Chương 155: Liều thuốc rực cháy (4)
Câu Chuyện Vật Thể Seoul · Calibus · 543 chương · ~27 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Liều thuốc rực cháy (4)
"Hàaaaa."
Khi tôi thở dài một hơi thật dài, Seo-ah đang ngồi đối diện nhíu mày nói:
"Viện trưởng Lee Se-hee. Chị đột nhiên tìm đến đây để làm gì thế? Nếu không có việc gì thì xin chị hãy mau quay về cho."
Tôi nằm bò ra chiếc bàn lớn được đặt trong phòng Phó viện trưởng và nói:
"Dạo này nhiều việc quá. Ye-rin bao giờ mới quay lại nhỉ?"
"…."
Ánh mắt của Seo-ah thật sắc lẹm.
Thì, tôi biết là Seo-ah làm việc nhiều gấp 3 lần tôi, nhưng mà!
Seo-ah vốn dĩ đã làm việc nhiều rồi, còn tôi là từ chỗ không làm việc giờ phải làm nên thấy mệt gấp vô số lần….
Nghĩa là, tính theo toán học thì tôi mệt hơn là cái chắc!
Nghĩ vậy, tôi ngước nhìn về phía Seo-ah đang ngồi, nhưng cô ấy đã dời mắt khỏi tôi và tiếp tục làm việc.
Giữa lúc đó, tôi tình cờ để mắt tới một chiếc hộp thủy tinh đặt trên bàn của Seo-ah.
Bên trong hộp thủy tinh có lót một lớp bông mềm mại, trên đó đặt một quả màu xanh nam, trông nó không giống như một món đồ trang trí bình thường.
"Seo-ah ơi, cái gì trên bàn em thế?"
Nghe tôi chỉ tay hỏi, Seo-ah đáp bằng giọng bình thản:
"Chị biết Object mới, Tử Thần Mầm Non Cam, mà em đã nộp báo cáo lần trước chứ?"
"Ừm, biết chứ."
Dù không biết nhưng nhìn biểu cảm của Seo-ah, có vẻ như đó là chuyện đương nhiên phải biết nên tôi đã trả lời một cách tự nhiên.
"Đó là sản vật của Object đó đấy ạ. Nhóc Mầm Non đã đưa nó cho em bảo em ăn đi, em đang phân vân không biết nên xử lý thế nào. Các chi tiết liên quan em đã ghi lại trong báo cáo nộp tối qua rồi."
"Ra… ra là vậy."
Lúc đầu tôi cũng không nghĩ gì nhiều, nhưng nghe bảo là do Tử Thần Mini cho nên chẳng hiểu sao tôi thấy quả màu xanh nam đó trông ngon thế không biết.
"Cái đó, nếu em lo lắng thì để chị ăn thử cho nhé?"
"Không được đâu ạ."
Seo-ah thẳng thừng từ chối với khuôn mặt kiên định.
Xì.
Về đến phòng khách sạn, tôi khoanh hai tay lại, kéo mạnh lên trên để xua tan sự mệt mỏi của cơ thể.
Đám Tử Thần Vàng đang lúc nhúc trên bàn thấy dáng vẻ của tôi cũng bắt chước làm theo động tác kéo tay lên trên.
Rồi chúng nhìn nhau cười hi hi.
A, đáng yêu quá đi mất.
Tôi thử quay lại nhìn về phía bé Tử Thần xem sao.
Nhoàm nhoàm.
Bé Tử Thần với khuôn mặt vô cảm đang ngồi ở bàn ăn, chăm chỉ ăn miếng bánh Pudding to bằng cả thân mình.
Bé Tử Thần tuy có sức hút lạnh lùng thật đấy, nhưng thỉnh thoảng tôi cũng muốn thấy cậu nhóc hành động giống như Tử Thần Vàng vậy.
Nhìn đồng hồ, thời gian đã trôi qua giữa trưa từ lúc nào không hay.
Nhìn trên bản đồ thì có vẻ như chúng tôi chỉ đi đi lại lại ở một khoảng cách rất gần, nhưng khi quay lại khách sạn thì thấy thời gian đã trôi qua khá lâu rồi.
Và hơn thế nữa, tôi cảm thấy tinh thần có chút mệt mỏi.
Có lẽ là vì đã xem một Object quá khổng lồ chăng?
Dù đã được ngắm nhìn phong cảnh bao la nhưng tôi không thấy sảng khoái hay nhẹ nhõm chút nào, mà chỉ thấy tràn ngập cảm giác bị áp đảo.
Như thể đã dự đoán được tình huống này, cô thư ký nhắn nhủ chúng tôi đừng lên lịch trình tiếp theo mà hãy nghỉ ngơi thật tốt.
Cô thư ký báo rằng từ ngày mai chuyến tham quan viện nghiên cứu sẽ bắt đầu.
Tôi lững thững bước tới nhìn xuống ngoài cửa sổ, thấy một thế giới bị chia làm hai nửa.
Một khu vực tập trung các viện nghiên cứu với những tòa nhà tinh tế và sạch sẽ.
Và bên ngoài khu nghiên cứu đó là những tòa nhà cũ kỹ, tồi tàn tụ họp lại với nhau.
Bên ngoài khu nghiên cứu tuy chưa đến mức là khu ổ chuột, nhưng bầu không khí rõ ràng là khác hẳn.
Đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, tôi tiến lại gần bé Tử Thần đang ngồi, bế bổng cậu nhóc lên và đưa đến trước cửa sổ.
"Tử Thần Xám ơi. Hay là hôm nay chúng ta đi ăn trưa ở đằng kia nhé?"
Có lẽ vì thấy có rất nhiều nhà hàng nên cái ăng-ten của bé Tử Thần đung đưa qua lại đầy vẻ quan tâm.
"Vậy thì, đi thôi!"
Tôi nắm tay bé Tử Thần bước ra khỏi phòng khách sạn.
Tủ bàng tủ bàng.
Bé Tử Thần có vẻ cũng đang mong đợi nên bước đi rất hoạt bát.
Nhưng hành động của tôi đã bị chặn lại ngay từ lối vào khách sạn.
"Cô không được rời khỏi khu vực nghiên cứu ạ."
Cô thư ký chặn đường chúng tôi với giọng nói kiên quyết.
Thấy những người đi ngang qua nhìn thấy Tử Thần Xám mà không hề ngạc nhiên nên tôi cứ tưởng là sẽ ổn, hóa ra là có lý do cả.
Hóa ra họ đã thông báo triệt để cho các nhân viên viện nghiên cứu ở khu vực này rằng Tử Thần Xám sẽ đến đây rồi sao….
Vậy thì đành chịu thôi.
"Xin lỗi vì đã làm cô không thoải mái. Bên trong khu vực nghiên cứu cũng có rất nhiều cơ sở tiện ích như mua sắm và nhà hàng đang hoạt động, xin cô hãy sử dụng những nơi đó."
Cô thư ký do James cử đến dẫn đường cho chúng tôi đến những nhà hàng có thể đi được với khuôn mặt đầy vẻ hối lỗi.
Tiếc thật đấy, nhưng biết làm sao được.
Trên khuôn mặt vô cảm của bé Tử Thần dường như thoáng hiện chút hờn dỗi, không biết có sao không đây?
Quay lại phòng khách sạn vào buổi tối muộn sau khi dùng bữa xong.
Tôi đã cho Ye-rin đi ngủ, cô ấy cứ như thể đã dự đoán được tôi sẽ trốn khỏi phòng khách sạn nên cứ liên tục giám sát tôi vậy.
Thấy cô ấy dù mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng thức trắng nên tôi đã dùng năng lượng của Cây Thế Giới cho cô ấy ngủ rồi đặt nằm thoải mái trên giường.
Vốn dĩ với sức lực của tôi thì việc di chuyển cô ấy lên giường là rất khó khăn, nhưng nhờ năng lượng xúc tu có được trước đây mà tôi đã dễ dàng di chuyển được cô ấy.
"Tử Thần Xám ơi…. Đừng đi đâu nhé."
Nằm thoải mái trên giường, ôm chặt nhóc Anglerfish ngủ say, những lời nói mớ thốt ra từ miệng Ye-rin.
Nhìn qua cửa sổ khách sạn, tôi thấy những con phố đêm rực rỡ ánh đèn như một thành phố không ngủ.
Đó là con phố mà trưa nay tôi đã không thể đi được.
Thực ra tôi cũng không quan tâm đến mức đó đâu, nhưng nghe bảo là nơi không thể đi được nên sự tò mò cứ thế trỗi dậy mãnh liệt.
Hi hi.
Tôi sử dụng linh hồn hóa để che giấu cơ thể rồi nhảy ra khỏi cửa sổ khách sạn.
Vừa bước qua khu vực nghiên cứu, tôi đã cảm nhận được một bầu không khí hoàn toàn khác biệt.
Tuy không tinh tế và sạch sẽ nhưng cảm giác ngoại quốc khác hẳn với Hàn Quốc ập đến khiến tôi thấy việc đi tham quan thôi cũng khá thú vị.
Cũng có những món ăn trông rất ngon.
Món ăn được làm từ thịt bò mềm thái mỏng đặt lên trên lớp bánh mì vừa nướng xong nóng hổi, giòn rụm.
Những lát thịt bò mỏng lấp lánh nước thịt đậm đà và tỏa ra mùi thơm béo ngậy đặc trưng.
Giữa những lát thịt bò là những miếng hành tây đã chín tới, và phía trên đó là lớp phô mai tan chảy mềm mại bao bọc lấy thịt bò và hành tây.
Trông ngon thật đấy, món đó tên là gì nhỉ?
Định lén lút tiến lại gần nẫng một cái, nhưng vì trên đỉnh đầu tôi có một nhóc Tử Thần Vàng nên tôi đã bỏ cuộc.
Chẳng hiểu sao tôi cảm thấy nếu mình ăn trộm thì nhóc con sẽ nổi giận vì tôi đã làm con người buồn mất.
Hình như cũng không tốt cho việc giáo dục đám nhỏ nữa…?
Không biết gọi đám Tử Thần Mini là đám nhỏ có đúng không, nhưng thấy đám Tử Thần Vàng thường xuyên bắt chước những trò đùa của tôi nên chắc là chúng cũng chịu ảnh hưởng thật.
Nếu thực sự muốn ăn thì sau này phải bảo Ye-rin mua cho mới được.
Tủ bàng tủ bàng.
Tôi bước đi đầy phấn khích trên con phố đầy rẫy những nhà hàng.
Càng rời xa khu vực nghiên cứu, số lượng người tuy có giảm đi một chút nhưng bù lại những món ăn ngoại quốc càng trở nên nổi bật hơn.
Rồi đột nhiên khi nhìn thấy món ăn từng thấy ở Hàn Quốc, tôi lại thấy rất vui mừng.
Phải chăng đây chính là cái thú của việc đi du lịch nước ngoài?
Nhưng khi đi sâu vào một mức độ nào đó, một mùi hương khó chịu bắt đầu bốc lên.
Tử Thần Vàng cũng cảm nhận được điều đó, nhóc nhè cái ăng-ten của tôi đang ngậm trong miệng ra rồi đứng dậy nhìn quanh quất xung quanh.
Mùi khét ngon lành.
Đó là mùi của Tượng Heo Thép Rực Lửa.
Để bảo Ye-rin mua đồ ăn cho thì khu vực xung quanh này nên an toàn một chút thì tốt hơn nhỉ?
Tôi đặt Tử Thần Vàng lên lòng bàn tay và truyền đạt ý chí, nhóc con cũng gật đầu đồng ý.
Tủ bàng tủ bàng.
Lần theo mùi khét đi sâu vào giữa những tòa nhà như mê cung, tôi cảm thấy tâm trạng tràn đầy sự mong đợi.
Nhóc Tử Thần Vàng đi trước tôi cũng đang bước đi tủ bàng tủ bàng đầy phấn khích trước ý nghĩ sẽ đánh bại Object.
Mê cung của những tòa nhà được xây dựng phức tạp dường như trải dài vô tận, và mỗi khi rẽ qua một góc phố, những khung cảnh hoàn toàn khác biệt lại chào đón chúng tôi.
Cuối cùng, tôi và Tử Thần Vàng đã dừng chân trước một nhà thờ cũ kỹ với vẻ ngoài bị bỏ hoang suốt nhiều năm tháng.
Dù vẻ ngoài cũ kỹ nhưng có vẻ có rất nhiều người ra vào nhà thờ, nhưng đại đa số những người ra vào đó đều không phải là con người.
Đó là những con người đã bị Object hóa giống như gã quái nhân ở Rừng Seoul.
Chắc là Tượng Heo Thép ở đây rồi.
Tử Thần Vàng cũng cảm nhận được luồng khí không lành nên đang quan sát xung quanh với vẻ mặt nghiêm túc.
Lần theo mùi hương bước vào bên trong nhà thờ, dấu vết của mùi hương đi qua những hàng ghế và bục giảng rồi kéo dài xuống tận tầng hầm của tòa nhà.
Tầng hầm của nhà thờ rộng lớn và bao la một cách không phù hợp với vẻ ngoài tồi tàn của nó, nhưng vì phải giấu Object nên đó cũng là chuyện đương nhiên.
Dưới tầng hầm thỉnh thoảng thấy có khá nhiều người đi lại như đang canh gác, nhưng họ không thể nhìn thấy linh thể nên tôi cứ thế thản nhiên đi qua!
Và cuối cùng nơi chúng tôi đến trông cũng chẳng khác mấy so với những gì đã thấy ở Rừng Seoul.
Những tiếng thét thê lương vang lên không ngớt, cùng với những bộ xương cháy đen nằm la liệt trên sàn và một bức tượng heo thép khổng lồ.
Tử Thần Vàng nhìn thấy cảnh tượng những bộ xương cháy đen chất thành đống như núi thì dường như tuyệt vọng, nhóc quỳ sụp xuống và rơi nước mắt.
Tử Thần Vàng vừa vuốt ve từng mảnh xương vừa tỏ vẻ uất hận.
Dù là một thế giới nơi con người dễ dàng mất mạng, nhưng thật thần kỳ là Tử Thần Vàng lúc nào cũng thấy đau buồn.
Quay đầu lại kiểm tra điều kiện phá hủy, nó hoàn toàn giống với điều kiện tôi đã thấy ở Rừng Seoul.
<Chứng khó tiêu. > Đó là một nội dung giống như câu đố nhưng vì đã từng giải một lần rồi nên việc giải quyết rất đơn giản.
Khi bước vào bên trong Tượng Heo Thép, tôi cảm nhận được không gian bên trong bức tượng heo đang kết nối với một nơi nào đó.
Trước đây tôi không cảm nhận được điều này, nhưng có vẻ như nhờ có được năng lượng thời không mà tôi đã có thể cảm nhận được.
Và thứ hiện ra trước mắt tôi là một không gian nhớp nháp và phập phồng như bên trong nội tạng đầy ghê rợn.
Đó là khung cảnh tôi đã từng thấy ở Rừng Seoul, nhưng phản ứng sau đó thì hơi khác một chút.
Những bộ xương cháy đen xuất hiện rồi đứng từ xa nhìn tôi chằm chằm.
Chẳng phải trước đây các vị đã túm lấy tôi và trút bỏ oán hận sao?
Khi tôi bước tới một bước.
Đám xương xẩu giật mình kinh hãi lùi lại phía sau.
Vì là những bộ xương không có lấy một mảnh da mặt nên không thấy được biểu cảm, nhưng tôi cảm nhận được họ đang rất bàng hoàng.
Tôi tiến lại gần bao nhiêu thì họ lùi lại bấy nhiêu.
Giống như trò chơi trốn tìm vậy, chẳng hiểu sao tôi thấy vui hẳn lên.
Sau khi đã chơi đùa thỏa thích với đám xương xẩu, ngay khoảnh khắc tôi định dùng năng lượng để tóm lấy đám xương đang bỏ chạy, không gian bắt đầu bị bẻ cong.
Điều kiện <Chứng khó tiêu. > đã được thỏa mãn.
Cùng với tiếng heo gào thét dữ dội, tôi cảm nhận được một sức mạnh đang tóm chặt lấy mình và kéo tuột đi đâu đó khi không gian bị vặn vẹo.
Không được! Trò chơi trốn tìm của tôi!
Ngay khi tôi cảm nhận được sức mạnh định cản trở trò chơi trốn tìm của mình, tôi bắt đầu dốc sức kháng cự, thế là tôi bị đẩy ra khỏi đống nội tạng chật hẹp và bắn vọt lên bầu trời.
Thế là thứ đập vào mắt tôi khi nhìn xuống dưới là hình ảnh một đàn heo đang hành quân trên vùng đất đầy chất lỏng màu đen.
Và tôi thấy một con heo nhỏ đã chết vì bị vỡ nội tạng, có vẻ là nơi tôi vừa bị bắn ra.
Con heo chết trông có vẻ nhỏ bé dưới bóng của những đồng loại khổng lồ, nhưng thực tế nó là một con heo khổng lồ dài dễ dàng vượt quá 10m.
Nhưng đàn heo hàng ngàn con vẫn không hề mảy may quan tâm đến cái chết của đồng loại mà cứ thế tiếp tục hành quân về một hướng.
Dẫn đầu cuộc hành quân đáng sợ này là một con heo khổng lồ chỉ thấy trong thần thoại.
Bước đi làm rung chuyển cả mặt đất.
Hơi thở rực lửa thiêu rụi chất lỏng màu đen.
Con heo to lớn hơn cả dãy núi đang không ngừng bước về phía cái hố hình xoáy nước bị đục trên mặt đất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn