Chương 26: Mắc bệnh à?
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~17 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Đến khi Đơn Vân Thâm xốc người vội vội vàng vàng chạy tới phòng y tế thì mới phát hiện bên trong hoàn toàn không có bác sĩ trực.
Phòng y tế của Đại học Thành Nam cũng giống như phòng y tế ở các trường đại học khác, bài trí khá đơn giản. Ba chiếc giường bệnh, một bàn khám, sau đó là mấy chiếc tủ thuốc nửa mới nửa cũ, nhìn một cái là bao quát hết toàn bộ.
Ở đây, bệnh nặng thì chữa không nổi, bệnh nhẹ thì chẳng cần chữa. Ra khỏi cổng trường không xa là phố thương mại, đi thêm vài bước nữa là tới Bệnh viện Số 3. Thế nên sinh viên Thành Nam hầu hết đều trực tiếp tới bệnh viện lấy số khám chứ ít khi ghé qua đây.
Lúc Đơn Vân Thâm đẩy cửa bước vào, hắn trông thấy một nữ sinh cánh tay quấn băng gạc đang nằm trên giường, lấy chiếc áo che mặt ngủ say.
Nghe thấy có người đẩy cửa đi vào, cô gái gượng gạo ngẩng đầu lên liếc nhìn một cái. Nhìn tới đây, cô giật mình tỉnh ngủ ngay tức khắc. Cô vội vàng ngồi bật dậy, đỏ mặt cất tiếng gọi: "Học trưởng Đơn!"
Đây chính là nhân vật cấp truyền thuyết của Đại học Thành Nam — Đơn Vân Thâm đấy! Cô mới chỉ nhìn thấy hắn ở lễ kỷ niệm của trường, chứ tình cờ gặp gỡ trong khuôn viên thế này mới là lần đầu tiên!
Ánh mắt Đơn Vân Thâm khẽ chớp nhẹ, hắn gật đầu đáp: "Chào cô."
Giọng nói đầy từ tính này làm cô gái nhỏ tim đập loạn nhịp.
Nói chuyện nghe hay quá đi thôi! Lúc mỉm cười trông đẹp mê người! Đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao vậy! Đổ đứ đừ rồi, mê xỉu mất thôi!
Cô gái nhỏ vội vội vàng vàng đứng dậy, đè nén tâm trạng kích động, tranh thủ từng giây từng phút tự giới thiệu bản thân: "Học trưởng Đơn ơi, em tên là Trần Kỳ! Em là sinh viên năm nhất ngành Năng lượng mới..."
Đơn Vân Thâm không hề khách khí ngắt lời cô: "Bạn học này, cô có biết bác sĩ trường đi đâu rồi không?"
Cô gái nhỏ bước xuống giường, nhiệt tình bê ghế tới cho Đơn Vân Thâm. Trông thấy một bệnh nhân cánh tay còn đeo băng gạc bê ghế cho mình, Đơn Vân Thâm cảm thấy có phần không tự nhiên, vội cất lời ngăn cô lại.
Cô điệu đà cất giọng: "Chị bác sĩ đi đón con rồi ạ, chắc ước chừng sắp về tới nơi rồi đó, học trưởng cứ ngồi chờ chút nha!"
Đơn Vân Thâm "Ồ" một tiếng, rồi ném tọt Thẩm Chu lên chiếc giường còn trống.
Cô gái nhỏ nghe thấy chiếc giường phát ra tiếng "Bịch" rõ to thì không khỏi rụt cổ lại. Nghe tiếng này chắc là đau lắm đây. Thế nhưng, được học trưởng Đơn ném lên giường kiểu này thì đau chết cũng thấy hạnh phúc ấy chứ!
Cô gái nhỏ bất giác đỏ bừng mặt, trong đầu vô cớ hiện lên đủ loại viễn cảnh mờ ám linh tinh. Cô không kìm được mong muốn được chuyện trò với Đơn Vân Thâm thêm vài câu, bèn bắt đầu cố tìm chuyện để nói:
"Học trưởng ơi, anh có khát không? Chỗ em có sữa tươi nè, với lại..."
"Tôi không khát, cảm ơn."
"Thế... thế học trưởng có đói không ạ, em có mua bánh quy gấu nè, em chia cho anh một gói nha?"
"Tôi không đói, cảm ơn."
"Thế... thế học trưởng có cần gối không ạ?"
Đơn Vân Thâm lắc đầu, giọng điệu trở nên cứng cựa hơn hẳn: "Cô cứ nằm nghỉ đi, tôi không cần gì cả, cảm ơn."
Cô gái nhỏ đành ngậm ngùi ngồi trở lại giường bệnh, lấy một hộp sữa tươi ra, cắm ống hút vào rồi ngập ngừng mút từng ngụm một.
Bắt chuyện thất bại. Đúng là nam thần cao lạnh Đơn Vân Thâm, thực sự thả thính không nổi mà.
Cô quan sát Đơn Vân Thâm, rồi lại ngó sang người được Đơn Vân Thâm bế vào.
Thẩm Chu đang nằm trên giường ôm chặt chiếc gối, co quắp cả người lại chẳng khác nào con tôm luộc chín. Trong cổ họng cậu phát ra tiếng ùng ục, hình như là đang nói năng gì đó, mà lại giống như đang hừ hừ rên rỉ hơn, khắp đầu là những giọt mồ hôi lấm tấm.
Đơn Vân Thâm lấy cho cậu một chiếc chăn mỏng đắp lên người. Thẩm Chu quờ quạng vài cái hất phăng chăn ra. Trong miệng cậu không ngừng lầm bầm bảo "Nóng", lại còn thò tay định cởi hàng cúc áo trước ngực.
Đơn Vân Thâm túm chặt lấy tay cậu, gắt: "Cậu mà còn quẫy đạp nữa là tôi chặt tay cậu đấy."
Thẩm Chu vặn kẹo cả người, thở hắt ra từng hớp khí, nhỏ giọng van xin: "Tôi cởi một cái áo thôi mà!"
Mí mắt Đơn Vân Thâm giật giật: "Cậu chỉ mặc đúng một cái áo thôi đấy!"
Thẩm Chu trằn trọc cựa quậy ngày càng mạnh, giơ chân đạp một cái phăng luôn chiếc chăn mỏng lẫn ga giường xuống đất.
Đơn Vân Thâm có phần phát bực: "Sao cậu phiền phức thế hả?"
Nói đoạn, hắn tiện tay nhặt sợi dây nilon bên cạnh, cuộn Thẩm Chu lại trong chăn rồi trói chặt cứng như đòn bánh tét.
Thẩm Chu vô cùng ủy khuất hé mắt ra một kẽ nhỏ: "Tôi nóng quá, tôi cảm giác tôi sắp chết rồi..."
Giọng nói này yếu ớt yểu điệu tới mức cô gái nhỏ ngồi bên kia cũng phải tự thấy hổ thẹn. Cô đành phải ho hắng một tiếng, dời tầm mắt sang chỗ khác, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đơn Vân Thâm thì nét mặt vô cùng thản nhiên, hình như đã quá quen với cái điệu bộ này rồi: "Mới sốt thôi, không chết được đâu, đừng có gào rên nữa."
Thẩm Chu lăn qua lăn lại trên giường, viền mắt đỏ gấy: "Tôi muốn ăn kem, tôi muốn ăn kem que, tôi muốn uống chút trà sữa thêm đá..."
Đơn Vân Thâm: "Ăn cứt không tôi lấy cho?"
Thẩm Chu: "Hức hức hức~" ……
Thẩm Chu rốt cuộc vẫn quá náo nhiệt. Cô gái nhỏ giường bên vứt vỏ hộp sữa, biết điều rời khỏi phòng y tế.
Không còn người ngoài đứng xem, Thẩm Chu rên rỉ ngâm nga càng làm cho lòng người ngứa ngáy. Đơn Vân Thâm chịu không nổi cậu, đành phải kiếm chiếc khăn mặt nhét chặt miệng cậu lại.
Khoảng mười phút sau, chị bác sĩ mới thong thả trở về. Trông thấy vị bệnh nhân trên giường bị trói chặt như giò lụa, chị bác sĩ suýt chút nữa rớt cả con mắt ra ngoài. Chị vội vàng tiến lại gần, cởi bỏ sợi dây nilon trên người Thẩm Chu.
Chị giận dỗi trách móc: "Cậu làm cái gì thế này? Cậu ấy đang sốt, cậu bọc kín như thế này là xảy ra chuyện lớn đấy!"
Đơn Vân Thâm đáp: "Không trói lại thì cậu ta lại đòi cởi đồ."
Bác sĩ khá là cạn lời: "Cậu cũng có thể dùng biện pháp văn minh hơn chút chứ."
Đơn Vân Thâm: "Tôi chỉ biết mỗi cách này."
Chị bác sĩ lắc đầu thở dài một tiếng. Chị vào phòng trong lấy ra một túi đá chườm lên đầu Thẩm Chu, rồi lấy chiếc nhiệt kế đã tiệt trùng kẹp vào nách cậu. Đơn Vân Thâm tự giác ấn giữ tay Thẩm Chu, bắt cậu kẹp chặt nách.
Lúc chị bác sĩ vào gian trong lấy thuốc, Thẩm Chu quờ tay túm lấy cánh tay Đơn Vân Thâm, nghiêm túc dặn dò: "Nếu tôi mà mắc bệnh gì thì cậu nhất định phải nói cho tôi biết đấy nhé."
Đơn Vân Thâm nhíu mày: "Cậu thì mắc bệnh gì được chứ?"
Thẩm Chu móm mém đoán mò: "Ví dụ như bệnh máu trắng nè, viêm phổi nè, viêm màng não nè..."
Đơn Vân Thâm thèm đấm cậu một phát: "Cậu không thể nghĩ là cảm cúm phát sốt thông thường được à?"
Thẩm Chu vô cớ bật cười: "Cái số tôi ấy mà, xưa nay vận may tệ lắm, tôi không thể nghĩ theo hướng tốt đẹp được đâu."
Đơn Vân Thâm giơ ngón tay ra, không chút khách khí cốc cho cậu một cái rõ đau vào trán. Thẩm Chu ôm cái trán đau điếng, lại hừ hừ ngâm nga.
Đơn Vân Thâm bảo: "Phòng y tế của trường không khám ra bệnh máu trắng, viêm phổi hay viêm màng não đâu, cậu đừng có ở đấy mà rủa xả bản thân nữa."
Đơn Vân Thâm lại nói tiếp: "Sau này vận may của cậu sẽ ngày càng tốt hơn đấy."
Thẩm Chu nhìn hắn bằng ánh mắt ngơ ngác không hiểu gì.
Thế nhưng, cái tên bí bí hiểm hiểm Đơn Vân Thâm này hoàn toàn không có ý định giải thích cho cậu nghe.
Chị bác sĩ bưng khay đi ra, rút nhiệt kế ra xem: "39 độ, hơi cao rồi đấy."
Nét mặt chị bác sĩ nhíu chặt lông mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn hẳn: "Chuẩn bị truyền dịch thôi, nếu hai chai nước biển cắm vào mà vẫn không hạ sốt thì trực tiếp sang Bệnh viện Số 3 lấy số nhé."
Tim Thẩm Chu thót lại một cái. Cậu lập tức thấy bệnh máu trắng, viêm phổi hay viêm màng não thế nào cũng dính phải một cái rồi.
Toang rồi, lần này e là tiêu đời thật rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn