Chương 721: Chương 9.166: Cuộc trò chuyện trong nhà kho
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~19 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 166: Cuộc trò chuyện trong nhà kho Bên trong kho chứa đồ của nhà bếp Quán ăn Miêu Nữ lúc này đang bao trùm một khung cảnh sặc mùi quái dị.
Bà chủ nhỏ Shiiki Ruri đang khúm núm quỳ một chân, đối diện trước mặt cô là một gã đàn ông dáng người cao lêu nghêu, thân khoác tấm áo choàng xám xanh điểm xuyết thêm chiếc mũ trùm đầu chóp nhọn.
Gã này tuy bộ dạng gầy gò ốm yếu, song trên chiếc lưng bị tấm áo choàng giấu nhẹm đi lại nhô lên một phần vô cùng bất thường...
Không còn gì để nghi ngờ nữa, cái lý do gã phải trùm cái áo choàng kín mít này là để ngụy trang 『thứ gì đó』 ở trên lưng.
Hơn thế nữa, bên cạnh cơ thể được che chắn kỹ càng, khuôn mặt của gã cũng bị mảnh vải xám xanh lấp đi quá nửa, chỉ phơi bày ra đúng hai con ngươi lạnh lẽo sâu hoắm.
Tuy nhiên, dẫu công tác ngụy trang thân phận đã được chuẩn bị kín kẽ đến nhường này, sự già dặn hằn sâu trong đôi mắt của gã vẫn tố cáo rõ độ tuổi của chủ nhân.
Chỉ cần nhìn thẳng vào mắt gã thôi cũng đủ chứng minh gã tuyệt đối là một kẻ sừng sỏ lão luyện trong cái thế giới ngầm này.
"Đã lâu không gặp, hy vọng cô vẫn bình yên vô sự, Lưu đường đường chủ."
Gã đàn ông không buồn bảo Shiiki Ruri đứng dậy, cũng chẳng có ý định đưa tay ra đỡ cô, cứ thế ngông nghênh rảo bước qua một bên rồi ngồi luôn trên một chiếc thùng gỗ.
Dọc theo con đường gã lướt qua, có đến đôi ba sợi lông vũ màu xám rơi lả tả, y chang chiếc lông mà Shiiki Ruri vừa vớt được từ trên không trung ban nãy.
"Cảm tạ sự quan, quan tâm của tổng đường chủ đại nhân, bên tôi mọi chuyện đều rất ổn meo. Chẳng hay tổng đường chủ thân chinh giáng lâm hôm nay... có điều gì chỉ bảo meo?"
Shiiki Ruri vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối, cõi lòng đã đánh lô tô run lẩy bẩy từ lúc nào.
Cô đang mải miết suy diễn: khéo khi chuyện Quán ăn Miêu Nữ mấp mé bờ vực phá sản bị tổng đường chủ đại nhân lôi ra ánh sáng rồi cũng nên? Chút nữa mà lão ta khui ra đòi truy cứu trách nhiệm, cái ghế Lưu đường đường chủ mới nhậm chức của cô e là lành ít dữ nhiều.
——【Hu hu... Sư phụ, con có lỗi với người... Con không đủ sức giữ gìn quán ăn mà người để lại meo... 】 Chẳng đợi đến lúc bị bới bèo ra bọ, nội tâm Shiiki Ruri đã ngập chìm trong sự bi thương tột độ. Cô thậm chí còn hạ sẵn quyết tâm, dù bản thân có bị đày đọa ra sao cũng can tâm tình nguyện, duy chỉ có Quán ăn Miêu Nữ, cô nhất định phải cầu xin tổng đường chủ đại nhân nghĩ cách chống đỡ để nó tiếp tục kinh doanh qua ngày.
Chẳng ngờ, lý do tổng đường chủ mò đến tìm Shiiki Ruri đợt này lại đi lệch hoàn toàn so với quỹ đạo suy đoán của cô.
"Khà khà khà, đừng căng thẳng quá, tôi thực chất chỉ là tiện đường dạo qua đây thôi, cũng không có chỉ thị đặc biệt nào dành cho cô cả... Lưu đường đường chủ này, rót hai ly nước rồi lại đây ngồi xuống tâm sự nào?"
Tổng đường chủ vỗ vỗ lên cái thùng gỗ bên cạnh, ra hiệu cho Shiiki Ruri đứng lên. Mãi tới tận lúc này, trái tim treo ngược cành cây của cô bé người Mèo mới nhẹ gánh đi đôi chút.
"Ể? Vâng, vâng ạ meo, tổng đường chủ đại nhân."
Shiiki Ruri từ khó tin chuyển sang sướng rơn vui mừng khôn xiết.
Dẫu vậy, mớ hỗn độn cảm xúc này lại được cô chôn giấu cực kỳ cẩn thận. Lộ diện trước mắt kẻ khác, cô chỉ đơn thuần là thong dong rảo bước đi lấy cốc rót nước mà thôi.
Phía bên kia chiến tuyến, tổng đường chủ chễm chệ trên thùng gỗ khẽ nhíu mày, đăm chiêu quan sát bóng lưng thoăn thoắt của Shiiki Ruri. Chỉ tới lúc một chú bướm chả rõ từ ngóc ngách nào bay lạc vào tầm nhìn, gã mới chịu thu hồi ánh mắt.
"Trời độ vào thu rồi, cớ sao lại lòi đâu ra con bướm lạc bước vào cái kho chứa đồ không bới ra được nửa bông hoa này cơ chứ...?"
Tổng đường chủ lẩm bẩm trong miệng, xong cũng chẳng thèm phí công bận tâm.
Sau khi Shiiki Ruri bưng hai ly nước lên hầu hạ, tổng đường chủ lại tiện miệng sai bảo cô đi kiếm chút đỉnh đồ ăn mang tới. Shiiki Ruri nghe lọt tai chẳng mảy may bất ngờ, dẫu sao cái chốn cô đang đứng là trấn Mel vang danh thiên hạ bởi những món ngon kia mà.
· Vài phút trôi qua, rốt cuộc Shiiki Ruri cũng được ngồi xuống thong thả trò chuyện cùng tổng đường chủ.
Tổng đường chủ mở lời mào đầu dò hỏi một chút về nhiệm vụ đợt trước, Shiiki Ruri đối đáp trơn tru như nước chảy mây trôi.
Bất kể là với Quán ăn Miêu Nữ hay những nhiệm vụ của tổ chức 『Chiếu Dạ Lưu Tước』, Shiiki Ruri với ngọn lửa sự nghiệp rực cháy đều gánh vác trọn vẹn chẳng sót một nhiệm vụ nào, đáng gọi là tận tâm dốc sức.
Càng nói chuyện, Shiiki Ruri càng thấy khát khô cả cổ. Cô nâng ly nước định nhấp môi, nhưng rồi lại vô thức khựng lại một nhịp.
Thân mang chức vụ phân đường đường chủ của tổ chức tình báo bí mật 『Chiếu Dạ Lưu Tước』, sự nhạy bén nghề nghiệp trong máu Shiiki Ruri đã tạo thành một phản xạ có điều kiện.
Ly nước đang chễm chệ trong tay cô hiện tại, dù được chứng nhận là do tự tay cô rót, nhưng trong cái quãng thời gian cô đi lấy đồ ăn, nó đã hoàn toàn rời khỏi tầm mắt của cô. Nói toạc ra, ly nước này thực chất đã 『không an toàn』.
Tuy nhiên, trong cái khoảnh khắc Shiiki Ruri vắng mặt ngắn ngủi kia, nhân vật duy nhất ở tại nhà kho chẳng ai khác ngoài tổng đường chủ. Nếu Shiiki Ruri ho he nghi ngờ ly nước có vấn đề, điều đó đồng nghĩa với việc cô đang chĩa mũi dùi hoài nghi vào chính tổng đường chủ đại nhân.
· Sau một chốc do dự, Shiiki Ruri quyết định uống cạn ly nước. Nguyên cớ là do vị tổng đường chủ đại nhân kia là người mà sư phụ của Shiiki Ruri tín nhiệm nhất, và cô đặt niềm tin vào đôi mắt nhìn người cùng sự phán đoán của sư phụ.
"Không đạt chuẩn rồi, Lưu đường đường chủ."
Tuy nhiên, điều khiến Shiiki Ruri ngã ngửa là ngay sau khoảnh khắc cô uống nước xuống bụng, tổng đường chủ bỗng chốc lắc đầu ngao ngán.
Tổng đường chủ thản nhiên buông lời chê trách việc Shiiki Ruri vô tư uống nước như vậy đã làm mất đi phẩm chất nghề nghiệp của một phân đường đường chủ thuộc tổ chức 『Chiếu Dạ Lưu Tước』.
"Lưu đường đường chủ, mặc cho cô có tin tưởng tôi đi chăng nữa, cô vẫn chưa từng vạch ra khả năng rằng vị 『tổng đường chủ đại nhân』 đang đứng ngay trước mặt cô lúc này là do kẻ địch giả mạo sao? Hay biết đâu tôi đã sớm rơi vào sự kiểm soát của kẻ địch rồi?"
Hàng loạt câu hỏi của tổng đường chủ lập tức chặn đứng họng Shiiki Ruri.
Đúng thế, ngay từ đầu cô chỉ mải quẩn quanh mớ rắc rối đứt gánh vốn liếng của Quán ăn Miêu Nữ, sau đó lại "thoát nạn" nên tinh thần lơi lỏng đi quá mức, cuối cùng ôm lấy tâm lý hên xui mà uống luôn ngụm nước đó.
"Cảm tạ lời giáo huấn của ngài, tổng đường chủ đại nhân, quả thực tôi đã sơ suất quá rồi."
Shiiki Ruri tức tốc đứng bật dậy rồi quỳ gối xin lỗi lần nữa. Lần này tổng đường chủ phản ứng rất nhanh, tiến tới đỡ cô bé đứng thẳng dậy.
"Biết sai là tốt. Thực lực của cô không phải dạng vừa, có điều kinh nghiệm vẫn còn non kém lắm, sau này nhớ chú ý thêm là được."
Nói đoạn, tổng đường chủ thở hắt ra một hơi, vừa lẩm nhẩm trong miệng vừa như nói cho riêng Shiiki Ruri nghe: "Giá như Magpie không mất sớm đến thế, cô cũng chẳng phải è cổ gánh vác trọng trách to lớn nhường này khi tuổi đời còn quá trẻ..."
Lời này vừa thốt ra, tâm trạng Shiiki Ruri lập tức trở nên nặng nề. Sư phụ thực sự đã từ biệt cõi đời quá đỗi vội vàng, cô vẫn còn hàng vạn điều muốn dốc bầu tâm sự với sư phụ, hàng vạn món ngon muốn chia sẻ cùng sư phụ...
Tiếc thay, người chết không thể sống lại.
"Khụ khụ, thứ lỗi cho tôi, chúng ta đổi chủ đề thôi Lưu đường đường chủ. Chắc cũng lâu lắm rồi cô không quay về tổng đường nhỉ, lúc nào có thời gian nhớ tranh thủ về ló mặt một cái đấy."
Tổng đường chủ dường như cũng cảm thấy buồn bã và bức bối trước tin buồn về sư phụ của Shiiki Ruri, thế nên gã gượng gạo kéo Shiiki Ruri sang một chủ đề hoàn toàn mới.
Shiiki Ruri thấu hiểu dụng ý của tổng đường chủ, cô nỗ lực vực dậy tinh thần, lẹ miệng thông báo cho gã hay rằng bản thân cô thực tình mới tạt qua 『thư viện ngầm hình xoắn ốc』 không lâu, chỉ tiếc là chẳng lần ra nổi thông tin tình báo như ý muốn.
——【Đúng rồi, chẳng phải ông chú bạch tuộc bảo là phải trình xin tổng đường chủ đại nhân phê duyệt sao? Chẳng phải ông ấy đã tự vác xác nộp mình tới tận cửa đây rồi còn gì? 】 Shiiki Ruri lập tức hớn hở ra mặt! Nếu được tổng đường chủ đại nhân đồng ý cấp quyền, thì cơ may ẵm trọn năm đồng tiền vàng của ông nội Turman lại mở ra trước mắt cô!
"Tổng đường chủ đại nhân, tôi muốn thỉnh cầu ngài trao quyền hạn được xem duyệt 『Tình báo Tộc Thỏ Đen』, xin ngài hãy phê chuẩn."
Shiiki Ruri cực kỳ nôn nóng quỳ gối xuống một lần nữa. Đây đã là lần thứ ba cô chịu cảnh quỳ lạy trong ngày hôm nay rồi.
Tổng đường chủ ngay lúc này khẽ nheo mắt dò xét Shiiki Ruri hồi lâu, rồi mới hắng giọng hỏi ngược lại cô...
"Thư viện ngầm hình xoắn ốc đã bị kẻ thù xâm phạm rồi, Lưu đường đường chủ, sự tình này... cô lại không hề biết sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn