Chương 744: Chương 9.189: Con đường chưa từng được vạch ra
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~17 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 189: Con đường chưa từng được vạch ra Chiến lược kinh doanh chưa từng được vạch ra này khiến Shiiki Ruri hưng phấn một chốc. Nhưng khi sự mới mẻ qua đi, cô nhanh chóng nhận ra lỗ hổng trong phương án này.
——【Khoan đã, không đúng... 】 ——【Vốn dĩ tiệm đã chẳng có khách nào rồi, nếu còn giới hạn số lượng nữa, chẳng phải là tự mua dây buộc mình sao? 】 Shiiki Ruri suy nghĩ cặn kẽ, phát hiện ra "chiến lược giới hạn" mà kỵ sĩ đại nhân vừa đề xuất... dường như không hợp logic cho lắm.
Theo góc nhìn của Shiiki Ruri, lý do khiến các món ăn đặc trưng ở những cửa tiệm nổi tiếng có thể "giới hạn số lượng bán ra", ngoài việc nguyên liệu chế biến khó lòng gom số lượng lớn, thì một nguyên nhân khác chính là tình trạng cung không đủ cầu.
Nếu bản thân món ăn không hề khan hiếm đến mức tranh nhau giành giật, thì cái gọi là "bán với số lượng có hạn", há chẳng phải là một chiêu trò tự lừa mình dối người hay sao?
"Kỵ Sĩ Sương Giáp đại nhân, chuyện... chuyện đó, tôi đang nghĩ có phải ngài đã có một chút... hiểu lầm đối với tình hình kinh doanh của Quán Ăn Mèo Nữ chúng tôi không meo?"
Lời đến môi rồi, Shiiki Ruri lại ấp úng, khó lòng nói ra những lời tiếp theo.
Bắt một bà chủ tự mình mở miệng thừa nhận món ăn của quán mình không được hoan nghênh, quả thực là vô cùng nhục nhã.
Thế nhưng, kỵ sĩ đại nhân đâu phải con giun trong bụng cô. Vậy nên dù có ngượng ngùng thế nào, Shiiki Ruri cũng đành tự mình nói toẹt ra.
"Món ăn của tiệm chúng tôi cơ bản là rất khó bán. Cho dù dùng chiến lược 'giới hạn số lượng bán ra', e là cũng chẳng thu hút nổi khách khứa đâu meo..."
Khi thốt ra những lời này, Shiiki Ruri có cảm giác như bị ai đó dùng dao từ từ rạch nát y phục, phơi bày toàn bộ cơ thể trần trụi trước mặt người khác.
Tình cảnh kinh doanh tồi tệ của Quán Ăn Mèo Nữ hiện tại tàn tạ đến mức nào, cô đương nhiên là rõ mồn một. Nhưng bắt chính miệng cô phải khai báo rõ ràng rành mạch thế này, thì đúng là quá mức hành hạ.
Nhưng điều Shiiki Ruri không ngờ tới là, kỵ sĩ đại nhân hoàn toàn nắm bắt mọi thứ cô nói. Đối phương biết rõ nội tình mà vẫn khăng khăng đề xuất "chiến lược giới hạn".
"Ừ, tôi biết tình cảnh của các cô mà, không có hiểu lầm đâu."
Kỵ sĩ đại nhân liếc nhìn xung quanh, dường như muốn kiểm tra xem có khách nào khác ở đó không. Sau khi xác nhận an toàn, anh mới ngồi xuống, tiếp tục phân tích cặn kẽ chiến lược này cho Shiiki Ruri.
Kỵ sĩ đại nhân nói toẹt ra với Shiiki Ruri rằng, mục đích anh đề nghị "chiến lược giới hạn" không nằm ở việc vực dậy việc kinh doanh của quán, cũng chẳng mong chờ gì dăm ba chiêu này có thể lôi kéo khách hàng đến xếp hàng rồng rắn trước cửa Quán Ăn Mèo Nữ.
Mục đích thực sự của anh là để Shiiki Ruri và đám nhân viên thoát khỏi "công việc vô dụng" hiện tại. Chỉ có như vậy, thời gian của họ mới có thể chuyển hóa thành lợi nhuận.
"Đợi, đợi một chút meo, Stan đại nhân ngài nhảy vọt quá rồi, tôi theo không kịp meo...!"
Shiiki Ruri chốc lát nghe mà như vịt nghe sấm. Rõ ràng cô đều hiểu từng chữ kỵ sĩ đại nhân nói, nhưng khi ghép chúng lại với nhau, đầu cô liền ong ong.
"Stan đại nhân, 'công việc vô dụng' là gì? Còn 'chuyển hóa thành lợi nhuận' lại có nghĩa là sao meo?"
Shiiki Ruri không hám sĩ diện mà làm bộ thông minh. Giờ cô đã mường tượng ra kỵ sĩ đại nhân quả thực am hiểu về chiến lược kinh doanh. Vậy nên mặc cho bị đánh giá ra sao, dù bây giờ có tỏ ra ngu ngốc đến cỡ nào, cô cũng phải hỏi cho bằng được những chỗ chưa tường tận.
May mắn thay, kỵ sĩ đại nhân khá kiên nhẫn. Anh nhấp một ngụm nước, rồi bắt đầu chậm rãi diễn giải cặn kẽ cho Shiiki Ruri.
Kỵ sĩ đại nhân bảo, với hiện trạng của Quán Ăn Mèo Nữ, dù là số lượng nhân công hay mức độ hao hụt nguyên vật liệu, tất cả đều chẳng hề ăn nhập gì với doanh thu.
Trước đây, khi Quán Ăn Mèo Nữ làm ăn phát đạt, quả thực rất cần ngần ấy lượng nhân sự đồng bộ và nguyên liệu tiêu hao. Nhưng với lưu lượng khách hiện tại chưa tới một phần mười so với trước kia, thì đống nhân viên đông đúc đó đã trở thành một khoản nợ khổng lồ, một gánh nặng chết người.
Vì tính chất đặc thù của Quán Ăn Mèo Nữ, vừa không được thay đổi phong cách món ăn, lại không thể tùy tiện đuổi việc nhân viên, nên kỵ sĩ đại nhân mới đề xuất dùng chiến lược "bán với số lượng có hạn".
Đối với thiểu số khách quen vẫn thường xuyên lui tới, kỵ sĩ đại nhân gợi ý có thể áp dụng chế độ đặt bàn trước, nhằm đảm bảo trải nghiệm dùng bữa của những fan trung thành này không bị tụt dốc.
Còn đối với đám khách vãng lai chỉ ghé vào theo ngẫu hứng, kỵ sĩ đại nhân cho rằng có thể dùng cách "giới hạn số lượng bán ra" để giảm chi phí, tăng hiệu quả.
"Đợi, đợi đã meo. Kỵ sĩ đại nhân, gi... giảm chi phí tăng hiệu quả là gì vậy meo?"
"Có nghĩa là giảm thiểu chi phí bỏ ra, gia tăng lợi ích thu về."
Kỵ sĩ đại nhân phân tích, để đảm bảo bất kỳ vị khách nào bước vào cũng có cơm ăn, Quán Ăn Mèo Nữ ngày nào cũng nhập một lượng lớn nguyên liệu. Nhưng thực tế, phần lớn chỗ nguyên liệu đó đều bị lãng phí. Tích tiểu thành đại, lâu dần sẽ tạo thành một khoản lỗ khổng lồ.
〔Chú thích: Xem chi tiết tại chương 9. 152 - Quán Ăn Mèo Nữ〕 Thêm vào đó, do khách khứa lưa thưa, nhân viên trong tiệm cơ bản chỉ biết đứng đực mặt ra đó ngẩn ngơ. Thế chẳng khác nào phát lương không công cho bọn họ ư?
Do vậy, kỵ sĩ đại nhân mới kiến nghị dùng chiến lược "giới hạn số lượng bán ra" để mạnh tay chặt đứt hết những "khả năng" có xác suất cao sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Chỉ cần cửa tiệm dán giấy thông báo rõ ràng, ngoài khách đã đặt bàn trước, mỗi ngày chỉ phục vụ vài phần cơm cố định. Thì lúc đó lỡ có khách đến mà chẳng còn gì bỏ bụng, họ cũng không oán thán được ai. Thậm chí, nói không chừng việc này ít nhiều lại tạo nên chút độ hot cho Quán Ăn Mèo Nữ tại thị trấn Mel.
"Còn về chuyện nên giới hạn bao nhiêu phần, tôi nghĩ cô có thể mạnh dạn một chút. Với tình cảnh 'vắng như chùa Bà Đanh' mà tôi quan sát được trong hai ngày qua, giới hạn ba đến năm suất một ngày là hoàn toàn hợp lý."
Lời nói thẳng toẹt của kỵ sĩ đại nhân thực sự như mũi dao cứa vào tim Shiiki Ruri.
Thế nhưng, xót xa thì xót xa, Shiiki Ruri quả thực đã được khai sáng không ít. Chỉ cần hạ quyết tâm dẹp bỏ những "kỳ vọng" viển vông kia, nội trong khâu thu mua nguyên vật liệu thôi, Quán Ăn Mèo Nữ đã có thể tiết kiệm được một khoản chi phí đáng kể.
"Nhưng, nhưng mà, Stan đại nhân, mặc dù làm vậy đúng là có lợi ích không nhỏ, nhưng mọi người rảnh rỗi quá thì phải tính sao meo? Cho mọi người nghỉ phép luôn hả meo?"
Vô hình trung, Shiiki Ruri đã bước vào tâm thế của một học trò đang chăm chú lĩnh giáo thầy giáo. Giờ cô hận không thể biến ngay thành miếng bọt biển, nhảy ùm vào đại dương tri thức của kỵ sĩ đại nhân để vắt cạn từng giọt nước tinh hoa của anh.
Kỵ sĩ đại nhân cũng chẳng hẹp hòi gì. Shiiki Ruri vừa thắc mắc xong, anh lập tức hào phóng đưa ra lời giải đáp.
"Haha, cho nghỉ phép đương nhiên là chuyện không thể nào. Có điều, lời đề nghị tiếp theo này khá là cực đoan. Nếu không thành công, nó sẽ chỉ khiến Quán Ăn Mèo Nữ phá sản nhanh hơn mà thôi. Dù vậy, cô vẫn muốn nghe chứ?", kỵ sĩ đại nhân gặng hỏi.
"Nghe! Tôi muốn nghe meo!", Shiiki Ruri không chần chừ mà trả lời ngay tắp lự!
"Được, vậy cô nghe cho kỹ đây. Sau khi bắt đầu thực thi kế hoạch 'giới hạn bán ra', tôi cho rằng cô có thể tổng hợp nhân lực và tài lực dư thừa lại, mở thêm một cửa hàng mới ở thị trấn Mel này."
"Hả? Mở thêm một cửa tiệm nữa? Mở tiệm gì meo?"
Đứng trước câu hỏi thẳng thừng của Shiiki Ruri, Kỵ Sĩ Sương Giáp Stan hơi ngập ngừng một lát, rồi tung ra một câu trả lời lại khiến cô chẳng thể nào hiểu nổi.
"Tôi đề nghị... mở một quán trà sữa."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn