Chương 33: Baka, hentai, urusai!
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~17 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel
"Ồ? Cậu muốn bóc tôm cho tôi cơ à?"
Đơn Vân Thâm mặt không biến sắc tim không đập dồn, dùng đũa gắp một con tôm lớn còn vướng vài miếng ớt khô trên đầu đưa tới bên môi Thẩm Chu.
"Được thôi, tới đi, chủ nhân rất mong chờ đấy, cô bé hầu gái?"
Râu tôm khẽ quẹt qua quẹt lại bên môi Thẩm Chu, ngứa ngứa, tê tê, lại còn hơi đau đau... Có lẽ vết tróc da trên môi bị dính phải hạt ớt.
Hai má Thẩm Chu đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường cũng thấy rõ. Cô lập tức đập bàn đứng phắt dậy, "Bốp" một tiếng dằn mạnh đũa xuống bàn.
"Ai cho phép cậu dùng cái từ ngữ mang tính sỉ nhục đó để gọi tôi hả?!"
Giọng cô hơi lớn làm mấy tay ăn đêm thưa thớt xung quanh đồng loạt quay sang nhìn. Biết sao được, đêm hôm khuya khoắt ai nấy đều chán chán, có hóng hớt thì dại gì mà không xem. Hai nhân vật chính ở tâm bão lại rất ăn ý ngó lơ ánh mắt của đám khán giả hóng hớt xung quanh.
Đơn Vân Thâm thản nhiên đặt con tôm vào bát Thẩm Chu. Nét mặt hắn vô cùng bình thản, hoàn toàn không hề thấy bản thân vừa làm ra hành động trơ trẽn đến mức nào.
Hắn bảo: "Tôi hình như đâu có nói gì, là cậu phản ứng thái quá thì có."
Thẩm Chu xù lông: "Cậu mẹ nó còn tự xưng là chủ nhân rồi kia kìa!"
Đơn Vân Thâm khẽ ngước mắt, nơi đáy mắt đọng lại nụ cười là lạ.
Hắn lại hỏi: "Tôi dùng cái gì để tự xưng cơ?"
Thẩm Chu thốt ra theo bản năng: "Chủ nhân chứ cái gì!"
Đơn Vân Thâm lấy tay che miệng, phát ra tiếng cười khẽ nén lại: "Ừ, ngoan."
Mãi mới nhận ra mình dính bẫy, Thẩm Chu suýt chút nữa lật tung cả bàn. Nhưng nghĩ tới bàn đồ ăn đêm này giá trị lên tới năm mươi hai tệ, cô lại đành cắn răng nén giận ngồi trở lại.
Thẩm Chu có phải loại trang nam nhi dễ dàng chịu thua không? Rõ ràng là không. Cho dù có biến thành con gái đi nữa thì về mặt tâm lý cô vẫn là một trang nam nhi không biết đầu hàng.
Màn trả đũa của cô vừa đơn giản lại vừa trẻ con. Dù thừa biết đám đông hóng hớt xung quanh đang dựng đứng tai lên hóng drama tình cảm, cô vẫn cố tình cất giọng nữ nũng nịu bảo: "Ôi chao anh rể ơi, chúng mình đánh lẻ đi ăn đêm thế này, chị biết chuyện có giận không đó?"
Đôi đũa trên tay Đơn Vân Thâm run lên một nhịp rồi "Tách" một cái rơi tọt xuống đất. Ánh mắt sắc lẹm của hắn đang chằm chằm nhìn cô bằng vẻ vô cùng nguy hiểm.
Thẩm Chu lại bóp giọng bẽn lẽn: "Anh rể đừng có trừng mắt nhìn người ta thế chứ, người ta sợ lắm đó!"
Đơn Vân Thâm đứng bật dậy, chộp lấy cổ tay Thẩm Chu kéo xềnh xệch cô về phía cửa nhà ăn.
Thẩm Chu nhìn chảo lẩu xào cay ngày càng xa dần, nghĩ tới năm mươi hai tệ của mình bèn lập tức không còn tâm trí đâu mà làm nũng làm nịu nữa, vội vàng cất tiếng: "Này này này, đừng đi mà, đã ăn uống gì đâu?"
Vừa nói cô vừa giãy giụa đòi quay lại chỗ ngồi. Cô vốn dĩ thích ăn tôm lắm đấy nhé!
Đơn Vân Thâm bắt cô vào lòng mình, ghé sát vào tai cô bảo: "Đã em gái muốn tìm cảm giác mạnh thì phải chơi cho tới cùng chứ nhỉ?"
Hơi thở ấm áp đến mức có phần nóng rực phả lên vành tai Thẩm Chu làm cô bất giác bủn rủn cả chân. Cô đột nhiên có chút hối hận. Thế này có tính là tự lấy đá đập vào chân mình không cơ chứ?
Tiếng thì xầm xì bàn tán xung quanh ngày một lớn hơn. Thế nhưng có lẽ e sợ sự đe dọa của Đơn Vân Thâm nên chẳng ai dám lớn tiếng hò reo. Cho tới khi hắn lôi Thẩm Chu biến mất khỏi tầm mắt, đám ăn đêm trong nhà ăn mới bắt đầu phát ra những tiếng "Ồ hố" cao thấp không đều.
"Trời ơi, kia hình như là Đơn Vân Thâm hả?"
"Đừng có hình như nữa, chính là hắn đấy!"
"Đơn Vân Thâm đi ăn đêm với em gái nhà ai thế kia?"
"Trọng tâm không phải là Đơn Vân Thâm nghi vấn ngoại tình sao?"
"Trọng tâm không phải là Đơn Vân Thâm thực sự thoát kiếp FA rồi sao?"
"Hức hức hức, mẹ nó tao cũng muốn có bạn gái!"
……
"Này Đơn Vân Thâm, buông tay ra được rồi đấy."
Thẩm Chu bị hắn kéo đi xềnh xệch một mạch về phía sân vận động. Cô bắt đầu thấy hoảng thực sự rồi. Dù sao thì tên Đơn Vân Thâm này cũng có xu hướng bạo lực rõ rệt, chưa biết chừng lại ra tay đánh cô thật.
Kẻ coi trọng danh dự như mạng sống như hắn chắc chắn không thể nào chấp nhận nổi việc đột nhiên bị gán cho cái mác "tra nam ngoại tình".
"Đơn Vân Thâm, buông tay ra đi mà, tôi xin lỗi không được sao?"
Hắn cuối cùng cũng chịu buông tay.
Sân vận động giờ này khá đông người.
Thế nhưng Đơn Vân Thâm không hề dẫn Thẩm Chu bước vào khu vực sân vận động, mà lại dừng chân ở rừng cây nhỏ gần đó. Xung quanh ngoài cây ra thì vẫn là cây. Mấy cái cây này suy dinh dưỡng, cây béo cây gầy mọc thưa thớt lưa thưa. Lùm cây có thể che đi diện mạo thực sự của hai người, nhưng lại có thể phát ra tín hiệu vi diệu cho đám chạy bộ đêm bên ngoài biết bên trong có người.
Đây chính là hiệu quả Đơn Vân Thâm muốn.
Hắn lập tức ép Thẩm Chu lên thân cây, nâng cằm cô lên.
Rút kinh nghiệm từ lần ở phòng y tế trước, Thẩm Chu đoán rằng hắn chắc chỉ định giở trò dọa dẫm chứ không thực sự làm gì cô đâu. Rút cuộc cô cũng chẳng buồn nhắm mắt. Điều duy nhất làm cô có chút lo lắng là liệu Đơn Vân Thâm có tẩn cô một trận không thôi.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, với tính cách của hắn mà muốn đánh người thì đa phần sẽ chọn đường chạy hoặc bãi cỏ để nhiều người nhìn thấy bộ dạng mũi bầm mặt dập của cô hơn.
Thế nên... chắc chỉ định đe dọa vài câu cay nghiệt, cùng lắm là nhéo cằm cô một phát thôi!
Ừm!
Chỉ trong vòng năm giây ngắn ngủi, trong đầu Thẩm Chu đã xẹt qua vô số khả năng.
Thế nhưng điều làm cô không ngờ tới chính là Đơn Vân Thâm đột nhiên áp sát tới, nhẹ nhàng chuốc một nụ hôn lên môi cô.
Cảm giác mềm mại ấm áp nơi làn môi mang theo đôi chút hương thuốc lá.
Thẩm Chu theo bản năng liếm liếm khóe môi, lại còn thấy vị ngọt thoang thoảng của kẹo bạc hà.
Mọi thứ đều rất nhạt, nhạt tới mức tựa như ảo giác.
Thế nhưng, đây chính là mùi vị của Đơn Vân Thâm.
Tựa như có một dòng điện siêu nhỏ không thể nhận ra, trong khoảnh khắc này đã chạy qua từng tế bào trên khắp cơ thể cô, tới cả linh hồn cô cũng như đang say khướt, tưởng chừng như muốn bay ra khỏi xác để bỏ cô mà đi.
Chưa kịp để cô hồi tưởng lại nụ hôn nhanh như chớp vừa rồi, Đơn Vân Thâm đã đứng dậy rời đi, nghênh ngang bước tiếp.
Thẩm Chu tựa vào thân cây, ngơ ngơ ngác ngác nhìn theo bóng lưng hắn xa dần.
Chân cô có chút bủn rủn.
Tim cô cũng có chút mềm đi.
Cô cảm thấy mình sắp gục ngã tới nơi rồi.
Thế nhưng xung quanh toàn là lùm cây, dù cô có cố tình muốn ngã gục xuống thì cũng chỉ biến thành một chiếc vòm cửa không quy tắc nực cười mà thôi.
"Á á á...! Nụ hôn đầu của ông đây!"
Cái dây thần kinh phản xạ đã chạm ngưỡng mất trí nhớ tuổi già của Thẩm Chu đột nhiên khôi phục lại tác dụng.
Cô ôm lấy đầu, gào khóc trong lùm cây.
Gào gào một hồi cô mới chợt bừng tỉnh nhận ra.
Cái thứ gọi là nụ hôn đầu ấy, cô đã đánh mất từ hai ngày trước rồi.
Vào cái lúc cô giả gái, Đơn Vân Thâm đã vô tình cướp mất nó rồi còn đâu.
"Á á á...! Baka, hentai, urusai!"
"Đến cả bạn cùng phòng mà cậu cũng không tha hả á á á!"
"Tao rủa mày ăn mì ly không có nĩa á á á!"
Tiếng gào thét quá đỗi thảm thiết làm đám chạy bộ đêm hôm nay đồng loạt chuyển sang chế độ nơm nớp lo sợ.
Trong phút chốc, đoạn đường này trở thành khu vực có tỉ lệ tai nạn chân nọ đá chân kia với vấp cỏ ngã ngửa cao ngất ngưởng.
Đám đông hóng hớt lén nhìn bóng hình trong bụi cỏ, tắc lưỡi cảm thán:
"Cô bé này thảm thật, thất tình rồi hả?"
"Bị bạn cùng phòng đào tường nhà à?"
"Haizz, thảm thật sự, xin chia buồn sâu sắc."
——————

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn