Chương 83: Hậu truyện về trại tạm thời núi Gyeyang (3)
Câu Chuyện Vật Thể Seoul · Calibus · 543 chương · ~22 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Hậu truyện về trại tạm thời núi Gyeyang (3) Các nghiên cứu viên thuộc Viện Nghiên Cứu Se-hee đã đến bãi đất trống dưới hầm ngầm.
Một người đàn ông to lớn và một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa.
Nữ nghiên cứu viên của Viện Se-hee sải bước tới chỗ Hậu bối số 1 đang ôm Tử Thần Xám, rồi nắm lấy một cánh tay của bé kéo đi.
Hậu bối số 1 có vẻ không muốn buông, cứ giữ chặt lấy Tử Thần Xám không rời.
Kết quả là bé Tử Thần với gương mặt ngái ngủ bị nắm chặt hai tay, treo lơ lửng giữa không trung.
Sau khi tôi ra hiệu bằng ánh mắt, Hậu bối số 1 mới tiếc nuối buông tay ra.
Dù vậy, cô ấy vẫn thẫn thờ nhìn theo bóng lưng nghiên cứu viên Viện Se-hee đang bế Tử Thần Xám rời khỏi bãi đất trống.
"Tiền bối, tại sao em lại không phải là nghiên cứu viên của Viện Se-hee chứ."
Tiếng lầm bầm đầy đau khổ vang lên.
Khi Tử Thần Xám biến mất, đám Tử Thần Vàng cũng bắt đầu tan biến từng nhóc một, có vẻ như chẳng mấy chốc sẽ đi sạch.
Hậu bối số 1 ôm lấy mấy nhóc Tử Thần Vàng còn sót lại để an ủi nỗi lòng tiếc nuối.
Thực ra, người đàn ông của Viện Se-hee cũng định thu hồi luôn cả đám Tử Thần Vàng.
Nhưng vì có vài nhóc cứ bám chặt lấy hậu bối, nhất quyết không chịu rời đi nên anh ta đành bỏ cuộc, để lại mấy nhóc đang nằm trong lòng cô ấy.
Thay vào đó, anh ta đã đưa ra vài lời cảnh báo, nhưng vì đây là Object chưa từng bị phát hiện có tính gây hại nên cũng không có gì đặc biệt.
Ngược lại, chỉ thị từ phía người của Hiệp hội mới là vấn đề.
Họ yêu cầu khẩn thiết rằng không được mang Tử Thần Vàng ra khỏi trại.
"Quả nhiên chỉ có các em là đáng tin nhất thôi."
"Các em sẽ không biến mất chứ?"
Hậu bối số 1 không ngừng trò chuyện với đám Tử Thần Vàng, dù chúng chẳng đời nào hiểu được lời cô ấy nói.
Nếu tình trạng này còn kéo dài, chắc tôi phải bảo cô ấy đi kiểm tra ô nhiễm tinh thần mất.
Điều kỳ lạ là Hậu bối số 2, người vốn thể hiện sự quyến luyến kỳ lạ với Tử Thần Vàng, giờ lại tỏ ra rất ngoan ngoãn.
Tôi cứ ngỡ cô ấy phải cuồng hơn cả Hậu bối số 1 chứ...
Nhìn kỹ thì Hậu bối số 2...
Tư thế cứ cứng đờ, mắt thì cứ liếc dọc liếc ngang, bộ cô ấy đang thấy khó chịu chỗ nào sao?
Viện nghiên cứu bí mật thuộc Hiệp hội.
Tại nơi sâu nhất của viện nghiên cứu đó, một phòng cách ly đặc biệt đã được chuẩn bị.
Đó không phải là phòng cách ly nghiêm ngặt làm bằng kim loại cứng như thép, cũng không phải phòng cách ly bình thường xây bằng gạch hay bê tông.
Nó là một phòng cách ly được làm từ loại vật liệu trong suốt và gần như không phản chiếu ánh sáng.
Phòng cách ly đó trong suốt đến mức không nhìn thấy ranh giới, tạo cảm giác như đối tượng bị giam giữ đang lơ lửng giữa hư không.
Kẻ bị giam cầm trong phòng cách ly không ranh giới kiêm nhà tù này chính là người đàn ông từng giữ chức viện trưởng Viện Nghiên Cứu Trung Ương.
Người đàn ông còn được gọi là Maker giờ đây chỉ còn là một cái xác thảm hại nằm trơ trọi trong phòng cách ly.
Xung quanh phòng cách ly trong suốt đó dày đặc các thiết bị giám sát tinh vi.
Không chỉ có sự quan sát bằng mắt thường của con người, mà còn có vô số thiết bị khác bao gồm cả CCTV đang giám sát lão viện trưởng.
Các thiết bị đo đạc đủ loại chỉ số như hồng ngoại, rung động, nhiệt độ... xếp thành hàng dài.
Ngoài các nhân viên giám sát bằng mắt và nhân viên theo dõi màn hình, các binh sĩ cũng luôn túc trực sẵn sàng.
Trong sự canh phòng nghiêm ngặt đến mức không thể đào thoát đó, lão viện trưởng đã mở mắt.
Nhìn quanh một lượt, lão lập tức hiểu ra mình đang ở trong tình cảnh nào.
Mất sạch các Object đang sở hữu và tỉnh dậy trong tình trạng bị cách ly, lão viện trưởng méo xệch mặt mày.
Thứ duy nhất còn lại trên người lão là bộ đồng phục viện trưởng có khả năng tái tạo vô hạn.
Rầm.
Lão đứng dậy đấm vào bức tường cách ly trong suốt.
"Ư oa oa oa!"
Rầm rầm rầm.
Không có chỗ trốn, cũng chẳng có bóng tối.
Lão không thể thoát khỏi ánh mắt của những kẻ giám sát.
Các thiết bị giám sát tinh vi ghi lại từng cái chớp mắt, từng nhịp thở của lão, và những ống kính không ngừng lấy nét đang bắt trọn mọi cử động của lão một cách chi tiết nhất.
"Vẫn chưa... ta vẫn còn việc phải làm! Ta, ta vẫn còn việc phải làm vì nhân loại!"
Lão viện trưởng vừa gào thét vừa đấm vào bức tường trong suốt không để lại lấy một dấu vân tay.
Nhưng những kẻ giám sát chỉ giữ vẻ mặt vô cảm, không hề có bất kỳ phản ứng nào.
Những quan sát viên coi sự im lặng là đức hạnh, che giấu gương mặt dưới ánh đèn mờ ảo, chỉ tập trung cao độ vào màn hình với một sự chấp niệm đáng sợ.
"Ta đã thành công trong việc phát hiện Object, chỉ một chút nữa thôi, Object sẽ nằm gọn trong tay nhân loại!"
"Tiêu diệt No Name, tiêu diệt Steel Tower!"
"Phải rồi, Tử Thần Xám! Phải giết chết Tử Thần Xám! Kẻ thù của nhân loại đã ngăn cản ta, người đang làm việc vì nhân loại!"
Lão viện trưởng gào thét điên cuồng, định lén lút triệu hồi nghiên cứu viên từ dưới chân mình nhưng...
Đoàng!
Một tiếng súng vang lên từ trần nhà, viên đạn xuyên thủng trán lão viện trưởng, khiến lão đổ gục xuống thành một cái xác.
Ngày đầu tiên bị giam trong phòng cách ly của lão viện trưởng đã kết thúc như thế.
Và nếu không có "tai nạn" đặc biệt nào xảy ra, những ngày sau đó cũng sẽ vẫn như vậy.
Cuối cùng cũng được trở về phòng cách ly của Viện Nghiên Cứu Se-hee.
Giữa căn phòng ấm cúng được chiếu rọi bởi ánh đèn màu hổ phách dịu nhẹ, tôi đang nằm trên chiếc giường êm ái, tận hưởng sự thư thái tuyệt vời.
Tấm ga trải giường màu xanh lam luôn được giữ gìn sạch sẽ, mềm mại với những nếp gấp lăn tăn như những con sóng nhỏ bình lặng trên mặt biển.
Trên đại dương của sự an lạc này, con mèo ma đang nằm lười biếng ngáp dài.
Có lẽ vì vừa trải qua một chuyến phiêu lưu đầy kịch tính nên con mèo với vẻ mặt thẫn thờ cũng đang tận hưởng sự thoải mái này.
Xung quanh phòng, những chiếc gối tựa êm ái và tấm thảm mềm mại càng làm tăng thêm bầu không khí dễ chịu.
Chậu cây xanh mướt mà Ye-rin đặt ở đó, cùng mùi hương vani ngọt ngào thoang thoảng từ lọ tinh dầu mới được thay, tất cả đều rất hợp với không khí căn phòng khiến tôi vô cùng hài lòng.
Trên chiếc TV đặt cạnh giường, người ta đang bàn tán xôn xao về vụ việc vừa qua.
[Làm sao một giáo phái tà đạo khởi hành từ Trung Quốc, vượt biển vào tận Incheon, rồi thảm sát người dân mà chính phủ lại không hề hay biết? Xét về mặt thực tế, điều này có lý không?] [Đây rõ ràng là một cuộc thảm sát mà chính phủ đã cố tình làm ngơ!] [Chỉ cần nhìn vào việc rút bỏ lực lượng cảnh sát, từ bỏ quản lý hành chính chỉ vài ngày trước khi những kẻ mặc đồ đen đó tấn công, đủ thấy chính phủ chắc chắn đã biết nhưng vẫn mặc kệ.] Vị chuyên gia trên TV vừa giơ cao tờ chỉ thị công việc gửi cho đồn cảnh sát vừa cao giọng.
Đó là câu chuyện về thảm kịch tại trại tạm thời núi Gyeyang ở Incheon.
Một câu chuyện gây sốc về việc những cư dân sống trong trại bị tàn sát sạch chỉ trong một đêm.
Hơn nữa, kẻ chủ mưu gây ra cuộc thảm sát đó được xác định là một giáo phái tà đạo danh tính bất minh!
Giáo phái đó thực chất là một tổ chức tà đạo khá nổi tiếng ở Trung Quốc.
Một tôn giáo thờ phụng ngọn lửa vàng khổng lồ như một vị thần.
Chúng khét tiếng khắp Trung Quốc là một tổ chức khủng bố chuyên đi phá hủy mọi loại Object.
Những kẻ khủng bố phá hủy mọi Object, bao gồm cả những thứ đang được các viện nghiên cứu bảo quản.
Hơn nữa, chúng còn tấn công cả những người dân hay nhân viên ngăn cản hành vi phá hoại đó.
Vì là tổ chức tôn giáo của đám Ninja nên tôi đã chú ý lắng nghe tin tức, nhưng thông tin tôi muốn lại chẳng thấy đâu.
Tại sao chúng lại mang theo bánh pudding?
Tại sao chúng lại thờ phụng tôi?
Và quan trọng nhất, cái bánh pudding đó bán ở đâu?
Đó là một bản tin rỗng tuếch, chẳng cung cấp được thông tin quan trọng nhất nào cả.
Rắc. Rắc.
Tôi bốc một hạt dẻ lên gặm nhấm rồi chuyển kênh TV.
Đang đảo qua các kênh xem có tin gì thú vị không thì tôi thấy một mẩu chuyện khá hay ho.
Một con chim cánh cụt hoàng đế đen kịt như bóng đêm!
Trong ảnh, con chim cánh cụt đang nhảy múa trông rất vui nhộn.
Đó là một Object kỳ lạ, nếu chụp bằng máy ảnh lấy liền thì nó sẽ cử động và nhảy múa ngay trong bức ảnh.
Ồ, trông có vẻ vui đấy.
Cứ nhìn chằm chằm vào con chim cánh cụt này, chắc Ye-rin sẽ tinh ý mà tìm cách mang về cho tôi một cái thôi.
Tại văn phòng thám tử vào buổi sáng.
Văn phòng thám tử vẫn tràn ngập mùi cà phê thoang thoảng và tiếng TV ồn ào như mọi khi.
Vụ án tử vong nghi do động vật hoang dã không rõ danh tính gây ra.
Nghi vấn về việc Object có liên quan đến loại ma túy mới đang lan tràn ở Seoul.
Sáng nay Seoul cũng thật nhiều vụ việc.
Tiền bối thám tử vừa nghe tiếng TV làm nhạc nền, vừa uống cốc cà phê pha đậm đặc rồi thở dài thườn thượt.
Mắt tiền bối trũng sâu xuống, trông có vẻ cực kỳ mệt mỏi.
"Tiền bối, sao trông anh phờ phạc thế?"
"Chẳng biết nữa. Tự dưng thấy mệt kinh khủng. Có lẽ là do cái này chăng..."
Tiền bối chỉ tay vào một Object đã bị vỡ làm đôi.
"Ngủ dậy một cái là thấy nó nát bét rồi. Chắc đây là loại Object có giới hạn số lần sử dụng hoặc thời gian sử dụng thôi. Mà năng lượng trị liệu thì có giới hạn như vậy cũng là chuyện thường tình."
"Thì mất rồi cũng đành chịu thôi. Thế tiền bối! Vụ ủy thác tiếp theo anh định thế nào?"
"Chắc là vậy thôi. Dạo này anh cũng làm việc chăm chỉ quá rồi..."
Tiền bối ngả người ra sau ghế, nhìn lên trần nhà và nói.
"Kiếm mấy vụ ủy thác đơn giản lấy tiền tiêu đã, khi nào thấy nghỉ ngơi đủ rồi thì lại nhận mấy vụ liên quan đến Object sau."
"Tìm bằng chứng ngoại tình á? Thám tử mà cũng làm mấy việc này sao?"
"Thám tử vốn dĩ là làm mấy việc đó mà. Có vẻ vì Watson mà em kỳ vọng quá nhiều vào anh rồi đấy. Anh không phải Sherlock đâu."
Nghe lời tiền bối nói, chiếc đèn gas cứ nhấp nháy liên hồi như thể đang phản đối.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn