Chương 782: Chương 9.227: Thuận theo tự nhiên
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật Giang Nhiên ngoại trừ việc mở thư ra xem thì chẳng làm gì thêm.
Anh nhét lại ba lá thư theo cấu trúc ống ban sơ, thả tự do cho ba con cú vụt sáng bay liệng.
Tất nhiên, hành động của Giang Nhiên không thể cứ như vậy là xong chuyện, ngay lúc thả bay ba con cú thép, anh đã lẩn vào trong bóng của một con cú trong số đó.
Đương nhiên con cú này, không gì khác, là con cú cất giữ mảnh mật mã kia.
Giang Nhiên chả cần tốn công phí sức gì, con cú sẽ tình nguyện mang anh tới 『Cái nơi』 mà anh thèm khát.
【Loli ngốc: A a a a! Tôi hiểu gồi! Hóa ga là dị! 】 Tới lúc này, Loli ngốc yên vị nơi "ghế VIP" cuối cùng cũng thấu đạt hàng loạt chiêu trò múa may tối hôm nay của Giang Nhiên, sau đó thì thảng thốt hoang mang tột độ.
Ra là thế, cái việc Giang Nhiên cố tình dắt mũi bảy người Hàm Thiền tới nơi khỉ ho cò gáy này để làm cái gọi là 『Nhiệm vụ thử thách』, bản chất là nhằm khiến 『Chiếu Dạ Lưu Tước』 tuồn ra bức 『Mật thư』 ấy.
Chi nhánh bưu điện nằm gọn trong Tiểu vương quốc Vania, dầu mang danh trung tâm buôn bán thông tin của 『Chiếu Dạ Lưu Tước』, khốn nỗi ông trùm khét tiếng 『Cưu Dực Nhân - Tetodav』 lại chả ló mặt nương nhờ. Loli ngốc đoán thầm, Giang Nhiên cho rằng một khi cái bưu điện này bị đột kích, thì cơ may cao tin tức sẽ bị ném tới thẳng chỗ gã trùm sò, vì lẽ vậy mới thiết kế ra "vở đại kịch" tối nay.
Loli ngốc tấm tắc nể phục tài trí mưu mẹo của Giang Nhiên. Loại phương pháp ép người của 『Chiếu Dạ Lưu Tước』 cung khai chỗ ẩn nấp lão đại ra bã này, nếu đưa cho cô bé nghĩ, chắc tới già cũng chả thông.
Nhưng cô bé chả phải dạng ngớ ngẩn đi sùng bái ai đó mù quáng. Cô bé thuận theo hoàn cảnh hiện trạng, tung bay tâm hồn, rồi thì phát giác cái sách lược của Giang Nhiên có chỗ không ổn thỏa cho lắm.
【Loli ngốc: Nhưng mờ Giang Nhiên nè, nhỡ đâu người ở bưu điện hong báo cho Tổng đường chủ, mà báo cho cán bộ khác thì xao? Tôi nghĩ tổ chức nhớn như 『Chiếu Dạ Lưu Tước』, chắc cũng có mấy cán bộ kiểu 『Giáo đầu』, 『Đốc quân』 chứ nhỉ? 】 【Giang Nhiên: Khá lắm Loli ngốc, tư duy logic lần này của cô nhạy bén hơn trước nhiều rồi đấy. 】 Câu trả lời của Giang Nhiên khiến Loli ngốc không biết rốt cuộc đối phương đang khen hay là đang mỉa mai mình.
Cơ mà chuyện đó cũng chẳng quan trọng, dù sao bị Giang Nhiên móc mỉa trêu chọc mỗi ngày cô bé cũng đã quen rồi, điều thật sự quan trọng bây giờ là kế hoạch này của Giang Nhiên liệu còn chiêu bài giấu kín nào không.
【Loli ngốc: Chậc, đừng có lảng sang chuyện khác, cái tôi muốn hỏi là xao cậu dám chắc người trong bưu điện nhất định xẽ liên hệ với 『Tổng đường chủ』? 】 【Giang Nhiên: Hử? Tôi nói mình có nắm chắc loại chuyện này từ lúc nào vậy? Tôi đâu có biết con cú mèo này sẽ bay đi đâu chứ. 】 【Loli ngốc: Hả? Dị, dị cậu còn...? 】 【Giang Nhiên: Nào, đừng vội, cho dù con cú mèo này có đưa chúng ta tìm được nơi ẩn náu của Tổng đường chủ hay không, cuối cùng thì kiểu gì cũng sẽ có cách. 】 Loli ngốc lúc này lại càng thêm mờ mịt.
Cô bé vốn tưởng Giang Nhiên đã có tính toán chu toàn gì đó, thế mà chẳng ngờ đáp án cuối cùng nhận lại được lại là loại câu trả lời lạc quan đến mức thiếu não kiểu 『Xe đến trước núi ắt có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng』.
Không phải nói thái độ xử sự kiểu 『Phó thác tương lai cho định mệnh』 này là không được, mà là một Giang Nhiên mà Loli ngốc biết, tuyệt đối không phải loại người sẽ dễ dàng từ bỏ quyền kiểm soát tương lai của bản thân.
【Loli ngốc: Cuối cùng xẽ có cách? Cách dì? 】 【Giang Nhiên: Vẫn chưa nghĩ ra, hay là cô nghĩ giúp tôi xem? 】 【Loli ngốc: Ưm, cậu dối chóa! Tôi hổng tin cậu còn chưa nghĩ gõ mà đã hành động! 】 Loli ngốc không hỏi được chuyện mình muốn biết, thế là bắt đầu làm ầm ĩ lên.
Giang Nhiên đối với chuyện này đã sớm quen như chuyện cơm bữa, anh dứt khoát mặc kệ cho cô bé làm ầm lên, coi như đang nghe nhạc nền vậy.
Thật ra, những lời mà Loli ngốc nói ban nãy về cơ bản đều đoán trúng cả, Giang Nhiên rất tự hào vì cái tên này cuối cùng cũng có chút tiến bộ.
Ôm suy nghĩ rèn sắt không thành thép, Giang Nhiên cố tình không nói ra suy nghĩ của mình, để Loli ngốc có cơ hội tiếp tục suy ngẫm.
Chỉ có tự mình suy nghĩ, mới có thể giúp một người không ngừng tiến bộ.
Về phần làm thế nào để tìm ra Tổng đường chủ của 『Chiếu Dạ Lưu Tước』, Giang Nhiên hiện tại tất nhiên đã có tính toán trong lòng.
Đúng như những gì Giang Nhiên đã nói ban nãy, 『Bất kể con cú mèo thép có bay về đâu, cuối cùng anh cũng sẽ tìm được nơi ẩn náu của Tổng đường chủ』. Cơ sở cốt lõi để anh có niềm tin vào chuyện này, nằm ở chỗ ngay sau khi 『Thư viện xoắn ốc dưới lòng đất』 bị xâm nhập không bao lâu, 『Tổng đường chủ - Cưu Dực Nhân - Tetodav』 đã tìm đến 『Kẻ tình nghi số một - Shiiki Ruri』 để tiến hành cuộc nói chuyện.
Theo góc nhìn của Giang Nhiên, Tổng đường chủ Tetodav không những đến rất nhanh, mà tốc độ nhận được thông tin cũng cực kỳ nhanh nhạy. Nói cách khác, bên trong nội bộ các tổ chức của 『Chiếu Dạ Lưu Tước』, chắc chắn phải có một hệ thống truyền đạt thông tin, từ đó mới có thể thực hiện việc truyền tải 『Tình báo khẩn cấp』 với hiệu suất cao đến vậy.
『Bưu điện』 nằm ở Tiểu vương quốc Vania, hay nói cách khác là trung tâm giao dịch tình báo của 『Chiếu Dạ Lưu Tước』. Một tổ chức tầm cỡ này bị tấn công, tính nghiêm trọng của nó chắc chắn không hề thua kém việc Thư viện xoắn ốc dưới lòng đất bị đột nhập lúc trước.
Cho nên, Giang Nhiên có đủ lý do để tin chắc rằng, lực lượng bảo vệ của bưu điện nhất định sẽ thông báo cho ngài Tổng đường chủ của họ ngay trong khoảng thời gian đầu tiên.
Thế nhưng, giống như Loli ngốc vừa lo lắng lúc nãy, trong chuyện này vẫn tồn tại một yếu tố không chắc chắn, đó là bưu điện liệu có 『Quyền hạn』 để liên kết thẳng tới Tổng đường chủ Tetodav hay không?
Tetodav mang thân phận là Tổng đường chủ của 『Chiếu Dạ Lưu Tước』. Nếu như nơi ẩn náu của gã muốn sở hữu được tính bảo mật tuyệt đối, thì dĩ nhiên số người biết càng ít sẽ càng tốt.
Giả sử bưu điện không có được quyền hạn tương ứng, chỉ có thể liên lạc với cán bộ cấp dưới của Tổng đường chủ, thì Giang Nhiên phải làm thế nào?
Câu trả lời của Giang Nhiên đối với chuyện này là, chẳng làm thế nào cả, cứ tiếp tục đợi tên cán bộ này đi liên lạc với Tổng đường chủ là xong.
· Đúng vậy, logic của Giang Nhiên thực tế vô cùng đơn giản. Nếu như bưu điện không có quyền hạn, thì bưu điện đương nhiên sẽ đi liên lạc với người có quyền hạn cao hơn. Sau đó cứ thế mà suy ra, cho đến cuối cùng khi đã liên lạc được tới Tổng đường chủ thì thôi.
Trong khoảng thời gian này, việc Giang Nhiên cần làm chính là tiếp tục che giấu bản thân, cứ thế "đi nhờ xe" mà vượt qua. Đợi đến khi phát hiện ra Tổng đường chủ Tetodav rồi, anh sẽ lại triển khai hành động ám sát.
· Một lúc sau, Loli ngốc cuối cùng cũng quậy mệt nghỉ, đành bỏ cuộc không gặng hỏi Giang Nhiên nữa, quay sang bắt đầu tự mình suy nghĩ.
Nghĩ đi nghĩ lại, Loli ngốc chợt nhớ tới bảy tên ninja Người Mèo của đội Hàm Thiền, cô bé cảm thấy bảy gã này vừa đáng hận lại vừa đáng thương.
Điểm đáng hận nằm ở chỗ để đạt được mục đích của nhiệm vụ, bọn chúng không tiếc việc dẫn dụ một lượng lớn ma vật nguy hiểm tới, suýt chút nữa đã hủy hoại cả thị trấn Mel trong gang tấc; Còn điểm đáng thương nằm ở chỗ sau khi bị Giang Nhiên tóm được, bọn chúng quả thực đã bị hành hạ đến mức khá là thê thảm.
Giờ phút này, những tên ninja Người Mèo ấy vẫn còn đang bị che mắt, chắc mẩm bọn họ vẫn đang mải mê suy nghĩ cách giải độc trên người cũng nên.
【Loli ngốc: Phải rồi Giang Nhiên, mấy tên ninja Người Mèo kia, sau này cậu định xử lý bọn chúng ra sao? 】 【Giang Nhiên: Cô nghĩ sao? 】 Câu hỏi ngược của Giang Nhiên khiến Loli ngốc đảo mắt khinh bỉ. Dạo gần đây mấy câu hỏi cô đưa ra cho Giang Nhiên cứ như cái boomerang vậy, toàn quay ngược lại bay về trúng đầu mình.
Sau đó á, nếu cô cứ cố chấp hỏi tiếp, Giang Nhiên nhất định sẽ ngó lơ cô bé, bắt cô bé tự động não suy nghĩ. Thiệt tình là làm cô tức chết đi được mà.
Vậy nên, Loli ngốc đành phải cắn răng tự mình đưa ra câu trả lời cho vấn đề này.
【Loli ngốc: Ờ... Ưm... Đợi gồi mốt có thời gian gồi, liền lôi tất cả bọn chúng ra... xoẹt xoẹt luôn? 】

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn