Chương 587: Tai Nạn Không Ngờ Tới
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~21 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Toàn chương - Yoon-jae: Hả? Sao lại có chuyện như vậy được…… Sếp không sao chứ ạ?
- Woo-yeon: Chuyện cứ như trong tiểu thuyết vậy;; - Chang-in: Nếu nguy hiểm quá thì sếp hãy yêu cầu cứu hộ bằng trực thăng đi ạ.
- Hani: Không, cũng không đến mức nguy hiểm thế đâu. Chỉ là bị kẹt lại thôi. Dù xe không đi được nhưng nếu mưa tạnh và mực nước sông giảm xuống thì có thể đi bộ ra ngoài được mà.
- Yoon-jae: Ở đó vẫn đang mưa sao ạ? Miền Nam sáng nay tạnh rồi.
- Hani: Vẫn đang mưa. Nhưng thấy mưa ngớt dần chắc chiều là tạnh thôi. Khéo mai là có thể đi bộ thoát ra được.
- Woo-yeon: Vậy đến lúc đó em lái xe đến đón sếp nhé? Gọi taxi ở khu vực đó chắc khó khăn lắm.
- Hani: Không cần đâu. Nếu thế thì anh Mountain đã bảo là sẽ lo liệu rồi. Tôi cứ đi nhờ xe bên đó là được.
- Yoon-jae: Vậy em cứ coi như thứ Hai không có lịch quay ở phòng tập nhé. Việc tuyển người thay thế Yeon-a cũng tạm gác lại ạ.
- Hani: Ừ, chuyện đó cứ từ từ nói sau. Giờ chỉ riêng cái tình huống hoang đường này thôi cũng đủ đau đầu rồi.
- Chang-in: Nếu vậy thì chuyện video đã hoàn thành em sẽ báo cáo sau ạ.
- Woo-yeon: Tiến độ của "Hani's Challenge" tập 9 em cũng sẽ báo cáo sau nhé.
Sau khi đi xem tình trạng cây cầu bị sập về, chúng tôi dành thời gian tập trung vào những việc riêng cần giải quyết.
Tôi đã giải thích kỹ tình hình hiện tại cho các biên tập viên cũng như các đồng nghiệp, những người có thể sẽ lo lắng khi nghe tin.
Rằng cây cầu bị sập nên tạm thời bị cô lập, nhưng vấn đề an toàn thì không sao.
Yerin đã có phản ứng cực kỳ gay gắt, nhưng sau khi tôi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại về sự an toàn và hứa sẽ liên lạc định kỳ, cô bé mới chịu bình tĩnh lại.
Trong lúc đó, anh Mountain đã hoàn thành những việc cần làm và quay lại với buổi phát sóng.
Đúng là tinh thần nghề nghiệp tuyệt vời…… tức là tư duy của một người chuyên nghiệp.
Trong tình cảnh này mà vẫn có thể bình thản phát sóng được.
"Ôi trời, cảm ơn bạn Ak-jil-heuk-u đã ủng hộ 3000 bóng nước nhé. Bạn bảo nếu tôi nhảy xuống sông thì sẽ cho thêm 5000 cái nữa sao? Tiếc quá nhưng tôi xin từ chối nhé."
"……."
Hay đơn giản chỉ là kẻ cuồng tiền thôi nhỉ.
Khà khà! Dù sao thì buổi phát sóng cũng đang ở trạng thái cực thịnh.
Chủ nhật, thời tiết mưa gió nên mọi người ở nhà nhiều hơn bình thường, cộng thêm sự cố kích thích, và cả lượng fan của hai BJ lớn nữa.
Số lượng người xem đến tầm trưa đã vượt mốc 90. 000 người.
Thật sự là một cú nổ lớn chưa từng có.
Nội dung "Niềm hạnh phúc 10 nghìn won" cùng Jung Star cũng chỉ dừng lại ở mức dưới 65. 000 người, vậy mà giờ đã hơn 90. 000.
"Mưa có vẻ đã tạnh rồi ạ. Nhờ vậy chắc mai là có thể thoát ra ngoài bình thường thôi. Tất cả là nhờ quý vị khán giả đã lo lắng cho chúng tôi đấy ạ."
- Ơ? Lo lắng? Ai lo lắng cơ. Bạn à? Hay là bạn?
- Ai mà biết kkk chắc là ai đó đã lo lắng chăng. Dù sao thì cũng đến giờ trưa rồi, bày một bàn thịnh soạn ra đi xem nào.
- Lúc đầu đi chợ thấy mua quá trời cứ tưởng là quá đà, giờ nhìn lại đúng là nước đi thiên tài. Mua nhiều thế mà chắc đến tầm tối là hết sạch cho xem.
- Đồ ăn thì người quản lý bảo là có dư dả mà, thiếu thì cứ sang đó mà lấy. Nhưng lúc nãy nhìn dòng nước chảy thấy sợ thật kkk sẩy chân vào đó cái là chìm nghỉm ngay.
- Chà, hôm nay Mountain hốt bạc rồi. Tôi cũng muốn được bị kẹt lại rồi kiếm 5 triệu won một ngày thế này.
- Chỉ được gõ kkk thôi nhé.
"Ấy! Tôi làm thế này đâu phải vì tiền. Tất cả là nhờ sự ủng hộ nhiệt tình của quý vị khán giả nên tôi mới bất chấp nguy hiểm!"
"Cứu tôi với!"
"……!"
Đó là một sự việc cực kỳ đột ngột và không ai có thể lường trước được.
Một người phụ nữ trẻ xuất hiện, giật mạnh tấm bạt che, và theo sau là một người đàn ông.
Dù mưa đã tạnh nhưng người ngợm hai người họ từ đầu đến chân đều ướt sũng.
Thêm vào đó là khuôn mặt mệt mỏi như thể không được ngủ nghê gì…… không, quan trọng hơn là ánh mắt hoảng loạn của họ cho thấy trạng thái tâm lý đang cực kỳ bất ổn.
"Hộc, hộc! Hai, hai người bình tĩnh đi ạ. Tôi đã gọi…… đã gọi 119 rồi."
Tiếp đó, người quản lý cũng xuất hiện.
Rốt cuộc đây là tình huống gì thế này?
Trong lúc khung chat đang bùng nổ, chúng tôi đã tìm thấy câu trả lời.
Một bọc chăn mà người đàn ông đang ôm trong lòng.
Ở đó, một đứa trẻ đang thoi thóp với hơi thở yếu ớt, dường như không còn sức để mở mắt nữa.
Cặp vợ chồng trẻ gần như đang rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Vì vậy người quản lý đã giải thích thay, nhưng tôi cũng không chắc có chính xác không.
Đại khái là đứa bé bắt đầu ốm từ tối qua và đã uống thuốc hạ sốt đơn giản ở văn phòng quản lý.
Cơn sốt nhẹ kéo dài khiến đứa bé không ngủ được cho đến tận khuya mới chợp mắt được một chút.
Cặp vợ chồng lúc đó mới dám nhắm mắt.
Ban đầu họ cũng định đi bệnh viện, nhưng mưa quá to và trời đã tối nên lái xe rất nguy hiểm.
Và vì ban đầu chỉ là sốt nhẹ nên họ nghĩ uống thuốc là sẽ ổn thôi.
Mọi chuyện thực sự bùng phát vào sáng sớm khi người quản lý đi vòng quanh thông báo chuyện cây cầu bị sập.
Vì ngủ muộn nên đến lúc đó họ vẫn đang ngủ, cặp vợ chồng trẻ không còn tâm trí đâu mà nghe thông báo đó nữa.
Bởi vì trán của đứa bé vừa thức dậy sau khi uống thuốc và ngủ thiếp đi nóng như một hòn than vậy.
Họ quấn đứa bé vào chăn và chạy thục mạng đến văn phòng quản lý nơi có thuốc.
Thà rằng bảo người quản lý mang thuốc đến thì đứa bé sẽ đỡ bị chấn động và là phương án tốt hơn.
Nhưng khó mà trách cứ cặp vợ chồng được.
Bởi vì hiếm có bậc cha mẹ nào có thể giữ được bình tĩnh khi nhìn thấy con mình đang rên rỉ trong đau đớn.
Hơn nữa, thứ ngăn cản họ lập tức lên xe đến bệnh viện chính là câu nói như sét đánh ngang tai của người quản lý rằng cây cầu đã bị sập.
Người chồng giận dữ túm lấy cổ áo người quản lý tra hỏi, nhưng điều đó cũng chẳng thể làm cây cầu đã sập quay trở lại bình thường được.
Cuối cùng cặp vợ chồng cùng người quản lý quay lại văn phòng quản lý.
Tại đó họ cho đứa bé uống thuốc thêm một lần nữa và hết lòng chăm sóc, nhưng tình trạng của đứa bé ngày càng xấu đi.
Họ cũng đã liên lạc với 119.
Sau khi họ liên tục thông báo về tình trạng nguy kịch của đứa bé, phía 119 trả lời rằng trước mắt họ sẽ xuất phát.
Nhưng sẽ không dễ dàng đâu.
Phía 119 cũng đã biết chuyện cây cầu bị sập từ rạng sáng.
Hơn nữa họ còn biết mực nước sông đang dâng cao đáng kể.
Họ đã yêu cầu cứu hộ bằng trực thăng như một phương án cuối cùng, nhưng phía cứu hộ bảo rằng thời tiết vẫn chưa ổn định nên khó mà xuất phát được.
Hơn nữa xung quanh khu cắm trại lại có rất nhiều cây cao nên càng khó khăn hơn.
Trong lúc đó, đứa bé với tình trạng xấu đi thậm chí còn bị co giật do sốt cao.
Cặp vợ chồng hoàn toàn suy sụp.
Họ mắng chửi người quản lý, rồi khóc lóc, rồi kiệt sức cười một cách vô hồn.
Rồi họ nhớ đến nhóm của chúng tôi.
Chắc hẳn là tâm lý của người sắp chết đuối vớ được cọng rơm.
Biết đâu trong số những người này lại có ai đó là bác sĩ, y tá hay ít nhất là người có kiến thức y học cơ bản thì sao?
Dù phía 119 đã hướng dẫn đủ điều qua điện thoại, nhưng cứ ngồi yên một chỗ thì họ không thể chịu đựng nổi sự bất an.
Và họ nhận được thông báo rằng xe cứu thương đã gần đến khu cắm trại.
Vì vậy cặp vợ chồng đã ôm đứa bé đến đây.
Họ định đi qua chỗ chúng tôi để hướng về phía cây cầu bị sập.
Vì tầm đó chắc xe 119 cũng đã đến phía bên kia bờ rồi.
Người quản lý thì cứ thế lủi thủi đi theo sau.
"Cái đó…… Rất tiếc nhưng trong số chúng tôi không có ai có kiến thức y học cả ạ."
Nghe tiếng khóc của người phụ nữ trẻ, anh Mountain nhìn quanh một lượt rồi nói với vẻ mặt đầy hối lỗi.
Thực ra chúng tôi chẳng có lỗi gì hay làm gì sai cả, nhưng xét theo tâm trạng của cặp vợ chồng trẻ thì nói như vậy mới là bình thường.
"Không sao ạ. Chúng tôi xin lỗi vì đã làm phiền."
Ngay khi nhận được câu trả lời, họ đứng dậy và bước ra ngoài.
Có vẻ họ định di chuyển ngay đến phía cây cầu.
"Anh, anh ơi. Giờ tính sao đây ạ?"
"…… Trước mắt cứ đi theo họ đã. Biết đâu lại có việc gì đó chúng ta có thể giúp đỡ được."
"Em cũng nghĩ vậy ạ."
Vì chuyện xảy ra quá đột ngột nên đến giờ tôi vẫn chưa sắp xếp được suy nghĩ của mình.
Nhưng có một điều chắc chắn.
Rằng nếu có chuyện gì không hay xảy ra với đứa bé, tôi sẽ hối hận đến chết về khoảnh khắc này.
Vì vậy tôi không đắn đo lần thứ hai mà đồng ý với ý kiến của anh Mountain và lập tức đi theo sau.
"……."
Mưa đã tạnh.
Dù vậy, những đám mây đen vẫn còn dày đặc trên bầu trời khiến tôi cảm thấy bất an.
Không, chắc là không sao đâu.
Tôi cố gắng xua tan ý nghĩ đó và bước theo sau anh Mountain.
Và anh quản lý cũng bám sát theo sau tôi.
Hơn nữa anh ấy vẫn đang cầm máy quay.
"Máy quay để làm gì……."
"À, cái đó thì phòng trường hợp cần thiết ạ."
Tôi không biết nên khen ngợi tinh thần nghề nghiệp luôn để tâm đến buổi phát sóng ngay cả trong tình huống khẩn cấp này, hay nên trách cứ sự vô tâm không màng đến tâm trạng của bậc cha mẹ đang như lửa đốt nữa.
Dù sao cũng chẳng phải quản lý của tôi.
Tôi thôi không bận tâm nữa mà tập trung vào việc bước đi.
Qua vai anh Mountain, tôi thấy bóng dáng cặp vợ chồng trẻ đang lảo đảo nhưng vẫn cố gắng tiến về phía trước.
Và cả người quản lý đang bám sát ngay sau họ nữa.
"Rốt cuộc tại sao chuyện này lại xảy ra chứ."
Tôi thầm cầu nguyện một cách khẩn thiết rằng mong sao sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn