Chương 123: Thư ký ngủ gục trên vai Pháp sư
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~18 phút đọc · Tạo 18/09/2026
101-200 Tục-, tục-, tục-.
Ngón tay Franz gõ nhịp xuống mặt bàn vô tội. Trên bàn đặt một xấp giấy viết thư, nhưng dù thời gian đã trôi qua khá lâu, nó vẫn trắng tinh.
'Viết thế nào cho phải đây nhỉ.'
Đối tượng nhận thư là những quý tộc quanh vùng đất phong của Công tước Esterban. Vì đã được nhận tước vị, anh nghĩ mình nên gửi lời chào hỏi, nhân tiện nhắc đến chuyện của Yuna luôn. Nhưng vấn đề là anh chẳng biết phải viết lách ra sao cho hợp.
'Giới quý tộc nhạy cảm với mấy thứ này lắm….'
Vì là thư gửi cho quý tộc, anh muốn sử dụng đúng văn phong của họ. Kiểu như là, nào là "Sự che chở của thần Mặt trời", nào là "Cây cối xanh tươi, chim chóc hót vang", rồi thêm thắt đủ loại mỹ từ lạ lẫm. Tất nhiên, anh chẳng tài nào hiểu nổi cái kiểu cách ấy. Bản thân người nói cũng thấy khó, mà người nghe cũng chẳng hiểu mô tê gì. Nói thẳng ra là cực kỳ kém hiệu quả.
Nhưng người ta vẫn bảo "nhập gia tùy tục" còn gì. Đã trở thành quý tộc và định giao lưu với các quý tộc khác, anh muốn tuân thủ quy tắc của họ. Khổ nỗi vì không quen nên viết một lá thư mà mất cả buổi trời. Câu chữ cứ tuôn ra trong đầu nhưng lại chẳng thể sắp xếp sao cho ra hồn. Nếu là người thân quen thì gửi đại cái gì cũng được, đằng này lại là lần đầu gặp mặt.
Hà-.
Tiếng thở dài thoát ra vì bực bội.
Đúng lúc đó, tiếng cửa mở vang lên, Arian ló đầu qua khe cửa.
"Ơ? Ngài vẫn đang viết ạ?"
"Ừ, thì... tình cờ thế nào lại... Mà này, chẳng phải cô về rồi sao?"
"Em định ghé qua chào một tiếng trước khi về. Không ngờ ngài vẫn còn loay hoay với lá thư đó."
"Tôi cũng đâu ngờ lại mất nhiều thời gian đến thế…."
Franz nói rồi thở dài thườn thượt. Arian bước dài lại gần, thanh tao vén lọn tóc ra sau tai rồi cất lời:
"Để em giúp ngài nhé?"
Một lời đề nghị cực kỳ hấp dẫn. Nếu là Arian lớn lên trong gia đình Công tước, thì mấy lá thư này chắc chỉ là chuyện nhỏ. Một mặt, anh thấy hơi cấn cấn khi để người khác viết hộ lá thư mình phải tự tay làm... nhưng mà:
'Dù sao cô ấy cũng là thư ký của mình mà…?'
Chà, chuyện thư ký viết thư là bình thường, chắc không sao đâu. Hơn nữa nếu không phải lúc này thì cũng chẳng biết khi nào mới dùng đến thư ký. Vậy nên Franz đáp:
"Được, nhờ cô vậy."
Nhưng có lẽ đó là một sai lầm. Ngay sau khi Franz trả lời, gương mặt Arian lộ rõ vẻ tinh quái.
"Vâng, để em giúp. Chắc là do ngài Ma tháp chủ tài năng không biết viết thư nên em đành phải ra tay thôi ạ."
Đó chẳng phải sự chỉ trích hay phê phán, chỉ thuần túy là cô đang muốn trêu chọc anh. Nhưng nếu để bị hạ gục dễ dàng thế này thì đâu xứng là kẻ lão luyện. Trêu chọc là để tận hưởng phản ứng của đối phương, nên Franz điềm tĩnh đáp lại:
"Ừ, cảm ơn cô đã giúp."
Anh còn nở một nụ cười khiến Arian bĩu môi, đôi môi dưới hơi nhô ra đầy vẻ bất mãn.
"Chán quá à…."
Đấy, ai bảo cô chọn kiểu trêu chọc nhàm chán như thế làm gì? Ít ra cũng phải chọn cái gì thú vị hay bất ngờ hơn chứ. Dù vậy, nhờ có cô mà nỗi lòng bực dọc ban nãy cũng tan biến, nên cũng không tệ lắm.
Franz nghĩ đoạn rồi khua tay vào không trung. Chiếc ghế ở góc phòng bay vèo đến bên cạnh. Anh vỗ vỗ vào mặt ghế:
"Được rồi, lại đây ngồi đi. Viết thư chung nào."
Arian thoáng ngập ngừng rồi mỉm cười ngồi xuống cạnh Franz. Vẻ mặt bất mãn đã tan biến từ lúc nào.
"Vậy ngài muốn viết nội dung thế nào ạ?"
"Thì, kiểu đại loại là mời họ tụ họp lại để nói chuyện ấy."
"Ừm... vậy thì viết thế này..."
Khi ngòi bút của Arian bắt đầu chuyển động, những dòng chữ đã lấp đầy tờ giấy trắng. Đến giữa chừng, Arian dừng bút rồi hỏi:
"Em hỏi một chút, ngài có định tổ chức tiệc không…?"
"Nếu được thì không nên tổ chức."
Gần đây tham dự quá nhiều tiệc tùng khiến anh cả về thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời. Đối nhân xử thế quả thực chưa bao giờ là việc dễ dàng. Hơn nữa, nào là nghiên cứu, nào là truy bắt giáo phái... công việc tồn đọng quá nhiều, nên tạm thời anh chỉ muốn tập trung vào những thứ đó.
Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua khi cả hai cùng chụm đầu vào nhau.
Cục-.
Ngòi bút của Arian đặt dấu chấm hết.
"Xong rồi ạ. Ngài đọc thử xem?"
"Được."
Franz bắt đầu đọc lá thư. Dù đã chứng kiến toàn bộ quá trình nên chẳng thấy cần thiết lắm, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Lá thư tuyệt vời đúng như dự đoán, đến mức anh tự hỏi liệu có lá thư nào tốt hơn thế này nữa không.
Đúng lúc đó, Franz bất giác cảm nhận được một sức nặng đặt lên vai mình. Quay đầu lại xem đó là gì, anh thấy Arian đang tựa đầu vào vai mình.
"Arian, cô mệt à?"
"Cũng hơi hơi ạ."
Có lẽ tại hôm qua uống nhiều quá chăng. Suy nghĩ đó hoàn toàn có khả năng. Ngày hôm sau khi uống rượu, dù có ngủ bao nhiêu vẫn cứ thấy mệt. Nghĩ đến việc cô đã dành thời gian cho mình trong trạng thái đó, anh vừa thấy có lỗi lại vừa thấy biết ơn. Franz nói:
"Để tôi đưa cô về nhà nhé?"
"Ngài định dùng dịch chuyển tức thời ạ?"
"... Chẳng phải sao?"
Đó là cách hiệu quả nhất, nên đương nhiên là phải làm vậy rồi. Thế nhưng, trong câu trả lời lại có sự chần chừ, bởi anh cảm nhận được cảm xúc tiêu cực từ giọng điệu của Arian. Nghe như thể cô không thích dịch chuyển tức thời vậy. Và linh cảm đó hoàn toàn chính xác.
"Vậy thì thôi ạ. Em muốn ở thế này thêm chút nữa. Chắc ngài không đến mức giúp xong mà không cho mượn vai một lúc chứ?"
"Ừ, thì tùy cô vậy…."
Franz chỉ thấy khó hiểu. Nếu mệt thì cứ về nhà nằm trên giường êm nệm ấm mà ngủ, đâu có lý do gì phải chịu khổ thế này. Chỉ là, giống như cô nói, cho mượn vai cũng chẳng khó khăn gì nên anh không từ chối.
Vấn đề ở chỗ là…
'Cái gì, cô ấy ngủ thật à?'
Arian thực sự đã ngủ thiếp đi khi vẫn đang tựa đầu trên vai anh. Đúng là chẳng biết ai mới là Ma tháp chủ, ai mới là thư ký nữa.
Franz thở dài một tiếng, dùng phép thuật nâng bổng cơ thể Arian lên, rồi nhẹ nhàng đưa cô vào phòng và đặt lên giường.
'Chẳng hiểu làm sao mà mọi chuyện lại ra nông nỗi này….'
Việc Arian ngủ cạnh bên, nếu là trước đây thì đúng là chuyện nằm mơ cũng không thấy. Cô ấy từng lạnh lùng, khô khan đến mức có thể nói là lạnh nhạt.
'Mà thôi, dù sao cũng chỉ biết cảm ơn cô ấy thôi….'
Người ta vẫn bảo người giúp đỡ mình lúc khó khăn là người đáng nhớ nhất. Với Franz, Arian chính là như vậy. Khi anh vào Ma tháp và bị bao người đố kỵ, cô là người đứng về phía anh; khi anh trở thành Ma tháp chủ và gặp khó khăn, cô cũng đã làm hết sức mình với tư cách là thư ký.
Dù sao thì… nếu đã ngủ rồi, hy vọng cô ấy sẽ có những giấc mơ đẹp.
Franz lặng lẽ rời khỏi phòng. Ngay khi anh vừa đi, Arian mở mắt. Cô nhìn trân trân lên trần nhà rồi nghĩ:
'Có phải tên ngốc đó thực sự là đồ đần không vậy…?'
Tựa đầu vào vai, rồi giả vờ ngủ. Những hành động đó không hề dễ dàng, cô đã phải lấy hết can đảm mới làm được. Vậy mà phản ứng của Franz lại khô khan đến thế. Thậm chí anh còn chẳng trực tiếp bế cô mà lại dùng phép thuật. Rõ ràng là cô đã bày tỏ theo cách của riêng mình, chẳng hiểu sao anh lại không nhận ra. Cô thực sự không thể hiểu nổi.
Thực ra, Arian hành động như vậy vì cảm thấy sốt ruột. Yuna – Dũng sĩ – đã được chính thức sống trong nhà của Franz, còn Thánh nữ Justia thì đã trở nên thân thiết đến mức được anh đích thân chăm sóc tại buổi tiệc. Còn Hera...
'Ít ra bên đó thì có vẻ vẫn chưa có gì….'
Nhưng cũng chẳng biết được chuyện đó kéo dài bao lâu. Chỉ cần cô ta tỉnh ngộ và bắt đầu quyến rũ Franz thì chẳng biết hậu quả sẽ thế nào.
Hà-.
Arian thở dài vì bực bội. Rồi cô hít một hơi, hương thơm của Franz nồng nàn lan tỏa. Đương nhiên vì đây là giường của anh nên chuyện đó là hiển nhiên rồi.
'Đồ ngốc, đồ đần….'
Arian nghĩ thầm rồi cựa quậy khắp nơi trên giường. Tất nhiên, Franz chẳng hề hay biết gì về sự thật đó, và có lẽ sẽ mãi mãi không biết.
Franz đã gửi thư cho tổng cộng ba người. Bá tước Lucia ở phía Bắc lãnh địa, Hầu tước Geron ở phía Nam và Bá tước Rumin ở phía Đông. Phía Tây vẫn là lãnh thổ của Đế quốc nên anh bỏ qua. Dù sao thì cũng chẳng thể gửi thư bảo Hoàng đế đến đây được.
Vài ngày sau, ba cỗ xe ngựa dừng lại trước tòa Ma tháp cao vút. Nhìn hoa văn trên xe ngựa, đó chính là những người mà Franz đã gửi thư. Những vị khách vận trang phục lộng lẫy từ trên xe bước xuống. Trong đầu họ đều đang cùng một suy nghĩ: Phải đích thân kiểm tra xem liệu vị Công tước Esterban này có đủ vững chãi và đáng tin cậy để họ "theo phe" hay không.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn