Chương 90: Việc tạo ra đứa trẻ
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~20 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100
'Con yêu, lâu rồi không gặp.'
Giọng nói đột ngột vang lên vô cùng quen thuộc với Justia. Chẳng cần phải bàn cãi thêm, đó chính là giọng nói đã đưa cô lên vị trí Thánh nữ, dù cô có muốn quên đi đến đâu cũng không thể nào quên được. Nhưng tách biệt khỏi sự quen thuộc đó, Justia cảm thấy vô cùng rối bời.
'Tại sao lại là lúc này….'
Lần cuối cùng cô nghe thấy giọng nói của Nữ thần là khi nhận được mặc khải của Thánh nữ. Đó là chuyện xảy ra từ trước cả khi tổ đội Anh hùng tập hợp, có thể nói là chuyện đã từ rất lâu rồi, xa xăm đến mức ký ức cũng trở nên mờ nhạt. Tất nhiên, không hẳn là mờ nhạt hoàn toàn, bởi ký ức về ngày hôm đó vẫn còn đeo bám cô như một xiềng xích.
'Dạo này con sống tốt chứ?'
Sống tốt sao? Dù chỉ là lời xã giao thì cũng không nên nói ra như thế. Bởi vì bị chọn làm Thánh nữ, cô đã phải trải qua những ngày tháng tồi tệ nhất. Cô phải rời đi trong cuộc hành trình tiêu diệt Ma vương và phải sống một cuộc đời hoàn toàn xa rời những khao khát của một người phụ nữ. Nhờ Franz mà cô đã thay đổi tâm thế và sống một cuộc sống bình yên hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã tha thứ cho Nữ thần.
Thế nhưng, ai mà ngờ được chứ? Nữ thần lại khơi chuyện về Franz. Ít nhất là Justia không hề biết điều này.
'Thật ra, lần này ta đã gặp một người tên là Franz. Có lẽ đó cũng là người mà con rất quen thuộc đấy.'
'Ng-người đó sao…? Là Nữ thần đã gặp…?'
Vì không bao giờ ngờ tới việc Nữ thần lại nhắc đến cái tên đó, Justia chỉ biết bàng hoàng.
'Hô hô-, giờ con mới chịu phản ứng đấy à.'
'Vâng, ừm, thôi bỏ qua đi, người nói nhanh lên xem nào. Sao người lại gặp anh ta?'
Justia vừa truy vấn Nữ thần vừa cảm thấy hơi kỳ lạ. Tại sao mỗi khi dính dáng đến Franz, cô lại trở nên mất bình tĩnh như thế này? Mỗi lần cô kịp định thần lại thì mọi chuyện đã xảy ra rồi. Giống như việc hôm nay cô bị cuốn vào cuộc thi nấu ăn vì sự xúi giục của cô thư ký vậy.
'Chuyện đó thì cứ nghe từ chính Franz đi. Đối với con thì như thế sẽ tốt hơn đấy.'
Đã không định nói cho cô biết thì tại sao lại khơi chuyện ra cơ chứ? Ngay khoảnh khắc Justia chuẩn bị bày tỏ sự bất mãn thì:
'Hơn nữa, ta vừa nghe được một chuyện thật nực cười, con có muốn nghe thử không?'
'…Chuyện gì cơ ạ?'
'Chà, Thế giới thụ (World Tree) nói rằng con của nó sẽ trở thành vợ của Franz. Tên nó là gì nhỉ? Hình như là Hera thì phải?'
Đứa con của Thế giới thụ, Hera. Có lẽ người đang nói đến chính là cô nàng Elf Hera mà cô biết. Mà này, Hera sẽ trở thành vợ của Franz sao? Nghĩ thế nào cũng thấy vô lý. Rằng họ có mối quan hệ thân thiết thì đúng, nhưng cô ta dự định sẽ trở thành nô lệ chứ không phải vợ. Mặc dù Franz có vẻ không muốn điều đó, nhưng với tính cách cố chấp của Hera, chắc chắn cô ta sẽ thực hiện đúng lời hứa. Tuy nhiên, lời nói tiếp theo của Nữ thần nực cười đến mức khiến cô bật cười thành tiếng.
'Thế nên ta đã đáp lại nó rằng: Người sẽ trở thành vợ của Franz chính là đứa con của ta.'
'Không, sao người lại nói những lời như vậy!!'
'Hửm? Thì là vì con thích cậu ta mà.'
Ngay khoảnh khắc nghe thấy câu đó, trong đầu Justia bắt đầu vẽ nên một bức tranh. Một viễn cảnh họ ngủ chung một nhà, thức dậy chung một nhà, sinh một đứa con trai giống anh và một đứa con gái giống cô, sống cuộc đời êm ấm. Cãi vã qua lại nhưng cũng khá hạnh phúc….
Justia đang mải mê tưởng tượng thì lắc đầu mạnh sang hai bên. Dù nghĩ thế nào thì chuyện đó cũng quá vô lý. Nếu hỏi là tuyệt đối không thể không thì cũng không hẳn, nhưng dù sao thì đó cũng là chuyện không thể xảy ra.
'Vậy là ta đã hiểu lầm sao…?'
'Vâng, con không hề thích người đàn ông đó.'
'Dạo này cậu ta không gọi con nên con thấy hụt hẫng còn gì?'
'Thì… chuyện đó là thật.'
Nhưng điều đó thì có liên quan gì đến tình yêu đâu. Dù cho là việc không muốn làm, nhưng nếu người luôn gọi mình bỗng dưng ngừng gọi thì cảm thấy hụt hẫng là chuyện bình thường thôi.
'Trước khi ngủ, có phải đôi khi con lại nhớ đến cậu ta và ngẩn ngơ nhìn chiếc áo choàng mà cậu ta để lại không?'
'…Sao người biết chuyện đó?'
'Ta sao có thể không biết chuyện của con được chứ.'
Thật xấu hổ nhưng đó là sự thật. Gần đây, cô thường xuyên nhớ đến anh trước khi đi ngủ, và mỗi lúc như vậy, cô lại ngẩn ngơ nhìn chiếc áo choàng anh để lại. Nhưng đó cũng không phải là tình yêu. Tại sao chứ, chẳng phải cô và anh đã vướng bận với nhau quá nhiều chuyện hay sao? Họ là đồng đội cùng tiêu diệt Ma vương, lại còn đang cùng nhau suy tính về việc tiêu diệt giáo phái tà giáo nữa. Chỉ là vì như vậy nên cô mới hay nhớ đến thôi.
'Trên thế gian này, người ta đã thỏa thuận với nhau gọi cảm xúc đó là tình yêu đấy con.'
'…Dù sao thì đối với con không phải.'
Nghĩ thế nào cô cũng không thể thích anh được. Anh là một người đàn ông có tính cách tồi tệ, suốt ngày chỉ biết chui rúc trong Ma tháp, thậm chí nếu không vừa ý là sẵn sàng động tay động chân với phụ nữ. Tất nhiên, tính cách anh gần đây đã tốt hơn nhiều, cảnh anh làm việc chăm chỉ trong Ma tháp cũng có chút ngầu, và những lần anh ra tay cũng chỉ là để tốt cho cô. Dù sao thì cũng không phải. …Tuyệt đối không.
'Thôi, ta nói trăm lần cũng chẳng bằng việc con tự nhận ra. Chuyện hơi lạc đề rồi, nhưng điều quan trọng là ta đã đánh cược với tên Thế giới thụ đó.'
'Đánh cược gì cơ ạ…?'
Justia hỏi mà cảm thấy một điềm gở không mấy tốt lành. Tổng hợp lại những chuyện vừa qua, chắc chắn nó phải liên quan đến Franz. Và dự đoán đó đã hoàn toàn chính xác.
'Xem ai sẽ có được đứa con của Franz trước. Dĩ nhiên là ta đã đặt cược vào con rồi.'
Phải nói là các vị thần có trí tưởng tượng thật quá sức tưởng tượng hay sao đây. Chắc là do rảnh rỗi quá nên thần kinh của họ có vấn đề rồi.
'Tại sao lại đánh cược như thế…! À không, không phải. Người đã thua rồi đấy. Vì con không có ý định sinh con cho anh ta.'
'Đừng khẳng định chắc chắn như vậy. Cuộc đời con người chẳng phải là chuỗi những sự kiện bất ngờ hay sao?'
'Dừng lại đi, hãy kết thúc ở đây thôi.'
Justia cắt ngang lời. Nếu còn nghe tiếp chắc cô sẽ phát điên mất. Trước phản ứng của Justia, Nữ thần chỉ khẽ bật cười nhẹ nhàng: Hô hô-.
'Được rồi, ta sẽ sớm tìm gặp con lần nữa, hãy sống tốt nhé.'
Dứt lời, Nữ thần biến mất. Rõ ràng là cô còn cả đống chuyện muốn hỏi nhưng lại không thể nói được câu nào. Lại một lần nữa, vì chuyện của Franz mà cô bị phân tâm.
Haa-.
Justia thở dài. Có đứa con của Franz sao, rốt cuộc là đang đặt cược cái chuyện vô lý gì vậy chứ….
Ngày hôm sau.
"Franz, lát nữa cho tôi xin chút thời gian nhé."
Trong lúc ăn, Justia đột ngột lên tiếng. May thay Franz cũng có chuyện muốn nói với cô, nên cuộc hẹn đã được sắp xếp tự nhiên. Sau khi dùng bữa xong, cả hai gặp nhau ở một góc khuất trong dinh thự công tước Frisia.
"Có chuyện gì mà lại kéo tôi ra chỗ này thế?"
Franz thắc mắc hỏi. Họ cũng hay trò chuyện ở những góc khuất trong thánh đường nên cũng coi như là quen thuộc, nhưng cảm giác này thì vẫn không mấy dễ chịu. Lỡ đâu có tin đồn là anh đang hẹn hò bí mật với Thánh nữ thì cũng phiền lắm.
Haa-.
Justia thở dài rồi nói:
"Anh, anh đã gặp Nữ thần sao?"
"Tôi cũng định nói về chuyện đó đây, thật đúng lúc. Mà sao cô biết chuyện đó?"
"Hôm qua Nữ thần đã nói cho tôi biết. Rằng người đã gặp anh."
"Người trực tiếp nói với cô sao…?"
Franz lo lắng trước. Vì Justia vốn căm ghét Nữ thần. Lỡ như trong lúc trò chuyện mà cảm xúc của cô bị tổn thương nặng nề thì sao? Anh tuyệt đối không muốn viễn cảnh quay lại như trước kia rồi cứ nói về việc hủy diệt thế giới hay đại loại như thế đâu. Chỉ nghĩ đến việc khung hướng dẫn nhấp nháy trước mắt thôi đã thấy kinh khủng rồi.
"Chà, không có chuyện gì lớn xảy ra chứ…?"
"Ch-chuyện lớn là sao…? Chẳng lẽ anh cũng biết rồi sao…?"
Justia lộ rõ vẻ bàng hoàng. Không rõ lý do là gì, nhưng chắc chắn đó không phải là phản ứng tích cực. Có vẻ như hôm qua đã xảy ra chuyện gì đó rồi.
"Chà, trước hết thì tôi cũng biết đại khái."
Việc Nữ thần nói với Justia chắc chắn là về món vũ khí bị phong ấn. Khả năng cao là người đã bảo cô hợp tác. Từ lúc đó, một sự hiểu lầm nhỏ bắt đầu nảy sinh giữa hai người.
"Anh biết mà vẫn không nói gì sao?!"
"Thú thật thì tôi cũng thấy phiền lắm chứ? Nhưng mà biết sao được. Cũng chẳng phải chuyện xấu, nên cứ chấp nhận thôi."
"Phiền ạ?! Anh nói câu đó là xong sao?!"
Ngày thường thì cứ mở miệng ra là nói ghét Nữ thần, vậy mà dù sao cũng là Thánh nữ à? Justia đứng về phía Nữ thần khiến anh thấy lạ lùng.
"Vậy tôi rút lại từ 'phiền' đó."
"Hơn nữa, anh thật sự không thấy gì sao…?"
"Người ta bảo nếu không phải tôi thì không được. Nên tôi đã chấp nhận."
"Đó là con người đấy! Một sinh mạng mới sắp ra đời mà anh lại có thể coi nhẹ như vậy…!"
Justia nói với vẻ đầy thất vọng. Nhưng Franz chỉ cảm thấy khó hiểu trước phản ứng đó của cô. Đứa trẻ là gì và sinh mạng mới là cái gì chứ, ngay từ đầu họ có đang nói cùng một chuyện không vậy?
"Cô đang nói cái gì thế?"
"Sao giờ này còn giả vờ không biết chứ?! Chẳng phải anh cũng biết hết rồi sao! Giữa tôi và Hera, ai sẽ là người tạo ra đứa con với anh trước!"
…?
Trong đầu Franz đang trắng xóa bỗng xuất hiện một dấu chấm hỏi lớn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn