Chương 99: Lần đầu tiên trong đời được gọi là "anh rể"
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~20 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Trong lúc đang trò chuyện, ánh mắt Hoàng đế bất chợt hướng về phía chiếc đồng hồ.
"Chà, thời gian trôi nhanh thật đấy. Trẫm đã giữ chân một người bận rộn như ngươi quá lâu rồi."
"Sao lại thế ạ. Thần chỉ cảm thấy đó là một vinh dự thôi."
"Vậy thì kết thúc câu chuyện tại đây để mỗi người còn quay lại với công việc của mình…"
Trước lời nói như muốn khép lại câu chuyện của Hoàng đế, Franz thầm thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng anh cũng thoát khỏi tình cảnh khó xử này. Tất nhiên, không phải do Hoàng đế cố tình gây khó dễ, ngược lại, ngài đã cố gắng làm mọi cách để anh cảm thấy thoải mái nhất có thể. Chỉ là, vì đối phương có vị thế quá cao nên dù ngài có tốt thế nào đi nữa, Franz cũng khó mà thấy thoải mái được.
'Quay về Ma tháp làm việc một cách thong dong thôi.'
Đúng lúc Franz đang nghĩ như vậy, bỗng có tiếng gõ cửa, theo sau là một giọng nói cất lên:
"Cha ơi, con vào được không ạ?"
Cách xưng hô là "cha", tông giọng non nớt và mảnh mai. Chủ nhân của giọng nói đó không ai khác chính là vị Hoàng nữ út mà Hoàng đế vô cùng yêu thương, cưng chiều. Hoàng đế ngắt lời đang nói dở để trả lời:
"Vào đi."
Ngay khi nhận được sự cho phép, cánh cửa mở ra và Hoàng nữ bước vào.
"Sao nào, việc học hành vẫn tốt chứ?"
"Vâng, con đã học hành rất chăm chỉ ạ."
Học hành sao….
Quả nhiên, dù ở đâu thì những người ưu tú cũng luôn phải chịu nhiều vất vả. Sinh ra làm Hoàng nữ cũng chẳng hẳn là toàn màu hồng. Nhìn cô bé, anh thấy làm thường dân đôi khi lại thoải mái hơn. Tất nhiên, đó là suy nghĩ của anh thôi chứ thường dân chắc chắn sẽ có suy nghĩ khác.
"Vậy con đợi một chút nhé. Ta tiễn Chủ nhân Ma tháp về rồi cha con mình nói chuyện tiếp."
"A, người… người sắp về rồi sao ạ?!"
Hoàng nữ giật bắn mình, ánh mắt chuyển sang nhìn Franz. Anh cũng bất ngờ không kém trước phản ứng đó, nhưng vẫn cố giữ nụ cười và trả lời:
"Vâng, có vẻ là vậy ạ."
"Chuyện, chuyện này…."
Hoàng nữ lộ vẻ mặt thất thần, đôi vai rũ xuống. Franz không thể nào không hiểu ý nghĩa đằng sau phản ứng lộ liễu đó.
'Rắc rối thật đấy….'
Vừa mới định thoát khỏi Hoàng đế thì tình hình lại trở nên mập mờ. Nhưng anh không thể oán trách Hoàng nữ được. Bởi vì cô bé chỉ đơn thuần là muốn anh ở lại chơi với mình thôi. Chẳng lẽ là người lớn lại đi trách móc một đứa trẻ? Nghĩ vậy, Franz nói với Hoàng nữ:
"Không biết vì lý do gì mà ngài lại muốn thần ở lại? Nếu là việc thần có thể làm, thần sẽ cố gắng hết sức."
"Thật, thật ạ?!"
"Vâng, nên cứ thoải mái nói cho thần biết nhé."
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Hoàng nữ, khóe miệng Franz cũng tự nhiên nhếch lên.
'Tuy có hơi phiền một chút….'
Nhưng nếu điều đó làm Hoàng nữ vui thì cũng đáng. Làm cho một đứa trẻ mỉm cười vốn dĩ là phẩm chất của người lớn mà. Hơn nữa, anh còn cảm thấy tự hào, cũng chẳng tệ chút nào.
"Vậy, con muốn học một chút ma pháp, liệu có thể nhờ ngài không ạ…?"
"Vâng, tất nhiên là được rồi."
"A ha-! Mau, mau đi thôi ạ-!"
Hoàng nữ nhảy cẫng lên như một chú thỏ như thể đang thể hiện niềm vui bằng cả cơ thể, rồi nắm lấy vạt áo Franz kéo đi. Rốt cuộc thì cô bé muốn trở thành một Đại ma pháp sư đến mức nào cơ chứ….
'Đáng mong chờ đây.'
Nghĩ vậy, Franz sải bước cùng Hoàng nữ rời đi.
Sau khi dành thời gian cùng Hoàng nữ, Franz gửi cỗ xe lại Ma tháp rồi đi thẳng đến nhà Yuna. Lý do anh ghé qua nhà cô không gì khác ngoài việc thông báo lịch trình sắp tới. Một khi Yuna đã quyết định sống tại Công tước phủ Ishtar, anh cần cô biết rõ lịch trình để chuẩn bị cho việc chuyển nhà.
Cộc cộc.
Franz gõ cửa gỗ. Không lâu sau, có tiếng động từ bên trong, rồi cánh cửa mở ra với tiếng kêu "kít" đầy rung động.
"Ai đó ạ…."
Người xuất hiện trước mắt Franz là em gái của Yuna. Mái tóc và đôi mắt đỏ giống hệt chị gái mình. Hình như tên là….
"Yuria?"
"Vâ, vâng ạ…!"
Yuria đứng nghiêm người lại và trả lời bằng giọng lớn. Chẳng hiểu sao Franz lại liên tưởng đến những bộ quân phục. Với tư thế đứng nghiêm chỉnh đó, những ký ức từ rất lâu về trước ùa về. Cảm giác như thể anh phải vào trong để làm lễ duyệt binh nội vụ vậy.
'Rốt cuộc mình đã làm gì cơ chứ…?'
Franz tự nghi hoặc bản thân. Chắc chắn em gái Yuna không vô cớ phản ứng như vậy nếu anh chưa từng làm gì đó. Nhưng dù có lục lọi trong trí nhớ thế nào, anh cũng chẳng tìm ra manh mối. Dù sao thì số lần anh gặp Yuria cũng rất ít.
Biết làm sao được, chỉ còn cách hỏi thẳng thôi.
"Có phải ta đã làm gì khiến em khó chịu không…?"
"Dạ…?"
Trước câu hỏi của Franz, Yuria nghiêng đầu đầy khó hiểu. Franz cảm thấy phát điên. Anh đã lấy hết can đảm để hỏi rồi mà không nhận được câu trả lời. Dù có muốn xin lỗi thì ít nhất cũng phải biết là chuyện gì chứ….
Đúng lúc đó, vị cứu tinh xuất hiện.
"Yuria, ai đấy?"
Yuna xuất hiện từ sau lưng Yuria với vẻ mặt tò mò. Trong khoảnh khắc đó, chưa bao giờ anh thấy cô đáng yêu đến thế. Cô chính là ốc đảo giữa sa mạc, là hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông.
"Franz? Có chuyện gì thế? Mà trước hết, hai người đang làm cái gì thế kia?"
Yuna phát hiện ra Franz và hỏi với đôi mắt to tròn đầy ngơ ngác. Franz định kể thật mọi chuyện, nhưng rồi:
"À, không có gì đâu. Mà em có thời gian không? Chúng ta nói chuyện chút."
Anh quyết định cho qua chuyện. Không có vấn đề gì nghiêm trọng cả, nên không nhất thiết phải nói ra.
"Ừm-, nếu vậy thì anh vào trong nhà được không? Đứng ngoài này nói chuyện cũng không tiện lắm."
Mời mình vào nhà sao…?
Franz không dễ dàng trả lời. Trong nhà chắc chắn có gia đình cô, điều đó khá bất tiện. Nếu anh thân với bố mẹ Yuna thì không nói, đằng này anh đâu có thân. Nhưng người ta đã mời mà từ chối thì cũng khó, nhất là khi em gái cô là Yuria cũng đang đứng đó.
Phân vân giữa hai lựa chọn, cuối cùng Franz cũng quyết định:
"Được, vậy anh xin phép làm phiền nhé."
"Ừm, vào đi."
Yuna đi trước, Franz theo sau. Trong khi đó, Yuria lấy tay che miệng, vẻ mặt đầy xúc động như thể vừa gặp được thần thánh vậy.
'Lại là cái phản ứng gì nữa thế không biết….'
Hôm nay có quá nhiều điều khó hiểu, nhưng anh quyết định thôi không suy nghĩ nữa. Hỏi từng chút một thì cũng không hay ho gì.
Cuối cùng, Franz cũng gặp mẹ của Yuna.
"Ô, ôi, Chủ nhân Ma tháp…?"
Mẹ cô lộ rõ vẻ bối rối. Chắc là vì anh đến mà không báo trước nên bà mới vậy. Hơn nữa, anh không phải là người dưng mà là ân nhân cứu mạng nên bà càng thấy lúng túng hơn.
'Đấy chính là lý do mình không muốn đến….'
Giờ có hối hận thì cũng muộn rồi. Đã tự chọn thì phải chịu trách nhiệm thôi. Franz khẽ cúi đầu chào.
"Thần xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm mà không báo trước ạ."
"Sao lại thế, chúng tôi không sao cả. Chỉ là không chuẩn bị gì nên không biết phải tiếp đãi ngài thế nào…."
"À, chuyện đó không sao đâu ạ. Thần chỉ muốn trò chuyện ngắn gọn thôi."
"Vậy hay là để tôi chuẩn bị chút trà bánh đơn giản nhé? À, không biết có hợp khẩu vị của ngài không nữa…."
Franz chỉ biết cười ngượng ngùng. Nói gì trong tình cảnh này cũng chẳng giải quyết được gì.
'Thực ra mình chẳng kén chọn gì đâu.'
Đúng là đồ đắt tiền thì sang trọng và ngon miệng, nhưng không có nghĩa là đồ rẻ tiền thì không ngon. Ở phía Bắc anh cũng từng ăn nhiều món đường phố rẻ tiền mà.
Trong lúc Franz đang bối rối, Yuna đã lên tiếng:
"Trà với bánh ạ? Nghe ngon đấy. Franz, anh ăn chứ?"
"À, ừ."
Câu trả lời tự nhiên bật ra khiến chính Franz cũng bất ngờ. Nhưng mẹ Yuna vẫn tỏ vẻ lo lắng.
"Yuna, tiếp đãi Chủ nhân Ma tháp như vậy thì hơi…."
"Mẹ, không sao đâu. Anh ấy không có kén chọn đâu ạ."
"Thế à…?"
"Vâng, thật sự không sao đâu. Con và Franz đâu phải mới quen nhau ngày một ngày hai."
May mắn thay, mẹ cô đã bị thuyết phục bởi lời Yuna. Mẹ cô đi vào bếp pha trà, Yuna và Franz ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn.
Mà này, cái câu "không kén chọn" nghe có vẻ hơi lạ nhỉ? Dù đúng là không sai, nhưng sao cô không nói cách nào dễ nghe hơn chút? Để trong mắt mẹ bạn bè mà mình là đứa "không kén chọn" thì cũng hơi kỳ.
Đúng lúc Franz đang thầm bất mãn thì Yuna hỏi:
"Franz, anh đến đây để nói chuyện gì thế?"
"Hôm nay anh vừa đi gặp Bệ hạ về…."
Franz kể lại cuộc trò chuyện với Hoàng đế cho Yuna nghe. Rằng 3 ngày nữa anh sẽ được ban tước Công tước, và bắt đầu bàn về kế hoạch sắp tới.
"Sau khi nhận tước Công tước, anh phải bàn bạc với các gia thần và dọn dẹp lại tòa thành. Thế nên khoảng 5 ngày nữa mình chuyển nhà nhé."
"Vâng, em biết rồi. Vậy đến lúc đó em sẽ chuẩn bị sẵn sàng."
"Được, chuyện đồ đạc anh sẽ lo phần vận chuyển, em đừng có mà gắng sức quá."
"Vâng, cảm ơn anh. Tất cả mọi thứ, thật sự cảm ơn anh rất nhiều."
Yuna nói rồi nở nụ cười rạng rỡ. Cảm giác mình đã giúp ích được cho cô khiến anh thấy hài lòng. Và quả nhiên, Yuna cười trông đẹp hơn nhiều.
Sau khi dùng trà bánh và trò chuyện xong, Franz đứng dậy định ra về. Đúng lúc đó, Yuria từ trong phòng bước ra, nhìn Franz rồi nói:
"Anh rể, anh về ạ… ơ?!"
Cô bé vội vàng che miệng lại nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại được nữa.
Anh rể.
Trước hai chữ đó, Franz bàng hoàng chết lặng, còn Yuna thì đỏ bừng mặt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn