Chương 248: Dilemma Mới (1)
Biến hình hay là chết · Calibus · 321 chương · ~40 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương [Vụ tấn công của quái nhân đêm qua đã khiến 39 người tử vong và 55 người bị thương....] Jo A-yun tắt màn hình TV với tâm trạng nặng nề.
"Chết tiệt...."
Vụ quái nhân tấn công xảy ra đêm qua.
Một con quái nhân xuất hiện trên đường lộ, gây ra thương vong lớn rồi tẩu thoát trước khi các ma pháp thiếu nữ kịp đến hiện trường.
Trong số những nạn nhân đó, có cả bà chủ cũ của quán cà phê. Rất có khả năng bà ấy chính là người đang cất giữ chiếc thắt lưng.
Jo A-yun nghiến chặt răng, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong miệng.
Đó không phải là sự cay cú vì không lấy được món đồ mình muốn.
Mà là cảm giác tội lỗi, cô tự hỏi liệu cái chết của bà ấy có phải do lỗi của mình hay không.
Khi biết cô từng là ma pháp thiếu nữ, bà ấy đã đối xử với cô rất nồng hậu, nói rằng cô đã vất vả nhiều rồi. Dù cô liên lạc vào buổi tối, bà vẫn thân thiện đáp lại và hứa sẽ giúp đỡ mà không một lời phàn nàn. Nghe tiếng trẻ con qua điện thoại, chắc hẳn bà đã có cháu nội ngoại rồi.
Kế hoạch ban đầu của cô là chỉ xác nhận xem món đồ đó có tồn tại hay không, sau đó mới đích thân đến lấy. Vì lúc đó đã muộn, cô nghĩ nếu món đồ ở xa thì để sáng sớm hôm sau tìm cũng được. Cô dự định sẽ gặp bà tại quán cà phê vào ban ngày, rồi hộ tống bà trên đoạn đường đó.
Nhưng ngộ nhủ, vì bản tính lương thiện, bà ấy đã đi tìm món đồ đó ngay trong đêm thì sao?
Nếu bà gặp nạn khi đang lái xe đi tìm món đồ mà cô đã nhờ vả thì sao?
Nếu vì lý do đó mà một người phụ nữ có gia đình đang chờ đợi phải bỏ mạng thì sao?
Sự hối hận dâng trào khiến Jo A-yun gục đầu xuống.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức nổi cả gân xanh. Do trang điểm đậm, gương mặt vốn đã có phần hung dữ của cô giờ đây trông càng đáng sợ hơn.
"Tại tôi mà...."
"Không phải đâu."
Han Jae-jung đặt tay lên vai Jo A-yun, buông lời an ủi.
"Chúng ta không thể sống mà dự đoán được mọi chuyện sẽ xảy ra. Cho dù chúng ta là nguyên nhân khiến bà ấy có mặt trên đoạn đường đó vào đêm qua, thì kẻ gieo rắc ác mộng trên con đường đó chính là quái nhân."
"... Tôi biết."
Cô biết chứ. Kẻ thủ ác tuyệt đối là lũ quái nhân. Thế nhưng, cô vẫn không thể xua tan được cảm giác bất an trong lòng.
"Cứ vơ hết mọi trách nhiệm về mình là một suy nghĩ ngạo mạn đấy."
Yoon Seol-hwa nhìn cô và lên tiếng.
Họ đang ở trong phòng họp của Trụ sở Ma pháp thiếu nữ. Đây là lần đầu tiên Han Jae-jung đến nơi này nên anh không giấu nổi vẻ căng thẳng.
"Đúng là lời nói của người có kinh nghiệm, sức nặng khác hẳn luôn!"
Vì có anh ở đây nên dĩ nhiên Haru cũng có mặt. Haru vỗ vỗ vai Yoon Seol-hwa, bày tỏ sự thán phục trước lời an ủi đó.
"Ngậm miệng lại đi."
Ý cô là bảo nhóc hãy câm cái họng lại.
Phù, Yoon Seol-hwa thở dài một hơi rồi lại mở lời.
Dù Haru nói đúng, nhưng cái điệu bộ của con bé thật khiến người ta ngứa mắt.
"Như Haru đã nói, chị cũng từng trải qua nên chị hiểu. Con người chỉ nên chịu trách nhiệm trong phạm vi mình có thể gánh vác thôi. Những tai ương như thế này, không ai có thể dự đoán hay phòng thủ được."
Dù là thiên tai hay nhân họa, tai ương vẫn là tai ương.
Quái nhân là những thảm họa mang hình hài sinh vật sống. Không ai có thể ngăn cản sự xuất hiện của chúng.
"Nhưng nếu em thực sự không thể giải tỏa được cảm giác tội lỗi, thì hãy dốc hết sức mà tìm cho ra con quái nhân đó. Rồi trả thù. Nếu đối phương là kẻ em không thể tự tay xử lý, hãy mượn sức mạnh của bọn chị. Giữa chúng ta, một lời nhờ vả như thế chắc không quá khó khăn chứ?"
Yoon Seol-hwa nhìn Jo A-yun và dặn dò.
"... Em sẽ phanh thây nó."
Jo A-yun nhếch môi cười, gật đầu dứt khoát.
"Phải thế chứ."
Yoon Seol-hwa cũng mỉm cười theo.
[Mọi người cũng đã tập trung đông đủ rồi, chúng ta bắt đầu cuộc họp thôi.] Đúng lúc đó, giọng nói của Unicorn vang lên từ loa phóng thanh trong phòng họp.
[Nội dung cuộc họp, như mọi người đã biết, là về con quái nhân chưa xác định xuất hiện đêm qua.] Hình ảnh con quái nhân hiện lên trên màn hình lớn phía trước phòng họp.
[Đây là hình ảnh từ CCTV của con quái nhân xuất hiện hôm qua. Cũng giống như bao quái nhân khác, nó có ngoại hình rất đặc dị.] Đi bằng hai chân. Cơ thể màu xám xịt như xi măng. Toàn bộ vùng lưng mọc lởm chởm những cột trụ trông như những con hà. Những cột trụ đó phập phồng theo nhịp thở của con quái nhân. Mỗi cái trong số chúng giống như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào.
[Có lẽ nó phun ra khí độc không màu không mùi từ những cột trụ trên lưng. Những hạt khí đó nhỏ đến mức có thể nhanh chóng xâm nhập vào bên trong những chiếc xe hơi đóng kín cửa.] Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy nguyên nhân cái chết của tất cả nạn nhân đều là suy hô hấp do trúng độc.
Ngay khi hít phải khí độc, khí quản sẽ sưng tấy gây nghẹt thở. Đồng thời, toàn thân sẽ bị tê liệt, khiến nạn nhân ngã gục mà không thể cử động được.
"Năng lực độc tố sao...."
[Có năng lực... Mọi người hiểu điều đó nghĩa là gì rồi chứ?] Không phải là những đòn tấn công vật lý bằng tinh quang như lũ quái nhân cấp thấp, mà là đòn tấn công sử dụng năng lực riêng biệt của bản thân.
Nó có thể triển khai phép màu từ các vì sao theo ý chí của mình.
Ngoại hình chưa từng thấy, năng lực chưa từng gặp.
Nói cách khác, con quái nhân đó là một quái nhân cấp S mới xuất hiện.
[Một quái nhân cấp S mới có khả năng phun ra chất độc... Phải, nếu chỉ có thế thì chúng ta hoàn toàn có thể đối phó được.] Màn hình chuyển từ đoạn video lặp đi lặp lại của con quái nhân sang cảnh tượng tiếp theo.
[Vấn đề là, có khả năng năng lực của con quái nhân này không chỉ dừng lại ở độc tố.] Hình ảnh con quái nhân đang phun chất độc đột nhiên biến mất không dấu vết.
[Không biết đây là năng lực ứng dụng từ độc tố, hay nó còn có năng lực khác, hoặc là....]
"Hoặc là có kẻ đồng lõa."
Han Jae-jung vô thức lẩm bẩm.
Khi ánh mắt của tất cả các ma pháp thiếu nữ đều đổ dồn về phía mình, anh có chút lúng túng né tránh.
[Phải, cậu ấy nói đúng. Không thể loại trừ khả năng có kẻ đồng lõa. Bởi quái nhân vốn dĩ có một tổ chức tên là Dilemma.] Unicorn đồng tình với ý kiến của Han Jae-jung.
[Dù sao đây cũng là quái nhân mới xuất hiện, chúng ta cần xem xét nhiều khả năng. Mọi người đừng lơ là cảnh giác, hãy tăng cường tuần tra trong thời gian tới....]
"Không, tôi nghĩ có thể khẳng định chắc chắn là có kẻ đồng lõa."
Han Jae-jung quả quyết.
Lý do anh tự tin như vậy rất đơn giản.
"Mình đã từng thấy tên đó rồi."
Vì đó là kẻ anh đã gặp trong nguyên tác.
Thực ra, cũng chẳng cần giới hạn trong nguyên tác.
Khi lấy lại ký ức từ tất cả các thế giới song song, anh đã nhìn thấy hình dáng của vô số quái nhân. Trong quá trình đó, anh đã thu thập được một lượng lớn thông tin về kẻ thù và quái nhân mà trong nguyên tác không hề có.
"Chính vì thế mà Hạm đội Argo và Rắn Biển mới trở nên đặc biệt...."
Chỉ riêng hai thực thể đó là anh không thể quan sát được trong bất kỳ khả năng nào.
Đó là bởi anh chỉ có thể nhìn thấy ký ức của chính mình. Mà ký ức của anh luôn kết thúc ở thời điểm cuối cùng.
Vì giới hạn tuổi thọ, anh đã không kịp chứng kiến sự xuất hiện của hai con quái nhân đó. Việc không thể nhìn thấy kẻ có thể gây ra diệt vong cho thế giới khiến anh cảm thấy bứt rứt khôn nguôi.
Nhưng hiện tại, con quái nhân này quan trọng hơn.
"Anh, anh biết thứ đó sao?"
"Ừ. Anh từng thấy nó ở Dark Matter."
Giải thích về thế giới song song thì quá phức tạp và sẽ làm chệch hướng cuộc thảo luận, nên Han Jae-jung tạm thời nói dối là đã thấy nó ở Dark Matter.
"Đó là... của chòm Xà Phu...."
Han Jae-jung liếc nhìn Haru. Khi ánh mắt chạm nhau, Haru nghiêng đầu với vẻ mặt ngơ ngác.
"... là công cụ của hắn."
[... Công cụ?]
"Vâng. Như mọi người đã biết, chòm Xà Phu lấy hình ảnh từ nhân vật thần thoại Asclepius... vị thần y học có thể cải tử hoàn sinh."
Năng lực của quái nhân bắt nguồn từ giấc mơ của chính họ. Và năng lực đó được thức tỉnh bằng cách nhận lấy chòm sao phù hợp nhất.
Kết quả là, năng lực của quái nhân có mối liên hệ sâu sắc với các chòm sao.
"Đúng như cái tên đó. Hắn có năng lực sử dụng xác chết để tạo ra quái vật."
"Ế, cái đó chẳng phải là đạo nhái em sao!"
Han Jae-jung lắc đầu.
"Hơi khác một chút. Hắn sử dụng xác chết nhưng không thể điều khiển chúng. Thay vào đó, hắn cải tạo những xác chết đó theo ý muốn để chúng có thể phun ra dược chất của mình. Nó giống như việc tạo ra một cỗ máy phát khí độc di động không thể kiểm soát hơn."
"Nghe tởm quá...."
Haru rùng mình, xoa xoa cánh tay.
"Hắn không có năng lực điều khiển, cũng không có năng lực triệu hồi những quái vật xác chết do mình tạo ra. Dĩ nhiên, hắn cũng không có năng lực di chuyển."
"Vậy nên chắc chắn là có kẻ đồng lõa rồi."
Jo A-yun tiếp lời, Han Jae-jung gật đầu đồng ý.
Vậy thì danh tính của kẻ đồng lõa đó là ai? Và mục đích của chúng là gì?
Han Jae-jung chống cằm suy nghĩ.
Vụ việc đêm qua không chỉ có người chết mà còn có cả người mất tích. Có lẽ chúng đã mang đi vài cái xác trong quá trình vận chuyển quái vật xác chết.
Mục đích của chòm Xà Phu là để tăng số lượng xác chết mà hắn có thể sử dụng sao? Hắn xuống tận thành phố này chỉ vì điều đó?
"Quái nhân không phải lũ ngốc. Chúng không ngu đến mức dám xông vào khi biết rõ có Seol-hwa và A-hee ở đây."
Han Jae-jung phủ nhận khả năng đó.
"... Khoan đã, không phải là ngốc... mà là hoàn toàn không biết? Nếu có kẻ đang lợi dụng sự thiếu hiểu biết của chúng thì sao?"
Quái nhân chòm Xà Phu, theo Han Jae-jung biết, là kẻ xuất hiện khá muộn.
Khi sinh mệnh của các quái nhân cấp S hiện tại cạn kiệt, hắn là một quái nhân cấp S mới nhận được chòm sao để lấp đầy chỗ trống đó.
"Trong số các quái nhân, có hai kẻ rất giỏi đàm phán. Một là Libra, với năng lực giao dịch gần như vạn năng. Hắn có thể dễ dàng trao cho chúng thứ chúng muốn."
Và còn một kẻ nữa, anh biết một kẻ có năng lực gần như vạn năng.
"... Mâu Thuẫn."
Han Jae-jung nghiến răng.
"Hắn tập hợp lũ quái nhân lại để thử nghiệm sức mạnh của Seol-hwa sao...!"
Để biết liệu sức mạnh Siêu tân tinh có phù hợp với tấm khiên tối thượng mà hắn mong muốn hay không, hắn định gom góp lũ quái nhân mới nổi này lại rồi vứt bỏ như những tờ giấy nháp sau khi giải xong bài toán.
"Chắc giờ này cậu ta đã nhận ra ý đồ của mình rồi."
Mâu Thuẫn vừa cười vừa lẩm bẩm.
"Vì tôi hiểu cậu ta, nên chắc chắn cậu ta cũng hiểu tôi."
Đôi đồng tử xanh đỏ của hắn nhìn vào lòng bàn tay. Trong tay hắn là một quả cầu sắt. Ngoại trừ việc có một bảng đèn LED phát sáng, nó chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một khối sắt tầm thường.
Nhưng Mâu Thuẫn biết khối sắt này không phải là vật bình thường.
"Công cụ cần thiết để con người biến thành hình dạng quái nhân sao...."
Dù không biết tại sao thứ đó lại được tìm thấy trong xe của một bà lão, nhưng một khi đã lọt vào mắt xanh, hắn không thể để yên.
Vì vậy, Mâu Thuẫn đã lợi dụng lũ quái nhân mà hắn mang tới. Hắn ra lệnh cho chúng chặn đường và nhân lúc hỗn loạn để lấy đi quả cầu sắt, tức là chiếc thắt lưng.
"Này. Tại sao ngươi lại bảo ta mang cái thứ đó về?"
"Ngươi không cần phải biết đâu, ngài Pump. Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích từng li từng tí cho các người, đúng không?"
Quái nhân chòm Không Khí (Antlia).
Mâu Thuẫn lạnh lùng đáp lại một trong những quái nhân mới mà hắn tìm thấy ở Dark Matter.
Hắn thậm chí còn không thèm gọi tên. Bởi vì đối với hắn, những kẻ này không đáng được tôn trọng. Chúng chỉ là những công cụ để thử nghiệm sức mạnh của Yoon Seol-hwa.
Mâu Thuẫn không phải là loại quái nhân giàu tình cảm đến mức đi tôn trọng một món công cụ.
"Xì, chòm Không Khí... Đúng là chọn cái chòm sao chẳng có chút phong cách nào... Ngươi không thấy xấu hổ à?"
"Câm miệng. Sức mạnh này không phải có được để khoe mẽ."
"À vâng vâng, chắc là thế rồi."
"Làm ơn đừng gây sự với nhau nữa, ngài Clock. Các người tập hợp ở đây không phải để đánh nhau."
Quái nhân chòm Thời Chung (Horologium).
Con quái nhân vác trên lưng một chiếc đồng hồ quả quýt khổng lồ lầm bầm gật đầu.
"Vâng vâng, tôi biết rồi. Ngài thì giỏi rồi. Nhưng này, kẻ đã tập hợp chúng tôi lại rồi cứ lề mề mãi là ai hả? Thời gian là vàng bạc đấy, đồ cổ hủ!"
"Chưa đầy hai ngày kể từ khi tất cả các người tập hợp đông đủ... Tôi không hề lề mề, nên hãy bình tĩnh đi."
"48 giờ là một khoảng thời gian cực kỳ lớn đấy! Ngươi không biết quý trọng thời gian gì cả!"
"Tất nhiên thời gian là quý giá. Nhưng để đạt được mục đích tốt hơn...."
"Đến cả lời nói cũng lề mề! Lũ già đúng là không làm được tích sự gì!"
Chậc. Mâu Thuẫn tặc lưỡi.
"Ngoàm... Phì! Dù không ưa nhưng ta đồng ý... Này Khiên, nếu hôm qua ngươi không bày ra cái trò đó thì chẳng phải chúng ta đã có thể bắt đầu sớm hơn rồi sao?"
Chòm Xà Phu, kẻ đang nhai xác chết, nhổ ra một mẩu xương và lườm Mâu Thuẫn.
"Mà thôi... có xác chết để ăn là tốt rồi...."
Hắn buông một câu như vậy rồi lại vùi đầu vào cái xác. Tiếng nhai xác chết ngấu nghiến vang lên rợn người.
"Này! Đi chỗ khác mà ăn! Cái xác ngươi đang ăn đang phun độc vào cả bọn ta đấy!"
"Đồng ý. Đi vệ sinh thì phải vào nhà vệ sinh. Đừng có phun độc tố khắp nơi bất kể lúc nào và ở đâu như thế."
"Đừng có so sánh quá trình y học thần thánh của ta với thứ rác rưởi đó. Hơn nữa, lũ kém cỏi các ngươi làm ta mất cả ngon...."
"Ăn xác chết mà còn nói nhảm gì thế... Trong đó chẳng phải có cả thức ăn lẫn chất thải sao!"
"Làm ơn đừng có nói chuyện bẩn thỉu khi đang ăn xác chết nữa!!"
Cũng giống như mọi quái nhân khác. Sự đoàn kết đối với chúng là một khái niệm cực kỳ xa xỉ.
"Mọi người bình tĩnh đi. Dù là thời gian hay xác chết... tất cả, trước mặt Hình Tam Giác này, chỉ là những giá trị tầm thường. Chỉ có Tam Giác mới dẫn dắt chúng ta đến với chân lý...."
Quái nhân chòm Tam Giác (Triangulum) dùng tay tạo thành hình tam giác và giơ cao lên trời. Thái độ của hắn đầy vẻ thành kính, như thể đang kêu gọi mọi người hãy chiêm bái và sùng bái nó.
"Ôi... Tam Giác vĩ đại... xin hãy ban lời giải đáp cho lũ sinh vật hèn mọn này...!!"
Một luồng ánh sáng mạnh mẽ lóe lên từ hình tam giác mà hắn vẽ ra bằng ngón tay.
"Áaaa mắt tôi!"
"Thằng điên này, vừa vừa phai phải thôi!"
"Lũ ngu ngốc... Nếu các người cứ nhìn vào người chết như ta thì đã chẳng có chuyện gì rồi... Khặc khặc khặc...."
Mâu Thuẫn từ bỏ ý định ngăn cản.
Chòm Tam Giác luôn thực hiện nghi lễ thờ cúng Tam Giác như vậy, bất kể thời gian, địa điểm hay hoàn cảnh.
"Tam Giác nói rằng... Khiên, cuộc tấn công đêm qua của ngươi thật là ngu xuẩn. Ngươi không chỉ làm lộ một phần lực lượng của chúng ta mà còn tạo cơ hội cho đối phương chuẩn bị phòng thủ. Tại sao ngươi lại làm chuyện ngu ngốc đó hả Khiên?"
Mâu Thuẫn không thèm trả lời.
"Vì tôi muốn tặng một món quà... Nếu nói ra như vậy, chắc chắn sẽ biết ngay phản ứng của bọn họ sẽ như thế nào."
Nếu lũ quái nhân hiếu chiến này biết rằng chúng bị điều động chỉ vì một lý do cá nhân nhỏ nhặt, chắc chắn sẽ có một cuộc nổi loạn lớn xảy ra.
"Về chuyện đó, tôi xin lỗi. Tôi chỉ định đưa ra một lời tuyên chiến nhỏ thôi... Đúng là một hành động thiếu suy nghĩ."
Mâu Thuẫn cất quả cầu sắt vào trong người, thay vào đó hắn cầm lấy tấm khiên. Từ trong tấm khiên, một tay cầm dài vươn ra, biến tấm khiên thành một hình dạng giống như ngọn thương có lưỡi sắc bén.
"Nhưng chuyện đó thì có sao chứ? Dù sao việc cần làm cũng không thay đổi. Tất nhiên, bọn họ cũng chẳng thể nhận ra các người đâu. Làm sao họ có thể đoán được năng lực của các người, những kẻ vừa mới trở thành quái nhân cấp cao chứ?"
Hắn nhìn quanh một lượt. Những ánh mắt hung ác đổ dồn về phía hắn.
"Chúng ta là New Dilemma... Những thực thể đang rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, được tái sinh sau khi vứt bỏ những mối quan hệ đồng minh cũ kỹ và hữu danh vô thực. Điều gì là quan trọng nhất đây? Chẳng phải các người và tôi, ai cũng muốn giải quyết nỗi trăn trở của riêng mình sao?"
Không ai phủ nhận điều đó. Chứng minh giấc mơ chính là bản chất của quái nhân.
Điểm mà Mâu Thuẫn nhắm vào để lợi dụng chúng cũng chính là bản chất đó.
"Lời hứa vẫn không thay đổi. Hãy tấn công mục tiêu mà tôi chỉ định. Chỉ người duy nhất giết được mục tiêu mới nhận được phần thưởng. Đó là sự hợp tác toàn diện của tôi... sự hợp tác toàn diện của kẻ có thể sao chép sức mạnh của mọi quái nhân. Tôi sẽ vứt bỏ mọi niềm tin hay giá trị quan của mình để trở thành một con chó săn chỉ phục vụ cho kẻ chiến thắng."
Mâu Thuẫn cười. Tiếng cười của hắn trầm đục vang vọng trên mặt đất.
"Tất nhiên, tôi cũng sẽ hỗ trợ hết mình để các người có thể giết được mục tiêu đó. Không phải tôi không tin tưởng các người, nhưng vì kẻ đó quá mạnh...."
Rầm! Ngọn thương của hắn nện xuống đất như để dập tắt tiếng cười trầm đục đó.
Ngay lập tức, tinh quang tuôn ra từ ngọn thương, bao bọc lấy cơ thể của những quái nhân khác.
"Ôi... cái này là...!"
"Hừ! Ngươi nghĩ chút ít này có thể bù đắp được khoảng thời gian lãng phí sao? Nhưng đúng là nó có ích đấy! Ta sẽ nhận mà không cần cảm ơn!"
"...."
"Cảm tạ Tam Giác vĩ đại. Ân điển của ngài thật bao la...."
"Nào, thế này chắc đã đủ để tạ lỗi cho chuyện hôm qua rồi chứ."
Ngay khi thành công trong việc sao chép bờm sáng rực rỡ của Sư Tử, Mâu Thuẫn đã vượt qua giới hạn của chính mình.
Quái nhân không có sự trưởng thành.
Bởi vì một khi chòm sao đã hoàn thiện, họ không thể làm cho tinh quang lớn mạnh thêm được nữa.
Thế nhưng, Mâu Thuẫn lúc này rõ ràng đã vượt qua giới hạn đó.
Nói một cách chính xác, hắn cũng không hẳn là đã đạt được sự trưởng thành.
Bởi đây không phải là sự trưởng thành về lượng hay độ sáng của tinh quang.
Đây là sự trưởng thành về chính năng lực.
Hắn đã có thể lưu trữ tinh quang mà mình sao chép được.
Và hắn đã khai hoa được sức mạnh sao chép chính tinh quang đã sao chép đó để ban phát cho kẻ khác.
Tinh quang mà hắn vừa ban cho các thành viên của New Dilemma chính là của Sư Tử.
Một phần sức mạnh của Cự thú Ngân hà.
Tất nhiên, hắn không thể ban tặng chính năng lực của Sư Tử. Thứ hắn trao đi chỉ là tinh quang. Nếu so với ma pháp thiếu nữ, nó chẳng khác gì ma lực.
Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ.
Hắn đã ban cho chúng sức mạnh gấp ba lần bình thường. Với điều này, công suất, phạm vi năng lực và thời gian sử dụng của chúng sẽ tăng lên đáng kể.
"Tim tôi đang đập rộn ràng đây."
Không biết bọn họ có thể ép Yoon Seol-hwa bộc lộ sức mạnh đến mức nào. Giới hạn của cô ấy là ở đâu.
Và.
"Cảm giác như mình đang trở thành ông già Noel vậy."
Liệu Han Jae-jung có thể lấy lại sức mạnh hay không. Nếu lấy lại được, liệu sức mạnh đó có vượt qua được cô ấy không.
Món quà trao đi vào một đêm hè chứ không phải đêm đông. Cậu ta sẽ đón nhận nó như thế nào đây.
Mâu Thuẫn nắm chặt quả cầu sắt trong người và mỉm cười.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn