Chương 799: Chương 9.244: Bóng đen tập kích
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~16 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật ━━━━━━━━━ 〖Ngày 21 tháng 9 năm 187〗 〖12 giờ 08 phút trưa〗 〖Tương lai tử vong còn: 5 ngày〗 〖Đếm ngược tử vong tỏ tình còn: 25 ngày〗
『Lời nguyền đứt tội của Tổ Sói: Còn 71 ngày』 ━━━━━━━━━ Thời gian lặng lẽ trôi, thấm thoắt đã điểm sang trưa.
Chẳng qua, sự thật này cũng có vướng bận gì đến Người Cu Dực - Tetodav đang ẩn nấp trong cái hang sâu hun hút kia. Cho dù vầng thái dương ngoài kia có tỏ rạng tới mức nào, bên trong đây vẫn âm u tĩnh mịch.
Dốc cả chục năm trời bươn chải phục vụ thế lực tình báo ngầm, kinh nghiệm thu được đã luyện cho gã một thói quen bất di bất dịch: Lúc nào cũng rủng rỉnh ma thạch phát sáng trong túi. Bửu bối này giúp gã thong dong rong ruổi vượt ải động đá, lại củng cố thêm niềm tin rằng đám truy đuổi có tố chất chuyên môn chóp bu kia chắc mẩm cũng dắt sẵn vài cục phòng hờ. Điều này giúp chúng sẽ không bị hang sâu làm cho khiếp vía mà rụt cổ nản bước.
Đúng lúc này, gã kích hoạt quả cầu pha lê của bậc tiền bối để lại, qua đó rà soát thấy ngay một nhân dạng đã quá nhẵn mặt trên màn ảnh.
Mái tóc dài màu tím đứt đoạn rũ rượi như mảng san hô chết, khuôn mặt người phụ nữ thảm sầu mà gớm guốc, cùng cái nửa thân dưới gốc nắp ấm bề thế lừng lững vượt mặt cả một trang trưởng thành... Đó chính là con ma vật nửa người nửa cỏ đã "sinh sống" lay lắt trong hang tối vài chục năm nay, được đích thân Tetodav ban tặng cho cái danh xưng "Người đẹp ngủ trong rừng".
Nguồn gốc cho cái danh xưng mỹ miều này bắt nguồn từ mấy lần vác mặt tới đây, đụng ngay lúc con quái đang ngáy ngủ li bì, hại gã xém tí nữa là vứt xó luôn cả một kịch bản tuyệt mỹ.
Ngặt nỗi tình thế cấp bách, gã lóe lên một chiêu, chộp ngay một con mồi vứt tọt qua hố sâu, may thay đánh thức thành công "Người đẹp ngủ trong rừng".
Tiếp nối ngay sau, con quái mới bừng tỉnh ngoan ngoãn phục tùng đúng theo mọi toan tính của Tetodav, vùi dập nát bấy đám chuột nhắt rủi ro lạc bước vào hang.
Với một chuỗi vận hành đầy chuẩn xác như thế, đây đích thị là chiêu bài Tetodav sử dụng khi nhờ cậy chuỗi hang động Dãy núi Dạ Khốc.
Đơn giản là lùa địch vào hang, rồi lủi lủi trốn lên "Đài quan sát" tĩnh mịch chẳng ai dòm ngó, thế rồi vểnh râu ngồi nhấm nháp thưởng thức một tuồng bi kịch thôi.
Từ thuở tính sổ với Dị nhân cánh chim thước - Magpie cũng là như thế, cho đến nay tính bài thanh lý lũ giặc truy bắt kia, kết cục cũng sẽ lại như thế.
——【Đến nộp mạng cho rảnh nợ đi, lũ ngu xuẩn... 】 ——【Nàng công chúa "Dịu hiền âu yếm" sẽ chiếu cố vớt vát chúng mày ra đi một cách "êm đềm" nhất có thể. 】 ——【Còn về gốc gác lai lịch của chúng mày, chờ tới khi công chúa đẽo gọt thành công đám "Rối gỗ" đó, tao sẽ rảnh rang đi đào bới rành mạch. 】 · Lẩn trong một góc chết tẻ nhạt, Tetodav dốc kiên nhẫn chờ đợi.
Cấu trúc hang động này phân bổ chằng chịt rẽ lối cả chục ngả, hầu như mọi nẻo đường đều hội tụ về cái hố sập. Trái lại, chỉ duy nhất con hẻm gã chọn là lối ẩn tuyệt mật vạn phần an tâm.
Dạo đó nếu gã Tetodav trai trẻ chẳng phải bị con Gấu Ma Vật rượt cho chạy cong mông nháo nhác, chắc chắn sẽ chẳng chạm mặt được con đường hầm giấu kín kia.
Sau này, sợ vạn nhất có tên dở người nào cũng vớ phải cái vận may ngẫu nhiên giống mình, gã tỉ mỉ thết thêm dăm ba rào cản cơ quan phòng vệ, đúc kết thành duy nhất một cái chìa khóa để chỉ mỗi gã đường đường chính chính đi được.
Vì vậy, có thể khẳng định chắc nịch Tetodav đã ôm chắc cái mười mươi lũ truy đuổi sẽ tự dâng mình vào lưới, trừ khi chúng nhát cáy tới độ dẫu giữa ban ngày ban mặt cũng chẳng dám dấn thân tìm hiểu một cái hang động nhìn lướt qua chả có tẹo gì mới mẻ.
——【Ngoan ngoãn đi vào đây nào những tên ngốc, Dãy núi Dạ Khốc mang tiếng ác nhưng xưa nay "chưa từng" chết ai đâu, tụi bây cũng chẳng đến mức phải són ra quần đâu nhỉ? 】 Tâm tư vờn quanh bao mưu ma chước quỷ, mắt gã lại chẳng chịu rời cái khối pha lê tí nào, nơm nớp lo sợ lũ kia bỏ mạng gọn ghẽ quá, làm gã vuột mất mấy khung cảnh rực rỡ.
Tuy nhiên, gã có vẻ dọn dẹp cỗ bàn hơi sớm thì phải.
Phung phí ròng rã mười lăm phút đồng hồ, gã vẫn trắng tay chẳng đổi lấy được thứ hình ảnh chờ mong. Không lẽ vô tình cắm cổ bay tốc hành quá lố, hất văng cả lũ vào xó nào rồi?
Hay nói đúng hơn là, đống cạm bẫy rẻ tiền gã tạo dựng chân thực quá mức quy định, lỡ biến khéo thành vụng kéo cổ lũ theo đuôi chạy dạt sang vùng trời khác?
〔Chú thích: "Cạm bẫy rẻ tiền", xem chi tiết tại chương 《9. 242 - Cạm bẫy trong núi》〕 Gã rầu rĩ ngán ngẩm, kẹt giữa hang đá tĩnh mịch. Lẽ nào lượn ra ngoài rà soát tình hình? Có khi lại chạm mặt nảy lửa với chúng nó. Bằng không nằm bẹp ở ngõ cụt thì khác gì ếch ngồi đáy giếng.
Đong đếm cái lợi cái hại, Tetodav nghiến răng nuốt hận dặn mình phải chai mặt chờ đợi tiếp, dẫu có chờ tới xương tàn cũng phải chờ.
Gã đợi mòn mỏi, chờ héo hon, qua bao thuở chẳng biết, cuối cùng một âm thanh vang vọng đánh thức thính giác - tiếng bước chân khát khao từ lâu!
——【Haha! Bọn ngu xuẩn kia thò mặt ra rồi! 】 Gã mừng rỡ tột độ tròn mắt trừng lớn, tưởng đâu mùa xuân đã thực sự cập bến, ai dè cái lạ lùng đập vào mắt là khung hình qua khối pha lê vẫn đứng im bất động. Vậy... cái tiếng rảo bước nọ truyền đến từ đẩu từ đâu?
Trễ nải đến tận bây giờ, gã mới hoảng hốt bừng tỉnh trước cái độ đần độn của mình!
Khối pha lê xưa nay chỉ diễn tả mỗi hình ảnh, đâu có cái chức năng bốc theo âm thanh!
Thứ thanh âm gã lắng nghe được không xuất phát từ bảo bối pha lê, mà là từ con hẻm gã đang chôn chân!
——【Chết tiệt! Chuyện quái gì thế này?! 】 Hoảng loạn xoay người, gã lập tức chuyển thế thủ, ngặt nỗi phản ứng lúc này đã tụt lại quá sâu phía sau - hay có chăng gã đã đón đầu kịp thời cũng hoài công vô ích, bởi tốc độ phi thường của kẻ ập tới vượt xa muôn trùng trí tưởng tượng của gã.
Giữa những tia chớp vụt sáng, một bóng đen đã luồn qua sau lưng Tetodav, mặc cho góc nhìn 270 độ có xảo diệu cỡ nào cũng trở nên bất lực trước đường đi nước bước chớp nhoáng của kẻ thù.
Giây tiếp theo, ngay khoảnh khắc gã vội vã triển khai tấm khiên che chở "Đôi cánh Thánh âm" theo bản năng, tên hắc ám cũng giáng đòn!
——【Đỡ hộ tao với! Đôi cánh Thánh âm! 】 Trong một cái nháy mắt, vô vàn chiếc lông vũ trắng phau rạng ngời hào quang thần thánh như mưa hoa phủ rợp quanh Tetodav. Một khi những dải lông vũ bồi đắp từ ma lực này còn hiện diện, gã sẽ được cách ly tuyệt đối khỏi đòn sát thủ của địch.
Nào ngờ nằm ngoài dự tính, địch thủ hoàn toàn không đếm xỉa gì gã, điểm nhắm mà hắn nhắm đến, hóa ra lại là vùng đất gã đang chôn gót!
Kẻ hắc ám ấy vung cao thanh cự kiếm bằng sừng thú, phóng thân chẻ mạnh vào vùng rìa ngay sát chân Tetodav. Lập tức, bề mặt gã đạp lên vỡ toác thành từng mảnh, đổ ụp sụp lún trong tíc tắc!
Chứng kiến hiện thực tàn khốc, gã cuống cuồng tung cánh hòng thoát ly hố sụp. Đáng tiếc kẻ kia đã mưu tính thấu cái chiêu bài này. Hắn thoắt cái lôi ra thanh trường kiếm ngọn lửa xanh từ một xó xỉnh vô danh nào đó, chém một dọc hai nhát dứt khoát, tàn bạo phong bế ngõ lên trời của Tetodav!
Mắt thấy những đường kiếm xanh lét đang rẽ gió xé toạc thẳng vào mình, Tetodav buộc phải nhắm mắt buông xuôi đôi cánh, cay đắng trượt dốc rớt thảm cùng đám đất vụn nát dưới chân.
Ngay phút giây này, gã còn mù mờ với những viễn cảnh hãi hùng đang đón chờ, vẫn hão huyền ru ngủ mình rằng hễ túm được thời cơ, cứ giang cánh phi lên là sẽ thoát nạn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn