Chương 16: Thế thì tôi +1
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~18 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Nhoáng cái đã đến chiều.
Cái vụ tranh luận xem hôm sau đi ăn cua hay ăn lẩu tạm gác lại đã. Kiểm tra thể lực vẫn là chuyện quan trọng phết, dù rằng đám sinh viên chả ai ưa gì nó.
Thẩm Chu trưa nay ăn no đến mức ứ hự, cuối cùng quả nhiên bị nghiệp quật y như Đơn Vân Thâm dự đoán. Tới lúc thi chạy bộ, cậu đành phải xin cáo lui, chờ tuần sau thi lại một mình.
Bạn học xung quanh cứ dùng ánh mắt kỳ quái soi cậu.
Ban đầu Thẩm Chu còn méo hiểu sao mình lại bị nhìn chằm chằm như vật thể lạ, nhưng rất nhanh cậu đã tìm ra nguyên nhân: Đứng cùng cậu dưới bóng râm toàn là mấy bạn nữ mặt mày xanh xao.
Đứng chen chúc giữa bầy nữ tú, cậu trông lạc quẻ vô cùng. Mấy cô nàng ai nấy đều mang cái bộ dạng như bị rút cạn sức lực.
Thẩm Chu cũng lờ mờ đoán được nguyên nhân — không gì khác ngoài việc "bà dì" ghé thăm.
Trong mấy bộ truyện cậu từng vẽ, nhân vật nữ hay lôi lý do "đến tháng" ra để từ chối lời mời ở lại qua đêm của nhân vật nam. Bây giờ, mấy em gái lại dùng chính cái cớ này để trốn kiểm tra thể lực.
Có thể thấy, lý do này xài cực kỳ mượt, phải nói là vạn năng.
"Thẩm Chu, chụp lấy."
Lớp trưởng bỗng ném một vật về phía cậu.
Thẩm Chu đang ngẩn tò te, thấy có thứ bay vèo tới liền vung tay bắt lấy theo phản xạ. Bắt xong mới nhận ra, hình thù con hàng này trông có vẻ hơi... kỳ cục.
Đám đông xung quanh đang lén lút quan sát phản ứng của cậu, đa phần đều mang vẻ mặt hả hê chờ xem kịch vui.
Thẩm Chu bình thản nhìn con thạch sùng vẫn đang ngoe nguẩy trong tay, ngắm nghía một lát rồi tiện tay thả nó về lại trên cây.
Quần chúng nam hóng hớt: "..."
Hội chị em xung quanh: "..."
Lớp trưởng: "..."
Thẩm Chu ngẩng đầu, lướt mắt nhìn bọn họ một vòng rồi nhún vai:
"Sao thế, các vị?"
Đám đông lẳng lặng giải tán.
Sau đó, dựa vào thính lực siêu phàm, Thẩm Chu loáng thoáng nghe thấy tiếng lớp trưởng đang đấm đá thằng đàn em bùm bụp, kèm theo câu chửi: "Mẹ kiếp, lại đi tong một trăm tệ."
Đúng là trẻ trâu, sinh viên năm tư đến nơi rồi mà còn chơi cái trò Truth or Dare rách việc này.
Thẩm Chu thầm nhổ nước bọt trong lòng.
Trông cậu giống cái loại đàn ông bị dọa sợ bởi một con thạch sùng tép riu lắm chắc? Bớt khinh thường người khác đi nhé!
Thẩm Chu lẳng lặng móc điện thoại ra, mở diễn đàn trường lên lướt dạo giết thời gian. Ai dè, lướt một hồi, cậu lại húc ngay vào một chiếc topic bóc phốt nóng hổi mà nhân vật chính chả ai khác ngoài mình.
Bài bóc phốt này được đăng trên diễn đàn trường. Giờ đăng bài là sáu giờ sáng nay.
Ngay lầu một là bức ảnh chụp góc nghiêng của cậu lúc giả gái đứng cạnh Đơn Vân Thâm. Tuy chất lượng ảnh mờ căm nhưng vẫn dư sức nhận diện thân phận của sếp Đơn.
Suy cho cùng, khí chất của Đơn Vân Thâm quá sức nổi bật. Đem so với hắn, đám quần chúng làm nền trong ảnh chẳng khác gì lũ yêu ma quỷ quái vừa mới tu luyện thành người.
Tiêu đề bài viết vô cùng giật tít: Góc nhìn nhận về việc Học thần đại nhân ba năm nói không với nữ sắc lại đi hẹn hò với một nữ sinh bí ẩn lúc nửa đêm.
Bài viết khá dài dòng. Sau khi auto lướt qua mấy lời vuốt đuôi vô vị và những thuyết âm mưu ác ý, Thẩm Chu chốt lại được mấy trọng điểm của topic này.
Trọng điểm thứ nhất: Thân phận nữ chính trong ảnh.
Thẩm Chu lướt sơ phần bình luận bên dưới, thấy cuốn phết. Có đứa bảo đây là hoa khôi bên đại học Tài chính, có đứa quả quyết đây là tình đầu của Đơn Vân Thâm, lại có thanh niên chém gió bảo đây là tiểu hoa đán nào đó trong showbiz.
Đọc hết đống dự đoán này, Thẩm Chu không khỏi tự đắc: Ít nhất thì chả có mống nào chê cậu xấu.
Trọng điểm thứ hai: Mục đích của Đơn Vân Thâm.
Với cái nết của vị đại lão này, nếu thực sự muốn yêu đương thì dư sức qua mặt công chúng. Bị đám chó săn chụp được góc nghiêng thế này, chắc chắn tám chín phần mười là hắn cố tình.
Một sếp Đơn trước nay luôn kín tiếng, cớ sao tự dưng lại dùng cách này để ngoi lên tạo nét?
Có người đồn Đơn Vân Thâm muốn tỏ tình với gái cưng trước khi tốt nghiệp, có người phán chắc nịch hắn bú cồn quá liều, thậm chí có kẻ còn mạnh miệng bảo Đơn Vân Thâm bị "trẻ trâu" muộn.
Xem xong đống giả thuyết này, Thẩm Chu lại một lần nữa phải bái phục cái trí tưởng tượng phong phú của hội hóng dưa. Đoán mò thôi mà cũng trúng phóc đến tám chín phần.
Dưới đáy topic, có người lo sốt vó cho tương lai của Đơn Vân Thâm, có người lại lo lắng cho tương lai của hội fanclub, còn không ít các chị em thì đang khóc lóc ỉ ôi, nguyền rủa nhỏ nữ chính trong ảnh — cũng chính là cậu lúc giả gái.
Thẩm Chu thèm lắm cái cảm giác gào lên cho bọn họ biết rằng: Thực ra hoàn toàn không cần phải từ bỏ hy vọng, vì nhỏ nữ chính này căn bản méo phải là nữ!
"Haiz, bỏ đi, chả liên quan gì đến mình."
Thẩm Chu kìm nén cái ham muốn cào phím chửi lộn, đóng luôn diễn đàn. Cậu thầm nghĩ, tốt nhất đừng có đẻ thêm chuyện. Lúc này đang ở ngay đầu sóng ngọn gió, há miệng mắc quai là dễ tự rước họa vào thân lắm.
Vừa khéo ngay lúc đó, icon WeChat trên thanh thông báo réo nhấp nháy.
Biên tập: Con trai à, nộp bản thảo lẹ đi, đừng ép tao phải vác phóng lợn đi tìm mày.
Biên tập: À đúng rồi, tối nay rảnh thì tao với mày bàn chuyện tác phẩm mới nhé. Bên kia có ý định cấp cho mày một chuyên mục mới, giá cả cũng trôi phết.
Biên tập: [GIF Gấu trúc xào rau] Biên tập: [Ảnh Cục cưng của mày tức giận rồi nha] Biên tập: [Bạn bè của bạn đã chia sẻ một file tài liệu — Bí kíp yêu đương 3. 0] Biên tập: Nghiên cứu kỹ tâm đắc của tao đi, đừng phụ sự kỳ vọng của người làm cha này.
Nhìn một nùi tin nhắn dồn ứ này, Thẩm Chu thừa biết, một vở kịch "phụ từ tử hiếu" mới sắp sửa lên sóng.
Thẩm Chu nghĩ ngợi một hồi, gõ cái chữ "Ừm" cộc lốc rồi tắt luôn khung chat.
Cậu lướt tay xuống dưới một chút, đập vào mắt là tin nhắn Đơn Vân Thâm gửi từ hôm qua. Nhìn thấy câu hỏi chấm về chuyện "Em gái", khóe mắt Thẩm Chu giật liên hồi.
Ký ức phút chốc bị tua ngược về đêm qua. Cậu suýt chút nữa thì quên béng mất, ân oán tình thù giữa cậu và Đơn Vân Thâm thực chất lại bắt nguồn từ cái chức danh CP trong game.
"Vẫn là nên ly hôn sớm thì hơn."
Thẩm Chu cảm thấy bản thân không thể tiếp tục "giao lưu sâu sắc" với Đơn Vân Thâm nữa.
Suy cho cùng, con người chứ có phải cỏ cây đâu mà vô tình vô nghĩa. Cứ tiếp tục đùa với lửa thế này, có ngày cậu sẽ gục ngã dưới cám dỗ của đồng tiền mà ngoan ngoãn chắp tay xin hàng mất.
Nghĩ vậy, Thẩm Chu dứt khoát đóng thẳng khung chat lại.
Rep rủng cái gì, dẹp đi... Tin nhắn đã hết date thì lấy đâu ra giá trị mà rep.
...
Buổi kiểm tra thể lực diễn ra khá nhanh, sau khi kết thúc vẫn còn dư khoảng nửa tiếng tự do hoạt động.
Đơn Vân Thâm diện một chiếc áo thun trắng mỏng manh, phần lưng ướt đẫm mồ hôi, lấp ló đường nét cơ lưng hoàn mỹ, vừa gợi cảm vừa hút mắt.
Hắn dửng dưng bước qua rừng nước giải khát do đám nữ sinh dâng hiến, đi thẳng một mạch đến trước mặt Thẩm Chu.
Thẩm Chu ngơ ngác ngẩng đầu lên, liếc hắn một cái.
Đơn Vân Thâm thò tay vào túi quần, móc ra điện thoại, thẻ giao thông, chìa khóa các kiểu, nhét tuốt tuột vào tay Thẩm Chu.
"Tôi qua câu lạc bộ Bắn cung một chuyến, cậu về ký túc xá trước đi."
Nói xong, hắn quay gót đi thẳng. Thẩm Chu nhìn đống đồ trong tay, mặt mũi càng thêm ngu ngơ.
"Đơn Vân Thâm coi mình là quản gia riêng của hắn đấy à?"
Cậu thực sự muốn quăng thẳng đống này xuống đất cho nhẹ nợ, nhưng ngẫm lại, con iPhone đời mới này mặn chát, lỡ mà làm mất thì có bán thân cũng chả đền nổi. Đành ngậm đắng nuốt cay mà cầm vậy.
Đám con gái xung quanh lại bắt đầu xì xầm bàn tán.
"Gato với thằng nhóc Thẩm Chu này quá đi mất."
"Tui cũng muốn được giữ đồ giùm anh Đơn, hu hu hu ~"
"Mẹ kiếp, tao mà là con trai, tao nộp đơn xin chuyển tới phòng của Đơn Vân Thâm phút mốt luôn!"
"Thế thì tôi +1."
"Thế thì tôi +2."
"Thế thì tôi +3."
...
Thẩm Chu toát mồ hôi hột.
Xem ra, nỗi lo lắng của cái topic kia thừa thãi quá rồi. Hội fan girl của Đơn Vân Thâm căn bản chẳng rơi rụng đi mống nào chỉ vì sự xuất hiện của cô bạn gái tin đồn cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn