Chương 592: Đêm Muộn, Nỗi Lo Sâu Sắc
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~24 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Toàn chương -Yoon-jae: Thật may quá. Cơ thể sếp không sao chứ ạ, ngày mai sếp sẽ về đúng không?
-Chang-in: Tôi đã xem video rồi. Thật ra có khi chẳng cần biên tập viên đâu nhỉ? Không cần bất kỳ kỹ xảo đặc biệt nào, chỉ cần đăng nguyên video phát sóng trực tiếp lên cũng thành một bộ phim rồi.
-Woo-yeon: Sếp ơi, ngày mai tôi sẽ đến gặp sếp ngay. Tái ký hợp đồng! Tôi sẽ cống hiến cả đời cho sếp luôn. Công việc trọn đời! Làm ơn hãy nhận tôi đi mà.
-Hani: Mọi người bình tĩnh lại đi nào;; -Yoon-jae: Sếp gây ra chuyện như vậy thì làm sao chúng tôi bình tĩnh được chứ. Thật lòng mà nói, bây giờ tôi cũng đang phải cân nhắc kỹ lắm mới nói ra được đấy. Trong lòng tôi chỉ muốn bắt taxi chạy thẳng đến khu cắm trại nơi sếp đang ở ngay lập tức thôi. Lòng tôi đang rực cháy đây này. Cú sốc khi lần đầu xem buổi phát sóng của sếp... còn hơn thế nữa.
-Woo-yeon: Oa;; Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh Yoon-jae viết dài thế này đấy. Nhưng tôi hiểu cảm giác đó. Người bình thường đã vậy rồi, chứ những người kiếm cơm bằng nghề biên tập như chúng ta mà xem video đó thì tuyệt đối không thể ngồi yên được. Tôi cũng đã xem đi xem lại suốt 3 tiếng đồng hồ rồi đây.
-Chang-in: Sếp ơi, nếu sếp định đăng buổi phát sóng đó lên kênh YouTube thì hãy giao phần biên tập cho tôi nhé. Tôi nhất định sẽ biến nó thành tác phẩm để đời nhất của mình.
-Woo-yeon: Ơ kìa? Thế sao được;; Sếp ơi, để tôi làm cho. Làm ơn hãy tin tôi một lần thôi. Đúng rồi. Nếu giao cho tôi, tôi sẽ không nhận tiền thưởng lượt xem đâu. Tôi thật sự sẽ cố gắng hết sức để tạo ra nó.
-Yoon-jae: Mấy đứa này, hôm nay hơi nhiều lời rồi đấy? ^^ Sếp ơi, sếp đừng bận tâm đến chúng nó, hãy nói chuyện với tôi đi. Tôi có nhiều điều muốn nói với sếp lắm.
-Hani:;;; Cuối cùng, tôi chọn cách bỏ trốn bằng cách để lại tin nhắn "Lặn đây!".
Để qua ngày hôm nay rồi hãy nói chuyện tiếp.
Mọi người đều đang quá phấn khích.
Tôi vào phòng chat của các đồng nghiệp BJ.
-Mia: Chị ơi, chị ơi, chị ơi, chị ơi, chị ơi, chị ơi trả lời em đi!
-Waka: Chị Hani định bỏ rơi chúng ta sao? Chị Hani định bỏ rơi chúng ta sao? Chị Hani định bỏ rơi chúng ta sao?
-Clemoomoo: Này, Waka à. Gọi chị thì hơi quá rồi đấy;; Xét về tuổi tác thì chú mày già hơn cô ấy cả chục tuổi đấy.
-Soldier: Alô, là tôi đây. Ở đó vẫn ổn chứ. Alô, sao không nói gì "Hani".
-Lucky Hyun-seung: Cái đó... Soldier à, không lẽ đó là trò đùa sao?;; -19 Sonyeo: ㅋㅋㅋ Phòng chat sao lại thành ra thế này rồi. Cứ như có mấy đứa fan cuồng tràn vào ấy. Mà chuyện đó tính sau đi, Hani à, đừng có lặn nữa!
-Yeon-a: Ở đây có một bệnh nhân đang bó bột một nửa nè. Vì sự ổn định của bệnh nhân, mọi người hãy bình tĩnh lại đi.
-Mia: Ổn định cái gì chứ! Trước khi chị của tôi đến thì không có chuyện đó đâu!
-Waka: Chỉ được gõ ㄹㅇㅋㅋ thôi nhé!
-Hani: Lẻn vào! (Sticker thò đầu ra khỏi cửa nhìn lén) -Clemoomoo: Hani à!
-19 Sonyeo: Có biến lớn không? Có biến lớn không? Có biến lớn không?
-Yeon-a: Chị ơi! Chị không bị thương chỗ nào chứ? Hả?
-Lucky Hyun-seung: ㄷㄷ;; Cuối cùng cũng đến rồi. Hani à, làm ơn hãy làm cho mấy người này bình tĩnh lại đi. Mọi người đang loạn hết cả lên rồi.
-Mia: Chị ơi, sao chị không nghe điện thoại ㅠㅠ -Soldier: Tôi đã xem rồi. Cái video đó. Nó rất thú vị.
-Waka: Hani à. Nếu cậu phớt lờ và chà đạp lên tin nhắn của chúng tôi thì lúc đó chúng tôi cũng sẽ trở thành fan cuồng đấy!
-19 Sonyeo: Chúng ta x Tôi o -Clemoomoo: Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra vậy. Anh biết là em đi quay buổi phát sóng chung về cắm trại mà, sao tự nhiên lại đóng một bộ phim điện ảnh thế hả? Hửm?
Vì trước khi đi ăn tôi đã để lại tin nhắn rằng mình không bị thương và hoàn toàn khỏe mạnh nên mọi người đều phấn khích hơn là lo lắng.
Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra.
Và về những cảnh tượng kinh ngạc mà tôi đã tạo ra.
-Hani: À... vì đứa bé đau quá nên em định cứu cháu, rồi chuyện thành ra như vậy ạ.
-19 Sonyeo: ㅇㅇ? Thế thôi á?
-Waka: Không, cái màn đi trên dây với cú nhảy đó làm thế nào vậy. Còn cú tiếp đất nữa? Không lẽ là đóng phim thật à? Kiểu như treo mình trên sợi dây đàn piano mỏng đến mức mắt thường không nhìn thấy được ấy...
-Mia: Chuyện đó là thật đúng không? Không phải là video đã qua chỉnh sửa mà là chị đã thực sự làm như vậy đúng không.
-Lucky Hyun-seung: Cái đó là phát sóng trực tiếp mà, đương nhiên không phải video chỉnh sửa rồi. Tóm lại là không phải cảnh quay được chuẩn bị sẵn mà là tình huống thực tế đúng không?
-Hani: Vâng. Tất cả đều là tình huống thực tế ạ. Nói chi tiết hơn thì, vào ngày hôm trước...
Tôi lần lượt giải thích cho mọi người tất cả những chuyện đã xảy ra từ thứ Bảy.
Trận mưa xối xả như thể bầu trời bị thủng một lỗ đã gây ra sạt lở đất, và rủi ro chồng chất khiến cây cầu bị gãy.
Thêm vào đó, lượng nước của con suối bao quanh khu đất nơi có khu cắm trại tăng mạnh khiến chúng tôi rơi vào cảnh bị cô lập chỉ sau một đêm.
Trong tình huống đó, một đứa trẻ có tình trạng sức khỏe chuyển biến xấu trầm trọng.
Đội cứu hộ 119 đã xuất phát nhưng công việc cứu hộ quá đỗi gian nan.
Trước tình trạng sức khỏe của đứa bé đang xấu đi từng giây từng phút, tôi không thể cứ đứng nhìn được nữa.
-Hani: Thế nên em mới ra tay ạ. Em nghĩ rằng nếu ít nhất dây thừng được kết nối thì công việc cứu hộ sẽ diễn ra nhanh chóng hơn.
-Mia: À, cái đó! Thật sự rất ngầu luôn. Hình ảnh chị buộc móc sắt vào dây thừng rồi ném vút đi ấy.
-Yeon-a: Em lại nhớ đến hình ảnh chị làm cầu thủ ném bóng trong Đại hội Star BJ đấy ạ.
-19 Sonyeo: Rồi sao? Rồi sau đó thế nào?
Trước sự thúc giục của 19 Sonyeo, tôi nhớ lại câu chuyện tiếp theo.
Sau đó cũng chẳng có gì đặc biệt.
Ngay cả sau khi dây thừng được kết nối, thiên nhiên cũng không dễ dàng mở đường.
Dòng nước sâu và xiết khiến bước tiến của nhân viên cứu hộ chậm chạp vô cùng, và cuối cùng tôi lại phải ra tay một lần nữa.
Tôi đã tạo ra một cảnh tượng khiến những khán giả đang xem trực tiếp phải nghi ngờ chính đôi mắt của mình.
-Mia: ㅋㅋㅋ Lúc đó em còn tưởng chị đang đi trên mặt nước nữa chứ. Em đã giật mình lắm đấy. Không lẽ chị của chúng ta là Nữ Thần sao? Nhìn kỹ lại mới thấy có sợi dây thừng.
-Clemoomoo: Cái đó giống cái hồi ở lễ trao giải đúng không? Em đã đi trên dây, ném dao và tung hứng để biểu diễn chúc mừng mà. Lúc đó anh cũng đã thán phục rồi. Nhưng lần này thì thật sự nổi da gà luôn. Dù bỏ qua sự khác biệt giữa trong nhà và ngoài trời, thì ở lễ trao giải có trải thảm bên dưới và mang lại cảm giác như đang xem một buổi biểu diễn tương đối an toàn, nhưng lần này thì mang lại cảm giác như một trận chiến thực tế thực sự nguy hiểm vậy.
Mỗi khi gió thổi, sợi dây lại rung rinh một chút, và nước thỉnh thoảng lại bắn lên cao làm ướt sợi dây. Anh thật sự đã xem mà quên cả thở luôn đấy.
-Waka: Anh này viết dài kinh thật! Chắc là anh ấy cảm động "thật sự" rồi. Từ lúc quen biết đến giờ, đây là lần đầu tiên em thấy anh Clemoomoo nói dài thế này đấy ㄷㄷ;; -Soldier: Tôi cũng muốn làm vậy.
-Waka: Hả?
-Lucky Hyun-seung: Hơn nữa cú nhảy đó là cái gì vậy. Anh còn tưởng sau lưng em có cánh nữa chứ. Cứ như đang bay giữa hư không vậy ㅎㅎ -Mia: Mọi người không biết sao? Chị của em là thiên thần bị mất cánh đấy. Trong chốc lát chị ấy đã tìm lại được nó thôi ^^ -Hani:;;; -19 Sonyeo: Thế cái đó làm thế nào vậy? Chị nói thật là chị đã hét lên vì kinh ngạc đấy. Dòng nước lớn cứ thế này! Ập đến như một cơn sóng, vậy mà trong nháy mắt em đã vút một cái.
-Hani: Thì cứ thế thôi ạ...
-Clemoomoo: Cứ thế thôi á? Bí quyết là gì, anh tò mò chết đi được. Nói cho anh biết đi.
-Yeon-a: Em nữa! Em thật sự rất tò mò ạ.
-Soldier: Tôi cũng lặng lẽ giơ tay ạ.
Mọi người đều đang phấn khích như vậy, tôi cũng không biết phải trả lời thế nào cho phải.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định trả lời thành thật.
-Hani: Cái đó... thì làm tốt;; làm tốt là được mà ạ.
-Lucky Hyun-seung:???
-Waka: Thế nghĩa là sao?
-Hani: Không, ý em là. Cứ làm tốt là được ạ. Căn đúng thời điểm rồi vút một cái là nhảy được thôi.
-Clemoomoo:.......
-19 Sonyeo: Đây có phải là cái kiểu khoe khoang trá hình không nhỉ? Trực tiếp nếm trải rồi mới thấy nó thật mới mẻ làm sao.
-Mia: Chị ơi, bình thường em luôn đứng về phía chị, nhưng chuyện này thì dù nghĩ thế nào cũng hơi;; -Waka: Thà rằng cứ phớt lờ đi! Bình thường phớt lờ giỏi thế cơ mà. Bây giờ không chỉ phớt lờ mà còn coi chúng tôi như kẻ ngốc nữa ㅠㅠ -Hani: Dạ? À, không phải vậy đâu, thật sự là như vậy mà. Căn đúng thời điểm rồi nhảy thật tốt, tập trung và đáp xuống chính xác trên sợi dây thừng một lần nữa.
-Waka: Vâng vâng chắc là vậy rồi. Vút một cái rồi chộp một cái là được hết chứ gì.
-Hani:.......
Tôi cũng thấy lời giải thích của mình hơi sơ sài, nhưng sự thật là như vậy thì tôi biết làm thế nào chứ!
Suốt một hồi lâu, tôi đã tranh cãi với mọi người như vậy.
Và sau khi mọi người đã bình tĩnh lại phần nào, những câu chuyện nghiêm túc hơn đã được đưa ra.
-Clemoomoo: Vậy em định thế nào. Bọn anh đương nhiên sẽ theo ý em.
-19 Sonyeo: Dù hơi tiếc nhưng chị cũng vậy...
-Waka: Dạ? Mọi người định từ bỏ cơ hội ngàn vàng này sao? Nếu đem chuyện này lên kể trên buổi phát sóng thì có thể dễ dàng thu hút được 20-30 nghìn khán giả ngay lập tức đấy.
-Mia: Biết lúc nào nên nói lúc nào nên thôi đi, cái ông anh ngốc nghếch này!
-Yeon-a: Thật sự em không nghĩ anh lại đến mức này đâu, hơi quá đáng rồi đấy ạ.
-Soldier: Bạn có muốn chặn tin nhắn của người này không? [Waka] YES / NO -Waka: Đùa thôi! Đương nhiên là đùa rồi. Không, mọi người sao thế. Bình thường mọi người biết em hay đùa mà.
Trước hình ảnh rên rỉ của Waka, bầu không khí nặng nề đã được giải tỏa phần nào.
Clemoomoo và các đồng nghiệp khác đều biết rõ.
Quá khứ tôi đã bị các phóng viên hành hạ đến mức phải chuyển nhà.
Vì vậy, nếu tôi muốn, họ sẽ giữ bí mật tuyệt đối về những chuyện đã nghe hôm nay.
Tấm lòng đó thật sự rất đáng quý.
Nhưng đáng tiếc là dù các đồng nghiệp có ngậm miệng lại thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Video đã được lan truyền rộng rãi, và ngoài tôi và các đồng nghiệp ra, vẫn còn rất nhiều người có thể kể về chuyện này.
Cuối cùng, tôi thở dài một tiếng và nói rằng không sao đâu.
Mọi người cứ thoải mái dùng nó làm đề tài cho buổi phát sóng cũng được.
-Clemoomoo: Sẽ vất vả lắm đấy. Với tính cách của em.
-Hani: Em biết ạ.
Nếu tôi là một nghệ sĩ, có lẽ đây sẽ là một cơ hội thực sự tốt.
Tôi thậm chí sẽ dùng truyền thông để quảng bá rộng rãi hơn nữa.
Nhưng như tôi đã khẳng định nhiều lần, tôi không muốn sống cuộc đời của một nghệ sĩ.
Tôi thật sự ghét cuộc sống bị kiểm soát và giám sát như vậy.
Hãy nhìn xem đã có bao nhiêu nghệ sĩ kết thúc cuộc đời bằng cách tự sát.
Tôi không có ý định dấn thân vào bóng tối ẩn sau vẻ hào nhoáng đó.
"Tôi muốn giải quyết chuyện này một cách êm đẹp."
Liệu trong tình huống hiện tại, điều đó có khả thi không?
Đêm muộn, nỗi lo lắng của tôi càng thêm sâu sắc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn