Chương 31: Thế này chẳng phải mắc bẫy rồi sao?
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~19 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Rốt cuộc Thẩm Chu vẫn không bị thu tiền.
Cô đành phải mang theo con mèo mướp cam lớn cùng chủ nhân của nó đi sang quán trà sữa đối diện cửa tiệm sửa chữa. Một ly trà sữa thêm kẹo ngôi sao coi như là món quà cảm ơn.
Thẩm Chu rất không thích kiểu trả ơn thế này, nhưng vào những lúc thế này cô cũng chẳng còn cách nào khác. Cậu đàn em biết sửa điện thoại này quả thực quá đỗi khó nhằn. Cô cảm thấy nếu không mời ly trà sữa này thì e rằng hôm nay mình không đi nổi.
"Con mèo của tôi rất thích cô đấy." Chủ nhân con mèo mướp cam cất lời bảo.
Thẩm Chu hút một ngụm trà sữa, nhai nhai hạt trân châu, hai bên má phúng phính phập phồng tựa như chú chuột hamster. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống khuôn mặt cô. Hàng lông mi dài và dày của cô khẽ rung rinh, có thể đếm rõ từng sợi.
Cậu đàn em xem tới mức ngơ ngẩn, hai gò má thoáng ửng nóng. Cậu ta thầm nghĩ, đây có lẽ chính là cảm giác rung động.
"Nó bảo nó muốn mời cô ăn một bữa cơm, nếu như cô có thời gian."
Chiêu trò thả thính cao cấp này làm Thẩm Chu mở rộng tầm mắt, không kìm được muốn móc ngay tờ giấy nhớ ra ghi chép lại một câu để sau này áp dụng vào cốt truyện 18+.
Thế nhưng cô vẫn xua xua tay: "Khỏi cần đâu, tôi bận lắm."
Vừa nói cô liền quay người định bước đi. Nghĩ bụng làm vậy có phần tuyệt tình quá, cô lại quay đầu bồi thêm một câu:
"Này người anh em, có duyên ắt sẽ gặp lại thôi."
Cậu đàn em nhìn theo bóng lưng xa dần đầy sảng khoái của cô, rồi lại xoa xoa đầu mèo. Mắt mèo sáng long lanh, mắt người cũng sáng long lanh. Trong đầu cậu đàn em trong phút chốc đã não bổ xong cả mấy trăm nghìn chữ tiểu thuyết tình cảm.
Cậu ta thầm nghĩ, đây có lẽ chính là sự khởi đầu của tình yêu.
……
Cửa hàng tiện lợi.
Thẩm Chu xưa nay không có thói quen đi dạo nhong nhong trong tiệm, cô đi thẳng tới mục tiêu, lấy thứ mình cần rồi hướng về phía quầy thu ngân thanh toán.
Lúc xếp hàng, ánh mắt cô rơi trên người cô gái nhỏ đứng xếp hàng phía trước. Trên tay cô gái nhỏ đang cầm một gói Sofy.
Thẩm Chu ngẫm nghĩ một chút, với thân phận hiện tại của mình thì sớm muộn cũng phải dùng tới cái thứ đó, e rằng phải chuẩn bị sẵn một gói phòng khi cấp cứu. Thế là cô lại quay người bước về phía chiếc kệ để đồ dùng hàng ngày.
Việc lựa chọn món đồ này lại một lần nữa mang lại cho cô trải nghiệm tồi tệ như thể đang làm chuyện lén lút.
"Làm con gái thật rắc rối, còn lắm thứ cầu kỳ dùng ban ngày với ban đêm nữa chứ."
Thẩm Chu lầm bầm vài câu trong lòng, tiện tay cầm đại hai gói rồi rời đi.
Xách nách đủ loại túi lớn túi nhỏ bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, chưa đi nổi mấy bước cô đã thấy mỏi tay. Nhìn lon sữa tươi cùng đống sữa chua vị việt quất mua nhiều vì đang giảm giá trong túi, Thẩm Chu đột nhiên nhận ra sau khi biến thành con gái, thể lực vốn dĩ đã chẳng ra làm sao của mình dường như lại càng tệ hơn. Chẳng qua chỉ là xách chút đồ thế này mà đã có thể làm cô mệt tới mức thở hắt ra hơi.
Vào lúc này, cô bất giác hồi tưởng lại bóng lưng Đơn Vân Thâm xách hộ cô chiếc vali hôm đó, cùng với bàn tay to lớn vừa ấm áp vừa tràn đầy lực lượng ấy.
Bốp bốp bốp.
Thẩm Chu tự vỗ vỗ lên má mình, sự oán hận kèm theo nỗi xấu hổ đồng thời ập tới.
"Mình bị điên rồi chắc, tại sao lại nghĩ tới Đơn Vân Thâm cơ chứ á á á!"
……
"Hắt xì."
Đơn Vân Thâm hắt xì một cái, chiếc điện thoại bị hắn tiện tay quăng tọt vào trong chăn.
Không hề có hồi âm. Chẳng biết vì sao, tới tận bây giờ vẫn không thấy hồi âm.
Người phụ nữ đó... tại sao không chịu trả lời hắn?
"Ngư Châu Vãn Xướng, cô giỏi lắm, cô vậy mà dám ngó lơ tôi như thế."
Đơn Vân Thâm giận dỗi vô cớ, cuốn sổ tay ghi chép thí nghiệm dưới tay hắn gặp tai bay họa gió, bị hắn vò cho nhăn nhúm cả lại. Hắn lại dứt khoát chộp chiếc điện thoại trở lại, click mở đại diện của Ngư Châu Vãn Xướng ra, tìm tới tùy chọn chặn tài khoản.
Ngón tay lơ lửng ngay phía trên tùy chọn đó, ngặt nỗi lại chần chừ mãi không chịu ấn xuống.
Hắn nghĩ, hắn là Đơn Vân Thâm, hắn không bao giờ chấp nhận sự thất bại. Trên đời này không thể nào tồn tại một người phụ nữ trêu ghẹo hắn một cú rồi bỏ chạy mà không phải trả giá.
"Chắc chắn là do điện thoại đối phương hỏng, hoặc là do tiền mình đưa chưa đủ cao."
Đơn Vân Thâm nghĩ như vậy bèn chuyển tiếp cho đối phương một nghìn tệ. Result là một nghìn tệ này cũng lại như đá mò đáy biển, chẳng có chút phản hồi.
"Xem ra cô ta vẫn muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với mình đây mà."
Đơn Vân Thâm nhớ lại những lời mình nghe thấy trong giấc mộng đêm hôm đó. Nào là "Nhất định phải tìm em", "Nhất định phải nhớ kỹ em" các kiểu.
Hừ, thời đại nào rồi mà còn có người chơi cái trò cũ rích nhàm chán thế này, thực sự tưởng gã đàn ông xuất thân từ hào môn lại đi mắc cái bẫy quái gở này chắc?
Đơn Vân Thâm: Lòng kiên nhẫn của tôi có hạn thôi đấy.
Đơn Vân Thâm: Này, lại trôi qua nửa tiếng nữa rồi.
Đơn Vân Thâm: Này, một tiếng rồi đấy.
Đơn Vân Thâm: Này.
Đơn Vân Thâm:...
Hai tiếng đồng hồ trôi qua, vẫn như cũ không một lời đáp lại.
Đơn Vân Thâm lại một lần nữa tìm tới tùy chọn chặn tài khoản, không chút do dự ấn xuống. Thế nhưng lúc nhìn thấy dòng chữ hỏi có xác nhận hay không, hắn lại như ma xui quỷ khiến bấm chọn "Không".
Hắn vẫn không cách nào chấp nhận sự thất bại của chính mình. Nếu như chặn đối phương như thế này thì chẳng phải là đang biến tướng nhận thua với người ta sao?
Hừ, xừ một người phụ nữ chỉ có vài phần nhan sắc thôi mà, thực sự tưởng gã đàn ông xuất thân từ hào môn sẽ không thể sống thiếu cô ta chắc?
Đơn Vân Thâm lướt nhẹ danh sách người liên lạc, ngón tay dừng lại trên ảnh đại diện của Thẩm Chu. Hắn nhấn vào ảnh đại diện này, mở ô trò chuyện ra.
Đơn Vân Thâm: Tôi hỏi cậu một câu. Tôi có thằng bạn, nó với một người phụ nữ yêu qua mạng rồi gặp mặt ngoài đời, sau đó người phụ nữ kia không bao giờ thèm ngó ngàng tới nó nữa, là vì cái lý gì?
Tin nhắn vừa gửi đi, Đơn Vân Thâm lập tức có chút hối hận. Hắn nhớ ra Thẩm Chu cái tên này chỉ giỏi nói khoác lác, thực chất cũng chỉ là một thằng con trai tân FA, lấy đâu ra kinh nghiệm yêu đương?
Hắn đang định thu hồi tin nhắn thì lại thấy Thẩm Chu gửi lời hồi đáp.
Thẩm Chu: Thế thì chắc chắn là do người ta không hài lòng về thằng bạn cậu, tính đường bai bai với bạn cậu rồi chứ sao.
Đơn Vân Thâm: Cậu đùa tôi đấy à?
Thẩm Chu: Nhìn vào đôi mắt kiên định và chân thành của tôi đây này, tôi không bao giờ đùa.
Đơn Vân Thâm: Cút đi, đừng có vác mặt về nữa.
Thẩm Chu:???
Ngay sau đó Thẩm Chu phát hiện ra tin nhắn mình gửi đi đã bị từ chối tiếp nhận.
Cô vô cùng tức giận tắt ô trò chuyện, trong lòng không nén nổi mắng Đơn Vân Thâm đúng là đồ thần kinh, vui buồn thất thường thế rốt cuộc là làm sao? Cô chỉ nói ra một câu sự thật thôi mà.
Đi đi lại lại một hồi, cô đã đi tới trước cổng trường. Thẩm Chu lại một lần nữa đặt đống đồ trong tay xuống, xoa xoa bàn tay bị túi nilon thắt tới đỏ lợt.
Đúng vào khoảnh khắc chống nạnh ngước nhìn trời, cái đầu không mấy linh hoạt của cô mới đột nhiên nảy số được chuyện vừa rồi: Đơn Vân Thâm làm gì có người bạn nào?
Đơn Vân Thâm hoàn toàn không có bạn bè.
Người bạn mà Đơn Vân Thâm nói tới, tám chín phần mười chính là bản thân hắn.
Người phụ nữ mà Đơn Vân Thâm nói tới, tám chín phần mười chính là...
Thẩm Chu sợ tới mức rùng mình một cái.
Cô lập tức bới chiếc điện thoại ra, mở cái nick phụ WeChat cả mấy trăm năm không đụng tới một lần. Trông thấy đống dấu hai chấm, dấu ba chấm cùng những lời đe dọa lẫn dụ dỗ Đơn Vân Thâm gửi cho mình, Thẩm Chu run tay một cái, suýt chút nữa lại làm nứt màn hình lần nữa.
Thảm. Thảm quá đi mất. Cô bị Đơn Vân Thâm nhắm trúng đúng là thảm quá mà.
Thẩm Chu xoa xoa thái dương đột nhiên đau nhói, trút ra một hớp khí độc. Cô run rẩy ngón tay, trong ô hồi đáp gõ vài chữ: Này người anh em, cậu...
Ngẫm nghĩ một hồi thấy xưng hô này không thích hợp, cô lại lặng lẽ xóa đi.
Lại gõ chữ lại: Chú em, cậu...
Suy đi tính lại thấy xưng hô này cũng chẳng thỏa đáng. Vào thời khắc này, Thẩm Chu có phần ngơ ngác hoang mang. Cô chẳng biết phải xưng hô với Đơn Vân Thâm thế nào nữa.
……
Ting.
Đơn Vân Thâm đang nằm trên giường thả lỏng bản thân cuối cùng cũng nhận được lời hồi đáp đến từ Ngư Châu Vãn Xướng. Bấm mở ra xem, đập vào mắt là mấy chữ lớn thế này: Anh yêu à, anh đã ăn cơm chưa?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn