Chương 319: Ngoại truyện - Cô ấy từng rất thuần khiết (2)
Biến hình hay là chết · Calibus · 321 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Dù đêm qua có uống chút rượu nhưng cơ thể cô lại nhẹ bẫng, tiếng chim sẻ hót líu lo như một phân cảnh yên bình trong truyện cổ tích, ánh nắng ấm áp khẽ buông xuống thật dễ chịu.
Tất cả những cảm giác đó đã cho Baek A-hee một sự khẳng định chắc chắn.
"Muộn rồi!!!"
Rằng cô đã ngủ quên mất rồi.
"Ribbon! Sao không gọi tôi dậy!"
[Tôi gọi rồi mà… Chính Thủ hộ giả là người đã phớt lờ cả chuông điện thoại lẫn tiếng của tôi để ngủ tiếp đấy chứ!] Dù có trách móc linh vật tội nghiệp thì kim đồng hồ đã trôi qua giờ hẹn từ lâu cũng chẳng có dấu hiệu quay trở lại.
"L-Làm sao bây giờ?!!!"
Vì quá mong đợi ngày mai mà thao thức dẫn đến ngủ quên, cái lý do đi muộn trẻ con đến mức này khiến cô muốn phát khóc.
Trong tưởng tượng, đây lẽ ra phải là lúc cô đang tận hưởng một buổi hẹn hò quyến rũ và trưởng thành khiến Han Jae-jung phải mê mẩn.
Dù đang đau khổ vì sự khác biệt giữa tưởng tượng và thực tế, Baek A-hee vẫn cuống cuồng lục tung tủ quần áo.
"Nó đâu rồi nhỉ… Rõ ràng mình nhớ là để ở đây mà…."
Những món đồ đắt tiền cô đã mạnh tay sắm cho buổi hẹn hò hôm nay chẳng thấy đâu cả.
"Sao lại không có chứ… Nó phải ở đây mới đúng chứ…"
[Này… Thủ hộ giả…? Không phải cô nhận hàng xong vẫn chưa bóc ra sao…?]
"Đúng rồi nhỉ! Cảm ơn Ribbon!"
Những bộ quần áo đắt tiền đó vẫn nằm nguyên trong túi giấy, chưa hề được bóc ra.
Cô cứ tự nhủ để lúc nào đó mới lấy ra, vì sợ lấy ra sớm sẽ bị bẩn nên cứ thế mà nâng niu chúng.
"Thậm chí còn chưa lấy ra nữa… À đúng rồi. Phải tắm cái đã…! Không, không còn thời gian nữa sao…? Th-Thế thì ít nhất cũng phải trang điểm…."
Kính coong.
Trong lúc cô còn đang lúng túng không biết nên làm gì trước thì tiếng chuông cửa vang lên.
-"A-hee à, có nhà không? Anh gọi điện không được, thấy muộn quá nên lo lắng qua xem sao."
"Anh-Anh Jae-jung sao?!"
Nhìn vào điện thoại, cô thấy một danh sách dài các cuộc gọi nhỡ từ Han Jae-jung.
"Em-Em xin lỗi! Em sẽ chuẩn bị rồi ra ngay đây!!"
Căn phòng giờ đây chẳng khác nào một bãi chiến trường vì cô đã ném hết quần áo trong tủ ra, còn làn da thì chưa nói đến chuyện trang điểm, ngay cả rửa mặt cũng chưa làm.
Thậm chí ngay lúc này, đối tượng hẹn hò của ngày hôm nay đang đứng ngay trước cửa.
Một tình huống tồi tệ toàn tập.
Đã muộn rồi, không thể để anh chờ thêm ở đây nữa.
Cuối cùng, bộ trang phục dự định ban đầu hoàn toàn không thể thực hiện được.
Cô vơ đại chiếc áo hoodie bình thường và chiếc quần đùi thun ngắn cũn cỡn rồi chạy ra ngoài.
"Anh… chờ em lâu chưa?"
Mở cửa bước ra, khuôn mặt cô đỏ bừng hơn bao giờ hết.
"Thế rốt cuộc tại sao lại muộn hả cô Red Vega? Hẹn hò thì phải giữ đúng giờ giấc như người văn minh chứ. Đó là phép lịch sự tối thiểu đấy."
Hiếm khi có dịp trêu chọc, Han Jae-jung không bỏ lỡ cơ hội.
"Người văn minh sao? Hả, anh Jae-jung mà cũng nói được câu đó à? Em vẫn còn nhớ rõ mồn một anh đã làm gì với chỗ này của em đấy nhé? Dù em đã nói là ghét nhưng anh vẫn không dừng lại mà cứ thô bạo…"
"…."
Nhưng trước lời phản bác sắc lẹm đó, Han Jae-jung chỉ biết câm nín.
"A-hee à, em định nhai đi nhai lại chuyện đó đến bao giờ hả? Chuyện đó từ đời thuở nào rồi."
"Ô hay, ý anh là thời gian trôi qua thì tội lỗi sẽ biến mất sao? Thất vọng thật đấy… Em cứ nghĩ đến ngày hôm đó là bụng lại thấy nhộn nhạo đây này…."
"Thôi được rồi, anh thua. Dừng lại đi."
"Hì hì."
Chuyện này chắc cô ấy sẽ nhai đi nhai lại cho đến lúc già mất thôi. Anh tự nhủ sau này nên tránh các chủ đề về văn minh và lịch sự.
"Thế tại sao lại muộn?"
"…."
Baek A-hee đảo mắt tránh cái nhìn của anh.
"… Tại em ngủ hơi muộn một chút."
Han Jae-jung khẽ cười vì cái lý do chẳng có gì to tát nhưng lại rất đáng yêu đó.
"Làm gì mà muộn?"
Mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng.
"Làm sao mà nói được là vì mong chờ buổi hẹn hò nên mới ngủ muộn chứ! Chắc chắn anh ấy sẽ coi mình như trẻ con cho mà xem!"
Vì lòng tự trọng, cô tuyệt đối không thể nói ra sự thật.
"Thì là… em mải tận hưởng trò chơi của người lớn một mình nên…"
Baek A-hee đưa ra một câu trả lời mập mờ để né tránh câu hỏi.
Vì cô đã tưởng tượng ra một kế hoạch hẹn hò trưởng thành hơn bao giờ hết, nên diễn đạt như vậy chắc cũng không có vấn đề gì.
"Ờ, ừm, được rồi…."
Thế nhưng phản ứng của Han Jae-jung lại rất lạ. Một thái độ gượng gạo thấy rõ.
Hự. Cô chợt nhận ra phát ngôn vừa rồi của mình rất dễ gây hiểu lầm.
"À, kh-không phải chuyện đó đâu!"
"… Ừ. Chuyện đó cũng bình thường mà. Anh hiểu hết."
"Oa, cái phản ứng đó là sao chứ?! Em đã bảo là không phải rồi mà?!"
Cứ đà này thì nguy to. Hình ảnh của cô trong mắt Han Jae-jung sẽ bị đóng đinh là một đứa con gái biến thái tự thỏa mãn trước ngày hẹn hò.
Dù không biết mình đã bị đóng đinh với hình ảnh đó hay chưa, cô vẫn cố gắng hết sức để giải thích.
"Thì là chuyện đó…"
Không, khoan đã. Baek A-hee ngừng giải thích và nhìn chằm chằm vào Han Jae-jung.
Mồ hôi chảy nhẹ và ánh mắt đảo liên hồi.
Rõ ràng là anh đang bối rối.
"… Anh Jae-jung đang nghĩ cái gì vậy?"
Baek A-hee nhếch môi cười tinh quái như một con mèo rồi tiến lại gần Han Jae-jung.
"… Gì cơ?"
"Không Em đang hỏi rốt cuộc anh đã nghĩ cái quái gì mà lại như vậy hả?"
Thấy vậy, Han Jae-jung càng thêm bối rối. Phản ứng đó vừa đáng yêu vừa thú vị khiến cô càng tiến lại gần hơn.
Cô tiến sát đến mức anh không thể tránh khỏi ánh mắt của cô nữa.
"Hử? Anh đã tưởng tượng ra cái gì nào?"
Ánh mắt anh thoáng nhìn xuống dưới rồi nhanh chóng ngước lên trên.
"…? A ha?!"
Cổ áo hoodie trễ xuống, để lộ khe ngực mà cô đã giấu kín bên trong.
Baek A-hee dùng tay che chỗ đó lại, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
"Văn minh với lịch sự cái nỗi gì… Chẳng phải anh cũng là người sống theo bản năng nhất sao."
"…."
Chẳng còn lời nào để nói. Han Jae-jung vuốt mặt vì cảm giác tự ti đang ập đến.
"… Dọn dẹp thôi."
Vì thấy ngượng ngùng nên anh quay đầu đi, nhân tiện đổi luôn chủ đề.
Anh vẫn đang ở trong nhà của Baek A-hee.
Lý do chẳng có gì to tát.
Bởi vì tình trạng bên trong căn phòng lấp ló qua cánh cửa hiện quan thật sự là một bãi chiến trường.
Rác rưởi và quần áo vứt bừa bãi khắp sàn nhà. Những món đồ đặt mua qua mạng vẫn nằm nguyên đó chưa bóc, còn những chiếc hộp hay túi giấy đã bóc thì chẳng thèm vứt đi mà cứ lăn lóc khắp nơi. Ngoài ra, tạp chí hay báo cũ cũng trở thành một phần của mặt sàn… Thật sự là kể không hết.
Một người đại diện cho Ma pháp thiếu nữ thời đại mới mà lại sống trong một căn nhà như thế này sao…….
Đối với Han Jae-jung, đây là điều không thể chấp nhận được.
"Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã… A-hee à, sao em cũng trở nên giống Haru thế này hả."
"V-Vốn dĩ không phải như thế này đâu nhé?! T-Tại dạo này em bận quá nên mới thế thôi…."
"Thế tờ báo từ 3 tháng trước này là sao. Lại còn là báo tiếng Anh nữa chứ. A-hee à, trình độ tiếng Anh của em cũng khá đấy nhỉ?"
Ngay khi anh vừa giơ tờ báo tiếng Anh dưới sàn lên, Baek A-hee đã nhanh tay giật lấy.
"… Em-Em đang học một chút thôi mà."
"Đằng nào biến hình xong chẳng có thông dịch tự động? Mà cái cuốn sách triết học này là gì đây? Phân tích tâm lý…? A-hee à, em đang chuẩn bị thi đại học sao?"
Khi anh cầm cuốn sách tâm lý học dày cộp như sách chuyên ngành lên, cô cũng nhanh chóng giật phắt lấy.
"C-Cái này là lĩnh vực em quan tâm thôi…."
"Quan tâm mà chẳng thấy có dấu vết đã đọc gì cả? Trái lại, cái này thì có vẻ được đọc nhiều này. Cái gì đây.
"Chú ơi, cháu thế này không được sao"…?"
"Á á á!!! Cái này thì tuyệt đối không được xem đâu!!!"
Lần này anh thậm chí còn không kịp cầm cuốn sách lên. Với tốc độ nhanh như một con mèo đang săn mồi, cô quét sạch mọi thứ dưới sàn để giấu đi.
Phía sau cô là những cuốn tạp chí in hình phụ nữ khỏa thân với tư thế gợi cảm, hay những cuốn truyện tranh người lớn, đĩa Blu-ray có dán nhãn 19+ to đùng.
"Còn nữa… Goods của Silver Luna và Red Helios sao…? Ơ, cái này còn chưa bóc hộp nữa."
"Á á á!!! Cái đó mà bóc ra thì dù là anh Jae-jung em cũng không tha đâu nhé!!!"
"Thì là Goods của người quen, em cứ nhờ họ là được mà…."
"Phải tự mình săn lùng mới thú vị chứ!!"
"Ờ, ừm… ra là vậy."
Hư vinh tri thức, dục vọng, và ham muốn sưu tập.
Đúng là một căn phòng tràn ngập dục vọng.
"Đúng là nghệ thuật hiện đại mà… Có thể lấy chủ đề là dục vọng để triển lãm ở bảo tàng mỹ thuật được đấy."
"Th-Thật sự không phải vậy đâu mà! B-Bình thường em sạch sẽ lắm, tại dạo này bận quá không dọn được thôi…!"
Không biết đây là lần thứ mấy anh nghe thấy lời bào chữa đó rồi. Han Jae-jung chỉ biết gật đầu cho qua chuyện rồi bắt đầu dọn dẹp căn phòng.
"Rồi rồi, anh biết rồi. Giờ thì dọn dẹp thôi nhé?"
"Biết rồi, biết rồi mà. Hừ, ai nhìn vào chắc tưởng anh là bố em mất."
"Anh không cần đứa con gái như em đâu."
"Em cũng ghét người bố như anh Jae-jung lắm nhé? Một người bố hành hạ tử cung của con gái mình rồi lại hưng phấn khi thấy khe ngực lộ ra…"
"Hình như trong đó có sự vu khống nghiêm trọng thì phải."
Han Jae-jung và Baek A-hee bắt đầu công cuộc dọn dẹp thực sự.
Dù miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm "thật sự vốn dĩ em không bẩn thỉu đâu", nhưng tay chân cô vẫn cử động rất chăm chỉ.
Đặc biệt là những món đồ không muốn bị phát hiện, cô đã dọn dẹp và giấu đi trước khi Han Jae-jung kịp nhìn thấy.
Theo nguyện vọng tha thiết của cô, Han Jae-jung tập trung vào việc xử lý rác rưởi hơn là dọn dẹp sách vở hay quần áo.
Đối với anh, đó cũng là một điều tốt.
Thay vì phải dọn dẹp những vật dụng cá nhân hay đồ lót gây ngượng ngùng, việc nhặt rác lăn lóc và hút bụi khiến anh thấy thoải mái hơn nhiều.
"Hử?"
Trong lúc đang dọn dẹp, anh bỗng thấy một tấm lót vệ sinh cho thú cưng. Đây là một món đồ cực kỳ lạ lùng.
Baek A-hee không nuôi thú cưng. Anh cũng biết cô không có kế hoạch nuôi chúng.
Một món đồ rõ ràng chẳng liên quan gì đến dục vọng.
"Dành cho linh vật sao…? Làm gì có chuyện đó. Chắc là quà tặng kèm khi mua đồ thôi."
Với một người tích trữ lượng lớn Goods như cô thì chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.
Anh nhanh chóng gạt bỏ sự tò mò và dẹp nó sang một bên.
"Hức… Buổi hẹn hò của em……."
"Sau này anh sẽ bù đắp cho em tất cả."
Bây giờ việc dỗ dành Baek A-hee quan trọng hơn những chuyện đó.
"Thật nhé? Em sẽ ghi âm lại đấy."
"Em thật là đáng sợ mà… Chuyện này anh nói dối làm gì."
"… Vì em đã đi muộn nên sau này anh Jae-jung cũng không được đi muộn đâu đấy nhé?"
"Anh có phải là em đâu…."
Những câu đùa giỡn vô thưởng vô phạt cứ thế tiếp diễn, chẳng mấy chốc căn phòng đã được dọn dẹp xong.
Có lẽ lời nói dối rằng bình thường cô sống sạch sẽ cũng không hẳn là sai, vì ngoại trừ sàn nhà ra thì những chỗ khác cũng không quá bẩn.
Đặc biệt là chiếc kệ trưng bày Goods, nó sạch sẽ đến mức ngạc nhiên.
"Giá mà tâm hồn cô ấy cũng sạch sẽ như chiếc kệ này thì tốt biết mấy."
Tầng trên cùng của chiếc kệ. Một ngăn chứa đầy ắp Goods của một Ma pháp thiếu nữ đặc biệt thu hút ánh nhìn.
Sky Polaris.
Han Jae-jung khẽ đảo mắt đi chỗ khác.
Nếu không rời mắt ngay lập tức, anh sợ rằng ham muốn đập nát tất cả sẽ trỗi dậy mất.
Trong căn phòng đầy rẫy dục vọng này, anh đã suýt chút nữa trưng bày luôn cả ham muốn phá hủy tác phẩm, nhưng may mắn là đã kịp thời phớt lờ nó.
"Dọn dẹp xo-o-ong rồi!!"
Baek A-hee vươn vai sảng khoái thông báo kết thúc. Nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống đó, Han Jae-jung mỉm cười mãn nguyện.
Phải rồi, vì bây giờ cô ấy mới là trung tâm của các Ma pháp thiếu nữ.
Cứ mãi vương vấn một người đã ra đi thì cũng chẳng ích gì.
"Anh Jae-jung, anh Jae-jung. Giờ nghỉ ngơi được rồi chứ?"
"Ừ. Vất vả rồi, nghỉ một chút đi."
"… Đúng không?"
Nụ cười sảng khoái vừa rồi bỗng chốc biến mất, Baek A-hee bắt đầu nheo mắt cười đầy ẩn ý.
"Vậy thì Bây giờ em yêu cầu "dịch vụ tư vấn" từ anh Jae-jung có được không?"
"…!"
Quả nhiên. Cô ấy đã biết về cái phúc lợi đó.
Han Jae-jung nuốt nước bọt vì căng thẳng.
"A ha ha, anh đừng căng thẳng thế chứ Đó chỉ là một yêu cầu nhỏ thôi mà."
Sột soạt. Tiếng vải cọ xát vang lên từ phía sau.
Anh lo lắng quay đầu lại nhìn.
"Anh Jae-jung, dạo này cơ thể em không được khỏe. Cứ đà này chắc sẽ ảnh hưởng đến hoạt động Ma pháp thiếu nữ mất. Thế nên là……"
Baek A-hee đã cởi bỏ chiếc áo hoodie, chỉ mặc duy nhất chiếc áo hai dây và quần lót, đang nằm trên ghế sofa với nụ cười tinh nghịch.
"… Em muốn nhờ anh massage cho em một chút được không♡" Han Jae-jung chợt nhận ra.
Mình vừa tự dẫn xác vào hang cọp rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn