Chương 7: Lần thử sáu “Hãy thử dùng tâm lý học nhé!”
Sensei, từ hôm nay chúng ta bằng tuổi nhau rồi nhỉ? · Suhiru · 19 chương · ~56 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Volume 1 (Light Novel) Lần thử sáu "Hãy thử dùng tâm lý học nhé!"
Vài ngày sau "Chiến dịch leo giường lần thứ nhất". Tại một góc khuất yên tĩnh trong thư viện.
Kusuri đang chồng chất vài cuốn sách dày cộp trước mặt, một mình cau mày đầy vẻ đăm chiêu. Nhìn từ xa, ai nấy đều sẽ nghĩ:
"Chắc cô nàng đang miệt mài nghiên cứu dược học đây mà". Thế nhưng, thực tế những gì cô nàng đang đọc lại là "Kỹ thuật cưa đổ phái mạnh" hay "Bí kíp nắm bắt tâm lý đàn ông" – toàn là những cuốn sách hướng dẫn yêu đương.
Đã tỏ tình theo chính đạo.
Bị từ chối.
Đã tích cực tấn công.
Nhưng người ta không hề lay chuyển.
Thậm chí đã lấy hết dũng khí để leo giường.
Vậy mà thầy vẫn không chịu động tay vào.
Hừm! Được một cô gái xinh xắn dâng tận miệng mà không chịu "xơi", chẳng phải đó là thiếu lịch sự sao!? À thì... dù cô nàng yêu chính cái sự chân thành, tử tế đó của Satoru thật đấy!!
Chính Kusuri cũng bắt đầu thấy rối bời, không biết mình đang giận hay đang khen nữa. Cô muốn thầy phải động tay vào, nhưng nếu lúc đó Satoru dễ dàng "xơi" mình luôn thì... hì, nó lại lệch khỏi "nguyên tác" về người đàn ông mà cô tôn thờ mất rồi.
"Hà..." Kusuri thở dài một hơi thật dài.
Vấn đề không phải là Satoru không hiểu tâm ý của cô bé. Ngược lại, chính vì anh đã đón nhận tình cảm ấy, vì quá trân trọng cô nàng nên mới cố kìm nén đến cùng. Được trân trọng thì vui thật đấy, nhưng cứ đà này thì biết đến bao giờ mới tiến triển đây?
Nếu làm đến mức đó mà vẫn không ăn thua, thì biết phải làm sao bây giờ? Đúng lúc cô nàng đang vò đầu bứt tai thì...
"Kusuri-chan đang gặp rắc rối trong chuyện tình yêu à?"
Bất thình lình có tiếng nói cất lên bên cạnh khiến cô bé giật nảy mình quay lại. Đứng đó là một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc tơ mềm mại.
Kujo Kokoro. Chuyên ngành Tâm lý học.
Cô nàng tỏa ra bầu không khí thong dong như một chú mèo nhà đang sưởi nắng, cử chỉ ngáp dài một cái trông thật lười biếng và đáng yêu.
"S-Sao cậu biết hay vậy? Kh-Không lẽ đây chính là Tâm lý học trong truyền thuyết sao...?"
"Bày một đống sách như thế kia ra rồi ngồi rên rỉ thì ai nhìn mà chẳng biết hả~" Kusuri đỏ bừng mặt. Dù gì cũng là một thiên tài, việc để bạn cùng lớp thấy mình đang đau khổ vì yêu đương một cách cực kỳ nghiêm túc thế này thật là có chút xấu hổ. Tuy nhiên, cô nàng bỗng nảy ra một ý định và hỏi thử:
"Nè Kokoro-chan, tâm lý học ấy... có dùng được trong chuyện tình cảm không?"
Dù hiếm khi nghe Kokoro nói về những chuyện như vậy, nhưng đã có mặt ở ngôi trường này thì chắc chắn cô bạn cũng phải là một thiên tài về tâm lý học. Dẫu trông Kokoro chẳng có vẻ gì là rành rẽ chuyện yêu đương, nhưng Kusuri vẫn quyết định hỏi cho biết.
Nghe vậy, Kokoro khẽ nở nụ cười dịu dàng:
"Ừm. Thực ra thì tâm lý học vốn là lĩnh vực phát triển vì tình yêu mà."
"Ồ... Vậy cậu có biết kỹ thuật nào nổi tiếng không?"
"Hửm~... Ví dụ như~... cậu có biết 'Door-in-the-face' (Cửa sập vào mặt) không?"
"Door-in-the-face?"
"Giải thích đơn giản nhé. Đầu tiên bạn đưa ra một yêu cầu lớn mà chắc chắn đối phương sẽ từ chối. Sau khi bị khước từ, bạn đưa ra yêu cầu thực sự nhỏ hơn, lúc đó đối phương sẽ dễ dàng chấp nhận hơn."
"Hô... Có cả chiêu đó cơ à..."
Nhận được câu trả lời chuyên nghiệp ngoài mong đợi, Kusuri hì hục ghi chép vào sổ tay.
"Đó là nhờ hiệu ứng so sánh, yêu cầu thứ hai trông sẽ có vẻ đơn giản hơn yêu cầu đầu tiên. Hơn nữa, nó còn lợi dụng tâm lý tội lỗi khi đã lỡ từ chối người khác một lần. Kỹ thuật này không chỉ dùng trong tình yêu đâu, mà còn được dùng rộng rãi trong đàm phán hay kinh doanh nữa đấy."
Thú thật là Kusuri chẳng hiểu mấy cái lý luận đó cho lắm. Nhưng cảm giác có vẻ sẽ hiệu quả đây. Chiều hôm đó, ngay khi có cơ hội được ở riêng với Satoru, cô bé quyết định đưa lý thuyết vào thực hành ngay lập tức.
†
"Thầy ơi, em có chuyện muốn nhờ ạ!"
"Chuyện gì thế?"
"K-Kết hôn với em đi ạ!"
"Em đang nói cái quái gì thế hả."
Dù đã lấy rất nhiều dũng khí nhưng khi bị Satoru đáp trả ngay tức khắc với vẻ mặt ngán ngẩm, Kusuri cũng thấy hơi "sốc". Tuy nhiên, cô nàng nhanh chóng tung ra nước cờ tiếp theo:
"Vậy thì thay vào đó, thầy xoa đầu em đi ạ!"
Satoru sững người một lát, rồi như thở phào: "... À, nếu chỉ bấy nhiêu thì được."
Bàn tay to lớn, ấm áp của anh vươn tới, khẽ xoa lấy mái tóc của Kusuri.
"Phù... uuuu...!"
"... Thế này được chưa?"
"D-Dạ rồi! Em cảm ơn thầy ạ!"
Sau khi chia tay Satoru, với cảm giác thành công rực trợ, Kusuri lập tức mở ứng dụng nhắn tin trên điện thoại để báo cáo kết quả cho Kokoro.
『Mình làm được rồi! Satoru-kun thực sự đã xoa đầu mình luôn!! Tâm lý học đỉnh thật đấy! Cậu còn chiêu nào dùng được nữa không!? 』 Cô nàng nhắn tin trong tâm thế cực kỳ hưng phấn. Bởi trong tình cảnh bế tắc hoàn toàn, cô bé đã nhìn thấy một tia hy vọng le lói. Biết đâu nhờ sự giúp đỡ của Kokoro mà mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Cô nàng háo hức chờ đợi phản hồi.
Thế nhưng... chờ mãi, chờ mãi mà tin nhắn vẫn không hiện trạng thái "Đã xem".
Kujo Kokoro vốn là một cô nàng tùy hứng. Có lúc trả lời ngay, có lúc cả tuần sau mới nhắn lại kiểu "À mà nè~". Cô bạn cũng thích thì đến trường, không thích thì nghỉ, chẳng ai đoán trước được hành tung.
"Ưー..."
Trở về phòng riêng tại ký túc xá nữ, Kusuri lăn qua lăn lại trên giường vì sốt ruột. Cảm giác giống như món ngon đã bày ra trước mắt mà bị bắt "chờ thêm chút nữa" vậy.
—— Không đợi nổi nữa.
Cô bé bốc đồng xỏ lại giày rồi phi thẳng ra khỏi ký túc xá. Điểm đến là hiệu sách gần nhà. Mục tiêu tất nhiên là ——
"Tâm lý học tình yêu, tâm lý học tình yêu... A, đây rồi."
Chộp ngay lấy một cuốn sách khá dày, cô nàng đi thẳng ra quầy thu ngân. Trở về phòng, cô bé nằm sấp trên giường, háo hức lật từng trang sách. Ở đó ghi lại rất nhiều kỹ thuật tâm lý học tình yêu mà cô bé chưa từng biết tới. Trong số đó, có một mục khiến cô nàng phải dừng lại.
—— Hiệu ứng Gain-Loss (Được và Mất).
Nội dung tóm lược là:
"Cùng là sự dịu dàng, nhưng nếu ban đầu đối xử lạnh nhạt rồi sau đó mới trở nên ngọt ngào thì hiệu quả sẽ tăng vọt!"
—— Có lẽ đây chính là kiểu "Tsundere" hay "Gap moe" mà người ta hay nói chăng?
Kusuri gật gù đắc ý. Nghĩ lại thì từ trước đến nay cô nàng toàn tấn công bằng tình cảm nồng cháy 100%, có lẽ giờ là lúc nên thử "lạt mềm buộc chặt" xem sao. Cô bé gật đầu dứt khoát rồi khép cuốn sách lại.
"Yoo-shi, ngày mai mình sẽ thử nghiệm ngay lập tức!"
† Sáng hôm sau.
Kusuri đã đứng sẵn trước cửa phòng Satoru như mọi khi. Bình thường, từ đây cô bé sẽ cùng thầy đi học, rồi tìm cách nũng nịu hay nắm tay để tấn công, nhưng hôm nay thì khác.
Cô nàng vỗ nhẹ vào hai má để lên dây cót tinh thần. Trong đầu Kusuri đã mô phỏng kịch bản hàng chục lần. Trong vài ngày tới, cô bé sẽ cố tình tỏ ra lạnh lùng "Tsun-tsun", sau đó bỗng dưng ngọt ngào "Dere-dere", sức công phá từ sự đối lập đó chắc chắn sẽ tăng lên gấp bội —— về lý thuyết là hoàn hảo.
Việc còn lại chỉ là thực hiện thôi. Với bàn tay hơi run rẩy, cô nàng nhấn chuông. Một lát sau, Satoru bước ra.
"Chào em, buổi sán—"
"Kh-Không phải là vì em muốn đi học cùng thầy hay gì đâu đấy nhé!"
Vừa mở lời, Satoru đã ngơ ngác khi thấy giọng nói của Kusuri khẽ lạc đi vì bối rối.
"...... À, ừ?"
"V-Việc mỗi sáng em đến đón thầy là vì...! Cái đó... hèn gì, chẳng phải em vừa là thiên tài vừa là mỹ thiếu nữ sao. Nếu đi bộ một mình, khả năng bị tán tỉnh, bắt cóc hay gặp phải mấy tên biến thái là rất cao! Thế nên em mới bất đắc dĩ phải đến đón thầy để làm vệ sĩ cho em thôi đấy nhé! Tuyệt đối không phải vì thích nên mới muốn ở bên thầy thêm chút nào đâu đấy!"
Làm cái việc không quen khiến chính cô bé cũng chẳng hiểu mình đang nói gì, nhưng Kusuri vẫn nỗ lực hết mình để tiếp tục diễn vai "Tsun" (lạnh lùng).
"...... Tạm thời cho là vậy đi, nhưng ghé qua nhà thầy rõ ràng là đi đường vòng mà?"
"Em không biết chuyện đó. Th-Thôi, đừng có lôi thôi nữa, mau hộ tống em đến trường đi!"
Nói đoạn, cô nàng nắm lấy tay Satoru. Thực lòng cô bé muốn khoác tay hay nắm kiểu người yêu (khoá tay) lắm, nhưng hiện tại đang ở chế độ "Tsun" mà. Đành phải kìm lòng, chỉ nắm tay bình thường thôi.
Ngược lại, Satoru rõ ràng là đang lộ vẻ lúng túng.
"Hì hì, thầy đang bối rối kìa... Có vẻ như chiến thuật tâm lý của Kokoro-chan thực sự có tác dụng rồi...!"
Kể từ đó, chiến dịch "Tsundere" của Kusuri được tiến hành một cách trơn tru. Ví dụ như giờ nghỉ trưa, cô nàng mang cơm hộp tự làm đến cho Satoru.
"Em làm cơm hộp chẳng qua là vì trong tủ lạnh thừa nguyên liệu thôi đấy! Đừng có mà hiểu lầm!"
"Nhìn kiểu gì cũng thấy nó được làm cực kỳ công phu... dù sao thì, cảm ơn em."
Hay như trên đường về, cô bé khoác chặt lấy cánh tay Satoru.
"Em bám dính lấy thầy là vì trời lạnh thôi! Không hơn không kém đâu đấy nhé!"
"Thầy lại thấy hôm nay nóng đến mức muốn đổ mồ hôi đây này..."
Cứ như thế, Kusuri triệt để giữ thái độ hờ hời với Satoru. Nhìn vẻ mặt lúng túng của anh trước lời nói và hành động của mình, cảm giác đắc thắng và phấn khích trong cô nàng ngày một lớn dần. Chiến dịch đang diễn ra suôn sẻ. Kusuri tin chắc là như vậy. Thế nhưng —— kế hoạch hoàn hảo của cô bé lại bắt đầu chuyển hướng sang một ngã rẽ không ai ngờ tới.
† Vừa nhấp ngụm cà phê trong phòng riêng, Satoru vừa thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Hôm nay, biểu hiện của Kusuri rõ ràng là rất khác thường. Bình thường, cô bé sẽ duy trì khoảng cách gần đến mức khoác chặt tay rồi ép cả vòng một vào người anh, dù anh có nhắc nhở bao nhiêu lần cũng không chịu thôi. Thậm chí nếu anh cố giữ khoảng cách, cô nàng còn tự ái mà bám dính lấy hơn nữa. Thế nhưng hôm nay —— cô bé chỉ dừng lại ở việc nắm tay.... À thì, vốn dĩ việc nắm tay đi học đã là vấn đề rồi, nhưng chuyện đó tính sau.
Lời chào hỏi của cô bé cũng cụt ngủn một cách kỳ lạ, cứ lặp đi lặp lại mấy câu kiểu: "Không phải em muốn đi học cùng thầy đâu đấy nhé!" Tuy không hiểu lắm, nhưng có vẻ cô bé đang cố tình tạo khoảng cách.
Thú thật là anh có chút bối rối. Nhưng chắc chắn đó là —— Kusuri là một cô bé thông minh. Có lẽ cuối cùng em ấy cũng nhận ra rằng những hành động từ trước đến nay là không phù hợp với khoảng cách giữa giáo viên và học sinh.
"Quân tử biến đổi nhanh chóng". Những người càng thông minh thì khi nhận ra sai lầm của mình, họ sẽ xoay chuyển cục diện sang hướng đúng đắn càng nhanh. Với một cô bé tài giỏi như Kusuri, việc nhận ra sự bùng nổ của bản thân và cố gắng phanh lại cũng là điều tự nhiên. Nếu sự bốc đồng tuổi trẻ đã lắng xuống và cô bé đã có thể hành động đúng mực với vị trí của mình, thì đó là một sự trưởng thành đáng mừng với tư cách là một người thầy.
Anh chợt cầm điện thoại lên, mở thư mục ảnh. Ở đó, những tấm ảnh chụp chung với Kusuri từ hồi tiểu học cho đến tận gần đây được xếp ngay ngắn. Có thể thấy rõ cô bé từ một người luôn mang biểu cảm gượng gạo, dần dần đã biết mỉm cười dịu dàng hơn qua từng ngày. Nhìn những tấm hình đó, khoé mắt anh tự nhiên nóng ran. Vừa đáng yêu, vừa khiến người ta phải bận lòng, không thể bỏ mặc. Nếu đứa trẻ ấy cuối cùng đã bắt đầu có thể tự mình bước đi... thì với tư cách là người lớn, là giáo viên, mình nên ủng hộ em ấy mới phải.
Nghe tin cô bị cảm, anh đã đến tận nhà chăm sóc; khi cô có tâm sự, anh bảo dù đêm muộn cũng cứ gọi cho anh. Gần đây hai người còn đi hẹn hò với nhau nữa. Nghĩ lại thì, người khiến khoảng cách trở nên quá gần gũi có lẽ lại chính là anh. Nếu sự bao bọc quá mức đó đã thúc đẩy sự bùng nổ của cô bé, thì người cần phản tỉnh chính là anh mới đúng.
†
"Mấy cái này em cũng có thể tự làm được thôi đấy nhé! Nhưng nếu thầy đã nhất quyết muốn chỉ bảo thì em để Satoru-kun dạy cũng được!"
Tại lớp học. Kusuri, người vừa bị điểm kém trong bài kiểm tra nhỏ môn học không chuyên, vừa chìa tờ bài làm cho Satoru vừa nói vậy. Satoru đưa mắt nhìn xuống tờ giấy. Bình thường, anh sẽ cười khổ nói: "Thật là hết cách với em mà" rồi chỉ dạy tận tình.... Thế nhưng, câu trả lời nhận được lại mang một tông giọng cứng nhắc đến lạ.
"Vậy sao.... Thế thì trước mắt em hãy tự làm đi đã. Nếu vẫn không hiểu thì cứ tự nhiên đến gặp thầy hỏi nhé."
Giọng điệu vẫn dịu dàng, thậm chí anh còn nở một nụ cười. Thế nhưng Kusuri, người đã gắn bó với Satoru gần mười năm trời, cảm nhận được một thứ gì đó như một bức tường dày cộp vừa dựng lên.
"Nào, thầy có việc bận sau đây nên xin phép đi trước."
Nói đoạn, Satoru bước ra khỏi lớp. Kusuri mở to mắt nhìn theo bóng lưng anh. Từ trước đến nay, trừ phi có việc cực kỳ quan trọng, Satoru luôn ưu tiên Kusuri. Vậy mà anh lại bỏ lại cô nàng một cách chóng vánh chỉ với câu nói "có việc bận". Bị để lại trơ trọi trong lớp, Kusuri nhìn quanh đầy ngơ ngác. Nhưng, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó.
Giờ sau học. Satoru đang xử lý các công việc hành chính của giáo viên trong một phòng học trống. Dù đang sống dưới tư cách học sinh sau khi uống thuốc trẻ hóa, nhưng anh không hoàn toàn tách rời khỏi công việc của một nhà giáo. Sắp xếp tài liệu, luận văn của sinh viên nộp; điều chỉnh lịch trình họp trực tuyến với các nhà nghiên cứu nước ngoài; đăng ký sử dụng cơ sở vật chất thí nghiệm. Có vô số việc phải làm.
Chỉ là vì hiện tại đang mang thân phận học sinh nên anh không thể làm ở phòng hội đồng, đành phải mượn một lớp học trống để làm phòng làm việc tạm thời.
... Kusuri đứng nép bên khe cửa, chằm chằm nhìn dáng vẻ bận rộn của Satoru. Trong lúc tim đập thình thịch trước góc nghiêng nghiêm túc khi làm việc của anh, cô nàng cũng nhìn đồng hồ trên điện thoại. Sắp đến mốc hai tiếng kể từ lúc bắt đầu làm việc rồi. Theo thói quen, Satoru chuẩn bị bước vào giờ nghỉ giải lao ngắn. Và đúng như dự đoán, Satoru rời mắt khỏi máy tính, tựa lưng vào ghế. Chớp thời cơ, cô bé gõ cửa bước vào.
"E-Em xin phép ạ!"
"À, có chuyện gì thế, Yakushiji?"
Nghe câu đó, Kusuri khựng người lại vì kinh ngạc.
"Yakushiji......?...... Ơ kìa? Thầy không gọi tên em nữa sao......?"
... Rõ ràng trước đó đã hứa sẽ gọi nhau bằng tên, vậy mà giờ anh lại gọi cô bằng họ. Nhưng cô nàng không chùn bước, vẫn giơ chiếc bình giữ nhiệt mang theo lên.
"D-Dạ thật ra thì, tình cờ thôi nhé! Em vừa có được loại hạt cà phê rất ngon... m-mà, dù sao thầy cũng thích cà phê đúng không? Em định bụng pha cho thầy uống thử một chút thôi!"
Bình thường, từ đây sẽ là lúc giải lao và bắt đầu một buổi tiệc trà nhỏ giữa hai người. Thế nhưng Satoru chỉ liếc nhìn chiếc bình, khẽ mỉm cười dịu dàng rồi nói:
"Cảm ơn em. Nhưng việc trao đổi vật phẩm cá nhân giữa giáo viên và học sinh ở trường là không hay cho lắm. Xin lỗi nhé, em hãy mang số cà phê đó về đi."
"...... Dạ?"
Giọng anh vẫn rất dịu dàng. Thậm chí anh còn tinh tế để không phủ nhận lòng tốt của Kusuri. Thế nhưng, lằn ranh đã được vạch ra rõ ràng. Sự bất an cứ thế chồng chất trong lòng cô bé.
Và đỉnh điểm là lúc tan trường, khi hoàng hôn buông xuống.
"Th-Thầy ơi! Em đến chơi với thầy đây này~!"
Kusuri tìm đến căn hộ của Satoru. Vừa bấm chuông cửa, cánh cửa liền mở ra.
"Dạ thì! Em lỡ nấu quá nhiều cà ri nên mang sang chia cho thầy một ít!"
Nói rồi cô nàng giơ chiếc nồi cà ri lớn đang cầm trên tay lên. Nhìn kiểu gì cũng không phải là lượng "lỡ nấu quá nhiều". Bất cứ ai nhìn vào cũng hiểu đây là lời gợi ý muốn được ăn tối cùng nhau. Và nếu là Satoru như mọi khi, anh sẽ vừa cười khổ vừa bảo: "Thật là hết cách với em mà" rồi để cô vào nhà dùng bữa cùng.
Biểu cảm của Satoru vẫn điềm tĩnh như mọi khi.
"Trời sắp tối rồi. Một nữ sinh không nên tự tiện vào nhà của một người đàn ông sống một mình như thế này."
Giọng anh dịu dàng nhưng đanh thép, như thể không cho phép cô tiến thêm một bước nào nữa.
"Dạ...... cái đó......"
"Em hãy mang nồi cà ri đó về đi. Chia nhỏ ra bảo quản thì cũng dùng được lâu đấy."
"Kh-Không phải chuyện đó...... E-Em muốn cùng thầy......"
"Vậy nhé, về nhà cẩn thận đấy."
—— Rầm. Cánh cửa lặng lẽ khép lại. Cô bé đứng trân trối, tay vẫn ôm khư khư chiếc nồi. Không phải bị ghét. Nhưng cảm giác như bị đối xử hệt như một người dưng.
Con đường về nhuộm sắc hoàng hôn. Bước chân cô bé nặng trĩu, tâm trạng sa sút thảm hại. Dù chưa đến mức bật khóc, nhưng sự bất an như bóp nghẹt lồng ngực. Cô nàng ôm nồi cà ri lủi thủi bước đi. Đúng lúc đó, điện thoại vang lên tiếng Pekon♪. Ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn vào màn hình. Thế nhưng thông báo không phải từ Satoru, mà là tin nhắn của Kokoro.
『Sau đó, tình hình thế nào rồi~? 』... Nội dung chỉ có bấy nhiêu. Để mặc tin nhắn bao nhiêu ngày không thèm ngó ngàng, đúng là cái phong cách tùy hứng thường thấy. Nhưng kẻ sắp chết đuối thì vớ được cọc cũng mừng. Ngay khoảnh khắc thấy nó, Kusuri không thể kiềm chế được nữa mà nhấn nút gọi điện. May mắn thay, lần này cô bạn đã nhấc máy ngay lập tức.
『Kusuri-chan? Sao tự nhiên lại gọi điện cho mình thế—』
"Kokoro-chan cứu mình với!"
Tiếng kêu cứu thảm thiết khiến ngay cả Kokoro cũng phải lúng túng.
『Hả? Ch-Chuyện gì thế? Cậu cãi nhau với Fuyutsuki-kun à? 』
"Tóm lại là giờ mình gặp nhau được không!? Có chuyện này mình muốn bạn nghe!"
† Ngay gần ký túc xá nữ của Học viện Reimei. Trong một góc quán cà phê nhỏ, Kusuri và Kokoro đang ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn.... Cạnh chỗ ngồi của Kusuri, chẳng hiểu sao lại có một cái nồi cà ri lớn. Mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp quán thu hút không ít ánh nhìn từ xung quanh, nhưng khổ chủ thì chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm. Kokoro vừa đung đưa mái tóc tơ mềm mại vừa gật đầu "ừm ừm" lắng nghe câu chuyện của Kusuri. Đôi mắt vốn luôn ngái ngủ hôm nay trông lại có vẻ gì đó hứng khởi.
"Cậu nhìn chỗ này đi!
'Hiệu ứng Gain-Loss. Tsun → Dere giúp tăng ấn tượng cực mạnh! Đảm bảo chàng trai bạn thích sẽ không thể rời mắt khỏi bạn!' - sách viết rõ ràng như vậy mà!"
Nói đoạn cô nàng mở cuốn sách tâm lý học tình yêu ra cho bạn mình xem. Nghe xong, Kokoro khẽ nở một nụ cười khổ.
"À, cái đó ấy hả. Mình nghĩ nó phản tác dụng rồi."
"Hảaaa!? Nh-Nhưng mà, trong sách viết là ——!"
Trước bàn tay run rẩy chỉ vào trang sách của Kusuri, Kokoro khẽ cười và tiếp lời.
"Đúng là lý thuyết thì không sai, nhưng đừng có tin sái cổ vào mấy cuốn sách đó chứ. Kusuri-chan cũng biết là thuốc thì tùy vào cách uống và tùy người mà tác dụng sẽ khác nhau đúng không? Cái này cũng vậy thôi."
"Hự......"
Đúng là không thể cãi lại lời nào. Kusuri nghẹn lời. Trong thế giới dược học, việc xem xét thời điểm dùng thuốc, thể trạng hay tương tác với các loại thuốc khác là nguyên tắc cơ bản của cơ bản. Bị lôi đúng ví dụ đó ra thì cô nàng chỉ còn biết câm nín.
"Con người ấy mà, thường hay diễn giải mọi việc theo hướng có lợi cho bản thân mình. Trong trường hợp này thì ——" Kokoro lật qua lật lại cuốn sách tâm lý của Kusuri, rồi dừng lại ở một trang.
"Định kiến diễn giải. Nếu Satoru-kun đang nghĩ rằng 'Sớm muộn gì học sinh cũng phải rời xa mình', thì khi thấy thái độ hờ hững của Kusuri-chan, cậu ấy sẽ tự ý diễn giải rằng: 'À, cô bé này đã trưởng thành rồi và đang cố gắng thoát ly khỏi mình đây'."
"C-Cái gì vậy chứ!? Mình không muốn thầy tự ý diễn giải như thế đâu mà!?"
"Nhưng mà tự ý diễn giải theo định kiến của bản thân chính là tâm lý con người đấy."
"Không thể nào......"
Kusuri buông xuôi vai, cúi đầu ủ rũ. Kokoro nhìn dáng vẻ đó của bạn mình và mỉm cười.
"Phấn chấn lên nào Kusuri-chan. Từ giờ cứ thong thả dành thời gian để xóa tan hiểu lầm là được mà."
"—— Không. Mình hiểu rồi."
Bất thình lình, Kusuri đứng phắt dậy làm chiếc ghế kêu Gatan.
"Mình sẽ đi 'Dere' ngay lập tức!!"
"...... Hả? Kusuri-chan?"
"Cảm ơn bạn đã lắng nghe tâm sự của mình nhé! Tóm lại là bây giờ Satoru-kun đang hiểu lầm là mình muốn rời xa thầy ấy đúng không? Vậy thì —— mình sẽ khiến thầy ấy phải sáng mắt ra rằng chuyện đó là không bao giờ có thể xảy ra!"
"N-Này, chờ chút đã!? Đột ngột quá cũng không tốt đâu, ý mình là ——"
"Không, việc gì làm được thì phải làm ngay! Xóa tan hiểu lầm trong thời gian ngắn nhất mới là hợp lý! Nào, xuất trận thôi!!"
Hét lớn một tiếng, Kusuri chạy thục mạng ra khỏi quán cà phê. Bị bỏ lại, Kokoro đờ người nhìn theo bóng lưng ấy —— rồi khẽ cười khúc khích.
"Phù phù, hai người đó đúng là thú vị thật nha....... Mà khoác nữa, Kusuri-chan chẳng thèm để ý việc mình gọi Fuyutsuki-kun là 'Thầy' luôn kìa... Vậy là xác nhận Fuyutsuki-kun chính là thầy Fuyutsuki rồi nhỉ?"
Lẩm bẩm một mình, cô bạn nhảy phắt xuống khỏi ghế. Nhưng rồi, Kokoro khựng lại khi nhận ra sự tồn tại của món đồ bị Kusuri bỏ quên trên ghế.
"...... Cái nồi cà ri này, tính sao giờ."
Kokoro đứng chết trân trước nồi cà ri một hồi lâu, hoàn toàn bó tay.
† Cạch cạch, tiếng gõ bàn phím máy tính vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
Công việc của một giáo viên tại Học viện Bình Minh vốn dĩ rất bận rộn. Có vô số việc phải làm. Thế nhưng, Satoru hoàn toàn không thể tập trung nổi.
"…… Yên tĩnh quá."
Anh lầm bầm một câu rồi ngừng tay. Kể từ khi bị Kusuri cho uống thuốc trẻ hóa, ngày nào cũng trôi qua trong náo nhiệt, vậy mà giờ đây bỗng dưng lại im ắng thế này.
"…………"
Bất chợt, biểu cảm buồn bã của Kusuri lúc bị anh từ chối bữa tối lại hiện về trong tâm trí. Không, tất nhiên việc để một nữ sinh vào nhà vào giờ này là điều không thể chấp nhận được với tư cách một người thầy, nên anh không nghĩ mình đã làm sai. Thế nhưng, cứ hễ nhớ lại gương mặt rầu rĩ ấy, lòng anh lại không khỏi xao động.
Vô thức, Satoru mở thư mục ảnh trên điện thoại, ngắm nhìn những tấm hình chụp chung với Kusuri.
Với tư cách là gia sư cho một cô bé thiên tài luôn bị cô lập và xa cách với gia đình, anh đã cố gắng xây dựng một mối quan hệ thân thiết nhất có thể vì lợi ích của em. Ban đầu đó chỉ là công việc, nhưng dần dần, việc nhìn thấy nụ cười của em đã trở thành niềm hạnh phúc thực sự trong lòng anh. Suốt gần mười năm qua, anh thậm chí đã có cảm giác rằng: "Nếu mình có một đứa con gái, chắc hẳn cũng sẽ như thế này".
Giờ đây khi phải giữ khoảng cách với Kusuri, thú thật anh thấy cô đơn vô cùng.
"…… Không ổn rồi. Chính mình mới là người cần phải 'cai' Yakushiji đi thôi."
Anh tự giễu cười một mình. Rõ ràng là Kusuri đang cố gắng thoát ly khỏi "người cha" này, vậy mà anh lại thế này thì đúng là bản末転倒 (bản mạt điên đảo).
Đúng lúc anh đang mải suy nghĩ thì —— —— Bính bong. Tiếng chuông cửa vang lên. Anh đang tự hỏi ai lại đến vào giờ này thì ngay sau đó —— Bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong bính bong.
…… Tiếng chuông cửa bị nhấn liên hồi với tốc độ chóng mặt. Trong lúc còn đang hơi rùng mình vì sợ, anh nghe thấy tiếng Kusuri gào lên: "Thầy ơi mở cửa cho em với ——!!"
"…… Cứ như gặp phải quái vật hay gì ấy nhỉ."
Anh cười khổ, bước ra hành lang và mở cửa.
"—— KHÔNG PHẢI THẾ ĐÂU MÀ QUÁ À À À À!!"
Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa mở, Kusuri với đôi mắt đẫm lệ đã lao thẳng vào lồng ngực anh.
"Không phải đâu ạ……! Không phải em muốn rời xa thầy đâu……! Chỉ là em muốn được thầy yêu nhiều hơn nữa…… Trong sách tâm lý học bảo là làm Tsundere sẽ tốt…… nên em mới thử lạnh lùng một tí…… Ai ngờ thầy lại càng ngày càng thờ ơ với em…… Oa oa oa……!"
Cô nàng vừa khóc nức nở vừa nỗ lực giải thích tình hình. Tóm lại là vì tin sái cổ vào sách yêu đương rồi tung ra chiến thuật Tsundere, kết quả là hai người đã hiểu lầm nhau một vố đau đớn.
"…… Vì vậy, xin thầy đừng giữ khoảng cách với em nữa…… em xin thầy đấy……"
Nhìn Kusuri vừa nấc cụt vừa nói những lời đó, Satoru bất giác bật cười.
"Được rồi, được rồi. Đã là nữ sinh cấp ba rồi mà còn khóc nhè vì chuyện đó sao."
Nói đoạn, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng cô bé. —— Anh cảm giác như giọng nói của mình cũng đã trở nên phấn chấn hơn đôi chút.
† Tạm thời vì cô bé vẫn còn đang khóc nên anh đã cho vào phòng. Anh thầm biện hộ trong lòng như vậy trong khi để cô nàng ngồi xuống sofa và lắng nghe tâm sự. Đang nói chuyện thì bụng của Kusuri bỗng phát ra một tiếng quặn …… nghe thật dễ thương. Kusuri xấu hổ đỏ bừng mặt, lấy tay ôm bụng.
"Em chưa ăn tối sao?"
"Vâng…… Á! Đ-Đúng rồi, cái nồi cà ri em để quên ở quán cà phê lúc nãy…… Ch-Cho em xin phép gọi điện một chút ạ."
Nói rồi Kusuri lấy điện thoại ra, hối hả thực hiện cuộc gọi.
"Alo, Kokoro-chan hả? Chuyện là, cái nồi cà ri ở quán lúc nãy…… Ơ, cậu mang về ký túc xá giúp mình rồi sao? Hả? Nó vừa nặng mà thang máy lại còn bị hỏng nữa á? Oa —— mình xin lỗi nhé!!"
Qua những mẩu đối thoại rời rạc, anh có thể hình dung ra cảnh Kokoro với thân hình nhỏ nhắn đó đang ôm cái nồi lớn lảo đảo leo cầu thang bộ, khiến anh suýt chút nữa thì phì cười. Kết thúc cuộc gọi, Kusuri cười có chút ngượng nghịu.
"A ha ha…… làm phiền mọi người quá ạ~"
"…… Nếu em chưa ăn tối thì có muốn ăn ở đây không? Dù cũng chẳng có gì cao sang đâu."
"Được thật ạ!? V-Vậy thì em xin phép không khách sáo nhé. Ehe-he, thật ra em cũng đang đói cồn cào rồi."
Thế là anh đứng vào bếp. …… Nói là nấu chứ thực ra cũng chẳng làm được gì phức tạp. Anh đun nước, cho hai phần mì ăn liền luôn dự trữ sẵn vào nồi. Đang lúc trụng mì, Kusuri bỗng khẽ khàng ôm lấy cánh tay anh.
"Mồ~, Thầy lại ăn mấy thứ này nữa hả? Không tốt cho sức khỏe đâu nhé?"
"Kết quả khám sức khỏe vẫn ổn nên không sao đâu."
"Vấn đề không nằm ở chỗ đó. Thật là, hay là từ giờ để em chuẩn bị mấy loại thực phẩm chức năng đặc chế cho thầy nhé?"
"Thực phẩm chức năng em làm nghe cứ thấy đáng sợ theo nhiều nghĩa ấy……"
"Mồ~ thầy quá đáng thật đấy~. Em có cho thứ gì kỳ lạ vào đâu chứ~"
"Hãy nhìn lại những gì em làm từ trước tới giờ đi đã."
Dù miệng đối đáp qua lại nhưng Kusuri vẫn khoác chặt tay không buông. Cô nàng khẽ tựa đầu vào vai Satoru, dụi dụi mái tóc như đang nũng nịu. Nếu là bình thường Satoru đã nhắc nhở, nhưng hôm nay anh chẳng nói lời nào.
"…… Có cho trứng vào không?"
"Vâng! Cho em xin ạ!"
Thả trứng vào, nấu thêm một chút rồi múc ra bát. Trên bàn lúc này là hai bát mì tôm thêm trứng…… chỉ có thế thôi. Vậy mà Kusuri lại sáng rực mắt, chắp tay đầy thành kính.
"Em xin phép được ăn ạ!"
Cô nàng xì xụp ăn một cách ngon lành. Một bữa tối đạm bạc chỉ với mì gói và trứng. Thế nhưng, nhìn cái cách Kusuri hạnh phúc nhâm nhi từng sợi mì, không hiểu sao anh lại thấy nó ngon hơn hẳn những bữa ăn cô độc mọi ngày.
—— Dù hình thái có hơi khác so với dự tính, nhưng hiệu ứng Gain-Loss rõ ràng là đã phát huy tác dụng cực kỳ mạnh mẽ rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn