Chương 796: Chương 9.241: Suy tính cặn kẽ
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật Trong vùng không phận lân cận thị trấn Mel, Người Cu Dực - Tetodav đang cắm cúi bay lượn ở tốc độ cao.
Để không phụ lòng giá trị mà con rồng nhỏ đã đánh đổi bằng cả sinh mạng nhằm trì hoãn thời gian, gã buộc phải nắm bắt từng phút từng giây để chuồn lẹ khỏi khu vực này.
Cơ mà, rút lui thì rút, nhưng rốt cuộc là rút về đâu?
Bình thường mà nói, gã vốn chẳng phải đau đầu vì mấy vấn đề tẻ nhạt này, bởi lẽ gã chỉ cần mượn ưu thế tốc độ để cắt đuôi kẻ địch là xong. Còn sau khi cắt đuôi thành công thì bay đi phương trời nào cũng chẳng quan trọng.
Khổ nỗi tình thế hiện nay đã khác xưa. Gã không chỉ lâm vào cái thế bất lợi địch trong tối ta ngoài sáng, mà đối với tung tích của địch nhân gã lại gần như mù tịt.
Nắm bắt chút manh mối ít ỏi mỏng manh, trước mắt gã chỉ có thể đưa ra phỏng đoán: Kẻ địch kia khả năng cao cũng thuộc một tổ chức tình báo, hơn nữa đám người cắt cử đến tập kích gã chắc chắn có chuyên gia theo dõi.
Ví như phỏng đoán của gã là sự thật, vậy thì gã không thể cứ mù quáng bay lượn lung tung. Bởi một khi gã vắt kiệt sức lực mà vẫn chưa rũ bỏ được bọn chúng, thì "hậu vận" sau đó sẽ vuột khỏi tầm tay của gã.
——【Chậc, cớ làm sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này... Chết tiệt...! 】 Nỗi muộn phiền dần dâng lên trong lòng Tetodav. Cảm giác bất an bắt nguồn từ những ẩn số khôn lường sẽ dựa dẫm vào cảm xúc của đương sự để khuếch đại hiệu ứng sợ hãi lên gấp bội.
Thêm vào đó, cho dù có sử dụng phương pháp tự kỷ ám thị thêm lần nữa để ép bản thân chấn tĩnh, gã cũng đành bó tay trước nguy cơ chẳng thể thoát khỏi tầm ngắm của bọn chúng.
Suy cho cùng, nhỡ đánh cược sai bước, phần thưởng đợi gã cuối con đường chính là bỏ mạng.
Bản tính quý mạng sống giờ đây đã biến thành gông cùm trói buộc gã. Nhằm ngăn chặn kịch bản tồi tệ nhất, gã lóe lên một ý tưởng: Gã tính hô biến 『Cuộc tẩu thoát』 trước mắt thành một cái bẫy, gài cho lũ địch vô danh đang truy sát gã phải lồm cồm bò tới nộp mạng.
· Kế hoạch của Tetodav thực thi chẳng mấy phức tạp, gã chỉ cần đổi hướng đường bay hiện tại đi một chút là ổn.
Với tư cách Tổng đường chủ Chiếu Dạ Lưu Tước, gã nắm lòng bàn tay mọi ngõ ngách bố trí của từng cơ sở thuộc tổ chức. Thật trùng hợp, có ngay một cơ sở hoàn toàn phù hợp cho gã điều động.
Ẩn mình bên ngoài vùng ngoại ô thành Greenwood cách thị trấn Mel "không xa" — cũng chính là tòa thành chính của gia tộc Greenlizard — là căn cứ huấn luyện chiến đấu của Chiếu Dạ Lưu Tước.
Tetodav chỉ cần dụ bọn truy sát đến đấy, lập tức lật ngược thế cờ công thủ, điều khiển thuộc hạ bên dưới vây bắt trọn ổ đám khốn kiếp này.
——【Đúng vậy... Chuẩn rồi... Đến lúc đó, thì ngay cả con rắn ma vật khổng lồ kia cũng chỉ còn nước lên thớt chờ chết! 】 Mường tượng đến viễn cảnh chà đạp kẻ thù dưới chân, lòng dạ Tetodav chợt sảng khoái lạ thường, hận không thể bắt tay vào kế hoạch ngay lập tức!
Tuy nhiên, mang danh kẻ đứng đầu một thế lực tình báo khổng lồ, gã sở hữu thứ bản lĩnh điềm tĩnh và thận trọng vượt xa người thường. Một khi đã nảy ra sáng kiến xuất chúng, gã không vội vàng thi hành, mà chủ động xoay sang một lăng kính khác để tự xem xét lại chiến lược của mình.
Tetodav tự cật vấn bản thân, dẫn dụ địch nhân đến căn cứ huấn luyện... Hành động này có thực sự thỏa đáng?
Sau khi đặt mình vào vị trí kẻ địch để ngẫm nghĩ, câu trả lời gã tự trao cho mình là: Không ổn thỏa chút nào.
· Gã bình tĩnh lật giở lại rành mạch từng sự kiện phát sinh suốt mấy ngày qua.
Mở màn là Thư viện Ngầm Xoắn Ốc bị xâm nhập. Cho đến tận bây giờ vẫn chưa rà ra được bóng dáng tên đột nhập, cũng chẳng có mảy may manh mối gì về lai lịch của hắn; Tiếp nối theo sau là Trung tâm truyền tin Tình báo (chi nhánh bưu điện) bị quấy phá.
Nghi phạm được cho là lực lượng Hàm Thiền của tộc người Miêu; Cuối cùng là sự việc căn cứ bí mật của chính gã bị tàn phá băm vằm, còn gã thì đang phải chịu cảnh truy cùng giết tận; Ba sự việc nom qua tưởng chừng chẳng liên can đến nhau, nhưng lại vướng phải một sự thật rành rành: Cả ba cơ sở vốn dĩ được giấu kín như bưng kia đều bị "địch" khui ra.
Nếu như chỉ một nơi bị bại lộ, Tetodav hoàn toàn có quyền cho rằng đối phương có tài năng theo dõi và trinh sát siêu việt. Tuy nhiên, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà liên tiếp bị đánh úp ba điểm cơ sở mật thiết quan trọng, gã đành phải nhận định trong nội bộ tổ chức đã lòi ra nội gián.
... Thậm chí, kẻ nội gián này còn leo cao đến tận tầng lớp chỉ huy cốt cán.
Dựa theo bề dày kinh nghiệm của Tetodav, nguyên cớ khiến một kẻ chấp nhận bán đứng tổ chức loanh quanh cũng chỉ vì ba điểm.
Thứ nhất là vì tài vì quyền, nói chung là vì lợi ích cá nhân mà rắp tâm câu kết với quân thù; Thứ hai là bị bắt ép, vì muốn bảo vệ những mối quan hệ và tài sản quý giá nên đành nhắm mắt đưa chân tiếp tay cho ngoại địch; Nguyên nhân cuối cùng thoạt nhìn hơi tương đồng nhưng lại khác xa trường hợp đầu tiên. Kẻ tạo phản này chủ động làm loạn nhằm châm ngòi cho một cuộc chính biến trong nội bộ, từ đó thực hiện dã tâm soán ngôi đoạt vị, hoặc mưu toan trả thù nào đó.
Bất kể nguyên cớ rơi vào dạng nào, Tetodav cũng quả quyết rằng không thể kéo lũ khốn kia về căn cứ huấn luyện chiến đấu.
Đến bây giờ gã mới ngờ ngợ nhận ra, khi gã còn đang ở trên đống tàn tích tại căn cứ đồi núi, đối phương rõ ràng có dư dả cơ hội để thẳng tay triệt hạ. Ấy vậy mà bọn chúng lại làm ngơ, thay vào đó cứ mãi dẫn dắt gã về đến tận đây, rồi lại giả vờ quăng vài chiêu bài đánh lén nguy hiểm nhạt toẹt hòng làm nhiễu loạn tâm trí gã.
So sánh với trạng thái lơ đễnh chủ quan của gã ban nãy, nếu như đối thủ có nhã hứng hạ độc thủ thì kỳ thực bọn chúng đã sớm đắc thủ. Làm sao lại dây dưa cho đến tận bây giờ và biến mọi thứ thành một cuộc rượt bắt?
Bởi thế, gã nhận định rằng phán đoán của mình trước đó đã chệch hướng. Mạng sống của gã hoàn toàn không phải là mục tiêu của kẻ địch, hoặc ít nhất là trong lúc này bọn chúng chưa màng tới. Thứ địch thèm khát thu về nhất lúc này, rất có khả năng là ưu tiên giáng một đòn sấm sét chí mạng vào tổ chức Chiếu Dạ Lưu Tước.
Đã suy xét đến mức đó, căn cứ huấn luyện sẽ chẳng còn là vùng đất lý tưởng để hạ cánh an toàn. Đứng trên góc độ của gã, giả sử căn cứ huấn luyện này chưa bị bè lũ phản đồ nhúng chàm, vậy sự kiện gã liều lĩnh dẫn rắn vào nhà chẳng khác nào gián tiếp đẩy một cơ sở quân sự nòng cốt rơi vào vòng nguy hiểm; Thế nhưng nếu căn cứ huấn luyện ấy đã sớm chịu sự chi phối của đám phản loạn, hành vi tự vác thân tới của gã lúc này sẽ biến thành dê vào miệng cọp.
——【Nói chung là... mọi cơ sở thuộc thẩm quyền nội bộ đều không thể bước vào, lũ ranh ma chết bầm này chắc mẩm muốn biến mình thành kẻ chỉ đường dẫn lối! 】 Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên lưng gã. Cho đến tận bây giờ gã mới thấm thía rằng, những đối thủ mà gã đang đối diện hùng mạnh hơn gấp vạn lần so với gã mường tượng ban đầu.
Bọn chúng không chỉ hành động bài bản cặn kẽ, chuyên môn vững vàng, mà sâu thẳm bên trong còn chực chờ nuốt trọn cả cái tổ chức Chiếu Dạ Lưu Tước hùng mạnh chỉ bằng một hơi thở.
Nhưng gã đâu có dễ dàng bị dọa cho khiếp vía.
Xét từ quá khứ lặn lội từ tầng đáy xã hội vươn mình lên tới ngai vàng Tổng đường chủ, cho đến những phen sóng to gió lớn gã hứng chịu sau khi khoác lên mình chiếc áo ấy. Trải qua bao nhiêu phong ba bão táp như thế, gã chưa bao giờ chịu khuất phục đầu hàng mà không qua một lần chiến đấu!
Bây giờ, nếu đã không thể nhờ cậy quyền lực trong nội bộ tổ chức, gã đành phải mượn lực của các thế lực bên ngoài.
Cứ nhắc đến thứ "thế lực" bên ngoài, gã liền nghĩ ngay tới một địa danh vô cùng tuyệt hảo.
——【He he... Quả nhiên đã lâu không ghé thăm... 】 ——【Lần trước đi đến "Chốn đó", hình như là hồi phải phế bỏ con nhỏ "Magpie" nhỉ...? 】 ——【Đám ranh con không biết trời cao đất dày, chúng mày sẽ phải hối hận vì dám chọc giận tao. 】

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn