Chương 28: Cậu ấy đã thành cô ấy rồi
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~17 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Tiết học buổi chiều coi như phải xin nghỉ là cái chắc.
Đơn Vân Thâm có xin nghỉ hay không cũng thế, bởi lên lớp hắn cũng chẳng mấy khi nghe giảng.
Thế nhưng Thẩm Chu thì lại khác, vừa hay buổi chiều lại đúng môn chuyên ngành — môn cô kém nhất, nếu bỏ lỡ những ba tiết thì hậu quả thật khó mà lường nổi, chí ít thì suất học bổng coi như tiêu tùng.
Thế là trước khi tiết chuyên ngành bắt đầu, Thẩm Chu đã rục rịch xỏ tất mang giày.
Đơn Vân Thâm chộp lấy cánh tay cô, vô tình đè cô ngã tọt xuống giường rồi bảo: "Bây giờ cậu có chạy tới phòng học thì cũng chỉ cắm mặt xuống bàn ngủ, chi bằng ngủ luôn ở đây cho rồi."
Thẩm Chu nổi đóa: "Cậu nói năng kiểu gì đấy? Tôi đâu có giống cậu, ngủ từ sáng tới tối!"
Hắn "Hơ" một tiếng: "Không ngờ ngực cậu to ra, mà gan cũng to ra theo nhỉ, đến cả thái độ với tôi cũng chẳng còn chút tôn trọng nào nữa rồi."
Mặt Thẩm Chu lúc đỏ lúc trắng: "Ai... ai bảo cậu cứ ở đó nói tào lao..."
Cô vẫn chưa thể chấp nhận nổi việc mình từ "cậu" lại biến thành "cô", và càng không thể chấp nhận được sự nặng nề trước ngực lẫn cảm giác trống trải phía dưới lúc này. Dưới sự kích thích từ lời lẽ của Đơn Vân Thâm, cô dứt khoát giật phăng chiếc chăn trùm kín đầu.
Hắn hình như vẫn chưa từ bỏ lời đề nghị trước đó — chính là lời đề nghị đi thuê phòng ở chung ấy.
Hắn nắm lấy cánh tay trắng nõn đang để lộ ra ngoài của Thẩm Chu rồi bảo: "Tôi thấy cậu nên thử một lần xem sao."
Thẩm Chu ra sức rút tay về, thế nhưng lần nào Đơn Vân Thâm cũng chính xác lôi được tay cô ra ngoài, dùng bàn tay nóng rực của mình nắm nắn nhào nặn.
Cô ở trong chăn thở ra một hơi nặng nề, chẳng biết vì sao càng nghĩ lại càng thấy tủi thân, cô không nén nổi rấm rứt khóc thành tiếng.
Hắn vỗ vỗ vai cô: "Được rồi, đừng lo."
Thẩm Chu nghẹn ngào: "Mẹ nó, một đời anh minh của ông đây, đến cả bạn gái còn chưa từng quen, tự nhiên lại biến thành cái dạng ma chê quỷ hờn này, bắt nạt người ta quá đáng mà..."
Hắn lại vỗ vỗ vai cô: "Tôi sẽ giữ bí mật cho cậu."
Thẩm Chu nghe xong lại càng khóc to hơn. Người cô không muốn cho biết nhất chính là Đơn Vân Thâm, thế mà oái oăm thay, hắn lại là người đầu tiên phát hiện ra bí mật của cô, trên đời này chắc chẳng có chuyện gì tồi tệ hơn thế nữa rồi.
Đơn Vân Thâm bảo: "Nếu cậu tạm thời chưa nghĩ xong chuyện bộ đồ hầu gái thì cứ thong thả từ từ."
Cô sụt sịt: "Tầm này rồi mà cậu vẫn còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó..."
Giọng cô không lớn, nhưng hắn chắc chắn đã nghe thấy.
Đơn Vân Thâm giật phăng chiếc chăn của cô ra, đàng hoàng trịnh trọng cất lời: "Bất kể là lúc nào, tôi cũng đều có hứng thú với cậu."
Thẩm Chu cuống quýt giật lại chăn, kết quả chỉ giật lại được mỗi cái vỏ chăn. Hắn ở rất gần cô, tấm thân vạm vỡ săn chắc ép đè lên hơn nửa người cô.
Ghé sát tới mức này, cô thậm chí còn ngửi thấy mùi hương dầu gội đầu của hắn, cùng với thứ mùi thuốc lá nhè nhẹ đặc trưng trên cơ thể hắn.
Chẳng lẽ Đơn Vân Thâm có hút thuốc sao?
Cô có phần thắc mắc, rõ ràng chưa từng thấy hắn hút thuốc bao giờ.
Hắn gạt gạt lọn tóc mái trước trán cô, đầu ngón tay dính chút mồ hôi của cô. Thẩm Chu bất giác đỏ bừng cả mặt, mắt cũng nheo lại chẳng khác nào một con mèo đang đề phòng cao độ.
Cô yếu ớt cất tiếng: "Đây là ở trường học đấy, Đơn Vân Thâm."
Hắn "Ừm" một tiếng, nhưng ngón tay lại luồn qua kẽ tóc cô, nương theo gò má trượt xuống chiếc cổ thon dài. Đây chính là chiếc cổ thiên nga tiêu chuẩn — thon, trắng nõn và không một vết tì vết.
Hắn không khỏi thầm nghĩ, thân nhiệt con gái quả nhiên thấp hơn con trai rất nhiều, mát rượi bộc lên cảm giác như ngọc mềm.
Thẩm Chu bị lòng bàn tay nóng rực của hắn làm cho giật mình, bất giác rụt cổ lại. Cô vươn tay chộp lấy cổ tay hắn, khi mà ngón tay thon dài của Đơn Vân Thâm đã thò vào quá nửa bên dưới xương quai xanh.
Cô chân thành cất lời: "Tôi vẫn mong cậu coi tôi là đàn ông."
Hắn đăm đăm nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, nơi đáy mắt dâng trào thứ dục vọng mà chính hắn cũng chẳng hề hay biết, như thể giây tiếp theo sẽ nuốt chửng cô vào bụng.
Cô lại cất tiếng: "Đừng có sờ mó tôi nữa, cậu thế này biến thái lắm."
Đơn Vân Thâm đột nhiên bật cười: "Cậu muốn tôi coi cậu là đàn ông, nhưng lại không nỡ để tôi sờ mó, cậu không thấy lạ sao?"
Thẩm Chu ngẩn người. Trong lúc cô còn đang thẫn thờ, hắn lại ghé sát thêm vài phân. Bây giờ khoảng cách giữa hai người chỉ chừng một chiếc đũa, và khoảng cách đó vẫn đang tiếp tục rút ngắn lại.
Cô theo bản năng nhắm chặt mắt, ngũ quan nhăn nhúm cả lại. Thế nhưng cô lại chẳng đợi được hành động tiếp theo, áp lực trên người đột nhiên trống rỗng.
Đơn Vân Thâm thản nhiên đứng dậy, chỉnh đốn lại quần áo.
Thẩm Chu ngơ ngác mở mắt nhìn hắn. Hắn nhướng mày, mỉm cười mang theo đôi chút giễu kọt: "Sao thế, cậu nghĩ tôi sẽ chủ động đi hôn một thằng đàn ông chắc?"
……
Phải rồi, Đơn Vân Thâm là một kẻ rất kiêu hãnh, hắn có nguyên tắc của riêng mình. Thế nhưng khi đối mặt với một Thẩm Chu đang nhắm chặt mắt, nhịp tim hắn lại đập nhanh một cách vô lý.
Hắn thầm nghĩ, đây nhất định là do Thẩm Chu trông giống hệt đối tượng yêu qua mạng của mình, nên mới làm hắn một phút xao xuyến mà lung lay nguyên tắc. Thẩm Chu dẫu sao cũng là bạn cùng phòng của hắn, hắn tuyệt đối không thể nảy sinh tà niệm với bạn cùng phòng được.
Nghĩ như thế, hắn cảm thấy hợp lý hơn hẳn.
Đơn Vân Thâm không thích mùi phòng y tế, Thẩm Chu lại không thích chiếc giường ở đây, thế nên cả hai rất ăn ý dọn dẹp đồ đạc, nộp tiền rồi chuẩn bị rời đi.
Cô đi đằng sau hắn, giữ khoảng cách chừng ba mét. Hai người một trước một sau rảo bước về phía ký túc xá. Cô ôm chặt lấy ngực, căng thẳng nhìn ngó xung quanh vì sợ đụng phải người quen.
Thế nhưng đúng là ghét của nào trời trao của nấy. Đã sắp đi tới chân tòa ký túc xá rồi, cô lại bắt gặp gã béo và Cầu Cầu cúp học trở về.
Gã béo vẫy vẫy tay với cô, rồi giang rộng hai tay lao tới như một con gấu: "Hê hê, Thẩm đại lão của tớ ơi, nhận lấy cú ôm thắm thiết này đi nào!"
Thẩm Chu vẫn đang ôm ngực, nhìn gã béo đột ngột lao về phía mình mà suýt thì hồn xiêu phách lạc. Đúng vào lúc này, Đơn Vân Thâm nhấc bổng gã béo lên bằng cách túm chặt lấy cổ áo sau của gã.
Gã béo nặng ký nhưng lại lùn, bị túm kiểu này suýt chút nữa chân không chạm đất. Gã khá là bực bội trừng mắt nhìn hắn: "Làm cái gì đấy?"
Cầu Cầu chạy lon ton lại gần, bấm bấm vào tay gã béo, dùng ánh mắt ra hiệu bảo gã đừng có nói bậy.
Đơn Vân Thâm mặt thản nhiên bảo: "Cậu làm ngứa mắt tôi."
Gã béo: "???"
Cầu Cầu: "À... cái này..."
Thẩm Chu cúi gầm đầu, rảo bước vọt qua ba người họ.
Đơn Vân Thâm buông tay, lại móc trong túi ra một tờ giấy lau kỹ các ngón tay, đặc biệt là hai ngón từng thò vào gáy gã béo. Hành động này mang tính sỉ nhục cực kỳ cao, gã béo suýt không kìm được định đấm hắn một phát, may mà Cầu Cầu kịp ôm chặt lấy eo gã kéo lại.
Hắn mặt không cảm xúc lướt qua hai gã, bước về phía lối vào ký túc xá.
Nhìn bóng lưng cao lớn ấy dần biến mất khỏi tầm mắt, Cầu Cầu vẫn còn sợ hãi: "Mày uống nhầm thuốc à, chọc ai không chọc lại đi chọc Đơn Vân Thâm?"
Gã béo giơ nắm đấm chửi đổng: "Cái thứ gì chứ, chẳng qua là biết đầu thai thôi! Có ông bố giàu to lắm chắc!"
Cầu Cầu khinh bỉ: "Người ta không chỉ có bố giàu, mà còn có cái đầu thông minh với gương mặt đẹp trai nữa, mày gato cái khỉ gì, đi rửa mặt rồi ngủ đi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn