Chương 295: Chương 290 Chấp Niệm
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~36 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Sau khi tiễn Salvador rời đi, Swoo đến gặp một người quen cũ mà cô rất vui khi gặp lại sau một khoảng thời gian dài.
"Ta cứ ngỡ cô đã đến Dead Sector rồi chứ."
"Ta đến đó rồi quay lại một lát. Vì có chút việc cần thiết."
"Nếu có việc gì cần, sao cô không bảo với ta một tiếng."
"Ta không thích mắc nợ đâu."
"Ta cứ ngỡ chúng ta là tri kỷ, hóa ra chỉ có mình ta nghĩ vậy sao?"
"Chính vì là tri kỷ nên mới càng phải rạch ròi đấy."
Yu Seung-cheol mỉm cười vui vẻ rồi gật đầu:
"Cô muốn dùng trà hay cà phê?"
"Ta muốn sữa tươi trắng ấm và thật ngọt. Thêm cả bánh quy sô-cô-la chip loại mềm nữa."
"Cô toàn gọi những món không có trong thực đơn thôi."
Dù nói vậy, Yu Seung-cheol vẫn gọi thư ký vào để chuẩn bị trà bánh theo đúng yêu cầu của Swoo.
Nhoàm nhoàm.
Vừa ăn bánh quy, Swoo vừa ngắm nhìn khung cảnh Eden hiện ra phía sau lưng Yu Seung-cheol rồi cất tiếng hỏi:
"Việc chuẩn bị vẫn tiến triển tốt chứ?"
"Ta đã hoàn thành giai đoạn thử nghiệm lâm sàng trên động vật. Bây giờ là bước cuối cùng rồi. Cô có muốn đi xem một chuyến không?"
"Không cần đâu, ta không nhất thiết phải xem làm gì."
"Chẳng phải nên xem qua một chút sao?"
Trước câu hỏi đầy ẩn ý đó, Swoo vốn đang nhìn ra ngoài cửa sổ liền quay lại nhìn Yu Seung-cheol. Ông đang nở một nụ cười mỉm nhẹ nhàng. Swoo chớp chớp mắt rồi đáp:
"Không cần xem đâu. Vì ta tin một người khao khát hơn bất kỳ ai như ông chắc chắn sẽ không triển khai một dự án thiếu độ tin cậy đâu."
Yu Seung-cheol gật đầu, ông lấy ra một tập tài liệu từ trong két sắt rồi trao cho cô:
"Ta đã thâu tóm được một lượng cổ phần nhất định của Lu-Chen. Ta đang tìm cách chuyển giao nó mà không làm dấy lên sự chú ý của Sena, cô có thể giúp ta chuyển nó đi được không?"
Dù câu chuyện công việc bỗng nhiên được nhắc đến một cách đột ngột, Swoo vẫn không hề tỏ ra lúng túng mà gật đầu chấp thuận. Cô không có lý do gì để ngạc nhiên vì đã dự đoán trước rằng ông sẽ thảo luận về vấn đề này nếu cô đến đây hôm nay.
"Ừm, không khó đâu. Khi nào ta không có mặt, ông cứ cậy nhờ Serena cũng được."
"Đối với người như cô thì vì tất cả đều là đồng đội nên không sao, nhưng nếu một người như ta mà chủ động liên lạc thì phía đối phương có khi sẽ sợ đến mức nghẹt thở mất."
Swoo thầm nghĩ không biết Serena có đến mức yếu ớt như vậy không. Nhưng nghĩ lại, cô ấy vốn đã phải gánh chịu quá nhiều áp lực và căng thẳng từ Lu Haochen, nên nếu lỡ nhận được liên lạc từ Chủ tịch Neonic thì có khi cũng nghẹt thở thật.
"Vậy lần tới ông cứ liên lạc với Kou xem sao."
"Cầm lấy đi. Nếu cộng thêm số cổ phần ta thâu tóm được ở đây thì việc vượt qua cấp Giám đốc Điều hành là điều dễ dàng, thế nhưng quá trình thực hiện mới là vấn đề."
"Chuyện đó ông không cần lo lắng đâu. Phantom Protocol sẽ hỗ trợ ông."
"Nhưng sớm muộn gì chuyện này cũng sẽ bị lộ ra ngoài thôi."
"Đến lúc đó cô ấy đã ngồi trên đỉnh cao của Lu-Chen rồi nên bận tâm làm gì."
Đó là một vị trí có thể thản nhiên ngó lơ vài lỗi vi phạm pháp luật nhỏ nhặt. Dù kẻ địch có ra sức kéo cô ấy xuống đài thì vào thời điểm đó cũng không cách nào hạ bệ cô ấy được nữa rồi. Trước lời khẳng định của Swoo, Yu Seung-cheol gật đầu rồi nhấp một ngụm cà phê:
"Nếu cô đã nói đến mức đó thì xem ra ngày tàn sắp sửa cận kề rồi."
"Lu Haochen đã đánh mất sự thận trọng và liên tục tung ra đống bài đánh bạc rồi. Thêm vào đó, Anastasia cũng đang hành động hệt như thể bị ai đó ráo riết truy đuổi vậy."
"Silas Richter cũng cuốn theo dòng xoáy đó nên đã tạo ra vài thành quả khá cực đoan. Có vẻ bên phía lão ta cũng không thể tiếp tục cân nhắc đến khía cạnh hiệu quả được nữa rồi."
"Ông định tính thế nào đây?"
Sau một thoáng chìm vào suy nghĩ, Yu Seung-cheol mở lời:
"Bây giờ là lúc phải gọi Seung-ah về rồi."
"Khi gọi thì ông gọi cả Sena về cùng luôn đi."
"Con bé ấy làm gì có thời gian rảnh rỗi vào lúc này chứ."
"Serena rất bản lĩnh. Ta cũng có thể hỗ trợ một tay mà."
"Cô đã bao giờ xử lý mấy công việc kiểu này đâu chứ?"
Swoo đang tập trung ăn bánh quy liền ngẩng đầu lên:
"Ta rất giỏi thuyết phục đám quản lý cấp cao và ban điều hành đấy."
"Đó là đe dọa chứ thuyết phục cái nỗi gì."
"Là thuyết phục mà."
Nhận thấy nếu còn tiếp tục tranh cãi thì chính mình sẽ là kẻ bị 'thuyết phục', Yu Seung-cheol đành bật ra một tiếng cười trừ để qua chuyện.
"Việc thuyết phục đám quản lý và ban điều hành cứ để phía ta đứng ra lo liệu... cô có thể dẫn hai đứa trẻ đến đây gặp ta được không?"
"Ông thấy ngượng ngùng sao?"
"Làm sao không ngượng cho được. Ta chưa từng làm tròn bổn phận của một người cha mà giờ lại phải đối mặt với chúng trong hoàn cảnh thế này."
Lão bảo mình ngượng ngùng không phải là vì việc gặp lại hai đứa con, mà thực chất lão đang cảm thấy hổ thẹn về chính cuộc đời của mình. Nhìn vào khía cạnh này, Yu Seung-cheol trông hệt như một người cha nhân hậu và tràn ngập tình thương, nhưng quyết không được phép nhầm lẫn.
Lão chính là Chủ tịch của Neonic. Chủ nhân của một Megacorp và là kẻ thống trị của Eden. Trong mắt người đời, lão chẳng khác nào một con quái vật hay một vị thần tối cao, một kẻ hoàn toàn xứng đáng bị coi là ác nhân xã hội.
Dẫu vậy, Swoo không thèm để tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Không phải cô là kẻ coi trọng kết quả hơn quá trình, vì nếu là như vậy thì Eden này đã sớm phải quỳ gối khuất phục trước vũ lực từ lâu rồi. Chỉ đơn giản là cô khao khát muốn được chứng kiến một kết cục như thế này, nên mới chủ động hỗ trợ và tiếp nhận sự trợ giúp từ Yu Seung-cheol mà thôi.
"Vậy thì thà rằng đợi đến khi dự án hoàn tất chuẩn bị rồi hãy gọi cả hai đứa một thể. Đến lúc đó ta sẽ dắt cả hai về, còn lần này ông cứ gọi một mình Seung-ah thôi."
"Xem ra đến thời điểm đó, cô cũng có chuyện cần tìm ta xử lý đúng không."
"Ông đã nhận biết rõ từ sớm rồi còn gì."
Yu Seung-cheol nhún vai gật đầu rồi cất tiếng gặng hỏi:
"Chuyện đó không hề đi ngược lại với đức tin của cô sao?"
"Đức tin của ta sao?"
Swoo nghiêng đầu thắc mắc. Sắc mặt cô thoáng chút trầm tư, có lẽ cô đang tự nhìn nhận lại toàn bộ chuỗi hành động bấy lâu nay của mình. Để rồi khi dòng suy nghĩ khép lại, Swoo bỗng bật ra một tiếng cười rạng rỡ:
"Không hề đi ngược lại đâu."
Yu Seung-cheol lẳng lặng nhìn ngắm nụ cười trong sáng hệt như một đứa trẻ của cô.
"Thứ ta khao khát chính là một cái kết có hậu."
"Thật là lãng mạn quá đấy. Cô đang mong muốn cái kết có hậu cho ai chứ? Cho toàn bộ Eden này sao?"
"Cái kết có hậu cho mỗi người."
Chi chiếc đuôi của Swoo khẽ chỉ thẳng về phía Yu Seung-cheol:
"Ẩn chứa cả cái kết có hậu của Chủ tịch Neonic nữa đấy."
Ngay sau đó, chiếc đuôi mập mạp khẽ chuyển động một cách vô cùng uyển chuyển để vẽ nên một dấu chấm hỏi giữa không trung:
"Và biết đâu chừng là cả cái kết có hậu cho Chủ tịch của Zyrek Tech và Lu-Chen nữa không biết chừng."
"Vế sau cô không dám chắc chắn sao?"
"Vì ta đã có cơ hội triển khai một cuộc đối thoại ra trò với bọn họ đâu."
"Không phải của Yu Seung-cheol mà là cái kết có hậu của Chủ tịch Neonic sao..."
Yu Seung-cheol tựa lưng vào ghế, lão ngậm chiếc xì-gà vừa đặt xuống lúc nãy rồi mỉm cười:
"Đó chính là kết cục mà ta khao khát nhất đấy."
"Thế nên ông hãy cố gắng dàn xếp kết cục cho thật tốt, để cả Sena và Seung-ah đều có được cái kết có hậu cho riêng mình đi."
"Ta thấy việc tự tay gầy dựng thêm một tập đoàn nữa rồi nuôi dưỡng nó lớn mạnh ngang tầm Neonic xem chừng còn dễ dàng hơn đấy."
"Ông đâu có muốn chứng kiến hai đứa nó phải gánh chịu bất hạnh trong suốt phần đời còn lại đâu đúng không?"
Yu Seung-cheol bật cười ha hả rồi gật đầu đồng tình:
"Phải rồi. Vì khát khao muốn gia đình mình được hạnh phúc nên ta sẵn sàng bán rẻ cả linh hồn, thì lẽ dĩ nhiên bắt buộc phải bảo đảm cho chúng được hạnh phúc đến tận cuối cùng chứ."
Nhưng chỉ một thoáng sau, Yu Seung-cheol thu hồi nụ cười rồi nghiêm nghị nhìn Swoo:
"Thế rốt cuộc chuyện riêng cô cần tìm ta là gì?"
"Drayna vừa bị Anastasia tấn công."
Yu Seung-cheol mấp máy bờ môi rồi gật đầu. Đó là phản ứng chứng tỏ lão quyết không muốn dùng mấy từ ngữ rẻ tiền khi nhắc đến đồng hành của Swoo.
"Mụ ta khát khao muốn thâu tóm dữ liệu ẩn chứa trong đầu cô ấy sao?"
"Đó chính là lý do ta lặn lội đến đây để gặng hỏi về tiến độ dự án của ông đấy."
Sau một quãng ngắn chìm vào suy nghĩ, Yu Seung-cheol lập tức nhìn thấu ý đồ của Swoo ngay trong một nốt nhạc: [Về chuyện đó, ta sẽ phái lực lượng Cyborg bên phía Neonic xuất kích để hỗ trợ lo liệu. Như vậy ổn chứ?]
"Ừm."
Lần này cô chấp nhận đề xuất của Yu Seung-cheol không đơn thuần là vì muốn mắc nợ lão. Nương nhờ vào nguồn thông tin Swoo cung cấp, Yu Seung-cheol hoàn toàn có thể tự bảo toàn mạng sống một cách an toàn hơn rất nhiều. Vì thế, cục diện lần này thực chất phải coi là Yu Seung-cheol đang mắc nợ Swoo mới đúng.
"Chẳng mấy chốc, hàng tá thứ trên đời này sẽ thay đổi hoàn toàn thôi."
"Neonic sẽ là bên phát súng hiệu đầu tiên vang lên báo hiệu cho chuyện đó."
"Chín tháng. Toàn bộ mọi chuyện sẽ chính thức khép lại, và mọi thứ sẽ mở ra một chương mới ngay trong khoảng thời gian đó."
Con số này vô cùng trùng hợp với khoảng thời gian cô từng thông báo cho Miko trước đây. Vì thế, vào cái ngày nghiên cứu của Miko hoàn tất và quay trở về, cô chỉ cần dốc sức triệt hạ sạch sành sanh toàn bộ lũ Chimera là xong xuôi ổn thỏa.
Swoo khẽ vẩy vẩy chiếc đuôi tỏ vẻ vô cùng mãn nguyện sau cuộc đàm đạo ngắn ngủi rồi chủ động đứng dậy. Chứng kiến cái bộ dạng đó, Yu Seung-cheol liền lên tiếng nói thêm một câu:
"Sau khi toàn bộ mọi chuyện khép lại, cô khát khao muốn làm điều gì nhất?"
"Một câu hỏi hoàn toàn không tương xứng với phong thái của ông chút nào."
"Ta hỏi với tư cách là một người tri kỷ thôi mà."
"Chuyện muốn làm sao?"
Swoo nghiêng đầu thắc mắc, cô khẽ nở một nụ cười mỉm rồi chủ động quay lưng bước đi:
"Lần này, ta quyết không muốn bất lực mà chứng kiến danh sách chạy chữ kết thúc hiện lên nữa đâu."
"... Đó quả thực lại là một lời nói vô cùng kỳ lạ đấy."
"Bởi vì ta đã phải chứng kiến nó quá nhiều lần đến mức phát chán lên được rồi. Chưa kể bấy lâu nay ta đã nhận được rất nhiều thứ từ thế giới này, nên giờ là lúc ta tính đến chuyện báo đáp lại rồi."
Buông lời khẳng định cuối cùng đó xong, Swoo dứt khoát rời khỏi văn phòng của Chủ tịch Neonic.
"Xin chào cậu."
"Ôi mẹ kiếp, giật cả mình."
Trước sự xuất hiện thình lình của đối phương, Hugo theo bản năng dứt khoát giơ họng súng lên chĩa thẳng vào cô rồi mới chịu ngồi phịch xuống ghế.
"Ta suýt chút nữa là bóp cò rồi đấy."
"Dẫu cậu có bắn thì ta cũng quyết không chết được đâu."
"Cái đồ đáng ghét thật chứ."
"Cậu vẫn sống tốt chứ?"
"Thì cứ nhìn là biết rồi đấy."
Nơi Hugo đưa tay chỉ vào chính là bảng doanh thu đang hiển thị rõ mồn một trên màn hình hệ thống.
Quả thực, thiên tài thì mãi luôn là thiên tài. Dẫu Hugo chỉ mới đứng ra quản lý công ty vỏ bọc này được một thời gian ngắn, nhưng mức doanh thu đạt được đã dễ dàng vượt qua quy mô của những doanh nghiệp tầm trung thông thường rồi. Cho dù ẩn chứa sự chống lưng của tập đoàn Neonic phía sau, thì đà tăng trưởng thần tốc này vẫn là một điều vô cùng phi lý.
Đây chính là lý do năm xưa Silas dẫu đã nhận biết rõ màn phản bội của Hugo nhưng vẫn khăng khăng giữ gã lại tập đoàn. Chung quy để bảo toàn mạng sống, gã bắt buộc phải duy trì thành tích cũ, mà cái khối lượng thành tích gã nhào nặn ra lại vô cùng khổng lồ, nên lão ta mới tính đến chuyện tiếp tục dung túng cho gã túc trực tại công ty cho đến ngày gã thực sự dứt áo ra đi hoàn toàn.
Lẽ dĩ nhiên trong quá trình làm việc Hugo kiểu gì chẳng âm thầm biển thủ một lượng vật tư nhất định, nhưng nương theo đống thành tích hiển thị lúc này, số thành tích gã đem lại cho tập đoàn chắc chắn vượt trội hơn hẳn khối lượng vật tư gã từng biển thủ thời còn đầu quân cho Zyrek Tech. Xem ra đây chính là một đứa con tinh thần khiến lão ta vừa đau đầu vừa không nỡ vứt bỏ mà.
"Sắc mặt cậu trông có vẻ khởi sắc hơn nhiều rồi đấy."
"Tiền cứ đổ về tài khoản liên tùng tục còn thế giới ngoài kia thì đang náo loạn đùng đùng, sắc mặt tôi làm sao mà héo úa cho được chứ."
Một câu trả lời bộc phát ra vô cùng vòng vo và xéo xắt. Swoo đã định bụng cho gã ăn một cú cóc đầu nhẹ nhàng nhưng rồi lại thôi. Bởi vì cô nắm thóp được một biện pháp tối ưu hơn nhiều để thẳng tay kích động gã.
"Xem ra cậu vừa mới tìm được người trong mộng rồi đúng không?"
Hugo phản hồi một cách vô cùng thản nhiên như thể không bận tâm:
"Cô thình lình buông lời lảm nhảm cái trò gì thế hả."
"Vì ta ngửi thấy mùi nước hoa bấy lâu nay cậu quyết không bao giờ thèm động tới hiện diện trên người cậu đấy thôi."
"Ngồi ở cái vị trí này dẫu bản thân không muốn dùng đến nó thì cũng bắt buộc phải bấm bụng mà xịt thôi."
"Cả màu sắc của bộ vest này cũng là thứ ta chưa từng thấy cậu diện bao giờ nữa kìa. Chiếc cà vạt trông cũng tươm tất hơn hẳn ngày trước, và cái kẹp cà vạt kia rõ ràng quyết không phải là gu thẩm mỹ của Hugo cậu rồi.
Chưa kể vết hằn để lại trên chiếc ghế sofa kia vẫn còn vẹn nguyên kìa, kích thước rõ ràng quyết không phải là tầm vóc của một gã đàn ông, mà xem chừng là của một người có vóc dáng mảnh khảnh và hơi nhỏ con ngồi bấy lâu nay thì đúng hơn. Nương theo mùi hương dầu gội còn vương lại, người này quyết không phải phú bà giàu sang gì mà xem chừng có phần hơi nghèo—"
"Mẹ kiếp con nhóc khốn kiếp này! Phải rồi đấy! Tao vừa mới tìm được người trong mộng đấy! Mẹ kiếp, rồi sao hả? Tính dùng chuyện này để đe dọa tao chắc? Nếu muốn đe dọa thì tao xin mày thẳng tay tiễn tao xuống suối vàng luôn đi cho rảnh nợ! Cái đồ khốn! Hả? Đừng có mất công bày trò phiền phức làm gì nữa, mày muốn lấy mạng tao hay muốn băm vằn tao ra làm mắm thì cứ việc triển khai đi!"
"Tại sao cậu lại nổi lôi đình rồi buông lời thô tục thế hả."
"Rốt cuộc mày muốn cái gì ở tao hả?"
"Ta thấy cậu quản lý doanh nghiệp thì xuất chúng lắm, thế mà cái khoản yêu đương xem chừng lại chẳng ra làm sao cả nên mới hỏi thăm thôi."
Khuôn mặt Hugo bỗng chốc héo úa hệt như vừa già đi thêm mười tuổi vậy. Khoảng thời gian không phải chạm mặt Swoo mà chỉ tập trung dốc sức cho công việc và cuộc sống thường nhật, gã đã bắt buộc phải thừa nhận bản thân bắt buộc phải cảm thấy cuộc đời mình có chút ý nghĩa và đáng sống trở lại, thế mà hôm nay khi phải đối diện trực tiếp với cái kẻ điên khùng này một lần nữa, cảm giác mang lại hệt như bản thân vừa bị kéo tuột quay trở lại cái thời kỳ đen tối năm xưa vậy...
"... Thế nên rồi sao hả, mày tính truyền đạt cho tao vài cái mẹo yêu đương chắc?"
"Người đó sở hữu một đôi mắt nhìn người vô cùng chuẩn xác đấy."
"Thế quái nào một kẻ như mày lại nắm bắt được khía cạnh đó chứ."
"Bởi vì đó chính là nhân tài do chính tự tay ta đứng ra tiến cử mà."
"Tiến cử sao? Tiến cử cái gì? Tiến cử ở nơi nào chứ?"
"Là nhân tài ta chủ động tiến cử với Chủ tịch Yu Seung-cheol, cậy nhờ ông nhận cô ấy vào làm việc tại Rise Tech đấy thôi."
"Đừng có dùng mấy lời nhảm nhí đó để hòng thao túng của tao nữa—"
"Người trong mộng của cậu chính là Mary đúng không? Giữa chó và mèo thì cô ấy thuộc hệ yêu chó, và nếu xét trong số đám chó thì cô ấy chính là một người hệt như chú chó Maltese vậy."
Sắc mặt Hugo bỗng chốc đờ đẫn ra đầy vẻ bàng hoàng.
"Cô ấy quả thực là kiểu người thừa bản lĩnh để khiến một kẻ như Hugo cậu phải chủ động mở rộng cánh cửa trái tim để đón nhận tình cảm mà. Một con người vô cùng thuần khiết và trong sáng đúng không."
Mary, cô nhân viên văn phòng mà cô từng vô tình chạm mặt năm xưa nương nhờ vào cái địa chỉ sai lệch do Lucian chủ động cung cấp. Hugo đã thực sự đem lòng yêu thương cô gái ấy, hoàn toàn chính xác hệt như những gì Swoo từng tiên đoán trước đây. Với bờ môi hơi nhếch lên Swoo gặng hỏi:
"Thế nên, Hugo này. Cảm giác khi bản thân bất thình lình gánh vác thêm một điểm yếu trên đời trơi xuống trải nghiệm thế nào vậy?"
Sắc mặt Hugo bỗng chốc trắng bệch ra không còn một giọt máu. Đối với một kẻ bấy lâu nay vẫn luôn ôm giữ luồng tâm tư địch ý ẩn giấu nhắm vào Swoo như Hugo, chuỗi câu chữ vừa rồi chẳng khác nào một lời đe dọa vô cùng sắc lẹm và rợn tóc gáy chĩa thẳng vào gã cả.
"Ôi chao~ Cậu bắt đầu nảy sinh luồng suy nghĩ hối hận về chuỗi hành động trong quá khứ của mình rồi đúng không?"
Lẽ dĩ nhiên Swoo chỉ đơn thuần là muốn gặng hỏi về cảm nhận của gã mà thôi.
Có lẽ là như vậy...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn