Chương 797: Chương 9.242: Cạm bẫy trong núi
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~17 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật Người Cu Dực - Tetodav cuối cùng cũng chắp nối xong mọi luồng tư duy, tâm trạng vui sướng hân hoan tột đỉnh.
Cái cảm giác tường tận cả ván cờ này thực sự khiến gã cảm thấy bản thân dường như toàn năng tuyệt đối.
Giờ đây tâm trí gã chỉ mải mê chờ đến khi lũ ranh to gan dám lật đổ Chiếu Dạ Lưu Tước nhận ra bản thân chúng đã lọt hố, gã có thể tha hồ chiêm ngưỡng những nét mặt kinh hãi, hoang mang tột độ của chúng.
Một khi nỗi lòng được tháo gỡ, gã sải cánh bay lượn cũng khỏe khoắn hơn hẳn. Gã tính toán khoảng cách đến "chốn đó", vận dụng kinh nghiệm căn chỉnh tốc độ để hoàn thành lộ trình ngắn nhất, cốt không để kẻ địch có thời gian đối phó.
· Hơn một tiếng sau, Tetodav bay đến vùng trời thuộc lãnh địa của gia tộc Snowdeer.
Vùng biên thùy phía tây của nhà Snowdeer tiếp giáp với Đế quốc Farnese lân cận. Chốn này khỉ ho cò gáy, hiếm người qua lại, lèo tèo vài tuyến đường huyết mạch mới được coi là sầm uất. Đáng chú ý là ở góc Tây Nam của vùng đất, tọa lạc một dãy núi hoang vu hẻo lánh mà người thường chẳng ai dám bén mảng tới, nó mang tên "Dãy núi Dạ Khốc".
Cái tên "Dạ Khốc" quỷ dị này xuất phát từ hiện tượng cứ mỗi khi màn đêm buông xuống, vùng đồi núi này lại văng vẳng thứ âm thanh rờn rợn tựa tiếng người than khóc, khiến cho những ai vô tình lọt vào tai đều ớn lạnh sống lưng, hai chân bủn rủn.
Dù sao thì gia tộc Snowdeer vẫn mang danh phận người đứng đầu khu vực, những năm tháng trước đây họ từng cử người thăm dò tìm kiếm, ngặt nỗi lại về tay trắng.
Vâng, chính xác, đội điều tra chỉ xôi hỏng bỏng không, hoàn toàn không bị bỏ mạng ở nơi đây.
Tương tự vậy, những con người khác vì bất đắc dĩ phải dấn thân qua chốn này, rốt cuộc cũng bình an vô sự mà trở ra, thậm chí còn chưa hề ghi nhận lấy một vụ án mạng thương tâm nào.
Cơ mà, dù có là thế, cái thứ âm thanh rên rỉ u sầu vất vưởng trong bóng đêm vẫn khiến lòng người hoang mang tột độ. Chỉ cần ai đó xướng lên cái tên thung lũng Dạ Khốc, đủ để dọa người ta chạy xa ba thước — kể cả những người đã thành công vượt mặt dãy núi cũng tỏ vẻ không muốn dấn thân vào hố sâu thêm một lần nào nữa.
Chốn mà Tetodav hiện đang cắm đầu bay đến, chính là Dãy núi Dạ Khốc tai tiếng đồn xa này. Gã tin chắc rằng đám kẻ địch đang rượt bắt mình một khi đã dám chọc ngoáy vào hang cọp Chiếu Dạ Lưu Tước, thì đâu dại gì mà thiếu gan dạ theo đuôi mình vào đây.
——【He he he, tao lại về rồi đây... 】 ——【Lần này, lại phải nhờ vào sự trợ giúp của "chúng mày" rồi. 】 Tetodav từ tốn giảm tốc, giả vờ đuối sức mà từ từ lượn xuống dãy Dạ Khốc.
Thừa hưởng khả năng nhìn xa trông rộng bẩm sinh 270 độ của nhân hệ chim, gã chả thèm ngoái đầu vẫn nằm lòng mồn một động thái của những kẻ đi săn phía sau.
Tính cho đến lúc này, con rắn chúa khổng lồ đã rớt lại sau lưng tít mù tắp, y như dự tính của gã.
Chung quy lại, lũ địch chỉ thập thò cắm rễ vào gã. Giả dụ con quái thú khổng lồ cũng lũ lượt kéo tới, dù cho có là chuyên gia theo dõi đỉnh cao cũng vô phương chôn giấu lớp vỏ bọc đồ sộ ấy.
Kế đó, số địch mà gã rà soát ra vào khoảng độ bốn hoặc năm người, thậm chí có thể còn đông hơn thế.
Sở dĩ gã đánh giá mù mờ đến thế là vì gã quả thực chưa từng đụng độ mặt mũi của bất kỳ tên nào, chỉ thấp thoáng mờ ảo vài bóng người hắt bóng trên mặt đất.
Những cái bóng này khi thì nhô lên, lúc lại lặn xuống, tác phong di chuyển nhanh lẹ thoắt ẩn thoắt hiện, khiến Tetodav lực bất tòng tâm, hoàn toàn bất lực trong việc khóa chặt mục tiêu.
Mặc dù thế, việc không nắm rõ số lượng kẻ địch cũng chẳng khiến gã nao núng. Bởi lẽ một khi đối phương có thể duy trì được chiến thuật lẩn khuất chặt chẽ thế này, điều đó chứng tỏ nhân lực của chúng chẳng có là bao.
Chỉ cần số lượng của chúng ít ỏi, những "người bạn thân thương" của gã trong dãy Dạ Khốc nhất định sẽ lo chu toàn tất cả.
——【Cứ ngoan ngoãn nối gót bám theo tao đi, lũ ngu... 】 ——【Để tao tiễn chúng mày một vé xuống "địa ngục" nào, he he he he... 】 · Chạm gót chân xuống mặt đất, gã giảo hoạt ngụy tạo ra những dấu vết đứt quãng để lũ địch không mảy may hoài nghi gã đang giăng lưới bắt chim.
Dẫu đã bỏ túi mấy năm trời không viếng thăm lại chốn này, bằng trí nhớ siêu phàm lừng danh, gã vẫn rành rành vạch lại từng bước của con đường xưa nơi gã chính tay phế bỏ Magpie.
Trở về chốn cũ, những ký ức xưa lại ùa về tràn ngập trong tâm trí, để lại bao nỗi bùi ngùi xao xuyến khôn nguôi.
——【Magpie à Magpie, bé Ruri năm nào mày dốc lòng che chở, nay đã trưởng thành khôn lớn rồi. 】 ——【Giờ đây dù là trên thiên đường hay nơi địa ngục, nhìn con bé răm rắp nghe lời tao, chắc trong lòng mày cay cú lắm nhỉ? 】 ——【He he, đừng có giận dỗi làm gì, đợi không lâu nữa, tao sẽ cho hai chị em đoàn tụ thôi, ha ha ha ha. 】 Gã đắc ý rảo bước về phía lối vào một cái hang tọa lạc giữa sườn núi.
Chờ vì tiết trời chưa ngả hẳn về đêm, cái tiếng rống thê lương não ruột của dãy Dạ Khốc chưa vang dội, nơi chốn này xem ra lại tĩnh lặng đến bình phàm tựa mọi chốn sơn cước khác.
Cùng với đó, giờ giấc ngấp nghé sang ban trưa, luồng ánh sáng chói lọi dư sức đập tan mọi bóng tối, đẩy lùi cảm giác sờ sợ của cái hang đá sâu hoắm.
Gã vô cùng mãn nguyện với khung cảnh này. Cái hồi gã lừa Magpie đến đây vào một chiều mưa giông bão tố, phải tốn bộn hơi gã mới dỗ dành được con nhỏ sợ ma ấy ngoan ngoãn bò vào trong hang.
Còn hiện tại, gã chỉ cần phô ra chút thủ đoạn gian trá là thừa sức lôi kéo bọn theo đuôi rơi tọt vào vòng xoáy.
Nhanh chóng xóa sạch những dấu chân trên đường dẫn đến cửa hang, gã tạo ra vài vết lún thoắt ẩn thoắt hiện giả vờ gây hiểu lầm, rồi thản nhiên sải cánh bay lượn lách vào bên trong.
Gã tin chắc, trình độ chuyên môn của lũ chuột nhắt kia sẽ soi thấu cái mánh lới cỏn con này, để rồi ngu ngơ đinh ninh bản thân tài ba, lao đầu sầm sập vào hang.
· Vừa chui sâu vào hang, tác phong của Tetodav liền chấn chỉnh lại, nghiêm nghị và cẩn trọng hơn hẳn.
Dù cho gã đã thân thuộc mọi ngóc ngách nơi đây, chính vì hiểu thấu những điều rùng rợn chết người ẩn náu mới làm cho gã không dám chủ quan hớ hênh.
Cứ mỗi đoạn đường trôi qua, gã lại khựng chân để lần mò những ký hiệu chỉ điểm mà mình đã lén lút sắp đặt ở từng ngõ ngách. Trong cái mê cung chằng chịt lối rẽ này, chỉ lỡ bước lệch một nhịp, kết cục chờ gã cuối con đường cũng sẽ là muôn đời ôm hận, chết không có đất chôn.
——【Ừm... Đi tới đây là vừa vặn rồi. 】 Đưa mắt liếc nhìn lại đằng sau, những dấu chân của gã in bóng lên lớp bụi trong hang một cách "hoàn mỹ".
Chỉ cần lũ địch ngu ngốc cắm đầu xông vào hang, chúng chắc chắn sẽ ngoan ngoãn răm rắp nối gót gã, tìm thẳng đến con "đường chết".
Lưu ý là ở chốn này, đường chết hoàn toàn không mang ý nghĩa "con đường cụt không lối thoát", mà nó phản ánh rành rành đây là con đường đích thân kết liễu mạng sống của người ta.
· Sau khi hoàn thiện toàn bộ công đoạn giăng lưới, vận dụng trí nhớ siêu việt, gã mò ra lối thoát hiểm duy nhất bảo toàn mạng sống, liền thủng thẳng rảo bước ra ngoài.
Nửa đường thong dong hướng về miệng hang, thông qua lỗ thủng từ trên trần hầm, gã loáng thoáng thấy rõ một bộ xương trắng nằm lay lắt dưới đáy. Bộ xương tàn kia vẫn khoác trên mình những trang bị trước lúc lâm chung.
Tetodav tỏ tường những trang bị kia, bởi chủ nhân của chúng chính là "Dị nhân cánh chim thước - Magpie" - người mà nãy giờ cứ thi thoảng gã lại hồi tưởng đến. Ả cũng từng giữ chức Lưu Đường Chủ tiền nhiệm của Chiếu Dạ Lưu Tước.
——【 Thở dài Magpie, phải chi cô nghe lời ngoan ngoãn hơn thì tôi đâu nỡ nhẫn tâm hạ độc thủ... Có trách thì trách cô khờ khạo đui mù, không rõ thân phận của chính mình mà thôi. 】

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn