Chương 19: Lần thử ba "Phải chăng đây chính là cảm giác rung động……?"
Sensei, từ hôm nay chúng ta bằng tuổi nhau rồi nhỉ? · Suhiru · 19 chương · ~38 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Volume 2 (Light Novel) Ba ngày sau khi Satoru biến thành trẻ con.
"Satoru-kun, bữa sáng xong rồi đây~. Bữa sáng hôm nay là món trứng cuộn ngòn ngọt mà Satoru-kun thích đấy nhé~♡"
"Ồ~, trông ngon quá."
"Vâng! Em đã dồn rất nhiều tình yêu vào đó đấy!"
Vừa nói, Kusuri vừa bày đĩa lên bàn rồi ngồi xuống cạnh Satoru.
"Nào, a~ đi♡"
"Ưm... a~" Dù có chút ngượng ngùng, Satoru vẫn không mấy phản kháng mà há miệng đón lấy miếng trứng cuộn Kusuri đưa tới. Rồi cứ thế nhai nhóp nhép.
"Thế nào ạ?"
"... Ừm, ngon lắm. Kusuri nấu ăn giỏi thật đấy."
"Em cảm ơn ạ! Ehehe~ Vui quá đi mất~♡ Vẫn còn phần ăn thêm nên thầy cứ ăn thật nhiều vào nhé. Nào, a~ đi♡"
"A~" Kusuri mang nụ cười hạnh phúc rạng rỡ, đắm đuối đút trứng cuộn cho Satoru ăn. Satoru cũng chấp nhận điều đó mà không có sự phản kháng mãnh liệt nào.
Hơn nữa, cuộc chiến giữa thiên thần và ác quỷ nổ ra trong não Kusuri vào ngày đầu tiên đã khép lại bằng sự đầu hàng toàn diện của phe thiên thần chỉ sau khoảng năm phút bắt đầu.
Và khi bữa ăn kết thúc.
"Satoru-kun. Ăn xong em sẽ ngoáy tai cho nhé."
"Ngoáy tai á?"
"Vâng! Em luôn muốn được ngoáy tai cho thầy một lần đấy. Để tích tụ nhiều quá cũng không tốt cho sức khỏe, mà nghe nói làm xong sẽ thấy cực kỳ dễ chịu luôn đó? Thầy thấy sao?"
Satoru khẽ suy nghĩ.
Nhắc mới nhớ, dạo gần đây cậu chưa ngoáy tai, để tích tụ nhiều quá quả thực không tốt.
... Dù không hiểu sao nhịp thở của Kusuri lại trở nên hơi gấp gáp, khiến cậu có chút bận tâm.
"Vậy nhờ em nhé."
"Vâng! Vậy thì Satoru-kun, lại đây nào."
Kusuri ngồi xuống giường, rồi vỗ vỗ bộp bộp lên đùi mình.
….. Kusuri lúc này, phần vì đang là mùa hè, nên đang mặc một bộ đồ ở nhà cực kỳ thoải mái gồm áo phông và quần đùi.
Được Kusuri gối đầu lên đùi vào lúc này, đồng nghĩa với việc đặt đầu lên đùi trần của Kusuri.
Nếu là Satoru lúc trưởng thành, cậu nhất định sẽ kiên quyết từ chối việc chạm trực tiếp vào làn da trần của nữ sinh, thế nhưng...
"Chà."
Satoru không hề có vẻ gì là bận tâm, cứ thế phó mặc đầu mình lên đùi Kusuri.
Xúc cảm từ cặp đùi mềm mại và ấm áp thật dễ chịu. Hơn nữa lại còn thoang thoảng mùi hương thơm ngát.
Ngước lên nhìn, ngay phía trên là khuôn ngực và gương mặt của Kusuri. Chắc do tóc Satoru chạm vào đùi gây nhột, Kusuri khẽ rên "Ưm..." với chất giọng nghèn nghẹn rồi giật mình run rẩy.
"Vậy em cho vào nhé? Nguy hiểm lắm nên thầy đừng cử động nha."
"Ừ, ừm."
Cây ngoáy tai đưa vào trong lỗ tai.
"Ư...."
Bên trong tai bị cọ xát, cậu bất giác giật nảy mình run lên.
"Ah, em xin lỗi. Thầy bị đau ạ?"
"Kh-Không, không đau, chỉ là..."
"?"
Satoru lúng búng mở miệng với vẻ mặt ngượng ngùng.
"Vì... sướng... quá..."
Khoảnh khắc đó, cậu có cảm giác cơ thể Kusuri run lên bần bật vì kích thích.
"V-Vậy ạ. Vậy thì người chị này sẽ làm cho em sung sướng nhiều~ nhiều hơn nữa, nên Satoru-kun hãy cứ tận hưởng thật nhiều vào nhé♡" Kusuri tiếp tục ngoáy tai, trong khi nhịp thở cứ hì hục thô ráp một cách kỳ lạ.
Ngày thứ ba kể từ khi biến thành trẻ con. Satoru đã trải qua những ngày tháng như vậy đấy.
Giờ nghỉ trưa.
Tại thư viện dành cho học sinh nằm trong khuôn viên học viện.
Trong lúc Kusuri nhốt mình ở phòng nghiên cứu, Satoru thường xuyên dành thời gian ở đây.
Ở một mình trong phòng Kusuri thì buồn chán, mà lảng vảng ở không gian sinh hoạt chung của ký túc xá nữ thì mấy nữ sinh chẳng biết từ đâu sẽ túa ra cưng nựng cậu không biết mệt.
À không, được chơi cùng thì cậu cũng không ghét. Thậm chí còn thấy vui nữa là đằng khác.
Nhưng cái việc bị các chị gái ôm ấp rồi vuốt ve cứ làm cậu thấy bồn chồn thế nào ấy... nói chung vẫn là hơi xấu hổ.
Chính vì thế, những lúc không có Kusuri, cậu thường đến thư viện đọc sách trong tĩnh lặng như thế này.
(Thời tiết đẹp thật...) Satoru ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách thiếu nhi yêu thích đang đọc dở dạo gần đây là "Đoàn thám tử tinh nghịch", ngước nhìn bầu trời xanh thẳm trải dài bên ngoài cửa sổ.
Một buổi chiều tà chỉ nhàn nhã đọc sách trong thư viện mát mẻ máy lạnh, chẳng bị thời gian hối thúc.
Vài ngày qua thực sự là chuỗi ngày bình yên. Lúc đầu còn tưởng không biết chuyện gì sẽ xảy ra, thế mà Satoru lại đang tận hưởng một kỳ nghỉ hè vô cùng êm ả.
(Lần cuối cùng mình được thảnh thơi nhường này là từ bao giờ nhỉ?) Vừa lơ đãng suy nghĩ, cậu vừa ngáp một cái.
(Vì người lớn làm gì có mấy cái gọi là kỳ nghỉ hè cơ chứ...) Cậu cười khổ rồi lật trang sách. Nhưng chợt, dòng suy nghĩ của cậu khựng lại.
(Hửm? Người lớn?) Cậu hơi nghiêng đầu, rồi cuối cùng cũng nhớ ra.
(À phải rồi, nhắc mới nhớ trước đây mình từng là người lớn cơ mà. Dạo này mình quên béng mất cái chuyện đó đấy.)............
(Không, chờ đã, tình trạng hiện tại chẳng phải là toang lắm rồi sao...?) Nghĩ kỹ lại thì dạo gần đây, cậu có cảm giác tinh thần của mình đang bị cơ thể trẻ con kéo theo một cách triệt để.
Thậm chí, mãi cho đến tận ban nãy, cậu còn quên sạch cái sự thật bản thân vốn là một người lớn.
"Cứ cái đà này, không khéo dần dần mình sẽ biến thành một thằng nhóc con chỉ biết nhõng nhẽo với chị Kusuri mất..."
............
"... Mình vừa gọi là chị Kusuri hả!?"
Lẽ nào tình huống hiện tại còn nguy hiểm hơn cả mức mình tưởng tượng?
Ngay lúc Satoru đang ôm đầu bế tắc.
Khóe mắt cậu bắt được hình bóng của một thiếu nữ. Cậu chợt hướng ánh nhìn về phía đó.
Trên chiếc bục kê trước giá sách. Một thiếu nữ tóc đen mặc kimono đang kiễng chân, với tay lấy cuốn sách nằm ở ngăn trên cùng.
Nhưng vẫn còn thiếu một chút nữa mới tới. Hạ tay xuống, thiếu nữ thở dài với vẻ bối rối.
"Cậu muốn lấy cuốn đó à?"
Có lẽ là do bản tính của một người giáo viên, lúc nhận ra thì Satoru đã cất lời hỏi han.
Thiếu nữ quay lại với vẻ ngạc nhiên, rồi nở nụ cười bối rối.
"Vâng, đúng vậy. Nhưng tôi hơi với không tới..."
"Được rồi, để mình lấy giúp cho."
"Có phiền cậu không ạ?"
"Ừ, cứ để tôi."
Satoru bước lên bục đổi chỗ cho cô bé, cậu vươn cánh tay ra... nhưng vẫn thiếu một chút xíu nữa mới tới.
"Ư... Lại, một chút nữa thôi..."
"À ừm, nếu không được thì tôi sẽ bỏ cuộc nên..."
"Kh-Không. Một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi...!"
Cậu đứng bằng mũi chân, vươn người hết cỡ. Đôi chân run bần bật, nhưng cuối cùng đầu ngón tay cậu cũng chạm được vào gáy sách.
Ngay khoảnh khắc cậu định kéo nó ra──.
"Oái!?"
"Á!?"
Satoru mất thăng bằng và ngã khỏi bục.
Cậu kéo theo cả thiếu nữ đang định với tay ra đỡ mình trong khoảnh khắc luống cuống, tạo thành tư thế đè cô bé ngã xuống sàn.
"X-Xin lỗi! Cậu không sao chứ!?"
Satoru hốt hoảng lên tiếng hỏi han cô bé đang nằm dưới thân mình.
May mắn là sàn thư viện làm bằng chất liệu mềm, vả lại ngay lúc sắp ngã cậu đã luồn tay ra sau để cô bé không bị đập đầu xuống đất nên có vẻ không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Có lẽ chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cô bé ngơ ngác nằm dưới thân Satoru một lúc.
Rồi như để xác nhận lại tình huống của bản thân, cô bé đưa mắt nhìn quanh, khẽ mỉm cười.
"Vâng, tôi không sao. Cậu mới là người có bị đau ở đâu không?"
"À, tôi cũng ổn. Thật sự xin lỗi, tôi không cố ý..."
"Xin đừng bận tâm. Vốn dĩ cậu làm vậy vì lòng tốt mà, tôi sẽ không trách móc gì đâu... Chà, nếu có phải nói thì" Thiếu nữ nói đoạn, lấy tay che miệng cười khúc khích.
"Ufufu, đây là lần đầu tiên tôi bị một chàng trai đè lên người thế này, nên tôi cũng thấy hơi hồi hộp đấy."
Vừa nghe những lời đó, không hiểu sao mặt cậu bỗng nóng bừng lên, Satoru như bị bật lò xo, vội vã nhảy lùi ra khỏi người thiếu nữ.
Cậu nhìn lại thiếu nữ. Dung mạo ấy mang lại đúng cái ấn tượng về cách ăn nói có phần cổ phong của cô bé.
Mái tóc đen dài ướt át mượt mà chạm tới thắt lưng. Đôi mắt mang vẻ lý trí không giống trẻ con.
Cô bé mặc một bộ kimono hiếm thấy thời nay, nhưng có lẽ do mặc quen nên trông rất tự nhiên.
Hơn hết, bầu không khí toát ra từ cô vô cùng điềm tĩnh.
Tuy bề ngoài nhìn trạc mười tuổi, nhưng cậu lại có cảm giác như đang đối diện với một người phụ nữ trưởng thành... mà lại còn là một người được nuôi dạy vô cùng nề nếp.
Satoru nhặt cuốn sách rơi trên sàn lên, nhìn vào trang bìa.
"Ah... cuốn này."
Đây là cuốn tiểu thuyết từng gây bão hồi năm ngoái, còn được chuyển thể thành phim truyền hình và phim điện ảnh nữa. Satoru cũng từng đọc qua, và thực ra đây là một tác phẩm khá tâm đắc đối với cậu.
"Cậu cũng đọc thể loại này à? Tôi nghĩ tác phẩm này khá khó hiểu đối với trẻ con đấy chứ."
Nghe hỏi vậy, khuôn mặt thiếu nữ bỗng bừng sáng lên vì vui sướng.
"Lẽ nào, cậu cũng từng đọc cuốn tiểu thuyết đó rồi sao?"
"Ừ, tôi nghĩ mình cũng nghiền ngẫm nó khá kỹ rồi..."
"Nếu cậu không phiền, tôi có thể nghe thử cảm nhận của cậu được không?"
"Chà, cũng được..."
Thuận theo lời đề nghị, Satoru bắt đầu nói.
Bắt đầu bằng những nhận xét đơn giản như điểm nào thú vị, điểm nào mới lạ, cho đến phân tích về bố cục câu chuyện hay cách miêu tả tâm lý nhân vật.
Đặc biệt, khi cậu thử đưa ra những suy luận của riêng mình về diễn biến ở phần kết, đôi mắt thiếu nữ sáng rực lên đầy cảm kích.
"Xin cảm ơn cậu. Hiếm có ai thấu hiểu tác phẩm đến mức đó, nên tôi vui lắm."
Thấy cô bé vui sướng như thể đó là chuyện của chính mình, Satoru thầm nghĩ "Cô bé này chắc hẳn là fan cuồng lắm đây" rồi bật cười.
"Cậu hẳn phải thích tác phẩm này lắm nhỉ."
"Đúng vậy nhỉ... Nếu nói về cuốn sách đó, thì cho dù tự nhận mình là người thấu hiểu nó nhất thế giới cũng không hề quá lời đâu."
"Người thấu hiểu nhất thế giới á, không, cái đó thì đúng là nói hơi quá..."
Trước phản ứng của Satoru, thiếu nữ nở nụ cười tinh nghịch.
"Vì tôi chính là tác giả của cuốn sách đó mà."
"... Hả?"
Thiếu nữ cười khúc khích trước một Satoru đang ngơ ngác không hiểu gì, rồi cô nhẹ nhàng đặt tay lên ngực mình.
"Xin tự giới thiệu lại, tôi là Amanari Tsuzuri. Dù tuổi đời còn non trẻ, nhưng tôi cũng đã vinh dự cho ra mắt vài câu chuyện, bao gồm cả tác phẩm đó. Từ nay mong được cậu chiếu cố."
….. Amanari Tsuzuri.
Satoru cũng từng nghe qua cái tên này.
Người ta kể rằng, cô bé là một nữ nhà văn thiên tài, dẫu chỉ mới là học sinh tiểu học nhưng đã giành được vô số giải thưởng tiểu thuyết, liên tiếp phá vỡ các kỷ lục về người đạt giải trẻ tuổi nhất.
Cơ mà, Tsuzuri học ở trường Tiểu học, còn Satoru là giáo viên khối Trung học Phổ thông. Do tòa nhà và bộ phận phụ trách cách xa nhau nên hai người chưa từng giáp mặt trực tiếp bao giờ.
(Một cô bé nhỏ nhắn thế này lại là người viết ra tác phẩm đó sao...) Vừa chằm chằm nhìn Tsuzuri, cậu vừa nhớ lại nội dung tác phẩm.
Những câu văn trau chuốt mượt mà, một câu chuyện có chiều sâu được dệt nên bởi lượng kiến thức uyên bác và nhân sinh quan sâu sắc.
Nếu không biết rằng học sinh đang theo học tại Học viện Reimei này toàn là những thiên tài vượt ngoài khuôn khổ, thì dù có nói thế nào cậu cũng khó lòng tin được tác giả lại là cô bé tiểu học nhỏ bé đang đứng trước mặt mình.
Bị Satoru nhìn chằm chằm không chớp mắt, Tsuzuri nở nụ cười dịu dàng.
"Bị một chàng trai nhìn chằm chằm như thế, tôi cũng thấy xấu hổ lắm đấy."
"Ah, x-xin lỗi."
Satoru vội vã lảng mắt đi.
Tại sao nhỉ? Cảm giác còn ngượng ngùng hơn cả lúc bị đám nữ sinh trung học bao vây trong ký túc xá nữ nữa.
Với lại, cái chuyện lúc nãy mình còn ra vẻ ta đây phân tích với chả suy luận về tác phẩm nữa chứ...
"Quả đúng là cái tình cảnh múa rìu qua mắt thợ mà. Không ngờ tôi lại ngồi giảng giải về suy luận tác phẩm các thứ trước mặt chính tác giả..."
"Ah, về chuyện đó thì cậu thực sự không cần bận tâm đâu. Với tư cách là tác giả, việc có độc giả đọc hiểu cặn kẽ đến nhường đó khiến tôi vui lắm, những suy luận đó cũng sẽ trở thành tài liệu tham khảo cho việc sáng tác của tôi sau này mà."
"Vậy sao?"
"Vâng. Đọc sách chính là cuộc đối thoại giữa tác phẩm và độc giả. Trong trải nghiệm đọc sách của người đó, theo một khía cạnh nào đó, tác giả chỉ là kẻ đứng ngoài lề. Thực ra, khi xem trên các trang mạng xã hội, không ít lần tôi phải ngạc nhiên thốt lên rằng 'Ra là cũng có cách lý giải như vậy sao?' đấy."
"Ồ... Ra là vậy à."
"Vâng. Vì lẽ đó, nếu cậu không phiền, có thể kể cho tôi nghe chi tiết hơn một chút được không? Đây là lần đầu tiên tôi có cơ hội được nghe trực tiếp cảm nhận từ một người bạn đồng trang lứa..."
"Được thì được thôi... nhưng tôi không nói được gì cao siêu lắm đâu đấy nhé?"
"Vâng. Xin nhờ cậu giúp cho."
Nghe vậy, hai người di chuyển đến bàn và bắt đầu trò chuyện về tác phẩm.
Nào là cách dẫn dắt mở đầu cực kỳ khéo léo. Nào là những đoạn phục bút cài cắm ở nửa đầu đã được thu thập lại vô cùng hoàn hảo ở phần cuối khiến người ta phải trầm trồ. Rồi cả những suy luận về quyết định của các nhân vật chính ở đoạn kết…
Tsuzuri hai mắt sáng ngời chăm chú lắng nghe Satoru nói, thỉnh thoảng còn tiết lộ những câu chuyện hậu trường kiểu như "Thực ra diễn biến chỗ đó là~".
Dù không hề nói to tiếng, nhưng cuộc trò chuyện lại trở nên vô cùng sôi nổi, lúc nhận ra thì thời gian đã trôi qua khá lâu.
Sau khi trò chuyện xong xuôi một lượt, Satoru khẽ thở hắt ra một hơi.
"Cơ mà... Amanari nói sao nhỉ, cậu mang lại cảm giác rất trưởng thành, không giống học sinh tiểu học chút nào."
"Vậy sao? Ở chỗ khác thì không nói, nhưng ở Học viện Reimei này thì những đứa trẻ như Tsuzuri cũng không hiếm mà phải không?"
"À~... Những đứa trẻ gọi là thiên tài, sở hữu năng lực nổi trội đến mức có thể áp đảo cả người lớn thì cũng có khá nhiều đấy. Nhưng mà, tôi cảm thấy Amanari trưởng thành về mặt tổng thể cơ."
Kusuri từ thời tiểu học đã sở hữu lượng kiến thức đủ để tham gia vào các nghiên cứu tối tân nhất, còn Kokoro cũng chiếm quyền kiểm soát tổ chức tôn giáo do cha mình lập ra ngay khi còn là học sinh tiểu học.
Thế nhưng cả hai đều vẫn mang những nét trẻ con đúng với lứa tuổi, hoặc có nhiều phần tính cách bị méo mó do chính tài năng của mình. Ngược lại, Tsuzuri lại mang đến ấn tượng rằng nhân cách của cô đã hoàn toàn trưởng thành.
"Đúng rồi nhỉ... Cậu thấy đấy, trong số sách Amanari viết cũng có tác phẩm thuộc thể loại chuyển sinh đúng không? Amanari cũng mang lại cảm giác kiểu vậy đấy, một sự thấu tình đạt lý đến mức như thể cậu đang sống cuộc đời thứ hai vậy... Hửm? Sao thế Amanari? Sao mặt cậu lại cứng đờ ra thế kia."
"Kh-Không, không có gì đâu."
Trước một Satoru đang ngơ ngác không hiểu gì, Tsuzuri không hiểu sao lại lẩm bẩm "G-Giật cả mình" rồi lén thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng mà, nếu nói như vậy thì Fuyutsuki-kun chẳng phải cũng thế sao?"
"Hả? Th-Thế á?"
"Vâng. Do tính chất công việc nên Tsuzuri cũng có nhiều cơ hội tiếp xúc với người lớn, nhưng khi nói chuyện với Fuyutsuki-kun, tôi cũng nhận được ấn tượng tương tự. Nói sao nhỉ, giống như đang trò chuyện với một người đàn ông tầm độ tuổi ba mươi vậy..."
"V-Vậy sao? Cảm ơn cậu nhé!"
Satoru bất giác nắm lấy tay Tsuzuri.
Dù gì thì kể từ khi biến thành cơ thể trẻ con, từ Kusuri cho đến đám nữ sinh xung quanh, ai ai cũng đối xử với Satoru như một đứa trẻ.
Giữa hoàn cảnh đó, việc được khen là "trưởng thành" khiến cậu vui mừng ngoài mong đợi.
Về phần Tsuzuri, cô chớp chớp mắt nhìn Satoru đang nắm lấy tay mình.
(Fuyutsuki Satoru-kun... sao) Nhìn bề ngoài, cậu là một cậu bé trạc tuổi mình.
... Một cậu bạn đồng trang lứa lần đầu tiên cô gặp, người có thể trò chuyện với cô trên cùng một góc nhìn.
(... Ơ, kìa?) Chẳng hiểu vì sao, hai má cô dần trở nên nóng bừng.
Được cậu nắm tay, tự nhiên thấy vô cùng xấu hổ.
"À ừm... Fuyutsuki-kun? Bị cậu nắm tay thế này... hơi, xấu hổ chút..."
"Ah. X-Xin lỗi. Tự nhiên tôi phấn khích quá."
Khi Satoru buông tay ra, Tsuzuri rụt tay lại như thể vừa bị bỏng.
Nhưng cô hoàn toàn không cảm thấy khó chịu. Tsuzuri xoa xoa bàn tay vừa được nắm với một biểu cảm mơ màng, thẫn thờ.
"Không sao đâu.. Tsuzuri cũng…không hề thấy ghét mà."
Tuy bối rối trước thứ cảm xúc lần đầu trải qua, Tsuzuri vẫn lúng túng tìm kiếm ngôn từ.
Chẳng hiểu vì sao vô cùng xấu hổ, nhưng lúc này, cô muốn được nói chuyện nhiều hơn với cậu bé mới quen này.
"À ừm... Fuyutsuki-kun? Nếu cậu không phiền, sau này cũng..."
Ngay lúc cô dồn hết dũng khí định mở miệng nói.
"Satoru-kun ơiii, chị đến đón em đây~" Nói rồi, một cô gái trạc tuổi nữ sinh trung học đi về phía này.
Có vẻ như là người đến đón. Là hai chị em hay họ hàng nhỉ?
Bắt gặp ánh mắt cô gái ấy, Tsuzuri khẽ gật đầu chào.
"Satoru-kun. Công việc nghiên cứu xong rồi đó."
"Vậy à, thế mình về thôi."
Satoru đứng dậy, quay mặt về phía Tsuzuri.
"Hôm nay cảm ơn cậu nhé. Hẹn gặp lại."
"Vâng. Hôm nay cảm ơn cậu nhiều. Hy vọng sẽ có dịp gặp lại."
Tsuzuri cũng khẽ gật đầu, rụt rè vẫy tay chào.
Bóng lưng Satoru xa dần.
Sau khi bóng hình ấy khuất dạng, Tsuzuri nhẹ nhàng áp hai tay lên ngực.
….. Thịch, thịch, thịch.
Nhịp đập của con tim, đập nhanh hơn thường ngày một chút xíu.
"............"
Thế rồi Tsuzuri khẽ thở hắt ra, trong thoáng chốc, cô say sưa nhấm nháp thứ xúc cảm lần đầu tiên nếm trải.
† Trong khi đó, về phần Satoru.
(Phải rồi, mình là một nam giáo viên độ tuổi ba mươi. Là một người trưởng thành đáng kính, một độ tuổi mà trong vài trường hợp có bị gọi là "ông chú" cũng chẳng sai.) Vừa sải bước cùng Kusuri trên đường trở về ký túc xá nữ, cậu vừa thầm nghĩ như vậy.
Từ trước tới giờ Satoru toàn bị đối xử như một đứa trẻ, nhưng nhờ được Tsuzuri khen là trưởng thành, cậu bỗng lấy lại được sự tự tin.
"Mình phải giữ vững ý thức tự giác của một người lớn mới được..."
"Hửm? Thầy vừa nói gì thế ạ?"
"Không, chuyện của thầy thôi."
Vừa trả lời, Satoru vừa siết chặt nắm đấm.
(Mình là một giáo viên. Chỗ dựa cho học sinh, đôi khi là người dẫn dắt các em, đó là công việc của mình.) (Vậy mà dạo gần đây, dẫu là do ảnh hưởng của việc biến thành trẻ con, mình lại phơi bày ra cái dáng vẻ thảm hại đến vậy.) (Từ nay về sau, mình phải có ý thức tự giác của một người lớn đàng hoàng, phải hành xử sao cho ra dáng một giáo viên mới được...) Thề với lòng mình như vậy, Satoru trở về phòng của Kusuri.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn