Chương 25: Rõ ràng là cố tình nhắm vào nhau
Tôi Chỉ Xem Cậu Là Anh Em, Ai Thèm Công Lược Chứ! · [...] Yi Xuan · 39 chương · ~17 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Web Novel Nghe thấy ba chữ "yêu qua mạng", Thẩm Chu theo bản năng lập tức nâng cao cảnh giác.
Hết cách rồi, cậu đặc biệt nhạy cảm với ba chữ này. Cho dù có dùng ngón chân để suy nghĩ, cậu cũng thừa tưởng tượng ra được vẻ mặt của Đơn Vân Thâm khi biết đối tượng yêu qua mạng của hắn lại chính là thằng bạn cùng phòng.
Bí mật này, Thẩm Chu nhất định phải thề chết giữ kín. Cậu thật sự không muốn bị Đơn Vân Thâm tẩn cho một trận tơi bời, cũng chẳng muốn xảy ra chuyện không hay vào đúng thời điểm nhạy cảm sắp xét duyệt học bổng thế này.
Tài quan sát của Đơn Vân Thâm rõ ràng vượt xa phạm vi Thẩm Chu có thể tưởng tượng. Sự thay đổi trong ánh mắt cậu chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã bị Đơn Vân Thâm bắt trọn không sót một li.
Đơn Vân Thâm lạnh lùng chằm chằm nhìn cậu: "Sao thế, cậu có ý kiến gì đặc biệt với việc yêu qua mạng à?"
Thẩm Chu hắng giọng một tiếng: "Cũng không hẳn."
Đơn Vân Thâm rõ ràng không tin: "Cậu nói dối."
Thẩm Chu đành phải cắm mặt cúi đầu, giả vờ như đang chăm chú chép bài.
Đơn Vân Thâm giật phăng cây bút trong tay cậu, tiện tay xoay múa tít thò lót. Thẩm Chu nhìn hắn múa bút dẻo như kẹo kéo, bất giác thầm nghĩ: Tên học bá này mà lại thạo cả cái kỹ năng độc quyền của đám học tra thế này, đúng là gặp ma rồi.
Đơn Vân Thâm vừa xoay bút trong tay vừa vần vò cảm xúc của cậu: "Cậu không phải loại người biết nói dối, hễ nói dối là ánh mắt lại đảo liên hồi. Cho nên, cậu tốt nhất cứ thật thà khai báo, tại sao lại nói dối, với cả... đêm hôm đó, rốt cuộc cậu đã đi đâu làm gì."
Đơn Vân Thâm thực ra cũng không chắc chắn liệu Thẩm Chu có thực sự liên quan gì đến đối tượng yêu qua mạng của mình hay không. Thế nhưng, nếu như thực sự có liên quan, hắn nhất định phải làm cho ra khoai ra ngô. Hắn xưa nay ghét nhất là bị người khác dối lừa.
Thẩm Chu chật vật đỡ trán, ra sức vắt óc suy nghĩ lý do bào chữa. Cảm giác kỳ quặc kiểu "Đơn Vân Thâm cứ như bố mình vậy" lại trào dâng.
Thẩm Chu thực sự không hiểu nổi tại sao bản thân lại vô dụng đến thế, đối mặt với sự truy hỏi của một đứa cùng lứa mà cậu lại có thể căng thẳng đến mức mồ hôi hột đổ ra như tắm.
Đúng vào lúc này, vị giáo sư già đột nhiên xướng tên Đơn Vân Thâm.
Đơn Vân Thâm từ tốn ngẩng đầu nhìn thầy.
Thầy giáo đẩy đẩy gọng kính: "Bài toán này, thầy có thể mời bạn Đơn Vân Thâm lên bảng giảng giải cho cả lớp một chút được không?"
Đơn Vân Thâm nhìn lên bảng. Đó là một bài toán lý thuyết có phần vượt cấp.
Thẩm Chu tràn đầy hy vọng nhìn hắn, mong hắn mau mau bước lên giải bài, sẵn tiện tha cho cậu một con đường sống.
Thế nhưng, điều Thẩm Chu vạn lần không ngờ tới chính là... Đơn Vân Thâm lại mặt dày phán một câu vô cùng trơ trẽn: "Thưa thầy, em không biết làm ạ."
Thẩm Chu: "..."
Khá lắm. Cậu diễn sâu thật đấy.
Giáo sư lại đẩy kính, thắc mắc: "Cả lớp chỉ có mình em làm đúng bài này, tư duy giải đề cũng rất mạch lạc, sao lại không biết được?"
Đơn Vân Thâm thản nhiên liếc nhìn Thẩm Chu một cái: "Bài này là do bạn Thẩm Chu dạy em, em thực sự không biết làm đâu ạ."
Thẩm Chu: "???"
Mẹ nó chứ! Màn gắp lửa bỏ tay người hay lắm. Tôi rủa cậu ăn mì ly không có nĩa!
Vị giáo sư già quả nhiên bắt đầu giở bài tập của Thẩm Chu ra xem. Ánh mắt thầy đảo qua đảo lại giữa Thẩm Chu và cuốn vở bài tập.
Đúng lúc này, thầy đột nhiên phán một câu: "Ừm... Các bước giải của em Thẩm Chu cũng rất thú vị đấy chứ, chỉ có điều bước cuối cùng hơi có vấn đề một chút, lúc tính toán có phần hơi cẩu thả."
Thẩm Chu thở dài một tiếng, hung hăng trừng mắt lườm Đơn Vân Thâm một cái cháy mặt.
Đơn Vân Thâm mỉm cười đầy ẩn ý.
Giáo sư bảo: "Vậy thì vẫn mời em Thẩm Chu lên bảng giải bài nhé, thầy rất muốn nghe thử góc nhìn của em."
Thẩm Chu đành phải hậm hực đứng dậy, lề mề bước về phía bục giảng.
Đơn Vân Thâm chống cằm, nhìn dáng vẻ chậm như rùa bò của cậu. Chẳng biết vì sao, hắn lại thấy có phần đáng yêu.
……
Thành tích môn chuyên ngành này của Thẩm Chu không được tốt cho lắm. Thế nhưng bù lại cậu lại vô cùng chăm chỉ. Để có thể thuận lợi giật được học bổng về tay, phần lớn thời gian rảnh rỗi cậu đều đổ dồn vào việc cày xới mấy dạng đề khó và quái đản thế này.
Cho nên, vào khoảnh khắc bước lên bục giảng, cậu cũng chưa đến mức quá hoảng loạn. Các bạn học bên dưới nhìn cậu bằng đủ loại ánh mắt.
Thẩm Chu hắng giọng một tiếng, nhận lại bài tập từ tay thầy giáo, lướt qua xem lại đề bài cùng điểm kiến thức một lượt rồi bắt đầu màn thuyết trình của mình: "Đầu tiên thì, làm như thế này trước..."
Thẩm Chu giảng có phần hơi vòng vèo. Cậu vốn không giỏi truyền đạt giảng bài cho người khác, chờ cậu nói xong một hồi, các bạn học ở dưới vẫn mang bộ mặt ngơ ngác như cháo mắc bẫy.
Thẩm Chu vừa định bước xuống bục giảng thì Đơn Vân Thâm đột nhiên giơ tay lên.
Cậu lập tức nâng cao cảnh giác: "Cậu muốn làm gì?"
Đơn Vân Thâm lười biếng bảo: "Tôi không nghe hiểu."
Thẩm Chu siết chặt nắm đấm, nhưng trên mặt vẫn phải gượng cười: "Xin hỏi bạn Đơn Vân Thâm không hiểu ở chỗ nào thế?"
Đơn Vân Thâm mỉm cười: "Cơ bản là tôi chẳng hiểu chỗ nào cả, tôi muốn nhờ cậu giảng lại một lần nữa."
Cái này đúng là có chút vừa tự hạ thấp mình vừa cố tình xỉa xói người khác. Cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán, thì thầm to nhỏ với nhau. Đơn Vân Thâm dội gáo nước lạnh thế này, rõ ràng là đang cố tình nhắm vào Thẩm Chu.
Thế nhưng hai người rõ ràng là bạn cùng phòng, lại còn ở chung những ba năm trời! Suốt ba năm qua đôi bên vẫn chan hòa êm đẹp, sao tự nhiên lại bắt đầu đâm chọt nhau thế này?
Vị giáo sư già xen vào một câu: "À thì... nếu chưa hiểu thì tiếp theo để thầy..."
Đơn Vân Thâm đàng hoàng trịnh trọng bảo: "Thầy đã mời bạn Thẩm Chu lên giảng bài thì tự nhiên phải giảng tới khi nào mọi người hiểu mới thôi, không thể làm qua loa đại khái được, đúng không ạ?"
Giáo sư già vậy mà lại không cách nào phản bác nổi câu nào của hắn. Nghĩ tới gia thế nền tảng của Đơn Vân Thâm, cho dù là một người thẳng thắn chính trực như thầy giáo cũng khá là nhức đầu, đành phải nể mặt hắn vài phần.
Vả lại chuyện này cũng chẳng hại ai, nể mặt một chút cũng chẳng sao.
Thẩm Chu đành phải u uất trừng mắt nhìn hắn, tranh thủ trong lòng chửi rủa cái chủ nghĩa tư bản đáng ghét.
Quay trở lại bục giảng, cậu lại đem các bước giải đề vừa rồi chậm rãi giảng lại từ đầu một lần nữa. Lần này Thẩm Chu cố tình dừng lại ở mỗi bước, chĩa thẳng vào Đơn Vân Thâm hỏi "Cậu nghe hiểu chưa".
May sao Đơn Vân Thâm đều đều gật đầu.
Khó khăn lắm mới giảng xong bài toán này một lần nữa, Thẩm Chu chỉ thấy như thể vừa trôi qua cả một thế kỷ, cả người phong sương già dặn đi trông thấy. Cậu ỉu tiu trở về chỗ ngồi, lập tức gục xuống bàn.
Đơn Vân Thâm bất lực mỉm cười, trong lòng không nén nổi suy nghĩ: Tên này lúc nghiên cứu ảnh khỏa thân chẳng phải da mặt dày lắm sao? Mới bước lên bục giảng giải bài có một tí mà đã xấu hổ đến mức này rồi.
……
Thế nhưng, điều Đơn Vân Thâm không ngờ tới chính là Thẩm Chu vừa nằm gục như thế là nằm liền một mạch cả buổi sáng.
Đến giờ cơm trưa, Thẩm Chu vẫn nằm cắm mặt trên bàn.
Đơn Vân Thâm lay lay cậu: "Này, đến mức đó đâu chứ? Này."
Thẩm Chu suýt chút nữa trượt tọt xuống gầm bàn. Đơn Vân Thâm một tay chộp lấy cánh tay cậu, nhấc bổng cậu đứng lên.
Đơn Vân Thâm nhận ra điều gì đó không ổn: "Cậu làm sao đấy?"
Thẩm Chu mặt mày đỏ gay đỏ gắt, lầm bầm bảo "Lạnh", tự ôm lấy cánh tay đứng dậy định bước ra cửa lớp. Thế nhưng chưa đi nổi hai bước cậu lại quỵ rạp xuống đất. Chữ "Lạnh" lầm bầm trong miệng đã biến thành "Chóng mặt".
Đơn Vân Thâm vươn tay sờ lên trán cậu. Nhiệt độ truyền vào lòng bàn tay nóng tới mức khiến hắn phải "Xì" lên một tiếng.
"Cái đồ bạch si này." Đơn Vân Thâm chửi thề một câu.
Hắn nhanh chóng và dứt khoát dọn dẹp xong xuôi đồ đạc của cả hai, một tay xách đống đồ, tay kia xách luôn Thẩm Chu, xốc cậu chạy xềnh xệch về phía phòng y tế.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn