Chương 53: Ác Nhân và Trào Lưu
Tôi trở thành kẻ phản diện nhưng lại bị nhầm là anh hùng · Elise · 71 chương · ~30 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Wn Tiếng thở dài thườn thượt của Serena vang lên trong không gian yên tĩnh của chiếc xe limousine xa xỉ. Những dải đèn neon rực rỡ của Thành phố S lướt qua ngoài cửa sổ, hắt lên khuôn mặt tái nhạt của cô ta những vệt sáng tối đan xen.
"Hôm nay tiểu thư Serena vẫn hoàn hảo như mọi khi ạ."
Người thư ký ngồi bên cạnh kính cẩn trao cho cô ta một chiếc máy tính bảng. Serena mỉm cười một cách máy móc. Đó đơn thuần chỉ là những lễ nghi cơ bản mà người con gái út của Tập đoàn IM bắt buộc phải có.
"Cảm ơn anh."
Tên thư ký kiêm quản lý này là người do chính tay Chủ tịch Tập đoàn IM lựa chọn. Mục đích của hắn rất rõ ràng, biến Serena thành một hình mẫu hoàn hảo không tì vết, đồng thời báo cáo lại từng chi tiết nhỏ nhất cho cha cô ta.
Serena nhận lấy chiếc máy tính bảng và bắt đầu lướt qua các bài báo. Cụm từ "Golden Princess" ngập tràn trên màn hình [Anh hùng hạng S Golden Princess xử lý hoàn hảo đợt Monster Wave tiếp theo] [Bàn tay vàng! Golden Princess giải cứu Công viên Trung tâm Thành phố S] [Quy tắc vàng của Golden Princess, hoàn hảo từ hoạt động Anh hùng cho đến Thời trang!] Toàn những bài báo quen thuộc. Mọi chuyện vẫn luôn diễn ra như thế.
Bộ trang phục của cô ta đắt giá ra sao, hôm nay cô ta phô diễn phong cách gì, năng lực ánh kim của cô ta lộng lẫy đến mức nào... Những nội dung kiểu như vậy vẫn luôn đeo bám cô ta.
Chắc là mình chỉ cần ngoan ngoãn làm một con búp bê xinh đẹp thôi nhỉ.
Trong lúc tiếp tục lướt màn hình, ngón tay cô ta đột ngột dừng lại. Một dòng tiêu đề nằm ngoài dự đoán đập vào mắt: [Chấn động: Cô bé có sừng khép lại cánh cổng Gate với thành tích chưa từng có trong lịch sử!] [Anh hùng bí ẩn 'Grimoire Vĩ Đại' hợp lực cùng Golden Princess dập tắt Monster Wave] [Hình tượng Ác nhân đáng yêu? Danh tính thực sự của Anh hùng Làm nông Grimoire?] Đôi ngón tay thon dài của Serena khựng lại.
Không chỉ có duy nhất bài báo đó, khi cô ta tiếp tục cuộn xuống, hàng loạt các tiêu đề tương tự cứ liên tiếp xuất hiện: [Lý do hội người hâm mộ 'Sâu Sừng' phát cuồng vì 'Anh hùng Làm nông đáng yêu' Grimoire trên mạng xã hội] [Chuyên gia phân tích sức mạnh bí ẩn của cô bé có sừng: 'Khả năng khép cổng Gate là năng lực chưa từng có'] Bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng của Serena ấn mạnh lên màn hình kính. Một nếp nhăn khẽ xuất hiện trên trán trước khi cô ta cố tình thả lỏng cơ mặt để lấy lại sự bình tĩnh.
"Chuyện này là sao?"
"Là phản ứng trên các mạng xã hội ạ. Hội người hâm mộ của Grimoire có tên 'Sâu Sừng' đang lọt top xu hướng tìm kiếm theo thời gian thực."
Màn hình tràn ngập cái tên 'Grimoire' đi kèm với thẻ hashtag '#SâuSừng'. Cơn giận dữ bắt đầu gợn sóng trên khuôn mặt vốn dĩ hoàn hảo của cô ta [Chết mất... Grimoire đáng yêu quá ㅠㅠ Mê gấp 100 lần Golden Princess luôn kk] [Grimoire đúng kiểu ngây thơ thuần khiết, còn Golden Princess trông cứ giả tạo thế nào ấy...] [Serena lên được hạng S là nhờ có tiền chống lưng đúng không? Thời đại của những chiếc sừng đến rồi!] [Cái tên Cục Vàng này là sao vậy nè kkk] [Sao giọng cô ta giả tạo thế? Câu nào nghe cũng như đang đọc kịch bản vậy] [Cái thái độ giả tạo đó làm tôi nhớ đến đứa lớp trưởng hồi đi học ghê...] [Đó là vì cô ta...] [Mấy người có xem clip cắt từ 3 nhà đài lớn chưa? Cả 3 đài đều chiếu cảnh đóng cổng Gate với cảnh Cục Vàng đứng ngơ ngác đằng sau kkkkk] [Một bên là tiểu thư ngậm thìa vàng rich kid VS một bên là cô bé nông dân có sừng thuần khiết, sự lựa chọn là của bạn] Serena đặt chiếc máy tính bảng xuống. Đầu ngón tay cô ta run lên nhè nhẹ.
Cục Vàng...?
Từ ngữ đó cứ van lăng trong tâm trí cô ta. Ký ức thời thơ ấu chợt ùa về. Những ngày tháng bị bạn bè trêu chọc, những tiếng cười nhạo nhắm vào diện mạo và tên gọi của cô ta... Cô ta đã phải nỗ lực tuyệt vọng đến nhường nào để xóa bỏ tất cả những thứ đó.
Serena nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn của Thành phố S phản chiếu trong đôi mắt vàng kim.
Mình phải thật hoàn hảo.
Cô ta tự nhủ với bản thân. Lời nói của cha lại văng vẳng bên tai.
Để trở nên đặc biệt, cô ta đã phải đánh đổi tất cả. Tốt nghiệp thủ khoa tại một trường tư thục đắt đỏ ở Thụy Sĩ, nhận học bổng toàn phần tại Chương trình Đặc biệt thuộc Học viện Anh hùng Metropolis, ba lần liên tiếp vô địch giải đấu anh hùng quốc tế, đạt điểm số cao nhất trong các chương trình huấn luyện khắp New Tokyo và Neo Shanghai, 15 lần giành giải thưởng Anh hùng Xu hướng, trở thành biểu tượng thời trang và đại sứ độc quyền cho 5 thương hiệu xa xỉ, và trở thành Anh hùng hạng S trẻ tuổi nhất.
Cô ta đã hy sinh mọi thứ để xóa sạch bản thân trong quá khứ và tạo ra một Serena, con búp bê hoàn hảo. Anh hùng hạng S Golden Princess. Cô ta đã vươn lên vị trí mà không một ai dám thách thức.
Thế nhưng hôm nay, vị thế đó đang bị lung lay.
Bởi một đứa nhóc nông dân có sừng... Không thể nào.
Gương mặt của Grimoire hiện lên trong đầu cô ta. Đứng kiêu hãnh với cái cằm hếch lên trong bộ quần áo làm nông dính đầy bùn đất. Bờ môi dũng cảm tuyên bố bản thân là một "ác nhân". Và trên hết, là hai chiếc sừng thực sự mọc ra từ cơ thể nó.
Chẳng lẽ đó không phải là một hình tượng tự dựng lên sao?
Serena đột nhiên cảm thấy bối rối. Cô ta từng nghĩ mọi thứ về Grimoire đều là giả dối. Rằng hai chiếc sừng chỉ là hiệu ứng đặc biệt và việc làm ác nhân chỉ là một chiêu trò. Thế nhưng, cảnh tượng cánh cổng Gate bị khép lại đó...
"Chúng ta đã đến nơi rồi, tiểu thư Serena."
Chiếc xe limousine dừng lại trước Trụ sở chính của Tập đoàn IM. Tòa nhà đồ sộ cao hơn 100 tầng như muốn đâm thủng bầu trời. Màn hình lớn ở mặt ngoài tòa nhà đang trình chiếu những chiến công của Golden Princess.
Khi cửa xe mở ra, dàn nhân viên đồng loạt cúi đầu kính cẩn:
"Xin chào tiểu thư Serena."
"Hôm nay tiểu thư lại có một màn trình diễn vô cùng ấn tượng ạ."
"Golden Princess đã về rồi!"
Serena bước đi đầy duyên dáng với một nụ cười trên môi. Tư thế hoàn hảo, biểu cảm hoàn hảo, dáng đi hoàn hảo. Tất cả đều là những tiêu chuẩn cơ bản dành cho đứa con gái út của Tập đoàn IM.
Tuy nhiên, đôi tai nhạy bén của cô ta vẫn bắt được những tiếng thì thầm nho nhỏ từ đám nhân viên
"Mọi người có xem tin tức chưa? Nghe nói cô bé có sừng đã đóng cánh cổng Gate lại đấy."
"Không phải rất tuyệt sao? Chưa có anh hùng hạng S nào làm được điều đó đâu."
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, tiểu thư nghe thấy bây giờ."
Nụ cười của Serena khẽ cứng lại. Khi cô ta bước vào thang máy, như đã thành thói quen, tất cả những người khác đều đứng chờ chuyến tiếp theo.
Một khuôn mặt quen thuộc đã đợi sẵn bên trong thang máy.
"Ồ, Serena. Đúng lúc lắm."
"Anh hai."
Park Jun-Hyuk. Anh trai thứ hai của cô ta, đồng thời là Anh hùng hạng B với biệt danh "Silver Reaper".
"Anh có xem bản tin hôm nay rồi. Cảnh khép cổng Gate ấn tượng đấy chứ."
"Như anh đã biết, các buổi phát sóng của chúng ta đều đi theo kịch bản mà."
Jun-Hyuk cười khẩy một tiếng
"Kịch bản sao? Việc con nhóc có sừng đó đóng cánh cổng Gate lại cũng nằm trong kịch bản à?"
Móng tay Serena cắm sâu vào lòng bàn tay. Nhưng cô ta vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
"Chỉ là một kẻ nghiệp dư ăn may thôi." Cô ta cười nhẹ.
"Không có gì đặc biệt cả."
"Thế thì tốt. Em biết chúng ta đã chi bao nhiêu tiền cho việc quảng bá hình ảnh của em rồi đấy đúng không? Anh chỉ lo em bị mất sự chú ý thôi."
Cửa thang máy mở ra. Tầng trên cùng dẫn đến văn phòng chủ tịch. Serena khẽ trút một hơi thở dài.
"Anh hai, đến giờ họp gia đình rồi đấy. Đừng để bị trễ."
Cô ta khựng lại một chút trước cửa phòng họp, lấy chiếc gương nhỏ ra để kiểm tra lại lớp trang điểm.
Hoàn hảo. Làn da mịn màng không một nếp nhăn, đôi mắt vàng kim tỏa sáng rực rỡ, và một nụ cười chuẩn mực không gì có thể phá vỡ.
Lần tới mọi chuyện sẽ khác. Cho dù nó có sừng hay cái gì đi chăng nữa, sẽ không một ai có thể tỏa sáng hơn mình.
Khi cô ta mở cửa bước vào, các anh chị em đã tập hợp đông đủ trong phòng họp. Tất cả ánh mắt đều dồn về phía cô ta. Cô ta dễ dàng nhận ra những gì ẩn chứa trong những ánh mắt đó, Sự ghen tị, đố kỵ, và một chút mỉa mai.
Serena tự tin ngồi xuống ghế. Cha cô ta vẫn chưa đến.
"Mọi người đều đã xem màn trình diễn của Serena hôm nay rồi đúng không?"
Người con trai cả, Park Do-Heon, lên tiếng trước. Anh ta là Anh hùng hạng A với biệt danh "Mr. Opal", người luôn thích nhấn mạnh về thứ bậc trong gia đình.
Serena thản nhiên đáp "Vâng, màn trình diễn của Golden Princess."
"Đúng vậy. Nhưng có hơi thất vọng một chút."
Người chị thứ ba, Park Seo-Hyun, chen ngang. Dù bản thân không có năng lực để trở thành anh hùng, cô ta luôn tỏ ra mình là một chuyên gia
"Chị đoán là ngay cả hạng S cũng không thể làm được mọi thứ nhỉ? Phải nhờ đến sự trợ giúp của một tên hạng D và một anh hùng tạm thời sao?"
"Có vẻ như đứa em út của chúng ta không thể tự mình giải quyết được. Anh nghe nói anh hùng tạm thời đó thậm chí còn đóng cả cổng Gate lại? Chuyện đó đang thành xu hướng khắp nơi đấy."
Người anh thứ tư, Park Jin-Ho, cất tiếng hỏi. Anh ta là người đứng đầu bộ phận Nghiên cứu & Phát triển (R&D) của Tập đoàn IM.
Phòng họp chìm vào im lặng trong giây lát. Thông thường khi một cánh cổng Gate mở ra, quy trình chuẩn là tiêu diệt toàn bộ quái vật tràn ra cho đến khi năng lượng của cổng kiệt huệ và tự động biến mất. Ngay cả các anh hùng hạng S cũng được cho là không thể tự tay đóng một cánh cổng Gate.
Thế nhưng hôm nay, nguyên tắc đó đã bị phá vỡ.
"Con nhóc đó tên là gì ấy nhỉ? Con nhóc có sừng đã đóng cổng Gate ấy..."
"Grimoire Vĩ Đại."
"Chẳng phải công ty chúng ta nên nhanh chóng liên lạc với nó sao? Trước khi nó chính thức gia nhập Hiệp hội."
Park Jun-Hyuk chen vào. Nụ cười hiện rõ trên mặt anh ta, nhưng đôi mắt thì hoàn toàn lạnh lẽo.
"Hai người trông có vẻ thân thiết nhỉ? Nó gọi em là gì ấy nhỉ...?"
"Nếu anh đã biết rõ như vậy, sao lúc đó anh không tiếp nhận cuộc gọi đi, anh hai?" Serena cuối cùng cũng bật lại.
"Anh không có ý trách móc, chỉ là thấy hơi thất vọng một chút thôi."
"Lần tới em sẽ xử lý mọi chuyện một cách hoàn hảo. Xin mọi người đừng lo lắng."
"Chắc chắn rồi, anh tin em mà. Dù sao thì cái trào lưu anh hùng nông dân có sừng đó cũng sẽ nhanh chóng trôi qua thôi."
"Vâng. Và xin đừng đánh giá năng lực của em chỉ dựa vào mấy cái xu hướng trên mạng xã hội."
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp mở ra. Mọi sự chú ý đều dồn về phía lối vào.
Chủ tịch Park bước vào với những bước chân nặng nề. Ánh mắt sắc bén của ông ta giáng thẳng xuống người Serena.
"Serena, đi theo cha vào văn phòng."
Không nói thêm một lời nào, ông ta quay lưng bước đi. Serena chậm rãi đứng dậy, cảm nhận rõ những ánh mắt đầy ẩn ý của các anh chị em đang dò xét sau lưng.
Bước vào văn phòng chủ tịch, cô ta thấy ông đã ngồi trước màn hình máy tính. Màn hình đang hiển thị biểu đồ giá cổ phiếu của Tập đoàn IM. Sau buổi phát sóng ở công viên, biểu đồ đang có dấu hiệu sụt giảm nhẹ.
"Giải thích đi."
Chỉ vỏn vẹn hai từ, nhưng Serena có thể cảm nhận được toàn bộ trọng lượng của chúng. Sự thất vọng trong giọng nói của cha khiến cơ thể cô ta như đông cứng lại.
"Đó là một tình huống ngoài dự kiến, thưa Cha. Lần tới"
"Lần tới?" Chủ tịch Park lạnh lùng ngắt lời.
"Hình ảnh của Golden Princess gắn liền trực tiếp với giá cổ phiếu của Tập đoàn IM. Con cần phải hiểu rõ điều đó."
Bờ môi khô khốc của Serena run lên "Vâng, thưa Cha."
"Một cô bé có sừng... Thú vị đấy."
"Chắc đó chỉ là một sự thành công may mắn thôi ạ."
"Là may mắn hay không thì để cha tự đánh giá." Ông ta mở một màn hình khác lên.
"Chưa từng có ai nghĩ việc đóng cổng Gate là điều có thể... Việc một kẻ khác làm được điều mà con không thể làm được có nghĩa là..."
Cô ta cắn chặt môi. Những lời tiếp theo chắc chắn sẽ là sự khiển trách. Sự chỉ trích về sự yếu kém của cô ta, như mọi khi.
Thế nhưng, biểu cảm của Chủ tịch Park đột nhiên dịu lại.
"... Có nghĩa là con cần phải trở nên hoàn hảo hơn nữa."
Chủ tịch Park đứng dậy khỏi ghế và đặt tay lên vai cô ta. Lực tay của ông nặng nề hơn thường lệ.
"Cha tin tưởng con nhất, Serena. Đứa con gái ngoan của cha."
Những lời nói đó không phải là sự an ủi, mà là một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Serena có thể đọc được sự thất vọng và những đòi hỏi ẩn giấu trong mắt cha mình. Ý nghĩa thực sự đằng sau những lời nói đó Với tư cách là một hạng S, con không được phép để những chuyện như thế này xảy ra.
Nếu con thất bại, một đứa trẻ khác có thể sẽ thay thế vị trí của con.
Tương lai của Tập đoàn IM nằm trên vai con. Hãy gánh vác lấy nó.
Nụ cười của Chủ tịch Park rộng mở hơn. Serena biết quá rõ nụ cười đó chứa đựng bao nhiêu sự kỳ vọng và áp lực.
"Con là tài sản lớn nhất của cha, Serena."
"Con sẽ không làm cha thất vọng đâu ạ."
"Tốt, cha tin con sẽ làm được. Con có thể đi rồi. Đứa con gái ngoan của cha."
Rời khỏi văn phòng chủ tịch, Serena nghiến chặt răng. Áp lực từ kỳ vọng của cha và những ánh mắt dò xét của các anh chị em như muốn đè bẹp cô ta.
Một nụ cười đóng băng vẫn giữ nguyên trên khuôn mặt Serena khi cô ta bước ra ngoài corridor. Bước đi dọc dãy hành lang, cô ta chậm rãi hít một hơi thật sâu.
Những bước đi vững vàng, một nụ cười được kiểm soát hoàn hảo. Một thái độ không lộ ra bất kỳ sự hoang mang nào trước mặt người thư ký đang đợi sẵn.
Bước vào thang máy, cô ta nhìn ngắm đôi mắt vàng kim của mình phản chiếu trong gương. Một gương mặt hoàn hảo không một sợi tóc hay lớp trang điểm nào bị lệch tông. Tất cả những thứ tỏa ra ánh hoàng kim trên người cô ta lúc này lại giống như một xiềng xích nặng nề.
Mệt mỏi quá...
Thế nhưng, cô ta không được phép bộc lộ cảm xúc đó dù chỉ trong một giây. Đó chính là cuộc sống của người con gái út Tập đoàn IM, đồng thời là Anh hùng hạng S Golden Princess.
Sự đố kỵ của anh chị em, kỳ vọng của người cha, và ánh nhìn của công chúng... Cô ta buộc phải gánh vác tất cả trên vai.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn