Chương 17: Lần thử một "Từ hôm nay, em sẽ trở thành shotacon!"
Sensei, từ hôm nay chúng ta bằng tuổi nhau rồi nhỉ? · Suhiru · 19 chương · ~19 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Volume 2 (Light Novel) Kết thúc cuộc gọi với ngài hiệu trưởng, Satoru ngồi một mình trên giường, hai chân đung đưa.
Căn phòng tĩnh lặng, tiếng kim giây đồng hồ tích tắc vang lên nghe to đến lạ thường.
Kể từ lúc Kusuri cầm bộ kit lấy máu đến phòng nghiên cứu rồi rời đi, con bé vẫn chưa quay lại.
(... Lâu quá nhỉ) Chợt nhận ra mình đang có suy nghĩ đó, cậu liền nhíu mày.
Bản thân cậu không phải là tuýp người quá bận tâm đến thời gian, với lại tính ra từ lúc Kusuri rời đi mới chỉ trôi qua độ mười phút là cùng.
Thế mà cậu lại cứ bồn chồn không yên, cứ ngóng xem Kusuri đã quay lại hay chưa.
... Hay nói đúng hơn là... tự nhiên... cậu lại thấy hơi... buồn bã và cô đơn.
(Không không, bình tĩnh lại đi tôi ơi, mới đó mà tinh thần đã bị kéo theo rồi sao?)... Ngẫm lại thì, lúc biến từ người lớn thành học sinh trung học, cậu cũng từng bối rối trước sự chênh lệch đó.
Nhưng học sinh trung học thì nói chung thể chất cũng đã gần như hoàn thiện. Thể hình hay độ trưởng thành của não bộ vốn dĩ không khác biệt quá nhiều so với người lớn. Vậy mà lúc đó cậu đã bị ảnh hưởng nhiều đến thế.
Nếu vậy... một khi đã biến thành một đứa trẻ hoàn toàn chưa trưởng thành, thì mức độ ảnh hưởng chẳng phải sẽ không thể nào so sánh với lúc đó được hay sao?
Giữa lúc cậu đang mải suy nghĩ rồi đâm ra bất an, tiếng cửa mở vang lên đã kéo cậu trở về với thực tại.
"Xin lỗi vì đã để thầy phải đợi."
"Kusuri...!"
Bất giác, gương mặt cậu giãn ra tươi rói.
Hông cậu suýt nữa đã bay khỏi giường, liền vội vàng ngồi ngay ngắn lại.
"? Thầy sao thế ạ?"
"À, không... È hem. Không có gì đâu."
Thấy Kusuri ngơ ngác nghiêng đầu, cậu liền ho khan một tiếng để lấp liếm.
….. Suýt chết. Tí nữa là cậu đã chạy ào tới ôm chầm lấy Kusuri rồi.
Thấy cậu cứ lúng túng trong miệng, Kusuri lo lắng ngồi xổm xuống, áp sát ánh mắt ngang tầm với cậu.
"Thật sự là không có chuyện gì chứ ạ?"
"Ể, không, chuyện là..."
"Tình trạng hiện tại của thầy vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ. Thế nên dù là một chuyện nhỏ nhặt đến mấy, nếu có gì khiến thầy bận tâm thì cứ nói cho em biết nhé."
Biểu cảm đầy vẻ lo âu của Kusuri. Nhìn thấy dáng vẻ đó, cậu chợt bừng tỉnh.
Nói gì thì nói, đối với Kusuri hiện tại thì đây cũng là một tình huống nằm ngoài dự kiến. Hẳn là con bé đang rất muốn có thông tin, dù chỉ là một chút đi chăng nữa.
Vậy mà chỉ vì cái lý do vớ vẩn là『thấy xấu hổ』, mình lại định giấu giếm đi sự bất thường của bản thân. Thế này thì chưa bàn đến tư cách giáo viên, chỉ riêng tư cách là một người lớn thôi cũng đã vứt đi rồi.
"Thầy xin lỗi Kusuri, thật ra thì..."
Thế rồi, cậu thành thật kể lại những biến đổi bất thường đang diễn ra trong cơ thể mình.
†
"Ờm, tóm lại là? Có vẻ như tinh thần của thầy đang bị kéo theo cơ thể trẻ con này, thành ra lúc em không có mặt thì thầy thấy buồn bã cô đơn ạ?"
"Th-Thì... đại khái là vậy."
Cậu ngượng ngùng đỏ bừng hai má, lảng ánh mắt đi chỗ khác.
Cử chỉ đó mới đáng yêu làm sao, Kusuri cảm thấy tim mình như thắt lại, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén để không biểu lộ ra ngoài.
Nếu phản ứng quá trớn, thầy ấy sẽ xấu hổ và có khi không thèm kể thêm lời nào nữa mất.
"Th-Thế rồi? Sau đó thì sao ạ?"
"Ư-Ừm. Rồi thì, thấy chị Kusuri quay lại, thầy bất giác thở phào... Ah."
Chắc hẳn là do vô thức. Trót lỡ mồm thốt ra tiếng『chị Kusuri』, gương mặt cậu ngay lập tức đỏ bừng lên.
"Không... ban nãy, chỉ là...!"
"............ Xin lỗi thầy. Em ra ngoài một lát nhé."
"Hả? Ư-Ừm?"
Nói đoạn, Kusuri lạch bạch rảo bước thật nhanh ra khỏi phòng. Vừa ra tới hành lang, ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô ôm chặt lấy mặt bằng hai tay rồi ngồi sụp xuống tại chỗ.
(Chết mất, chết mất, chết mất...) Tràn ngập trong tâm trí cô lúc này là hình ảnh một bé shota rơm rớm nước mắt vì sợ kim tiêm. Một bé shota thấy cô đơn tủi thân khi phải ở một mình. Và một bé shota mặt mày rạng rỡ khi thấy cô quay lại.
(Cái quái gì vậy, thầy ấy ban nãy chẳng phải quá mức đáng yêu rồi sao!? Đã vậy thầy ấy... cái ông thầy đó... lại gọi mình... là chị...) ….. Ngay khoảnh khắc đó, trong não Kusuri tuôn trào ra những dòng ký ức không hề tồn tại.
Rằng cô và bé Satoru là thanh mai trúc mã, bé Satoru giống như một cậu em trai thân thiết hay sang nhà cô chơi.
Trong suốt kỳ nghỉ hè, ngày nào cậu bé cũng tới nhà, cô cùng bé Satoru chơi đùa ngoài sân, ngủ trưa chung, rồi lại giúp cậu bé làm bài tập hè.
Đôi lúc còn kéo bé Satoru đang xấu hổ vào bồn tắm, rồi tận tay kỳ lưng cho cậu bé.
Bé Satoru cực kỳ yêu quý chị Kusuri, cậu bé còn thủ thỉ rằng: 『Sau này lớn lên, em sẽ cưới chị Kusuri làm vợ! 』 Vào đêm lễ hội mùa hè, hai chị em cùng nhau ngắm pháo hoa, rồi lén lút trao nhau một nụ hôn giấu giếm qua mắt người lớn...
(Úi cha mẹ ơiiiiii...!) Kusuri gào rú thứ âm thanh kỳ quái trong lòng trước sự ảo tưởng của chính mình.
(Rồi, hết chịu nổi rồi! Kể từ hôm nay tôi chính thức trở thành shotacon đây! Không, cái kiểu đó là phạm luật đấy biết không! Bình thường ổng rõ cứng nhắc mà tự nhiên lại đáng yêu đến mức đó thì sao mà kiềm chế cho nổi!)... Mà nói đúng hơn thì, nếu cứ cố nhịn mù quáng, cô chẳng có tự tin là mình sẽ không bị mất kiểm soát mà làm liều.
(Vậy nên kể từ giờ, mình sẽ đóng vai một người chị gái đáng tin cậy, thỉnh thoảng xoa đầu vuốt ve ổng một tí để giải tỏa cảm xúc là hợp lý nhất! Chuẩn, một nước đi quá hoàn hảo. Một lý thuyết mười điểm không có nhưng.) Kusuri tự viện cớ cho bản thân như vậy rồi hít một hơi thật sâu.
Cố gắng kìm nén cảm xúc cho bình tĩnh lại, cô khoác lên mình chiếc mặt nạ『Người chị Kusuri đáng tin cậy』 và quay trở lại phòng.
†
"Chị xin lỗi vì đã để em đợi nhé, bé Satoru."
Vừa quay trở lại, Kusuri cất lời bằng một chất giọng vô cùng điềm tĩnh.
Satoru『Hửm? 』một tiếng rồi nghiêng đầu.
(Ơ kìa? Con bé mới gọi tên mình à? Lúc có hai người với nhau thì con bé toàn gọi mình là thầy cơ mà?) Tuy có chút cấn cấn trong lòng, nhưng nghĩ chuyện này cũng chẳng đáng để bắt bẻ nên cậu cũng để mặc cho qua.
"Trước mắt là chuyện từ giờ trở đi... Nói thật, với tình trạng hiện tại mà bé Satoru phải sống một mình thì cực kỳ nguy hiểm đấy."
"Chuyện đó thì──À ừ, cũng đúng."
"Đúng vậy. Thể lực giảm sút thì khỏi phải nói rồi, nhưng khả năng cao là cả mặt tinh thần của em cũng đang bị ảnh hưởng. Chúng ta cần phải theo dõi thêm, và lúc nào cũng cần có người ở bên cạnh túc trực để ứng phó kịp thời phòng khi có chuyện gì xảy ra."
"... Em nói có lý."
Xét về mặt logic thì cực kỳ hợp tình hợp lý. Không có lấy một kẽ hở để phản bác.
"... Vì lẽ đó! Chị thấy tốt nhất là một thời gian tới chúng ta hãy sống chung với nhau đi, em thấy sao hả bé Satoru!?"
"Không, tại sao lại thành ra như thế hả! Cứ nhập viện như bình thường là được rồi mà!?"
Khoan bàn tới tư cách giáo viên, một người đàn ông trưởng thành mà lại sống chung với một nữ sinh trung học….. mà lại còn là ở trong khu ký túc xá nữ, nơi có biết bao nhiêu nữ sinh khác đang sinh sống nữa. Tính đường nào cũng thấy sai quá sai rồi.
Thế nhưng có vẻ Kusuri cũng đã tính trước được cậu sẽ phản bác như thế này. Cô nở một nụ cười hệt như một người chị gái đang dỗ ngọt đứa em hư bướng bỉnh, rồi khẽ lắc đầu.
"Không được đâu. Bé Satoru nè, trước đây chính em đã nói rồi mà. Nếu chuyện về thuốc trẻ hóa mà lọt ra ngoài dư luận thì sẽ loạn cào cào lên hết cho xem."
"..."
"Chỉ đi khám qua loa thì còn đỡ, chứ một khi đã nhập viện thì chẳng biết sẽ bị lộ tẩy lúc nào, ở đâu và cho ai biết. Chúng ta phải tuyệt đối tránh những rủi ro không đáng có. Làm thế sẽ hợp lý hơn nhiều, đúng chứ?"
"... Chỉ được cái giỏi nói lý vào mấy lúc thế này."
"Hơn nữa... bé Satoru này, thực sự như thế là ổn sao?"
"? Ổn chuyện gì cơ?"
Kusuri bước tới một bước, rồi khẽ ghé sát đôi môi mềm vào tai cậu.
"Không có chị ở bên... em sẽ buồn lắm, đúng không?"
"〜〜〜Ứ ứ ứ" Phút chốc, gương mặt cậu nóng bừng. Cậu vội vàng định lên tiếng phủ nhận "Không có chuyện đó!".
... Thế nhưng trước lúc đó, cậu lỡ chắp cánh cho trí tưởng tượng bay xa.
Mình phải thui thủi một mình trong phòng bệnh, mang cái cơ thể bé tẹo này đón màn đêm buông xuống.
Giữa căn phòng im lìm vắng lặng, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng quanh tai.
Cảnh tượng đó... chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy cô đơn đến nhường nào...
"... Ứ" Bất giác, cậu cứng họng, nghẹn lời.
Mà ngay cái khoảnh khắc cậu á khẩu, cũng coi như là cậu đã ngầm thừa nhận rằng phải ở một mình thì buồn lắm.
"Cùng với chị..."
Kusuri phả những lời thì thầm đầy ma mị và quyến rũ vào tai cậu.
"Hai chúng ta, sống chung với nhau nhé?"
Đủ mọi cảm xúc trong lòng Satoru cứ thế hòa lẫn lộn xộn vào nhau, mặt cậu đỏ lự, người run lên bần bật.
Nhưng cuối cùng, với đôi mắt ngấn lệ, cậu khẽ "gật" một tiếng như thể đã chấp nhận.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn