Chương 565: Hạnh Phúc 10.000 Won Ngày 2 (2)
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~22 phút đọc · Tạo 15/08/2026
000 Won Ngày 2 (2) Toàn chương Số dư hiện tại là 7. 400 Won.
Hiện tại nội dung đã đi được gần một nửa chặng đường, con số này có vẻ là còn nhiều nhưng không được phép chủ quan.
Vì những tình huống cần chi tiêu có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Hơn nữa, khi kết thúc nội dung, số tiền còn lại cuối cùng sẽ được nhân với 100 để làm tiền thưởng.
Nếu kết thúc với số tiền 7. 400 Won như hiện tại, tiền thưởng sẽ là 740. 000 Won.
Đó là một số tiền khá lớn.
Dù dạo này YouTube đang phát triển rất tốt nên tôi không thiếu thốn về tiền bạc, nhưng vốn dĩ tiền bạc là càng nhiều càng tốt mà.
Vì lý do đó, tôi muốn tiết kiệm dù chỉ là một chút những gì có thể tiết kiệm được.
Vốn dĩ đó cũng là mục đích ban đầu của nội dung [Hạnh Phúc 10. 000 Won].
Vì lý do đó, để đi đến địa điểm hẹn hôm nay, tôi quyết định sử dụng chiếc xe đạp đã chuẩn bị sẵn.
"Dù có thể đi xe buýt nhưng cô đúng là ki bo thật đấy."
"Hừ! Mấy người cứ việc tự mà đuổi theo đi."
Kẻ ki bo chính là cái tên đã trừ 300 Won cho việc dùng xe đạp là anh đấy!
Tôi hừ mũi một cái rồi bắt đầu đạp xe xuất phát.
Vì đây là phần đã được thảo luận trước nên Jung Star và các nhân viên cũng leo lên những chiếc xe đạp đã được chuẩn bị.
- Hahaha, cái gì thế này. Tự nhiên biến thành một câu lạc bộ xe đạp giữa lòng thành phố thế này.
- Tính ra tiền thưởng thì 300 Won dùng xe đạp cũng thấy tiếc nhỉ. Là 30. 000 Won đấy.
- Vậy hôm nay đi gặp ai thế. Đến đó rồi có dùng [Phiếu Ăn Chực 1 Lần] không? Sáng nay thấy cô ấy ăn cơm trộn trứng nước tương mà vẻ mặt tệ lắm.
- Nhưng mà nhìn cường độ hoạt động của Hani thì ăn cơm trộn trứng nước tương chắc đói chết mất. Phải ăn đầy đủ chất đạm vào chứ.
- Nhưng mà sao cứ chỉ quay cảnh Hani đạp xe từ phía sau thế hả. Hãy quay cả khung cảnh xung quanh nữa đi. Lâu lâu mới ra ngoài mà, phải thế xem mới sướng chứ.
- Quay cả xung quanh thì lỡ dính người khác vào lại nảy sinh vấn đề bản quyền hình ảnh, rồi còn nguy cơ lộ khu vực Hani đang sống nữa. Dạo này có nhiều kẻ không biết phân biệt giữa đời thực và trên mạng lắm. Nếu biết chỗ ở chắc chắn sẽ có người tìm đến cho xem.
- Mấy hạng người đó đúng là rợn người thật sự. Rốt cuộc tại sao lại tìm đến chứ. 100% là lũ quá khích và lũ trâu nước rồi.
- Chỉ việc gõ "Chuẩn luôn" thôi anh em.
Tôi đạp xe hăng hái và nhanh chóng đến địa điểm hẹn.
Nơi đó không xa lắm.
Đi xe đạp mất khoảng 15 phút?
Vốn dĩ tôi có thể bảo đối phương đến khu phố của mình, nhưng để thu thập thêm nhiều cảnh quay và chất liệu cho buổi phát sóng, chúng tôi đã lập kịch bản như thế này.
"Chị ơi!"
"Chào Hani đến rồi à."
Đã lâu rồi Mia và 19-Girl mới xuất hiện.
Thực tế thì đây là một kèo đôi bên cùng có lợi.
Hai người họ có cơ hội lộ diện trong một nội dung có khoảng 50. 000 người xem. Ngược lại, tôi và Jung Star cũng nhận được sự hỗ trợ cho nội dung của mình.
"Chào Mia. Chị cũng đến sớm thế."
Tôi cất xe đạp rồi chào hỏi một cách vui vẻ.
Dù ngày nào cũng giao lưu trong nhóm chat nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau trực tiếp kể từ sau chuyến du lịch lần trước.
"Chào hai cô. Tôi là Jung Star."
"Chào anh."
"Ơ kìa, đâu phải người lạ gì đâu. Sao anh lại khách sáo thế."
Quả nhiên là 19-Girl với tính cách cởi mở đặc trưng, cô ấy lập tức tiến lại gần một cách tự nhiên.
Jung Star cũng có kinh nghiệm phát sóng lâu năm nên không hề lúng túng, anh ta chỉ vào camera rồi nói đùa: "Vì đang phát sóng mà."
"Nào nào, đừng để ý đến chúng tôi, cứ tự nhiên như bình thường đi. Tự nhiên vào."
"... Làm sao mà không để ý cho được chứ."
Có tận hai chiếc camera lại còn có một kẻ luôn chực chờ cơ hội để bắt chuyện, thật là.
"Chúng ta đi thẳng vào vấn đề chính luôn nhé?"
"Đó chính là điều em mong muốn."
19-Girl hào hứng nói về mục đích của buổi gặp mặt hôm nay là bữa trưa.
Tôi gật đầu mạnh mẽ.
Chất đạm! Tôi muốn được gặm thịt ngay lập tức.
"Hừm... Em muốn đi uống cà phê một chút rồi mới đi ăn cơm cơ."
Mia đưa ra ý kiến phản đối.
Này Mia ơi.
Cái đó để sau khi ăn hãy uống chứ sao lại đòi uống cà phê từ trước khi ăn cơm thế hả?
Trước ánh mắt đầy bất mãn của tôi, Mia nháy mắt tinh nghịch rồi khẽ lè lưỡi.
Ở phía cuối ánh mắt của Mia chính là Jung Star.
Cái này không lẽ là?!
Khi mắt chạm mắt với tôi, Jung Star nở một nụ cười nham hiểm rồi mở lời.
"Chà, tiến độ nhanh thật đấy. Tôi định cho mọi người thời gian để trò chuyện một chút mà. Dù sao thì chuyện đã thế này rồi, chúng ta sẽ tiến hành ngay. Chuyên mục dã ngoại của [Hạnh Phúc 10. 000 Won]! Đó chính là lựa chọn may rủi."
"L-Lựa chọn may rủi?"
"Đúng vậy. 19-Girl và Mia sẽ liên tục đưa ra những đề xuất trái ngược nhau trong suốt thời gian chúng ta ở bên nhau hôm nay. Và Hani sẽ phải chọn một trong hai lựa chọn đó để đi theo."
"Đúng như cái tên may rủi, chắc chắn sẽ có một cái tốt và một cái không tốt đúng không?"
"Vâng. Chính xác."
"..."
Trong kịch bản chỉ ghi đại khái là "Nhiệm vụ trong lúc dã ngoại ngày thứ 2", tôi đã không nghĩ ngợi gì nhiều, không ngờ họ lại bày ra cái âm mưu này.
Nụ cười đáng ghét của Jung Star khiến tôi chỉ muốn cốc cho anh ta một phát.
"19-Girl là quán ăn! Mia là quán cà phê! Nào, mời cô lựa chọn."
"..."
Đáng nghi quá.
Nó lộ liễu đến mức khiến tôi thấy đau đầu.
Dù nghĩ thế nào tôi cũng không thể xua tan được ý nghĩ rằng phía quán ăn chính là một cái bẫy.
Chắc chắn đó là một quán ăn bán những món thực đơn kỳ quặc cho xem.
"Không lẽ anh định tráo đổi kết quả đấy chứ? Dù tôi chọn cái nào thì cũng chỉ có kết quả xấu thôi chẳng hạn..."
"Ơ kìa! Cô xem tôi là hạng người nào thế. Jung Star tôi đây, suốt 7 năm sự nghiệp phát sóng luôn sống trong sạch đến mức không cần pháp luật vẫn sống tốt nhé."
Jung Star bảo rằng không có chuyện dàn dựng, rồi đưa ra hai tấm thẻ nhỏ.
Anh ta bảo nếu chọn 19-Girl thì kết quả nằm ở mặt sau tấm thẻ bên phải, còn chọn Mia thì ở mặt sau tấm thẻ bên trái, kết quả đã được ghi sẵn từ trước.
Nếu vậy thì ít nhất kết quả là có thể tin tưởng được, nhưng ngay từ đầu đã là lựa chọn giữa quán ăn và quán cà phê sao.
Tôi điên cuồng vận động não bộ.
Dù nghĩ thế nào thì quán ăn cũng là cái bẫy.
Nhưng nếu không phải thì sao?
"Chị ơi, chị tin em đúng không? Đi cà phê với em đi. Nha?"
"Hani à. Hôm nay chị chắc chắn sẽ khao em một bữa ra trò, nên hãy tin và đi theo chị."
Cả Mia và 19-Girl cũng lên tiếng khiến đầu óc tôi càng thêm rối loạn.
Một trong hai người là kẻ phản bội đúng không?
Thật là đáng ghét mà!
- Hahaha, nếu có não thì ai nhìn vào cũng thấy quán ăn là cái bẫy rồi. Chắc chắn là một quán bán thực đơn kỳ quặc nào đó.
- Ơ kìa? Hoặc cũng có thể là đi ngược lại đấy. Làm cho mình nghi ngờ nhưng thực chất quán cà phê mới là cái bẫy.
- Á, xác suất 50% nên càng đau đầu hơn. Được ăn cả ngã về không mà.
- Này, hahaha. Hãy để Hani được ăn trưa một cách yên ổn đi chứ. Người ta bảo đến con chó khi ăn cũng không ai nỡ đánh mà.
- Liệu Hani có thể thoát khỏi món cơm trộn trứng nước tương không đây. Hahaha.
- Sáng sớm đã phải ăn uống khổ sở, cứ ngỡ buổi trưa sẽ được ăn thịt, nếu dính bẫy mà chẳng được ăn gì rồi kết thúc thì buồn cười chết mất.
- Nếu vậy Hani sẽ nổi điên và có thể đấm Jung Star ngay tại chỗ luôn đấy. Hahaha.
- Chỉ việc gõ "Chuẩn luôn" thôi anh em.
"Bây giờ mời cô lựa chọn đi. Cứ đứng mãi ngoài đường thế này thì ngại lắm."
Sau một hồi lưỡng lự, dưới sự thúc giục của Jung Star, cuối cùng tôi cũng đưa ra lựa chọn đầy khó khăn.
Ngón tay tôi đang chỉ về phía Mia.
"Đúng là chị của em! Chỉ có chị là nhất thôi đúng không?"
Ôm chầm!
Có vẻ như rất vui vì được tôi lựa chọn, Mia nở một nụ cười rạng rỡ rồi lao vào ôm chầm lấy tôi.
Tạm thời tôi cũng ôm lấy Mia với khuôn mặt tươi cười.
Nhưng Mia à, nếu em mà đâm sau lưng chị thì...
"Hừm, tiếc quá. Đó là một lựa chọn tốt đấy."
Sau một hồi lấp lửng, Jung Star lật mặt sau tấm thẻ bên trái lên.
Trên đó ghi là Phiếu sử dụng đồ uống 1 lần.
Thật là may mắn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời liếc mắt muốn xem cả mặt sau của tấm thẻ bên phải nữa.
"Cá nhân tôi thì tôi đã nghĩ Hani sẽ được thưởng thức một bữa ăn ngon lành ở đây cơ."
"..."
Jung Star vừa nói vừa trưng ra tấm thẻ ghi chữ "Drop Dead Tonkatsu".
Anh đang đùa tôi đấy à?
Tôi chỉ muốn lao vào túm cổ áo anh ta ngay lập tức, nhưng đã cố kìm nén lại.
"Hani à, chị cũng không còn cách nào khác, em biết mà đúng không? Vì là may rủi nên chị buộc phải nhận vai đó thôi."
"Đồ phản bội!"
Tôi ngoảnh mặt đi một cách phũ phàng đến mức phát ra tiếng "Vút" khi 19-Girl lén lút tiến lại gần.
Vất vả lắm mới giành được [Phiếu Ăn Chực 1 Lần], vậy mà lại định cho tôi ăn món Drop Dead Tonkatsu sao.
- Hahaha, trên đời này chẳng tin được ai đâu.
- Cạch cạch. Với một kẻ sợ cay như Hani thì đó đúng là thực đơn tuyệt vời nhất rồi. Tiếc là cô ấy lại tránh được. Lần sau nhất định phải dính bẫy nhé, tiến lên nào!
- Bây giờ thì đại khái đã hiểu cái trò may rủi này là thế nào rồi. Hahaha. Jung Gay Star thâm thật sự.
- Không lẽ anh ta làm cái chuyên mục này là để trả thù những gì Hani đã gây ra cho mình bấy lâu nay sao? Thù dai kinh thật.
- Tôi đến từ tương lai đây. Để tôi kể cho nghe kết cục của nội dung [Hạnh Phúc 10. 000 Won] này. Jung Star cứ nhây mãi, cuối cùng bị Hani kéo vào chỗ không có camera và bị đập cho một trận tơi bời. Kết thúc có hậu nhé.
- Hahaha? Jung Gay Star bị ăn đòn mà là kết thúc có hậu sao? Một con fan của lão Heo Xấu Xí đã bị tóm gọn!
- Chỉ việc gõ "Chuẩn luôn" thôi anh em.
Sau khi xin phép được quay phim, chúng tôi tiến vào một quán cà phê nhỏ gần đó.
Dáng vẻ Jung Star đi theo sau với nụ cười đầy ẩn ý như muốn nói rằng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Cứ như vậy, buổi phát sóng vẫn tiếp tục.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn