Chương 603: Hương Niên 25 Tuổi
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~25 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Toàn chương -Tôi biết cái này rồi! Đêm qua tôi vừa mơ thấy xong. Đáp án chính là củ cải! Tiếng cắt củ cải đấy.
-A, củ cải cái gì mà củ cải;; Vô lý đùng đùng. Không nghe thấy tiếng cào lúc nãy à? Cái này là bảng đen ấy. Cái tiếng kinh khủng khi cào vào bảng đen ấy mà. Chủ phòng đang cố tình tạo ra âm thanh đó thật nhỏ để hành hạ chúng ta đấy.
-Kkk thật sự thấy nản khi mình và những người đó có cùng một cơ hội đoán đáp án như nhau. Ôi, cái sự chênh lệch IQ này! Thật sự là đưa ra mấy cái đáp án đó á. Dùng não đi, dùng não chút đi;; Rõ ràng đây là cà rốt mà. Tiếng cào hay gọt vỏ mỏng chính là gọt vỏ cà rốt, sau đó tiếng cắt là đang thái hạt lựu cho đẹp, đúng không?
-Ồ;; Nghe ông nói thế thì đúng là giống cà rốt thật. Nhưng để cho chắc thì cứ chọn cái gì tương tự đi. Tôi chọn khoai tây.
-Vậy thì tôi chọn khoai lang! Cà tím! Hành tây! Dưa chuột! Bắp cải! ớt chuông! Bông cải xanh! Táo! Cam! Lê! Kiwi! Chuối! Dâu tây!
-Kkk giờ thì liệt kê hết ra luôn rồi. Kiểu gì chẳng trúng một cái.
"Ơ kìa, nếu mọi người nói nhiều thứ như thếee. Thì dù có đáp án đúuung tôi cũng tính là saiii nhéee. Chỉ được nói một thứ thôiii."
Buổi phát sóng đang diễn ra vô cùng thành công.
Chẳng mấy chốc, số lượng người xem đã chạm mốc 30. 000 người, thế nhưng trái với lo lắng của tôi, số người tập trung vào buổi phát sóng ASMR lại áp đảo hoàn toàn so với những người nhắc đến đoạn video kia.
Tôi cảm thấy thật tự hào.
Có vẻ như năng lực phát sóng của tôi đã vượt qua cả sự tò mò về đoạn video đó rồi.
Tất nhiên, kết quả này có được là nhờ tôi đã đăng thông báo từ trước để yêu cầu mọi người kiềm chế, và các quản trị viên cũng đã hoạt động rất tích cực, nhưng về cơ bản, nếu buổi phát sóng của tôi không thú vị thì liệu người xem có nghe lời không?
Chắc chắn họ đã biến thành Danbi và gào thét "Của Danbi mà!" để ăn vạ rồi.
Đòi tôi phải kể chuyện hậu trường video ngay lập tức.
[Không phải vì năng lực phát sóng đâu, mà chỉ vì có buổi phát sóng hình phạt treo trên đầu thôi không?]
"Cái đó cũng là năng lực của tôi đấy! Buổi phát sóng hình phạt chẳng lẽ là do người khác làm à? Còn cậu thì biết lúc nào nên xen vào lúc nào không đi. Đồ vô duyên!"
Tôi đuổi khéo Trợ Thủ đang dội gáo nước lạnh vào bầu không khí lắng đọng của buổi phát sóng và tiếp tục công việc của mình.
Lần này tôi đã cho họ nhiều thời gian hơn, chờ đợi suốt 3 phút nhưng đáng tiếc là đáp án đúng vẫn không xuất hiện.
"Thật đáng tiếccc. Tôi đã cho nhiều thời gian thế này màaa. Mọi người lại đoán saiii mất rồiii. Đáp án là xà phòng đấyyy. Nhìn mọi người đoán sai thế nàyyy. Có vẻ như mọi người không muốn xem phát sóng hình phạt cho lắắm thì phải thôiii."
-Kkk chị này thật sự quá đáng rồi nhé. Hôm nay không có chuyện tắt mic đâu. Phải phát sóng cho đến khi đoán trúng mới thôi. Nghe rõ chưa?
-Mọi người mau gọi hết người thân vào đi. Không thì chia sẻ vào group chat của bạn bè để tận dụng trí tuệ tập thể đi. Cứ thế này mà rút lui thì đêm nay tức đến mức không ngủ nổi đâu. Nhất định phải đoán trúng bằng mọi giá, tiến lên!
-Này! Mau đăng bài lên cộng đồng đi. Không biết là có kèo phát sóng hình phạt à? Không chỉ cộng đồng mà cả bảng tin Shindae-ryuk TV nữa.
-Cả Twit TV nữa GOGO! Đã là kèo phát sóng hình phạt thì không phân biệt biên giới. Dù là quân xâm lược kéo đến cũng tha thứ hết.
-Kkk vì muốn xem phát sóng hình phạt mà sẵn sàng bán rẻ lãnh thổ cho Twit TV luôn. Nhưng cái này thì chấp nhận được!
-Thật sự thì chỉ nên chat kkk thôi.
"Nào, vậy chúng ta sang câu thứ ba nhéee."
Nào, nhân vật chính thứ ba xuất hiện.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ đống vụn xà phòng đã hoàn thành nhiệm vụ sang một bên, tôi lấy đạo cụ mới ra và đưa lại gần micro.
Đó là một thứ khá chắc chắn, nằm gọn trong hai bàn tay.
Tôi chậm rãi lăn nó trong lòng bàn tay.
Rắc, lạch cạch, rào rào, sột soạt, tạch tạch!
Lăn, gõ nhẹ vào các khe hở, dùng móng tay gảy, rồi gõ lộc cộc vào phần trên và dưới, lần này tôi cũng dùng đủ mọi cách để tạo ra âm thanh nhằm làm nhiễu loạn người xem.
Ngay lập tức, khung chat lại trở nên náo nhiệt.
-Ư ư, chắc tôi phải đi ăn trưa mất thôi! Chắc tôi phải đi ăn trưa mất thôi! Chắc tôi phải đi ăn trưa mất thôi!
-Chết tiệt! Đến cả danh tính của âm thanh này cũng không biết. Tôi đúng là rác rưởi! Loại rác rưởi phế thải đến mức không thể phân loại nổi!
-Thưa ngài, cuối cùng ngài cũng tìm thấy bản ngã của mình rồi, xin chúc mừng. Nhưng nếu đã dùng cơ hội chat thì chẳng phải nên nói đáp án sao? Tôi cảm giác như tiếng gõ vào một loại nhạc cụ bằng gỗ, tôi chọn đại là đàn guitar vậy.
-Ồ! Đúng là tiếng gõ nghe có vẻ giống chất liệu gỗ thật. Gợi ý hay đấy. Vậy tôi chọn đàn violin? Vì đông người nên cứ mỗi người một cái thế nào chẳng trúng.
-Kkk thế không thấy là đã thất bại hai lần rồi à? Lúc nãy cũng có ông đoán là cà rốt rồi cả lũ cứ thế lao vào đoán trái cây với rau củ để rồi xôi hỏng bỏng không đấy thôi. Lần này lại là chất liệu gỗ? Nếu cứ tập trung vào hướng đó thì sẽ không đoán trúng đâu. Hãy nhìn rộng ra đi. Dù sao cũng đông người mà. Với ý nghĩa đó, tôi chọn bộ đồ bơi bikini!
-Kkk? Ngài thật sự đã đánh mất lý trí rồi. Tuyệt vời. Vậy tôi chọn trang phục cosplay Cowgirl của Hani!
-Này! Thật sự là, hãy làm cho nghiêm túc đi. Không muốn xem phát sóng hình phạt à? Đàn cello!
-Chất liệu gỗ đâu chỉ có nhạc cụ, tôi chọn bút chì?
-Bảo là bút chì mà âm thanh lại đa dạng và có độ vang thế kia á. A, cái quái gì thế nhỉ? Hộp gỗ?
-Tre! Thông! Cây du! Cây ngân hạnh! Cây linh sam! Cây trắc bách! Cây phong! Cây cao su! Cây ngô đồng! Cây bạch dương! Cây liễu! Cây dẻ gai! Tôi sẽ liệt kê cho đến khi ra đáp án thì thôi!
-Kkk? Không, lúc nãy đã bảo là nói nhiều thứ một lúc thì tính là sai rồi mà. Rốt cuộc là có nghe không thế? Tôi thấy tiếng gõ vang thế kia chắc là gỗ dán!
Lần này tôi đã cho họ hẳn 5 phút.
Bởi vì sau khi quan sát cách họ giải các câu đố trước, tôi nhận định rằng dù có cho thêm thời gian thì họ cũng chẳng thể nào đoán trúng được.
Hừ hừ, lũ ngốc.
Chẳng lẽ tôi lại tự mình đi chuốc lấy cái buổi phát sóng hình phạt sao?
Đương nhiên là tôi biết chắc mọi người không đoán ra nên mới đề nghị chứ.
Tôi chỉ vào chiếc đồng hồ bấm giờ hiện trên một góc màn hình và nói bằng giọng thì thầm.
"Hếếết giờ rồi! Đã hết thời gian rồi nhéee. Lần này mọi người cũng sai rồi thôiii. Đáp án là một quả thông lớn đấyyy. Âm thanh rất hay đúng không nào? Thật đáng tiếc quá đi thôiii. Buổi phát sóng hình phạt cứ thế xa dần rồi nhéee. Chúng ta sang câu tiếp theo thôiii."
Vừa trêu chọc đám người xem đang tức tối, tôi vừa mang nhân vật chính mới ra.
Lần này độ khó đã được nâng cấp lên một tầm cao mới.
Hừ hừ, chắc chắn là không đoán ra đâu!
Tôi cẩn thận đưa món đồ đã chuẩn bị lại gần micro.
Lần này sẽ còn gây lú hơn nữa.
Để gieo rắc sự hỗn loạn cho đám người xem đang dỏng tai lên nghe, tôi xé bao bì món đồ một cách thật ồn ào.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Tốt lắm, cái này chắc chắn sẽ khiến người xem bị nhầm lẫn.
Sau đó tôi lấy món đồ bên trong bao bì ra và bắt đầu mân mê nó một cách chậm rãi.
Sột soạt, sột soạt, tạch tạch!
Đó thực sự là một âm thanh rất đặc trưng.
Tôi mân mê món đồ, lắc lên lắc xuống, rồi bóp mạnh, tạo ra đủ loại tiếng động.
Thế nhưng lần này, có lẽ vì có âm thanh phân biệt rõ ràng nên phản ứng chat của người xem lại càng nhanh hơn.
-Ồ? Cái này không lẽ là cát sao? Tôi cảm giác là như vậy.
-Đúng đúng;; tôi cũng thấy giống tiếng cát. Hoặc là tiếng mân mê một loại bột nào đó có hạt mịn như thế.
-Nhưng lúc đầu không phải có tiếng xé cái gì đó sao? Hình như chủ phòng đang chơi chiêu trộn lẫn âm thanh để làm chúng ta rối trí đấy.
-A, điên mất thôi. Rốt cuộc là cái gì? Lần này nhất định phải đoán trúng. Đã bao nhiêu câu rồi chứ. Đã trôi qua gần 40 phút rồi đấy.
-Thật sự;; anh đây đang rất nghiêm túc. Mọi người đừng có đùa giỡn nữa mà hãy làm cho tử tế đi. Có loại bột nào giống cát không? Tạm thời tôi chọn bột vàng!
-Chủ phòng tự tin thế kia chắc chắn là thứ gì đó đặc biệt rồi. Tôi chọn bột gạo!
-Chọn bột chiên xù đi. Hoặc ai đó thử chọn bột chiên giòn xem kkk.
-Ok tôi chọn bột chiên giòn! Nhưng bột mì thì hạt mịn hơn nên chắc không phải âm thanh này đâu nhỉ? Hani ác thật đấy. Đưa ra cái câu hỏi khó nhằn thế này rồi chắc giờ đang bịt miệng cười khì khì đúng không?
Nhạy bén gớm nhỉ.
Sao mà biết hay thế?
Với cái sự nhạy bén đó thì lo mà đoán đúng đáp án đi chứ.
"Không phải đâu màaa. Tôi luôn tin tưởng vào mọi người màaa. Mau đoán đúng đáp án đi thôiii."
-Không, vậy thì cho gợi ý đi chứ! Khó quá mà.
-Thật sự;; vì không muốn làm phát sóng hình phạt nên đang dùng cheat đấy. A mau cho gợi ý đi!
-Bột cát cánh! A, bực thật. Không lẽ cô ấy lấy một loại bột kỳ quặc nào đó mà chỉ mình mình biết để ra đề không? Để không ai đoán trúng được ấy.
-A, tôi biết rồi. Một thứ cực kỳ đặc biệt! Chính là bột gia vị gà rán Ppurinkle!
-Kkk? Có lý không? Bột hạnh nhân!
-Bột đậu, bột tía tô, bột sồi... A, quay cuồng mất thôi. Làm ơn ai đó hãy đoán trúng đi!
Người xem thực sự đang phát điên.
Tôi bịt miệng cười khì khì, rồi nghĩ rằng nếu cho gợi ý mà họ vẫn không đoán trúng thì chắc chắn họ sẽ còn tức tối hơn nữa, nên tôi sẵn lòng ban phát chút lòng tốt.
"Gợi ý áaa? Được thôiii. Tôi sẽ cho mọi người gợi ý nhéee. Á! Nóng quá đi thôiii. Hiện giờ tay tôi đang rất nóng đâyyy."
Hừ hừ, gợi ý đấy.
Nhưng liệu cho gợi ý thế này thì họ có tìm ra đáp án không?
Quả nhiên, trước gợi ý của tôi, người xem không những không tìm ra đáp án mà còn đưa ra những phản ứng kỳ quặc.
-Chị ơi giờ người chị đang nóng á? Hừm hừm;; Đang phát sóng thì đừng có như thế chứ.
-Kkk? Thưa ngài, ngài có còn sống ở đời thực được không vậy? Rốt cuộc là ngài đang nghĩ cái quái gì thế.
-Không, bớt nói nhảm đi mà lo đoán đáp án đi kkk. Bột rong biển!
-Không, chính ông vừa đưa ra đáp án là bột rong biển mà còn bảo ai bớt nói nhảm kkk. Bột quế!
-A, loại bột giống cát mà lại nóng á? Vậy không lẽ là cát thật được nung nóng sao? Giống như đang luyện Thiết Sa Chưởng trong phim Thiếu Lâm ấy kkk.
-Ông là đồ cổ hủ à? kkk lấy đâu ra mấy cái chuyện võ hiệp ngày xưa thế;; Mùi đồ cổ nồng nặc luôn.
-Ơ? Loại bột giống cát mà lại nóng? Rồi lúc đầu có tiếng xé cái gì đó... cái này không lẽ là? H-Hot Pack sao? Lúc đầu là tiếng xé bao bì, sau đó là tiếng bóp và lắc miếng giữ nhiệt. Đáp án là Hot Pack!
-A, Hot Pack cái gì mà Hot Pack kkk. Làm ơn hãy nói cái đáp án nào tử tế chút đi. Gói gia vị mì tôm!
-Kkk đáp án càng lúc càng lầy lội.
Đến mức này thì có vẻ như một số người xem đã bắt đầu bỏ cuộc và nói bừa đủ thứ.
Bầu không khí cười đùa vui vẻ... Thế nhưng, tôi lại không thể hòa chung vào đó.
"..."
Không phải chứ? Tôi nhìn nhầm rồi đúng không?
Phải rồi, đó là lỗi đánh máy thôi. Chắc chắn ban đầu họ định gõ là mặt nạ dưỡng da hay túi giấy gì đó nhưng gõ nhầm thôi!
[Làm sao mà lỗi đánh máy từ mặt nạ dưỡng da hay túi giấy lại thành Hot Pack được? Ngay cả số lượng chữ cái cũng khác nhau hoàn toàn mà.]
"Im đi!"
Dù có trút giận lên Trợ Thủ thì tình hình cũng chẳng thay đổi được gì.
Chiếc đồng hồ bấm giờ đã dừng lại từ lúc nào.
Người xem đang gào thét đòi tôi công bố đáp án.
Thế nhưng tôi cứ đứng hình như vậy, không thể thốt nên lời.
Lee Ha-ni, hương niên 25 tuổi, tử vong vì sốc tâm lý ngay khi đang phát sóng.
Đúng là một cái kết tệ hại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn