉ cần cùng cô ta hoàn thành nốt sự việc dang dở lần trước là có thể giúp hắn giải thoát khỏi trạng thái tâm lý hỗn loạn này.
Ngặt nỗi, "Ngư Châu Vãn Xướng" lại là một kẻ cực kỳ kiệm lời. Tin nhắn gửi sang thì có tới tám chín phần mười là không được phản hồi.
Hắn vốn tự nhận mình là người cao lạnh, thế nhưng không ngờ đối phương lại còn cao lạnh hơn cả hắn. Kể từ đêm ở khách sạn tới nay, cô bạn gái yêu qua mạng này vậy mà lại chưa từng hồi đáp tin nhắn nào của hắn.
Đơn Vân Thâm nén cơn bực bội trong lòng, gửi thêm cho cô ta một tin nhắn: Hẹn lại lần nữa đi, địa điểm em chọn.
Vẫn không hề có hồi âm.
Hắn bấm vào nút chuyển khoản. Nhập 100 tệ, nhập mật khẩu. Mỗi lần chuyển một trăm tệ, hắn liên tục chuyển liền mười lần. Thế nhưng đối phương vẫn im hơi lặng tiếng như cũ.
Thẩm Chu đẩy cửa nhà vệ sinh bước ra, vừa khéo trông thấy hắn đang ôm điện thoại chống cằm thẫn thờ.
"Thật hiếm thấy nha, Đơn đại lão cũng có lúc ngồi thẫn thờ thế này cơ đấy."
Cô đội chiếc mũ lên, lại lấy thêm chiếc áo khoác bò bọc kín người lại thật cẩn thận.
Nghe thấy tiếng động ở cửa phòng ký túc xá, Đơn Vân Thâm ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái: "Cậu đi đâu đấy?"
"Cửa hàng tiện lợi." Vừa nói, cô liền bước ra khỏi cửa.
Thực ra đi cửa hàng tiện lợi chỉ là tiện đường mà thôi, mục đích chính của cô là phải ghé qua tiệm bán đồ nội y một chuyến. Đúng như Đơn Vân Thâm đã nói, cô vẫn chưa nghèo tới mức không mua nổi bộ nội y cho tử tế.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn