Chương 150: Hậu truyện James City (2)
Câu Chuyện Vật Thể Seoul · Calibus · 543 chương · ~25 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Hậu truyện James City (2) Ngay khi nghe tin tình trạng khuyến cáo sơ tán đã được dỡ bỏ, chúng tôi lập tức quay xe, hướng về phía James City một lần nữa.
"Bé Tử Thần chắc là không sao đâu nhỉ?"
Tôi thử bắt chuyện với Tử Thần Vàng đang ngồi trên lòng bàn tay, nhưng nhóc con ấy chỉ cười rạng rỡ như chẳng hiểu tôi đang nói gì, rồi vỗ vỗ nhẹ vào má tôi.
Quay lại con đường vừa rời đi, đập vào mắt tôi là những tòa nhà đổ nát, những con đường bị phá hủy.
James City hiện ra trong tình trạng gần như bị phá hủy một nửa.
"Chà, việc phục hồi chắc sẽ tốn kha khá thời gian đây."
James vừa lái xe điện vừa than thở khi nhìn thành phố tan hoang, lẩm bẩm rằng sắp tới sẽ có khối việc phải chi tiền.
Chỉ nhìn sơ qua cũng thấy từ những con đường nứt nẻ đến các tòa nhà đều không giống như những công trình bình thường.
Mặt cắt của tòa nhà phô diễn những màu sắc khác nhau theo từng tầng, còn dưới mặt đường nhựa là vô số những khối lập phương bằng kim loại được chôn lấp.
Có lẽ đó là những cơ sở được xây dựng để đối phó với Object.
Đi qua thành phố đổ nát, khi đến lối vào của bức tường chắn, những người mặc đồ bảo hộ đang giăng băng keo phong tỏa và chặn đường.
Ở giữa không gian bị phong tỏa đó là tàn tích của một tòa nhà cao tầng bị cắt đứt làm đôi.
Và trên đỉnh của đống đổ nát ấy, có một Tử Thần đang ngước nhìn bầu trời. Đó chính là bé Tử Thần của tôi.
"Tử Thần Xám ơi!"
Vì quá vui mừng nên tôi đã cất tiếng gọi lớn. Bé Tử Thần nhìn xuống chỗ tôi, rồi ngay lập tức xuất hiện bên cạnh tôi trong nháy mắt.
Tôi cứ thế bế bổng cậu nhóc lên, ôm chặt vào lòng để nạp lại "thành phần Tử Thần" mềm mại và thơm tho.
Tôi vừa nựng đôi má mềm mại của cậu nhóc vừa nói:
"Tử Thần Xám ơi, tôi nhớ cậu quá!"
Thế nhưng, biểu cảm của cậu nhóc lại trông có vẻ khá ngỡ ngàng, như muốn bảo rằng mới chỉ xa nhau có vài phút thôi mà.
Trong khi Tử Thần Xám và Ye-rin đang tận hưởng giây phút hội ngộ, James lại ngước nhìn bức tường chắn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình.
Dù bị rạn nứt khắp nơi như một chiếc ly thủy tinh vỡ nát không thể cứu vãn, nhưng bức tường của James City vẫn giữ vững được hình dáng của nó.
Giống như đang thể hiện ý chí kiên định của ngài Phó thị trưởng vậy.
Giữa lúc đó, một nhân viên tiến lại gần James và báo cáo tin tức.
<Đã xác nhận Phó thị trưởng còn sống, nhưng nghi ngờ có dấu hiệu ô nhiễm tinh thần. > James đi theo sự dẫn đường của nhân viên và gặp được Phó thị trưởng bên trong cơ sở cách ly tạm thời dành cho Object.
Trông ông ấy có vẻ khá ổn so với một người bị nghi ngờ ô nhiễm tinh thần.
James nhìn Phó thị trưởng đang bình thản ngồi trên chiếc ghế được chuẩn bị sẵn bên trong và nhắm mắt lại, rồi nhấn nút liên lạc nội bộ của phòng cách ly và nói:
"May mà ông vẫn còn sống đấy."
"Phải, tôi đã sống sót nhờ vào sức mạnh của phép màu."
Nghe thấy tiếng James, Phó thị trưởng mở mắt ra và trả lời một cách thản nhiên như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.
Giọng nói của Phó thị trưởng vang lên qua loa phóng thanh tuy rất bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa một sự điên cuồng không rõ nguyên do.
Đó là ánh mắt hoàn toàn không phù hợp với một Phó thị trưởng vốn luôn lý trí.
Có lẽ chính vì ánh mắt đó mà người ta mới nghĩ ông ấy bị ô nhiễm tinh thần.
James trò chuyện ngắn gọn với Phó thị trưởng rồi rời đi.
Khi quay lại nơi Tử Thần Xám đang ở, anh thấy sợi tóc của cậu nhóc đang đung đưa, còn Ye-rin thì đang nỗ lực dùng miệng để đớp lấy sợi tóc ấy.
James cố gắng dời mắt khỏi cái ăng-ten của Tử Thần Xám vốn mang ma lực thu hút ánh nhìn một cách tự nhiên, rồi lên tiếng:
"Chắc chuyến tham quan thành phố phải để dịp khác rồi. Dù cô chắc hẳn đã rất mong đợi, nhưng với tình hình này, ít nhất cũng phải mất 6 tháng để chỉnh đốn lại mọi thứ."
"A… Vậy thì cứ thế này tôi đưa bé Tử Thần quay về Hàn Quốc luôn ạ?"
Thấy vẻ mặt có chút tiếc nuối của cô, James nói thêm:
"Nếu thấy tiếc quá thì cô có thể đi tham quan các viện nghiên cứu ở phía bức tường dãy Rocky cũng được. Khu vực đó cũng tập trung nhiều viện nghiên cứu giống như James City và không có dân thường, nên việc xin giấy phép cho Tử Thần Xám tiến vào sẽ dễ dàng hơn."
Ye-rin vừa ôm Tử Thần Xám vừa lộ vẻ đắn đo suy nghĩ.
"Cũng không cần phải quyết định ngay lập tức đâu, cứ nghỉ ngơi một chút rồi thong thả suy nghĩ đi."
James vừa trò chuyện vừa dẫn nhóm của Ye-rin lên xe điện.
"Trời cũng muộn rồi, mọi người cứ về chỗ nghỉ ngơi đi, hẹn gặp lại sau."
Tuy nhiên, James không lên chiếc xe đó mà gọi nhân viên đến, ra lệnh đưa họ về khách sạn gần đó.
"James không đi cùng chúng tôi sao?"
"Dĩ nhiên là không thể rồi. Thành phố đang rối ren thế này, Thị trưởng làm sao có thể nghỉ ngơi được chứ."
James nhìn theo chiếc xe điện đang tiến về phía khách sạn, rồi lại rảo bước về phía bức tường chắn.
Tại phòng giặt ủi của Viện nghiên cứu Se-hee.
Vì một chiếc máy giặt rơi vào tình trạng không thể sử dụng được, nên cuối cùng đích thân Viện trưởng là tôi phải đích thân ra tay.
Tất nhiên nếu là vấn đề kỹ thuật thì tôi chẳng cần phải đến, nhưng vì đây là vấn đề liên quan đến bé Tử Thần nên tôi không thể không tới.
Khi đến không gian mà bình thường tôi chẳng mấy khi ghé qua này và nhìn vào bên trong máy giặt, tôi đã thấy được nguyên nhân của vấn đề.
Đó là một Tử Thần Vàng đang cười rạng rỡ.
Một nhóc Tử Thần Vàng trông có vẻ rất vui sướng, chẳng chút lo âu, đang chui tọt vào trong máy giặt và nhìn ra ngoài qua lớp cửa kính trong suốt.
Cộp cộp.
Tử Thần Vàng cười tươi rói, vỗ vỗ vào cửa kính máy giặt như muốn bảo tôi hãy cho máy chạy đi.
Ừm.
Lần trước xem CCTV nội bộ, tôi đã giật mình khi thấy bé Tử Thần bỏ đám Tử Thần Vàng vào máy giặt rồi cho quay tít mù, hóa ra không phải là bắt nạt mà là đang chơi đùa với chúng sao?
Nhưng tôi thì không nỡ lòng nào nhấn nút khởi động máy giặt được.
Tôi mở cửa máy giặt, định tóm lấy Tử Thần Vàng để lôi ra, nhưng nhóc con ấy lại bám chặt lấy lồng giặt như thể không muốn ra ngoài.
Nhóc Tử Thần Vàng đáng yêu bám chặt đến mức đôi tay nhỏ bé run bần bật vì không muốn rời đi.
Đành bỏ cuộc việc cưỡng ép lôi ra vậy.
Là nhân viên của Viện nghiên cứu Se-hee thì bắt buộc phải mang theo thứ này, tôi đành phải dùng đến Pudding Tử Thần Xám trong túi áo vậy….
Khi tôi lấy bánh Pudding ra và đung đưa trước mặt Tử Thần Vàng, tôi cảm nhận được nhóc con đang dán chặt mắt vào miếng bánh như một chú mèo đang đuổi theo món đồ chơi.
Vừa bóc vỏ bánh Pudding và dùng thìa múc lên một chút, miếng bánh Pudding khẽ rung rinh, để lộ phần thịt mềm mại bên trong.
Tử Thần Vàng vốn đang trốn trong máy giặt, chẳng biết từ lúc nào đã đứng trên đầu gối tôi và dang rộng hai tay.
Cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu há ra như chim non chờ mồi, như muốn bảo "cho con ăn Pudding đi".
Gương mặt rạng rỡ không một chút lo âu.
Nhìn Tử Thần Vàng lúc nào cũng tươi vui thế này, tự dưng tôi thấy ghen tị và muốn trêu chọc nhóc con một chút.
Nghĩ lại thì, mỗi khi bé Tử Thần chơi với Tử Thần Vàng cũng hay bày ra mấy trò đùa nghịch đáng yêu, chắc hẳn cậu nhóc cũng có cảm giác giống tôi lúc này chăng?
Bỏ vào máy giặt quay thì hơi quá đáng, nên tôi sẽ trêu nhóc con một chút bằng bánh Pudding vậy.
Tôi múc một miếng Pudding, giữ khoảng cách sao cho Tử Thần Vàng tưởng chừng như sắp chạm tới nhưng lại không thể.
Tử Thần Vàng há to miệng tiến về phía chiếc thìa, nhưng chiếc thìa cứ thế lùi xa dần, khiến nhóc con cuối cùng ngã nhào xuống sàn.
Quả nhiên Tử Thần Vàng cũng đáng yêu thật!
Thấy Tử Thần Vàng mếu máo vì không ăn được Pudding, tôi lại đưa chiếc thìa Pudding ra trước mặt nhóc con, lần này nhóc tiến lại gần một cách chậm rãi với vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Và ngay khoảnh khắc nhóc há miệng định cắn miếng Pudding, tôi lại rụt tay về phía sau.
Lại hụt một lần nữa, Tử Thần Vàng ngước nhìn tôi với vẻ mặt thoáng chút buồn bã.
Cứ như thể nhóc đang hỏi: "Chị không cho con ăn thật sao?".
"Nếu chị không muốn cho thì con không ăn cũng được!"
Trong đôi mắt rưng rưng lệ ấy, dường như tôi nghe thấy những lời như vậy.
Cảm giác như nhóc con rất muốn ăn Pudding, nhưng vì con người nên nhóc có thể từ bỏ vậy.
Rõ ràng là không biết nói, nhưng chỉ qua biểu cảm thôi mà tôi cảm thấy như mình hiểu hết những gì nhóc muốn nói.
"Chị xin lỗi vì đã trêu em nhé!"
Định trêu một chút thôi, nhưng thấy Tử Thần Vàng buồn quá nên cuối cùng tôi cũng ngoan ngoãn đút Pudding cho nhóc ăn.
Nhoàm nhoàm.
Như thể chưa từng mếu máo, Tử Thần Vàng nhấm nháp miếng Pudding với vẻ mặt hạnh phúc nhất thế gian.
Quả nhiên nhìn nhóc con hạnh phúc vẫn tốt hơn là trêu chọc.
Tại một khách sạn cao cấp nằm ở trung tâm thành phố vệ tinh, gần James City.
Dù là một khách sạn cao cấp có vị trí khá đắc địa, nhưng James đã bao trọn cả khách sạn chỉ để dành riêng cho chúng tôi.
Ye-rin chắc hẳn đã rất mệt, nên vừa đặt lưng xuống giường là cô ấy đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Trên chiếc giường cỡ King rộng lớn và êm ái, vô số Tử Thần Vàng đang cuộn tròn ngủ ngon lành trên người Ye-rin.
Ngắm nhìn Ye-rin đang ngủ với vẻ mặt hạnh phúc khi ôm chặt đống Tử Thần Vàng trong lòng, tôi quay người lại nhìn ra cảnh đêm tĩnh mịch của khách sạn.
Nhìn xuống cảnh đêm, tôi thấy các nhân viên liên quan đến Viện nghiên cứu James đang phong tỏa khu vực xung quanh khách sạn vắng vẻ.
Đã đến lúc phải đi đến Khu Vườn Tử Thần Mini rồi.
Số lượng Tử Thần Vàng cần thiết khi quay lại Mỹ, tôi đã bố trí đầy rẫy bên cạnh Ye-rin.
Giờ là lúc đi trêu chọc bằng năng lượng mới nhận được thôi.
Hi hi.
Bên trong Khu Vườn Tử Thần Mini chỉ có duy nhất một công trình kiến trúc.
Đó là Ngôi nhà bánh kẹo của phù thủy, nơi các Tử Thần Xanh Lam tụ tập sinh sống.
Đó là một ngôi nhà kiên cố được kết lại từ các loại bánh kẹo bằng ma pháp của Tử Thần Xanh Lam.
Ngôi nhà ma pháp có thể di chuyển linh hoạt giữa không trung và trên mặt Biển Hot Chocolate.
Bên trong ngôi nhà bánh kẹo đang neo đậu trên Biển Hot Chocolate, một cuộc hội họp của các Tử Thần Xanh Lam đang diễn ra.
Thì thầm, thì thầm.
Các Tử Thần Xanh Lam chụm đầu vào nhau, trao đổi cảm xúc và ý chí cho nhau.
Chủ đề của cuộc họp lần này là "con người".
Đó là câu chuyện khoe khoang về một con người tuy cực kỳ yếu ớt nhưng lại nỗ lực hết mình để cứu lấy bản thân.
Nghe câu chuyện đó, các Tử Thần Xanh Lam khác đều lộ vẻ vô cùng ghen tị và gửi lời chúc mừng.
Được giao lưu với con người sao!
Đối với những Tử Thần Xanh Lam vốn nhút nhát thì đó là một việc cực kỳ khó khăn.
Dù là Người gắn bó mà họ rất thích đi chăng nữa, thì đa phần giới hạn cũng chỉ dừng lại ở việc đứng nhìn từ xa mà thôi.
Câu chuyện khoe khoang của Tử Thần Xanh Lam bắt đầu được thêm mắm dặm muối.
<C… Còn cùng nhau nằm nghỉ ngơi nữa cơ! > Và rồi những lời nói dối bắt đầu lăn dài như quả cầu tuyết trong câu chuyện khoe khoang ấy.
<Người ấy còn gọt táo rồi đút tận miệng cho tôi ăn nữa! > <! > <! > <! > Chẳng mấy chốc, nhóc Tử Thần Xanh Lam đang khoe khoang kia đã bắt đầu được tôn sùng như là Tử Thần Xanh Lam dũng cảm nhất.
Phía trên ngôi nhà bánh kẹo, nơi những chuỗi ký tự vui vẻ và ríu rít đang rò rỉ ra ngoài, một bóng đen điềm gở bắt đầu lờ mờ hiện lên.
Đó là linh hồn của sự báo thù, là bóng ma của cơn thịnh nộ chưa được giải tỏa.
Đó chính là Tử Thần Xám, kẻ vẫn chưa quên mối hận về chiếc Búa Marshmallow.
Các Tử Thần Xanh Lam vẫn chưa nhận ra mối đe dọa đang đến gần, vẫn mải mê đắm chìm trong những câu chuyện về Người gắn bó của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn