Chương 280: Chương 275 Bao vây tứ phía
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~44 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 Thử nghiệm ma pháp phong tỏa mana rốt cuộc cũng kết thúc sau nhiều thăng trầm.
Trước hết, điều đầu tiên nhận ra chính là nếu bị găm nhiều cái giũa tạo ra từ ma pháp phong tỏa mana cùng lúc, ngay cả Swoo cũng rất khó đối phó.
Hai cái cắm vào hai tay, hai cái cắm vào hai chân.
Chưa kể sau khi thử đâm cả vào đôi cánh và chiếc đuôi, cô nhận ra nếu các phân thân không rút ra giúp thì bản thân sẽ bị bất động trong một khoảng thời gian khá dài.
Lý do duy nhất cô dùng cụm từ mơ hồ "khoảng thời gian khá dài" ở đây chỉ là một sự ước chừng, bởi lẽ chẳng ai biết trước điều gì sẽ xảy ra khi dòng mana của Swoo bị chặn đứng.
Nếu chỉ có một cái thì không nói, chứ khi bị cắm từ hai cái trở lên, hiệu quả của nó hệt như được nhân lên gấp bội, buộc Swoo phải tập trung tinh thần cực độ mới có thể rút ra được.
Vì thế, dưới giả định là không có bất kỳ biến cố nào xảy ra, thời gian để phá giải ma pháp phong tỏa mana là 9 phút.
Tuy nhiên, nếu bị lũ Chimera lao vào tấn công, thời gian sẽ tăng lên theo cấp số nhân. Nhưng nếu số lượng của chúng là hai con, ba con, bốn con... hay từ sáu con trở lên giống như lúc nãy, thì khi đó chẳng ai dám đoán trước mốc thời gian nữa.
Dù sao thì tình hình này vẫn tốt hơn việc bị găm nhiều cái cùng lúc vào tim. Bởi vì dẫu có bị đâm vào tim, phân thân cũng không lập tức biến mất ngay.
Có vẻ như nó sẽ tiếp tục duy trì sự hiện diện ngoài thế giới thêm một lát nữa nương theo lượng mana còn sót lại trong cơ thể phân thân rồi mới tan biến.
Nhỡ đâu tứ chi bị găm đầy, lại thêm từ hai cái giũa trở lên cắm vào tim, thì khi đó thực sự chẳng biết mọi chuyện sẽ tồi tệ đến mức nào.
Nếu tình huống đó xảy ra, Swoo buộc phải cưỡng ép rút mana từ cơ thể các phân thân ra để sử dụng.
Thế nhưng hiệu suất thu về chắc chắn sẽ không tương xứng với lượng mana rút ra.
Đáng lẽ ra cô phải tích tụ mana vào trong cơ thể rồi mới đem đi sử dụng, nhưng một khi chiếc giũa phong tỏa mana đã cắm chặt, cô không thể thực hiện quy trình đó được nữa, dẫn đến hiệu suất chỉ đạt tầm 2 phần mười.
Vì thế, nếu toàn thân bị găm chặt bởi đống giũa phong tỏa mana, tình hình chắc chắn sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.
Ngay cả lúc đó, việc tìm giải pháp phá giải vẫn là tối ưu nhất, nhưng hiện tại cô không thể làm thế vì đang phái phân thân đi đến thành phố Eden.
Đó là do thực thể phân thân hướng về Eden đang phải đảm nhận một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.
Dù thế nào đi nữa, có một điều chắc chắn là ma pháp phong tỏa mana mang lại mối hiểm họa khá lớn đối với ngay cả Swoo.
Chính vì thế, cô nhận định bản thân không được phép tiếp tục lề mề chậm trễ thêm nữa và phải hành động ngay lập tức.
Một khi đã không thể dễ dàng đối phó với ma pháp phong tỏa mana, cô bắt buộc phải tìm kiếm một loại ma pháp mới có khả năng khắc chế nó.
Biết đâu chừng sẽ tồn tại một loại ma pháp giúp lưu trữ mana ở bên ngoài cơ thể giống như một viên pin dự phòng thì sao.
Chẳng nhất thiết phải là ma pháp. Chỉ cần nắm bắt được bí quyết giữ chân mana lơ lững giữa hư không, cô hoàn toàn có thể ứng dụng bộ ma pháp máy phát điện để tự động duy trì nó ổn định.
Cứ như vậy, vào tầm thời điểm phân thân của Swoo đang gặp mặt Serena, bản thể Swoo cùng Enoch đã chủ động tiến ra bên ngoài với mục tiêu kép: vừa tích cực triệt hạ bớt số lượng Chimera của Lu-Chen, vừa săn tìm các bộ mạch ma pháp mới.
Những người đi cùng duy nhất chỉ bao gồm các thành viên Twilight đang âm thầm bám đuổi ở phía đằng xa.
Nếu theo đúng ý nguyện, cô cũng rất muốn mang theo nhóc Sui và Sua đi cùng, bởi lẽ khâu tích lũy kinh nghiệm chiến đấu thực tế đối với hai đứa trẻ là vô cùng quan trọng.
Thế nhưng kể từ khi nhận biết được chân tướng ma pháp phong tỏa mana có thể gây hiểm họa nghiêm trọng cho ngay cả chính mình, cô không thể nào an tâm dắt chúng theo bên người được nữa.
Trên thực tế, cô vốn định bụng sẽ bỏ lại cả nhóm Twilight ở phía sau, nhưng các thành viên Twilight thảy đều kiên quyết khẳng định rằng nếu là chốn hiểm nguy có thể đe dọa đến tính mạng của Đội trưởng thì bọn họ bắt buộc phải tháp tùng theo bằng được, thế là cả đám cùng kéo nhau ra ngoài.
"Cô bảo thời gian rơi vào tầm 9 phút đúng không?"
Enoch vừa mở lời vừa thẳng tay chém ngọt một con Chimera đang lao đến.
"Với trạng thái phong độ hiện tại của tôi thì gồng gánh cầm cự tầm 9 phút đại khái là khả thi đấy."
Đôi mắt Swoo trợn tròn đầy ngạc nhiên:
"Một mình cậu thôi sao?"
"Nếu tôi chấp nhận đánh cược cả mạng sống mà không cần mưu cầu đường lui thì hoàn toàn có thể. Bởi vì tôi đã làm quen ổn định với đống Implant mới tinh rồi. Nhưng nhỡ đâu bắt buộc phải tính toán đến tương lai phía sau thì chắc chắn phải cần có Twilight phối hợp tác chiến cùng."
Khái niệm "hoàn toàn có thể" mà Enoch vừa thốt lên mang ý nghĩa rằng khi dòng mana của Swoo bị phong tỏa hoàn toàn, cậu dư sức bảo vệ cô chu toàn trước mọi mối đe dọa điên cuồng ập đến từ khắp bốn phương tám hướng.
Nói cách khác, dẫu là thực thể Chimera hay binh lực của Lu-Chen thì cũng đừng hòng đụng được vào dẫu chỉ là một sợi tóc của Swoo.
Điều đó khiến ngay cả Swoo cũng không khỏi kinh ngạc. Bởi lẽ cô biết rõ tính cách của Enoch tuyệt đối không bao giờ là loại người sẽ buông lời ngông cuồng vô căn cứ trong những hoàn cảnh hiểm nguy như thế này.
Cô vô thức nảy sinh luồng suy nghĩ rằng hình như cậu đang trở nên mạnh mẽ vượt bậc một cách kinh hoàng so với nguyên tác thì phải...
Nhỡ đâu là như ngày trước, cô chắc chắn sẽ chặc lưỡi nuối tiếc vì nhận định mức độ thử thách của trò chơi bỗng chốc trở nên quá đỗi nhẹ nhàng.
Thế nhưng hiện tại, luồng cảm xúc trồi lên đầu tiên trong lòng cô không phải là sự nuối tiếc, mà là niềm tự hào cùng cảm giác khâm phục đối phương sâu sắc.
Chưa kể tình hình này còn mang lại cho cô một chút an lòng. Dĩ nhiên việc Swoo có thể tin tưởng giao phó trọng trách cho đối phương là một khía cạnh đáng mừng, nhưng khâu khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn cả chính là việc ngoài bản thân mình ra, rốt cuộc đã hiện diện thêm một người đủ bản lĩnh gánh vác đại cục để cô đặt trọn niềm tin.
Swoo nở một nụ cười rạng rỡ rồi khẽ gật đầu:
"Ta đặt trọn niềm tin vào duy nhất mình cậu đấy nhé."
Enoch khẽ hừ một tiếng rồi tiếp tục sải bước:
"Nghe không tệ chút nào."
Bấy lâu nay cậu luôn nuôi dưỡng cảm giác bản thân chỉ biết dựa dẫm và nhận sự bảo hộ che chở từ Swoo, giờ đây khi nhận ra mình đã có thể làm điểm tựa vững chãi hỗ trợ đắc lực cho cô, tâm trạng cậu tự khắc trở nên vô cùng phấn chấn, vui vẻ.
Cứ như vậy, Enoch liên tục vung kiếm chém rụng hết con Chimera này đến con Chimera khác, sải bước dẫn đầu mở đường ngay phía trước Swoo.
"Mà cái lũ điên khùng này rốt cuộc đã nhân bản nhào nặn ra bao nhiêu con Chimera vậy chứ? Thế quái nào phe ta có tàn sát bao nhiêu đi chăng nữa thì bọn chúng vẫn cứ trồi lên vô tận thế này?"
"Tính ra chúng ta mới chỉ tiêu diệt vỏn vẹn tầm 1. 000 con thôi mà?"
"... 1. 000 con mà cô còn dùng cụm từ 'vỏn vẹn' để chê ít được sao?"
"Nhỡ đâu đối phương là Lu-Chen thì cái số lượng 1. 000 con đó vẫn còn ở phân khúc vô cùng mỏng manh chán. Cậu bắt buộc phải tính toán đến kịch bản gấp mười, thậm chí gấp hai mươi lần con số đó cơ."
"Điên đầu thật đấy."
"Đống Cyborg của Neonic thậm chí còn sở hữu số lượng kinh hoàng hơn thế nhiều, bởi vì bọn chúng hoàn toàn không cần thiết phải tốn công triển khai chuỗi thí nghiệm trên cơ thể người phàm làm gì."
Enoch vừa vẩy sạch vết máu bám trên thanh Mugeuk vừa cằn nhằn gặng hỏi:
"Lũ Cyborg bên phe đó liệu có mạnh hơn thực thể Chimera này không?"
"Nhỡ đâu bóc tách phân tích riêng lẻ từng thực thể thì cũng có con yếu con mạnh, nhưng nhìn chung phân khúc yếu kém vẫn chiếm đại đa số. Dẫu vậy cậu tuyệt đối không được phép xem nhẹ bọn chúng đâu, bởi vì cái số lượng tổng cục là vô cùng đồ sộ kinh hoàng."
"... Nghe qua thì may mắn là phe ta không bắt buộc phải kích hoạt một chiến dịch toàn diện đối đầu với Neonic rồi."
Đứng ở góc độ của Enoch, cậu vẫn ưa chuộng việc đối đầu với độc tôn duy nhất một kẻ địch sở hữu thực lực xuất chúng vượt bậc hơn, chẳng hạn như gã Kaiser của Zyrek Tech vậy.
Chứ nhỡ đâu phải dấn thân vào một trận chiến tiêu hao lấy thịt đè người thì cậu chắc chắn sẽ rơi vào thế hạ phong.
Khác biệt hoàn toàn với đống Cyborg hay Chimera sở hữu nguồn năng lượng vĩnh cửu không biết mệt mỏi, thể xác của Enoch sớm muộn gì cũng phải đối mặt với trạng thái kiệt sức.
Dẫu có được gán mác là Tân nhân loại đi chăng nữa thì cớ sự cũng bất lực đổi thay, bởi vì chung cuộc cậu vẫn là con người phàm trần mà thôi.
"Dẫu có phải đối đầu giao tranh với Neonic đi chăng nữa thì khi đó cứ việc để ta đứng ra giải quyết là được, cậu không cần phải bận tâm lo lắng làm gì. Chưa kể bên phe chúng ta còn có cả Phantom Protocol hậu thuẫn cơ mà."
"... À, quả thực đúng là như vậy."
Nhỡ đâu đối phương là Cyborg, thế trận tự khắc sẽ biến thành sàn diễn chuyên dụng giúp Phantom Protocol, hay chính xác là Arcana bộc lộ tài năng.
Dẫu cho có là đống Netwatcher xuất chúng đến nhường nào đi chăng nữa thì cũng đừng hòng đuổi kịp hiệu suất xử lý thuật toán kinh hoàng của Arcana, khâu xâm nhập hack hệ thống tự động hoàn thành trong một nốt nhạc.
Nếu đống Netwatcher kéo đến đông như kiến cỏ thì Arcana đại khái cũng sẽ vấp phải chút áp lực ngặt nghèo, nhưng thực thể giành thế thượng phong tối cao chung cuộc vẫn cứ là Arcana mà thôi.
"Chủ tịch Yu Seung-cheol, không lẽ cái lão già đó vì đánh hơi thấy phe ta đã bắt tay liên minh với Arcana nên mới chủ động đầu hàng kéo cờ trắng từ trước rồi sao?"
Swoo ngơ ngác trừng mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt của Enoch.
Cô cứ ngỡ đây chỉ đơn thuần là một câu nói đùa vui vẻ mà thôi, nhưng trời đất thiên địa ơi, quan sát kỹ lưỡng sắc thái biểu biểu cảm thì thấy rõ ràng trong lời lẽ của cậu đang chứa đựng chuỗi suy nghĩ vô cùng nghiêm túc.
Khẽ chớp chớp mắt vài cái, Swoo chầm chậm mở lời:
"Các vị Chủ tịch của Megacorp tuyệt đối không bao giờ là hạng tiểu nhân hèn hạ giống như cậu đâu."
"... Thế quái nào cô chẳng chịu đứng về phe tôi lấy một lần vậy chứ?"
"Enoch à, cậu mà cứ thản nhiên buông ra chuỗi lời lẽ hồ đồ thiếu căn cứ như thế là rụng chim đấy nhé."
"... Giữ mồm giữ miệng chút đi cô nương. Cô làm cái quái gì vậy chứ. Sao tự dưng lại buông lời hệt như đang đàm đạo với cái lũ Twilight thế kia."
"Chẳng phải đống ngôn từ của Twilight còn thô thiển và trần trụi hơn thế này gấp bội sao?"
Trước câu gặng hỏi đầy vẻ ngây thơ vô số tội của Swoo, Enoch lật đật quay ngoảnh ánh mắt né tránh.
Âu cũng là do cái đám đực rựa bấy lâu nay đã cùng nhau lăn lộn qua biết bao nhiêu trận chiến khốc liệt sinh tử, thành ra cứ mỗi khi bày tiệc rượu ra chè chén là chuỗi chủ đề đàm tiếu thảy đều quy tụ về chung một cái xó nhạy cảm.
Dẫu cho trong đội ngũ có hiện diện đồng hành nữ giới đi chăng nữa thì cớ sự cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Thậm chí cái đống nữ nhân đó mở mồm ra châm chọc còn khốc liệt hơn hẳn đống nam nhân cơ.
Enoch trước đây đã từng phải gánh chịu một luồng chấn động tinh thần vô cùng kinh hoàng khi nhận ra từ khuôn miệng của phái nữ lại có thể thốt ra chuỗi ngôn từ tởm lợm, sặc mùi dung tục đến nhường ấy.
"... Khú khụ. Trước mặt nhóc Sui thì cô bắt buộc phải giữ mồm giữ miệng lo liệu cho chu đáo đấy."
"Ta biết rồi."
Trước mặt nhóc Sui, cô vẫn luôn luôn vô cùng cẩn trọng lo liệu. Nhóc Sui của cô bắt buộc phải luôn luôn được nhìn ngắm những khung cảnh tuyệt mỹ nhất, lắng nghe những lời lẽ ngọt ngào tinh tế nhất tại bất kỳ cái xó nào trên thế gian này.
Mà thực ra dẫu bản thân không cần thiết phải tốn quá nhiều tâm tư chú ý thì cục diện vốn dĩ đã vận hành ổn định như thế rồi. Bởi vì bên cạnh nhóc luôn hiện diện một Angela cùng Elise ngập tràn tình mẫu tử nồng hậu bảo hộ che chở, nên cô hoàn toàn không cần thiết phải bận tâm lo lắng làm gì.
"Vậy thì mạch ma pháp tiếp theo đang ẩn giấu ở cái xó nào đây?"
Chiếc drone đang tự do lượn lờ trên bầu trời chầm chậm hạ độ cao lạch cạch bay xuống: [Chỉ cần cuốc bộ thêm tầm 800m nữa là chạm đích rồi ạ!] Lại là một bộ mạch ma pháp mới tinh nữa. Swoo treo lên khóe miệng một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, cô dốc lực sải bước tiến về phía trước.
"Sắp đặt chân đến..."
Cô đã tính toán triển khai sải bước như thế.
Thế nhưng thình lình, đôi mắt Swoo trợn tròn kinh ngạc.
Cô hoàn toàn không hề ôm tâm lý chủ quan lơ là, cũng quyết không thèm xem nhẹ thực lực của bọn Megacorp dẫu chỉ là một chút. Vì nuôi dưỡng niềm tin kiên định rằng chắc chắn sẽ hiện diện hàng tá bẫy rập rình rập tại một cái xó nào đó xung quanh nên dẫu có mải mê tán gẫu vui vẻ cùng Enoch, cô vẫn vô cùng cẩn trọng dịch chuyển.
Cẩn trọng đến mức cực đoan. Mang theo tư tưởng cẩn tắc vô ưu, cứ mỗi khi nhấc chân sải bước lên một bước, cô lại căng mắt rà soát toàn bộ khu vực xung quanh. Dẫu cho phía trên đầu vẫn đang có chiếc drone của Miko tháp tùng bảo hộ thì cớ sự vẫn như thế mà thôi.
Swoo liên tục duy trì trạng thái cảnh giác cao độ, quyết không thèm nới lỏng phòng tuyến tinh thần dẫu chỉ là một tích tắc.
Cô liên tục bóc tách mạch luân chuyển của mana để dò xét sự hiện diện xung quanh, chưa kể còn luôn luôn lo liệu đề phòng kịch bản sẽ xuất hiện những con Chimera âm thầm ẩn hình che giấu hành tung để áp sát tấn công nữa cơ.
Vậy mà thế quái nào cái quân bài này cô lại hoàn toàn bất lực nhìn thấu. Hoàn toàn thiếu đi khâu dự toán phán đoán từ trước.
Cô thừa hiểu loại kỳ tích này sớm muộn gì cũng có khả năng hiện thực hóa, nhưng việc bọn chúng có thể hoàn thiện một cách chớp nhoáng thần tốc đến nhường này thì...
Ma pháp phong tỏa mana trên quy mô khổng lồ.
Bọn chúng đã ứng dụng giải pháp quái quỷ nào để vận hành thì cô chịu chết không rõ chân tướng. Ngay vào chính cái giây phút sinh tử này, cô làm gì còn thong thả thời gian để tâm trí chìm đắm vào chuỗi suy nghĩ đó nữa chứ.
Swoo lúc này đã chính thức đặt chân tiến vào vùng đất chịu sự chi phối của bộ ma pháp phong tỏa mana quy mô lớn kia rồi.
"Enoch—" Thể xác nặng trĩu. Nặng một cách vô cùng khủng khiếp. Ngay đến cả chiếc đuôi gắn chễm chệ phía sau mông lúc này cũng mang lại một cảm giác nặng nề kinh hoàng.
Dẫu vậy, Swoo vẫn dốc toàn bộ sức tàn để cưỡng ép cơ thể vận động, thẳng tay đẩy mạnh Enoch lùi về phía sau.
Trước chuỗi động thái đột ngột đó, Enoch thả lỏng cơ thể quyết không thèm gồng lực chống trả, nương theo đà đẩy của Swoo lùi lại phía sau. Một bước, hai bước, ba bước.
Ngay khi vừa căng mắt xác nhận hình bóng Enoch đã hoàn toàn thoát ly ra khỏi phạm vi chi phối của vùng cấm địa, cô lập tức ngoác mồm hét lớn:
"—Căn cứ đang gặp nguy—" Bụp— cánh tay phải của Swoo bị cưỡng ép đánh bật ngược ra sau, hệt như vừa bị một thứ vô hình vô dạng nào đó găm chặt vào da thịt vậy.
Ngay sau đó, cánh tay trái của cô cũng hứng chịu một lực bẻ gãy thô bạo, văng mạnh ra ngoài.
Hoàn toàn bất lực gồng gánh chống chọi lại luồng cự lực kinh hoàng đó, Swoo loạng choạng lảo đảo, cố sống cố chết tiếp tục hoàn thiện nốt câu chữ:
"—Mau bứt tốc quay về cứu viện ngay—" Thuật ẩn hình, ma pháp phong tỏa mana, kết hợp cùng ma pháp có khả năng phóng thích vật lý lực thảy đều đã được lồng ghép, hòa quyện chu đáo vào chung một thế trận.
Chứng kiến chuỗi động thái phối hợp ma pháp trước đây của Swoo, phía Lu-Chen đã ráo riết học lỏm để ứng dụng cải tiến quân bài của riêng bọn chúng.
Cô thầm nghĩ sớm muộn gì bọn chúng cũng có khả năng hoàn thiện nó, nhưng thế quái nào cái thời khắc kinh hoàng đó lại điểm ngay vào chính cái giây phút này cơ chứ.
Swoo dứt khoát từ bỏ hai cánh tay đã hoàn toàn rơi vào trạng thái bất động, cố gắng nhấc chân sải bước lên phía trước một bước.
Thế nhưng ngay khi cái hành vi đó vừa chực chờ triển khai, Rắc rắc rắc— nương theo chuỗi âm thanh khô khốc thô bạo vang lên, hai chân Swoo lập tức gãy gập về phía trước.
Một luồng xúc cảm đau đớn thảm khốc rùng rợn lập tức bùng lên thiêu đốt khu vực nhượng chân của cô. Ngay sau đó, chiếc chân còn lại cũng hoàn toàn mất đi sức lực, gãy gập xuống một cách bất lực, kết cục khiến cả hai đầu gối của cô thẳng vạt dẫm mạnh xuống mặt đất cát.
"—Đồng hành—" Oành oàng oàng—!
Lần này là một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên phá vỡ không gian. Thân xác đang quỳ gối của Swoo bị một luồng cự lực thô bạo nện mạnh, đập sầm cả khuôn mặt xuống bề mặt đất cát bẩn thỉu.
Thế nhưng hai cánh tay của cô chung quy vẫn bị cưỡng ép giữ cố định lơ lửng giữa hư không hệt như cũ. Một chuỗi âm thanh răng rắc đầy rùng rợn chực chờ vỡ vụn chầm chậm truyền đến từ khớp bả vai cô.
"—Hãy dốc toàn lực bảo vệ bọn họ."
Kí i i i i i i i n h—!
Hệ thống Implant của Enoch lập tức được kích hoạt vận hành với hiệu suất tối đa.
Swoo ra sức lắc đầu phản đối rồi ngoác mồm định bụng buông lời, thế nhưng chuỗi âm thanh thốt ra thảy đều tiêu tán sạch sẽ, hoàn toàn thiếu đi giọng nói vốn có. Thay vào đó, một ngụm máu tươi đặc quánh bỗng chốc trào ngược lên, phun thẳng ra ngoài khuôn miệng cô.
Chính vì lý do đó, cô chỉ có thể trừng mắt nhìn thẳng vào ánh nhìn của Enoch, liên tục mím mím bờ môi vặn vẹo để truyền tải thông điệp tâm linh:
'Hãy đặt trọn niềm tin kiên định vào ta.'
Nghiến răng nghiến lợi đến mức phát ra chuỗi tiếng động ken két, Enoch thẳng tay rút khẩu súng bắn tín hiệu giấu trong người ra rồi bóp cò bắn thẳng lên bầu trời cao.
Một luồng pháo hiệu mang sắc xanh lam rực rỡ bùng cháy. Ngay vào cái khoảnh khắc tín hiệu ban bố mệnh lệnh rút quân toàn diện kia nhuộm rực cả vòm trời xanh, hình bóng của Enoch đã hoàn toàn biến mất sạch sẽ khỏi vị trí tự bao giờ rồi.
Nương theo chuỗi tín hiệu vừa được phát động đó, toàn bộ đống thành viên Twilight chắc chắn sẽ lập tức bứt tốc rút lui quay trở về căn cứ điểm.
Và ngay khi vừa đặt chân chạm đích, bọn họ bắt buộc phải lao đầu vào một chiến dịch giao tranh vô cùng hỗn loạn hoang mang tột độ ngay lập tức. Bởi vì cái căn cứ điểm lúc này chắc chắn đang gánh chịu thảm cảnh rơi rụng thảm khốc xuống phía dưới sâu rồi.
Toàn bộ năng lượng mana ngự trị bấy lâu nay đã biến tan sạch sẽ không còn một mống. Chuỗi ma pháp đang liên tục duy trì vận hành thảy đều bị xóa sổ chu đáo. Thực thể phân thân đang hoạt động bên phía thành phố Eden dĩ nhiên cũng đồng thời tan biến sạch sành sanh vào hư vô ngay lập tức.
Chính vì lẽ đó, cái kịch bản căn cứ điểm dính thảm cảnh rơi rụng tự do là thứ hoàn toàn không thể nào cứu vãn nổi.
Nhỡ đâu là Sua cùng nhóc Sui phối hợp tác chiến, hai đứa trẻ dư sức tìm giải pháp ứng phó chu toàn để bảo hộ cho đống đồng hành không phải gánh chịu thương tích nghiêm trọng, nhưng xét cho cùng cái hiểm họa rình rập đọng lại vẫn cứ là vô cùng kinh hoàng hệt như cũ.
Bởi vì ngay từ cái giây phút cái pháo đài đó đặt chân dẫm mạnh xuống mặt đất cát, tất cả bọn họ chẳng khác nào đã chính thức biến thành hồng tâm săn đuổi chuyên dụng của lũ Chimera cả.
Chính vì lẽ đó nên cô mới dứt khoát xua đuổi phái Enoch quay trở về cứu viện. Bởi vì nhỡ đâu thiếu đi sự gánh vác chỉ huy của Enoch, cô hoàn toàn không cách nào dự toán phán đoán nổi sẽ có bao nhiêu đồng đội phải hứng chịu thương vong thảm khốc nữa.
Nhỡ đâu cớ sự diễn ra bên trong nội khu thành phố Eden, chuỗi thương tích dính phải đại khái có thể thản nhiên ngó lơ xem nhẹ được, chứ cái xó này là vùng West Dead Sector hoang vu hẻo lánh – nơi vốn dĩ hoàn toàn cạn kiệt cạn sạch sành sanh mọi loại tài nguyên cứu trợ cứu hộ nòng cốt.
Chỉ riêng một vết xước nhỏ nhoi thôi cũng dư sức mang đến cái chết rồi.
Dẫu vậy, một khi đã có Enoch bứt tốc dốc lực ra tay gánh vác, tình hình bên phía căn cứ điểm đại khái đã có thể tạm thời an tâm chu toàn rồi. Cái bài toán ngặt nghèo duy nhất cần phải giải quyết lúc này lại đang chễm chệ bên phía cô mới chết chứ...
"Ư hự..."
Swoo gồng mình vặn vẹo thể xác, cố sống cố chết quay ngoảnh ánh mắt hướng về phía ngược lại với nơi hình bóng Enoch vừa mới biến mất sạch sẽ.
Ngay phía cuối đường chân trời xa xôi kia, ước tính lên đến con số hàng nghìn thực thể Chimera đang chầm chậm trồi lên, phơi bày diện mạo kinh hoàng của bọn chúng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn