Chương 293: Chương 288 Chấp Niệm
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~24 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 3 [Ừm, nghĩ kỹ lại thì đây cũng chẳng phải dự án do một mình em chuẩn bị nữa. Arcana, đoạn này có chỉnh sửa được không nhỉ?] Beatrice im lặng một lát rồi gãi đầu đầy ngượng ngùng.
[Nếu không được thì đành chịu vậy. Hắng giọng, em nói lại nhé. Có một dự án mà chúng ta đã cùng nhau chuẩn bị. Để mang lại nền hòa bình thực sự cho Eden... đó là Dự án Thiên Đường.]
"... Trong những tác phẩm sáng tác từ trước đến nay, thiên đường chưa bao giờ thực sự là một thiên đường đúng nghĩa."
[Chắc tầm này Salva đang buông lời tiêu cực rồi đúng không?]
"Phải, thần linh không thể nhìn thấy thiên đường. Chỉ có con người mới khao khát, mong muốn và nỗ lực tạo ra nó. Chính vì nằm ngoài tầm tay của con người nên nó mới trở thành một thế giới lý tưởng mang danh thiên đường."
[Chúng ta có thể làm được.] Beatrice hoàn toàn phớt lờ lời lẩm bẩm đầy than vãn của Salvador.
[Thiên đường của chúng ta thực ra đâu có gì to tát. Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?]
"Làm sao lão quên được chứ."
[Ừm, nếu là Salva thì chắc chắn sẽ nhớ mà. Khi chúng ta còn nhỏ. Giống như cái ngày anh cứu rỗi em vậy... Em đứng trên ban công, còn anh đứng dưới đường ngước nhìn em. Như lần đầu tiên, như mọi khi.] Đôi mắt của Beatrice vừa mới tìm về quá khứ bỗng chốc đã hướng tới tương lai xa xôi.
[Cứ thế, trong lúc em sửa soạn thì anh sẽ dọn dẹp phòng cho em. Vì lúc nào chẳng vậy.]
"Đúng là lúc nào cũng vậy, nhưng anh cứ ngỡ sẽ có ngày em tự biết dọn dẹp chứ. Nghĩ là em sẽ biết ngại mà làm... thế mà em chẳng chịu thay đổi cho đến tận cuối cùng."
[Anh muốn em thay đổi sao? Thế thì tiếc quá rồi. Em cố tình bày bừa thêm chỉ vì muốn ngắm nhìn dáng vẻ Salva chăm chỉ dọn phòng cho em thôi mà. Với lại Salva ơi, con người ta một khi thay đổi là sẽ chết đấy nhé?]
"Ha ha ha! Giờ anh mới biết đấy, mẹ kiếp. Phải rồi, đáng lẽ anh phải nhận ra từ lúc đống quần áo khác vẫn nguyên vẹn còn đồ lót thì biến mất chứ. Lúc đó anh cứ ngỡ cô vẫn giữ chút đạo đức tối thiểu của một con người."
[Thay vào đó em đã giấu sạch đồ lót đi rồi còn gì. Ừm, chuyện đó dẫu sao cũng quá sức rồi. Em tuy có bạo dạn thật nhưng cũng không đến mức thản nhiên phơi bày đồ lót ra như thế đâu. Đồ lót thì phải ngại chứ. Thi thoảng em còn không mặc đồ bộ tông xoẹt tông nữa cơ mà.] Swoo lặng lẽ dõi theo hai người bọn họ đang trò chuyện một cách có phần kỳ lạ nhưng lại vô cùng hòa hợp, vui vẻ. Thật kinh ngạc làm sao, hai người nói chuyện hệt như thể đã biết trước đối phương sẽ thốt ra lời gì vậy.
"Hửm... Phải rồi, em toàn xấu hổ ở những chỗ kỳ quặc. Đến cả lúc sấy tóc em cũng trốn vào một góc để sấy. Trong khi vừa tắm xong bước ra ngoài lại thản nhiên khoác độc một chiếc áo choàng tắm."
[Sau khi em trốn đi sấy tóc và bảo Salva chọn hộ bộ đồ sẽ mặc hôm nay, chúng ta sẽ ngồi lên chiếc mô tô của Salva để đến Night Fall.]
"Ở Night Fall chắc chắn đã có sẵn Hyun-woo, Lea và Turso rồi. Có thêm hai chúng ta nữa là thành năm người. Khi toàn bộ đồng đội tụ họp đông đủ, chúng ta sẽ cùng bàn luận hoặc than vãn về khoản ủy thác vừa hoàn thành ngày hôm trước."
[Chúng ta có thể gặp đồng đội ở Night Fall, ừm, chắc chúng ta cũng chẳng thèm chào hỏi nhau mà sẽ lập tức tán gẫu hoặc than vãn về khoản ủy thác ngày hôm qua đúng không? Đúng vậy, chắc chắn là không chào hỏi rồi. Chào hỏi giữa chúng ta... nói sao nhỉ, có chút nổi da gà? Kiểu vậy mà?] Một tương lai không thể thành hiện thực. Cô đang vẽ nên một thiên đường như thế, một thế giới giờ đây đã hoàn toàn nằm ngoài tầm tay đúng như những gì Salvador từng nói.
"Nếu bắt đầu than vãn, cái gã Hyun-woo thiếu tinh tế kia kiểu gì chẳng hùa theo lời than thở của Trixie. Rồi con nhỏ Lea ngồi cạnh gã sẽ vì ghen tị với việc gã bênh vực em mà lại càng buông lời đay nghiệt hơn."
[Trong lúc đang bàn tán mà Lea lại nổi đóa lên như mọi khi, em sẽ vì thấy cô ấy đáng yêu mà lại càng chọc tức thêm cho xem. Turso thì cứ ngốc nghếch cười hà hà rồi đứng ra hòa giải cho em và Lea đúng không? Vào cái khoảnh khắc đó, Salva anh sẽ làm gì nhỉ? Chắc là đang ngồi ở góc khuất nhất lạnh lùng nhâm nhi ly whisky chứ gì?]
"Không phải lạnh lùng, mà là anh đang nhìn lũ các người bằng ánh mắt khinh bỉ."
[Salva sẽ bắt bẻ rằng anh nhìn bọn em bằng ánh mắt khinh bỉ, nhưng không phải đâu. Chỉ là vờ tỏ ra lạnh lùng thôi. Ừm, chắc chắn là vậy rồi. Cứ thi thoảng, anh lại vô tình chạm mắt với em một cái cơ mà.]
"... Phải. Dẫu em có nói mấy lời như thế, dẫu anh có bực mình khi cô gây sự với Lea, thì chúng ta vẫn sẽ mỉm cười. Sau khi tranh cãi một trận nảy lửa và một lần nữa cụng ly, chúng ta thảy đều sẽ mỉm cười."
Swoo vừa lắng nghe cuộc đối thoại vừa thử hình dung trong đầu. Cục diện náo nhiệt của Night Fall. Nhóm của Beatrice chiếm trọn một góc quán. Sắc mặt của họ như đã phảng phất mùi rượu từ sớm. Một Beatrice với giọng nói to một cách không cần thiết, và một Lea cũng gồng mình lớn tiếng quyết không chịu thua kém.
Lea sở hữu mái tóc rực rỡ như ngọn lửa nên tính cách chắc chắn cũng sẽ nảy lửa hệt như vậy. Sau khi tranh cãi một trận long trời lở đất với Beatrice, cô ấy sẽ lôi cái gã Hyun-woo thiếu tinh tế kia ra ngoài rồi dứt khoát trao một nụ hôn đầy mãnh liệt.
Gã Turso to con thì cười hiền hậu bảo dẫu sao đôi bên hòa giải được là tốt rồi, còn Salvador thì thấy ngượng chín người nên sẽ chủ động lui về góc bên cạnh ngồi thêm một chút.
Rồi Beatrice sẽ lại tinh nghịch tiến đến bên cạnh Salvador để khoác lấy tay lão. Sau đó, cô ấy mượn chuỗi âm thanh náo nhiệt của Night Fall làm nhạc nền để khẽ thì thầm vào tai lão.
Rốt cuộc khi đó cô ấy sẽ thì thầm điều gì nhỉ. Nội dung thực chất chẳng có gì quan trọng. Dẫu vào cái khoảnh khắc đó Beatrice bày tỏ tình cảm, hay mỉa mai một Salvador đang vờ tỏ ra lạnh lùng, hoặc giả nhắc đến khoản ủy thác của ngày mai đi chăng nữa.
Biết đâu cô ấy lại bảo giờ không còn ủy thác nữa nên đôi bên hãy cùng mở một cửa tiệm nào đó. Rồi buông lời dỗ dành lão hãy nghĩ về tương lai phía trước nương nhờ vào một nguồn thu nhập ổn định. Sự thực là những khía cạnh đó hoàn toàn chẳng hề quan trọng.
[Salva, đó chính là thiên đường mà chúng ta hằng ao ước. Đúng không anh?] Bởi vì một cuộc sống bình dị và yên bình như thế mới chính là thiên đường mà họ khao khát và mong muốn nhất.
"... Phải. Đó chính là thiên đường của chúng ta."
[Cảm ơn anh vì đã không quên chấp nhiệm của chúng ta. Cảm ơn anh rất nhiều vì đã không quên em cho đến tận cùng và vì đã tìm thấy em trong tình trạng này. Thành thật mà nói, em không thể yêu cầu anh quên đi chấp nhiệm của chúng ta. Quên điều này chẳng khác nào phủ nhận cả cuộc đời anh, Salva à. Vậy nên...] Một tràng ho bỗng bộc phát từ khuôn miệng Beatrice. Máu tươi bắn tung tóe lên camera khiến đôi mắt cô trợn tròn kinh ngạc.
Nhưng chỉ một thoáng sau, cô khẽ mỉm cười ngượng ngùng rồi dùng ống tay áo đã lấm lem vết bẩn để lau sạch camera và tiếp tục câu chữ.
[Salva. Sau khi có thể hóa giải trọn vẹn toàn bộ chấp nhiệm của chúng ta... em mong anh sẽ dừng chân tại thiên đường mà đôi bên hằng ao ước. Hãy cùng thưởng thức whisky và món nhắm mang tên của chúng ta, trải qua những chuỗi ngày bình dị đến mức không còn cảm thấy từng ngày trôi qua là quá đỗi quý giá nữa.]
"... Còn em thì sao."
[Đó chính là điều em khao khát nhất, là thiên đường của riêng em.]
"Em vẫn ích kỷ một cách tàn nhẫn hệt như xưa."
[Salva lúc nào chẳng bảo thế? Kêu em hãy bỏ cái thói quen ích kỷ lúc nào cũng tự mình giải quyết mọi chuyện và nói 'không sao đâu' đi chứ. Cứ ngỡ dẫu có chết cũng không sửa được cái tính này cơ đấy... A ha ha! Giờ thì xem ra sửa được rồi.] Salvador mím chặt môi đầy nặng nề.
Cô vừa mới bảo con người ta một khi thay đổi là sẽ chết, thế mà giờ lại bảo bản thân đã sửa được rồi. Beatrice đã tự nhận biết được cái chết của chính mình ngay trong khoảng thời gian độc thoại cô độc này.
Nỗi cô đơn mà cô phải gánh chịu rốt cuộc kinh hoàng đến nhường nào cơ chứ. Bây giờ nơi đây trông mới đẹp đẽ làm sao, chứ vào thời điểm đó chắc hẳn phải tiêu điều, xơ xác lắm.
Liệu cuộc đối thoại này, cuộc đối thoại chỉ có thể truyền tải từ một phía này, có giúp xoa dịu phần nào nỗi cô độc của cô hay không. Salvador hoàn toàn không tài nào hình dung nổi dáng vẻ của Beatrice vào cái khoảnh khắc đó.
Tuy nhiên, Beatrice vẫn vô cùng rạng rỡ. Cô cất lời với một diện mạo cùng nụ cười tràn đầy sinh lực.
[Salva. Em xin anh đấy. Hãy hiện thực hóa nguyện ước của em đi. Không biết thời gian còn lại bao lâu, nhưng sau khi trận chiến lần này khép lại, em mong anh hãy sống phần đời còn lại một cách thật hạnh phúc.]
"Trixie."
[Tương lai của anh chính là tương lai của em. Ngày dài của anh chính là ngày dài của em. Dẫu không thể nắm lấy bàn tay anh, nhưng em sẽ luôn sải bước dẫn đầu phía trước hệt như mọi khi. Đổi lại! Quyết không được bám theo quá sát đâu đấy. Biết chưa hả?] Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ mắt và mũi của Beatrice. Lý do máu không trào ra từ miệng là minh chứng rõ ràng cho việc cô đang liên tục nuốt ngược dòng máu vào trong.
Nhưng dường như nhận biết được khía cạnh đó hiện tại đã đạt đến giới hạn, cô nở một nụ cười cay đắng rồi tiếp tục câu chữ.
[Em từng bảo nếu đêm có dài thì anh hãy tìm đến bên dưới ánh trăng, không biết khung cảnh nơi anh đang đứng lúc này thế nào rồi? Liệu Arcana có hoàn thành nguyện ước của em không nhỉ?] Một cánh đồng bao la dưới ánh trăng rằm lấp lánh. Nương theo đó là vài luồng gió mát rượi đang khẽ khàng lướt qua bên dưới.
Beatrice đưa mắt nhìn quanh khu vực xung quanh hệt như đang muốn tận hưởng trọn vẹn cái khung cảnh quyết không thể lọt vào tầm mắt của mình vậy.
[Em không hề mong muốn cuộc hội ngộ dưới ánh trăng lại diễn ra như thế này, nhưng dù sao đi nữa... em hy vọng ánh trăng em để lại có thể bao trùm lấy anh.]
"... Beatrice."
[A ha, dẫu sao thì vào giây phút cuối cùng, việc nghĩ rằng mình đang được trò chuyện cùng Salva cũng giúp em bớt sợ hãi đi phần nào rồi. Tất nhiên hiện tại anh không ở bên cạnh em, nhưng anh vẫn đang sinh tồn và hít thở đâu đó tại Eden mà. Thế thì vào một ngày nào đó... đoạn tin nhắn này kiểu gì chẳng được truyền đến tai anh, vâng. Như vậy là đã đủ xoa dịu em rồi.] Hóa ra cô đã được xoa dịu rồi. Chỉ nương nhờ vào duy nhất một sự thực rằng lão còn sống, cô vẫn có thể nở một nụ cười rạng rỡ.
Salvador vừa mỉm cười vừa tuôn rơi nước mắt.
[Em sẽ không buông lời xin lỗi đâu. Vì anh quyết không muốn nghe chuỗi câu chữ đó từ miệng em mà. Thế nên em xin gửi lời cảm ơn đến anh. Cảm ơn anh vì đã kiên cường sống sót cho đến tận bây giờ. Dẫu đã nói một lần rồi nhưng em vẫn muốn lặp lại lời cảm ơn lần nữa. Cảm ơn anh vì đã tìm đến tận nơi này để gặp em. Cảm ơn anh vì đã khóc vì em. Và em cũng biết ơn vì anh đã luôn đồng hành cùng em. Cảm ơn anh vì đã nở nụ cười dành cho em vào phút cuối, rồi còn, cả... cuối cùng thì, ừm... Ôi chuyện này ngượng ngùng chết đi được mất. A ha ha... Ừm... Salvador ơi?] Beatrice đã cười một cách rạng rỡ.
[Em yêu anh.] Luồng ánh trăng dịu dàng buông xuống, bao bọc lấy những giọt nước mắt đang lấp lánh của gã đàn ông đơn độc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn