Chương 87: Cuộc đại chiến nấu ăn của các nữ chính (1)
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~19 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Yuna, Justia, Hera, Franz, Arian. Năm người đang ngồi quây quần bên chiếc bàn. Phải nói đây là một sự kết hợp vô cùng kỳ lạ; dù từng gặp riêng lẻ nhưng đây là lần đầu tiên tất cả bọn họ tụ họp đông đủ như thế này.
'Liệu giờ vẫn ổn chứ…?'
Franz vừa nhấp trà vừa liếc mắt quan sát sắc mặt của mọi người. Tất cả đều giữ im lặng, chỉ lẳng lặng thưởng trà. Thế nhưng, trong bầu không khí đó lại đang nhen nhóm những cuộc đấu trí ngầm, khiến anh không thể nào thả lỏng được. Thà rằng họ cứ thẳng thắn tranh cãi thì có khi anh lại thấy thoải mái hơn.
Thời gian trôi qua như thế được một lúc.
"Franz, tiệc thế nào rồi? Có vui không?"
Có lẽ không thể chịu đựng thêm bầu không khí nặng nề này nữa, Yuna đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Vui chứ…?"
Franz trả lời bằng một câu hỏi ngược lại. Để nói là vui thì anh đã bị những người khác làm phiền khá nhiều, nhưng nói không vui thì thực ra anh cũng đã tận hưởng ít nhiều. Thật khó để trả lời một cách khẳng định.
"Ra là vậy. Hay lần tới chúng ta cũng mở tiệc đi?"
"À, ừm, cũng được. Nhưng mà em có người để mời không đấy?"
"Ơ, thế nhỉ…? Em không quen biết nhiều người lắm…."
"Thì, đâu nhất thiết phải đông người đâu. Cứ tụ tập giản dị với nhau cũng tốt mà."
Giống như bữa tiệc sinh nhật quây quần bên bạn bè thuở nhỏ, chỉ cần những người thân thiết bên nhau là đủ. Vì thế, anh sẽ không cần phải gặp gỡ quá nhiều người lạ, nên đối với một người không thoải mái với nơi đông đúc như Franz thì điều này thật đáng hoan nghênh.
"À đúng rồi. Nhắc mới nhớ, em có chuyện muốn hỏi anh."
Yuna vỗ tay cái bộp như vừa nhớ ra điều gì đó quan trọng.
"Chuyện gì?"
"Em định sẽ ở nhờ dinh thự, anh thấy sao? À, em có thể làm một cái ao được không…? Em muốn bắt cá ở bờ sông về để nuôi thử."
Một cái ao ư…. Đúng là suy nghĩ rất đặc trưng của một người lớn lên ở vùng quê như Yuna.
"Tùy em thôi."
Franz thoải mái gật đầu đồng ý. Trên mảnh đất rộng lớn như vậy, việc có thêm một cái ao cũng chẳng ảnh hưởng gì. Anh chỉ hơi lo là Yuna không làm ao mà lại biến nó thành công viên đầm lầy sinh thái, nhưng có lẽ cô ấy sẽ tự biết cách tiết chế thôi.
Cứ ngỡ câu chuyện sẽ kết thúc như vậy, nhưng:
"Khoan đã. Tôi nghe lần đầu đấy…?"
Arian nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, cứ như thể cô vừa nghe phải một chuyện không nên nghe vậy.
"Cái gì mà nghe lần đầu?"
"Chuyện Anh hùng đến ở nhờ nhà của Ma tháp chủ đấy ạ."
Anh chưa nói sao nhỉ…? Franz lục lại ký ức, đúng là anh chưa từng nhắc riêng chuyện này với cô. Nhưng mà, cũng đâu có lý do gì bắt buộc phải nói ra. Việc cho bạn ở nhờ nhà mình mà phải đi rêu rao khắp nơi thì nghe cũng buồn cười thật. Tuy nhiên, Franz đã bỏ lỡ một điều: lời hứa với Arian.
"Chẳng phải chúng ta đã hứa sẽ kết hôn sau 1 năm nữa sao?"
Arian nói xong liền quan sát phản ứng của Yuna, Justia và Hera. Vì biết chắc họ đều đang để mắt đến Franz, cô rất tò mò muốn xem biểu cảm của họ thế nào. Đó là vẻ tự tin của người đã dũng cảm tỏ tình trước. Dù sự dũng cảm đó cũng chỉ là một nửa, nhưng dù sao thì cô cũng là người dẫn đầu trong bốn người bọn họ.
Với tuyên bố "Mình là chính thất tương lai đây-", Arian đắc ý, còn ba người kia thì đương nhiên đứng hình mất vài giây. Vì đó là một lời nói quá đột ngột và gây sốc. Nghĩ đến việc cuối cùng cũng đã trả đũa được đám "mèo hoang", Arian không nhịn được mà bật cười khúc khích.
"Khoan đã, Franz. Chuyện này là sao? Tôi nghe lần đầu đấy?"
Người lên tiếng đầu tiên là Justia. Cô nhíu mày hỏi vặn lại với giọng điệu tra khảo.
"À thì… cô ấy bảo nếu 1 năm nữa mà cả hai chưa có ai thì cưới nhau…?"
"Và anh đã đồng ý sao?"
"Thì, anh cũng có ý định kết hôn mà, với lại cũng chưa có đối tượng nào phù hợp…."
Franz trả lời trong sự ngơ ngác. Rõ ràng anh chẳng làm gì sai cả mà lại bị tra khảo như tội phạm.
"Làm sao có thể coi chuyện kết hôn là dễ dàng như vậy…!"
Justia suýt chút nữa đã hét lên, nhưng kịp trấn tĩnh lại và dừng lời.
'Mà khoan, sao tự nhiên mình lại nổi giận chứ…?'
Dù Franz có kết hôn hay không thì cô cũng chẳng có lý do gì để bận tâm cả. Phải, lẽ ra là vậy, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy khó chịu. Như thể cô đang thích anh vậy. Sau một hồi suy nghĩ, Justia hạ giọng nói:
"Dù sao thì, anh cũng nên suy nghĩ cho kỹ vào."
"Hử? Thánh nữ, không phải cô quá đáng sao? Ma tháp chủ cũng đã suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định đấy thôi. Hơn nữa, tôi nghĩ chuyện này cũng không đến mức để Thánh nữ phải can thiệp đâu nhỉ?"
"Tôi có nói gì đâu? Chỉ là kết hôn rồi thì không thể quay đầu được nên tôi bảo anh ấy cẩn trọng hơn thôi. Mà ngay từ đầu, điều kiện 'cả hai chưa có ai sau 1 năm nữa' nghe đã thấy kỳ lạ rồi, không phải sao?"
Lời của Arian đâm trúng tim đen Justia, và lời của Justia cũng đâm trúng tim đen Arian. Cả hai trao đổi chiêu thức rồi nhìn nhau trừng trừng, tính toán câu nói tiếp theo. Ngay lúc đó:
"Nhưng mà, chẳng phải trong vòng 1 năm đó nếu xuất hiện đối tượng kết hôn thì hôn ước đó sẽ vô hiệu sao?"
Yuna đã đánh thẳng vào lỗ hổng trong lời hứa của họ. Một nước đi sắc bén hơn cả khi hạ gục Ma vương.
"Cái đó… ừm, xét kỹ thì đúng là như vậy thật…?"
Franz cũng đồng tình với lời của Yuna. Thành thật mà nói, đó là sự thật không thể chối cãi.
"Ma tháp chủ?!"
"Ồ, ra là vậy sao."
Arian mở to mắt kinh ngạc, còn Justia thì nheo mắt gật đầu. Có vẻ như tổ đội Anh hùng đang hợp lực để bắt nạt Arian.
"Hera, cô không định nói gì sao?"
Thấy thời cơ thuận lợi, Justia quay sang hỏi Hera – người nãy giờ vẫn đang im lặng nhấp trà. Hera nở một nụ cười hiền hậu:
"Ta thì sao cũng được…. Đã là nô lệ thì chỉ cần làm theo ý chủ nhân thôi. Franz cưới ai thì cũng chẳng liên quan gì đến ta cả."
"Thật sự ổn với điều đó sao? Đằng nào cũng là phục vụ, làm vợ chẳng tốt hơn làm nô lệ sao?"
"Cái đó…."
Hera ngập ngừng nhìn sắc mặt của Franz. Nghe cũng có lý thật.
'Rốt cuộc là tại sao lại thành ra thế này…?'
Franz chỉ thấy tình huống này vô cùng khó hiểu. Tại sao lại xuất hiện những chuyện như nô lệ với chả vợ con chứ, anh không tài nào hiểu nổi. Nhưng anh cũng không thể để mặc tình trạng này tiếp diễn, vì dù sao mọi chuyện cũng xoay quanh bản thân mình.
"Trước tiên tạm dừng ở đây, chúng ta đi ăn cơm được không?"
Franz tuyên bố một cuộc đình chiến tạm thời. Ai nấy trông đều quá khích, cần phải có thời gian để hạ hỏa. Biết đâu ăn món gì ngon ngon, tâm trạng tốt lên rồi thì họ sẽ không cãi nhau nữa. May mắn thay, mọi người đều chấp nhận đề nghị của anh. Không, ngay từ đầu đã chẳng có ai dám từ chối đề nghị của Franz cả. Vì chẳng có lý do gì để gây ấn tượng xấu với anh. Ngay cả việc này cũng là một phần trong cuộc chiến tâm lý của họ.
Đúng lúc câu chuyện sắp kết thúc:
"Franz, chẳng phải anh nói món em làm lần trước rất ngon sao?"
"Ừ, ngon mà. Nhưng sao thế?"
"Nếu mượn được bếp thì em muốn làm lại lần nữa. Em cũng muốn cho mấy người khác nếm thử, nhân tiện mọi người đang đông đủ thế này."
Quả thực món của Yuna rất ngon. Cảm giác đúng chất một bữa cơm gia đình thực thụ. Nhưng liệu có nhất thiết phải làm ngay lúc này không? Đã đến phương Bắc rồi thì cứ thong thả thưởng thức đặc sản phương Bắc chẳng tốt hơn sao? Huống hồ đây còn là món do đầu bếp của Công quốc làm nữa. Anh định bảo Yuna để khi khác hãy làm.
Ngay khoảnh khắc Franz định lên tiếng:
"Ma tháp chủ, người đã ăn món do Anh hùng làm rồi sao?"
Arian ghé sát mặt vào hỏi Franz. Vết nhăn sâu trên lông mày cô đã thay lời muốn nói. Có vẻ như cô lại vừa nảy sinh thêm bất mãn.
"À, thì tình cờ thôi."
"Ra là vậy. Xem ra tôi không thể ngồi yên được nữa rồi."
Cô định làm cái gì nữa đây trời. Franz nhớ lại cái ngày cô bị ướt sũng mà thấy bất an trong lòng. Và dự cảm chẳng lành đó lại một lần nữa đúng. Arian quay phắt đầu lại, lườm Yuna rồi nói:
"Được, tôi sẽ cho mượn bếp. Nhưng tôi cũng sẽ nấu. Cơ hội thì phải công bằng cho mọi người chứ? Và không chỉ cô, những người khác cũng lên đi. Nhân cơ hội này, tôi muốn phân định xem ai mới là cô dâu xứng đáng nhất."
Oa, cuộc chiến nấu ăn kìa.
…Dù nói vậy nhưng với tình hình này thì chẳng có gì đáng vui cả.
'Thôi, muốn làm gì thì làm vậy….'
Franz đã hoàn toàn từ bỏ. Đằng nào nói gì họ cũng chẳng nghe, nên anh mặc kệ vậy.
"Ma tháp chủ, người cứ đợi ở đây nhé. Chúng tôi đi nấu ăn rồi sẽ quay lại."
Arian nói rồi dẫn ba người còn lại ra ngoài, để mặc Franz một mình. Franz ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của họ rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngọn núi phủ đầy tuyết lúc nào trông cũng thật đẹp. Đặc biệt là ngọn núi ở cuối dãy vẫn vô cùng tráng lệ như mọi khi.
Húp.
Trà đã nguội ngắt nhưng vẫn thấy ngon, chứng tỏ đây là loại trà hảo hạng.
'Đói quá.'
Không biết bao giờ mới xong nhỉ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn