Chương 18: Lần thử hai "……Hay là thầy không hề hay biết gì cả?"
Sensei, từ hôm nay chúng ta bằng tuổi nhau rồi nhỉ? · Suhiru · 19 chương · ~43 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Volume 2 (Light Novel) (Không ổn rồi, đóng vai chị gái với bé Satoru vui quá đi mất...!) Trên đường đi đến ký túc xá nữ nơi Kusuri đang sống, cô thầm nghĩ như vậy.
Thầy ấy, vì sợ ở một mình buồn chán nên đã đồng ý sống chung với cô.
Cái khoảnh khắc thầy ấy rơm rớm nước mắt, người run rẩy nhưng vẫn gật đầu đồng ý, không hiểu sao lại khiến cô phấn khích đến rùng mình. Cứ như sắp mở ra một cánh cửa kỳ quái nào đó vậy.
Về phần Satoru, không biết có phải đang hờn dỗi hay không mà mặt cứ phụng phịu, hai má phồng lên. Đáng yêu quá.
"Nói trước nhé, việc chúng ta sống chung hoàn toàn là vì mục đích an toàn và nghiên cứu thôi đấy! Nếu em làm trò gì kỳ quặc là tôi thực sự nổi giận đấy nhé!"
"Trò kỳ quặc, ví dụ là những trò gì cơ ạ?"
"Hả... Thì là, ừm... mấy, mấy chuyện ecchi... chẳng hạn..."
(Aaaaaa đáng yêu quá đi mấttttt!!) Dáng vẻ ngại ngùng thốt lên "M-mấy chuyện ecchi..." của Satoru đáng yêu đến mức Kusuri trong thâm tâm đã ngất lịm đi.
Nhưng hiện tại Kusuri đang dốc sức đóng vai một người chị gái đáng tin cậy. Bằng cách nào đó cô đã giấu nhẹm đi nội tâm ấy, nở nụ cười dịu dàng rồi xoa đầu Satoru.
"Vâng vâng, em biết rồi mà~. Không được làm mấy chuyện ecchi nhỉ."
"T-Tuyệt đối không được đấy!"
Chắc hẳn thầy ấy cũng tự hiểu rằng nếu bây giờ bị làm gì thì bản thân sẽ chẳng thể nào phản kháng. Nên mới liều mạng rào trước như thế.
Thế nhưng... Con người ta ấy mà, càng bị cấm thì lại càng vô thức tưởng tượng ra.
(Cái này hình như gọi là Hiệu ứng Caligula thì phải?) Một loại tâm lý mà trước đây Kokoro từng dạy cô, rằng những thứ càng bị cấm đoán thì người ta lại càng thấy hứng thú.
Cô vô tình mường tượng ra viễn cảnh làm "mấy chuyện đó" với Satoru hiện tại...
Đè Satoru đang rơm rớm nước mắt xuống giường.
Ban đầu Satoru vẫn cố sức chống cự, nhưng sau cùng lại không thể cưỡng lại được khoái cảm.
Rồi sau đó cả hai lao vào những khoái lạc cấm kỵ mãnh liệt...
(Kh-Không được đâu mình ơi? Dù thế nào đi nữa, làm mấy chuyện đó với bé Satoru lúc này thì xét về mặt nhân cách...) Ngay lúc cô đang nghĩ như vậy.
"Oái!?"
Đột nhiên, Satoru vấp ngã.
"Thầy có sao không!?"
"Ưư..."
Satoru chống tay xuống đất, hai mắt ngấn lệ. Tim Kusuri lại lỡ nhịp mất rồi nhưng cô vẫn cố gắng kiềm chế.
"Đường không có gì mà thầy cũng vấp ngã được... Quả nhiên do chiều dài tay chân đột ngột thay đổi nên khó đi lại đúng không ạ?"
"Ừm... Một chút..."
"... Nếu thầy không phiền, mình nắm tay nhé?"
"À, ừ. Nhờ em."
Nói rồi, Kusuri nắm lấy tay Satoru và kéo cậu đứng dậy.
(Nhẹ quá... Bé xíu à...) Cô siết chặt lấy bàn tay Satoru.
... Bàn tay của Satoru bây giờ hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay Kusuri.
Rõ ràng trước kia tay thầy ấy to hơn tay mình một cỡ cơ mà. Thế mà giờ đây lại nhỏ bé, mỏng manh và yếu ớt đến nhường này.
(Thầy ấy hiện tại, nhỏ bé đến thế này sao...) (Bây giờ sức mình còn mạnh hơn cả thầy ấy...) (Nếu là bây giờ, mình có thể dễ dàng làm gì thầy ấy cũng...)
"... Hửm? Sao thế Kusuri? Cứ nhìn chằm chằm vào mặt thầy vậy."
"Kh-Không không~. Không có chuyện gì đâu ạ~?"
Kusuri cười trừ lấp liếm trước ánh mắt ngơ ngác ngước nhìn mình của Satoru. Vừa nắm tay dẫn cậu bước đi, Kusuri vừa lén thở hắt ra một hơi.
(Mình... liệu có thể nhịn được cho tới cuối cùng không đây...) † Cứ thế được Kusuri dắt tay, cuối cùng cả hai đã đến ký túc xá nữ.
Satoru ngước nhìn tòa nhà, khẽ nuốt nước bọt.
….. Ký túc xá nữ.
Tất nhiên là cấm nam giới. Giáo viên nam bước vào lại càng là chuyện cấm kỵ, nên Satoru cũng chưa từng đặt chân vào đây.
(... Thế này, vào có ổn không đây) Cậu cứ ngỡ sẽ bị bác bảo vệ chặn lại hỏi han, nhưng bác bảo vệ ở lối vào hoàn toàn không có vẻ gì là định làm vậy.
Trái lại, bác ấy còn nở nụ cười hiền hậu, vẫy vẫy tay chào.
Satoru cười khổ rồi cũng vẫy tay đáp lại. Tiện thể cậu cũng nhớ ra rằng quy định hạn chế nam giới chỉ áp dụng với học sinh cấp hai trở lên.
Nói về ký túc xá của trường học thì người ta thường liên tưởng đến sự giản dị và khô khan, nhưng đây lại là ký túc xá của một học viện tư thục do đại tỷ phú xây dựng nên. Đẳng cấp của nó cao hơn hẳn so với ký túc xá sinh viên thông thường.
... Tuy vậy, có lẽ đó là chủ trương của ngài hiệu trưởng. Không gian rất rộng rãi và thoải mái, nhưng không hề xa hoa hay hào nhoáng quá mức.
Nếu phải so sánh thì chắc cũng ngang ngửa một khách sạn doanh nhân có hạng... đại khái thế.
Sảnh vào được thiết kế khá rộng với vài chiếc ghế sofa và bàn lớn dành cho việc trò chuyện, có vài học sinh không về quê vào dịp nghỉ hè đang thảnh thơi thư giãn ở đó.
(Chỉ là nói sao nhỉ, không khí ở đây quả thực khác hẳn so với ký túc xá nam...) Cậu từng vào ký túc xá nam, so với bên đó thì tổng thể không khí ở đây cứ bồng bềnh êm dịu kiểu gì ấy, lại còn thoang thoảng mùi hương ngòn ngọt nữa...
Vốn dĩ là nơi con trai không được phép vào, thế nên Satoru đã bất giác cảm thấy hơi hồi hộp.
Đúng lúc đó.
"Ủa? Kusuri-chan, đứa bé đó là ai thế?"
Một trong những nữ sinh đang ngồi thư giãn trên ghế sofa và ăn kem que cùng mọi người ….. Jou Kokoro lên tiếng.
Ngay lập tức, những nữ sinh khác cũng chú ý đến Kusuri, và cả bé trai đáng yêu đang được Kusuri dắt tay.
"Gì thế, cậu bé đó..."
"Đáng yêu quá đi!"
"Bé xíu à..."
"Em trai Kusuri-chan hả?"
Chớp mắt, đám nữ sinh đã ùa tới bu kín xung quanh.
Trước tình huống quá đỗi bất ngờ, Satoru chỉ biết lắp bắp "a a", ánh mắt láo liên nhìn ngang nhìn dọc.
"Đáng yêu quá cơ~"
"Này này cho chị sờ một cái được không?"
"Wao~♪ Má mềm xèo luôn nè~"
"Tóc suôn mượt thế~" Bị chọc má, xoa đầu, Satoru trong chốc lát đã bị vò vò nắn nắn không thương tiếc.
….. Dù sao thì, nữ sinh cấp ba vốn rất thích những thứ dễ thương.
Và một cách thật trớ trêu, bản thân cậu hiện tại nếu nhìn khách quan thì đúng là một bé trai cực kỳ đáng yêu. Nên việc bị nắn bóp tơi tả thế này cũng là điều khó tránh khỏi... Lý trí cậu vẫn suy nghĩ một cách rành mạch được như thế.
Lý trí thì là vậy, nhưng...
"〜〜〜〜〜Ứ ứ ứ" Satoru giờ đây đang bị bủa vây và cưng nựng bởi các chị gái trung học, cái tình cảnh này khiến cậu thẹn thùng và xấu hổ đến mức không chịu nổi nữa.
Không thể chịu đựng thêm, cậu vọt lẹ ra khỏi vòng vây, trốn tịt ra sau lưng Kusuri.
Rồi cậu túm chặt lấy gấu áo của Kusuri, vặn vẹo người lén lút quan sát tình hình.
Hành động chẳng khác nào loài thú nhỏ ấy đã kích thích dữ dội bản năng làm mẹ của các nữ sinh.
"Bé nó trốn mất tiêu rồi..."
"Đáng yêu quá... muốn ôm một cái ghê..."
"Ahaha, chắc bé nó xấu hổ rồi. Tụi chị xin lỗi nha~" Có vẻ như không ai định truy kích nữa, Satoru thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi lúc này cậu mới nhận ra bản thân vừa làm ra một hành động bẽ mặt cực kỳ.
(Không, mình đang làm cái quái gì thế này!?) Bị mấy chị gái bao vây đâm ra xấu hổ, rồi trốn biệt ngay sau lưng người bảo hộ, cái việc cậu vừa làm y đúc phản ứng của một đứa trẻ con không trượt phát nào.
Mà nói đúng hơn, thân là một giáo viên mà lại đi nấp sau lưng học sinh thì thật quá hoang đường. Về mặt luân lý, đây hoàn toàn là một hành vi bị cấm chỉ định (NG).
"X-Xin lỗi nhé Kusuri... Kusuri?"
Cậu ngước lên, thì thấy Kusuri đang áp hai tay lên ngực, chằm chằm nhìn mình.
... Sao trông ánh mắt ấy giống hệt loài thú ăn thịt thế, đáng sợ quá.
Lại ngay lúc đó.
Lạch bạch từng bước chân nhỏ nhắn, Kokoro tiến về phía này. Trên tay cô bé đang cầm một que kem vị sữa có vẻ như vừa được lấy ra từ tủ đông.
Cô nàng ngồi xổm xuống, áp ánh mắt ngang tầm với Satoru, nở một nụ cười trông cực kỳ thích thú.
"Bên ngoài nóng lắm đúng không? Chị cho bé que kem nè?"
"À... Vâng. Em cảm ơn?"
Satoru theo phản xạ có điều kiện định đưa tay nhận lấy. Thế nhưng Kokoro lại nhanh nhẹn né bàn tay của cậu ra, rồi chìa que kem về phía Kusuri.
"Đây, Kusuri-chan. Cậu đút cho bé này ăn đi?"
"Hả? Đút cho ăn á..."
"Thôi mà, thôi mà. Kìa, không làm nhanh là kem chảy hết đấy nhé?"
"Oa oa oa!?"
Quả thật que kem đã bắt đầu tan chảy, những giọt sữa trắng muốt sắp sửa chảy xuống tay.
Kusuri luống cuống cầm lấy que kem, rồi chìa về phía Satoru.
(Rốt cuộc là cái quái gì thế này...) Satoru không hiểu Kokoro định làm gì, nhưng cứ để thế này làm bẩn tay Kusuri thì cũng áy náy.
Thế là cậu thè chiếc lưỡi nhỏ ra, liếm lấy giọt sữa trắng muốt đang chực trào rơi xuống."
" "!!!???"
" "
"?"
Không hiểu sao Satoru có cảm giác bầu không khí giữa các nữ sinh vừa rung chuyển dữ dội, nhưng rõ ràng cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Satoru tuy thấy khó hiểu nhưng vẫn tiếp tục liếm que kem sữa.
Cậu liếm hết những giọt kem sắp chảy xuống, sau khi liếm xong một lượt thì há miệng ngậm lấy phần chóp của que kem.
Lớp bên ngoài đã bắt đầu tan, nhưng bên trong vẫn còn cứng nên cậu cứ ngậm trong miệng mà mút mát, nhấm nháp vị ngọt lịm đậm đà của sữa.
... Và rồi, lúc này cậu mới nhận ra phản ứng của mọi người xung quanh có gì đó bất thường, cậu rút que kem khỏi miệng và phát ra một tiếng.
"Trời ơi nó d*m vãiiii..."
"Bắt shota làm cái trò này cảm giác tội lỗi kinh khủng thật..."
"Cái này mà hợp pháp thì đúng là luật pháp bất lực rồi..."
"Bắt tay vào vẽ từ bây giờ không biết có kịp Comiket mùa Hè năm nay không nhỉ..."
Đám nữ sinh đang thốt ra đủ thứ cảm tưởng mà cậu nghe chẳng hiểu mô tê gì.
"S-Sao thế? Mọi người bị sao vậy Kusuri... Kusuri?"
Nhìn sang Kusuri, cậu thấy ánh mắt con bé lờ đờ như người đang lên cơn sốt, hơi thở thô ráp, cứ thở hổn hển.
"N-Này Kusuri? Em không sao chứ? Nếu bị say nắng thì phải đi bù nước ngay..."
"... Hả!? Kh-Không, không phải ạ, chỉ là... bé Satoru..."
"Thầy làm sao cơ?"
"Xin lỗi thầy, quả nhiên là không có gì đâu ạ! Quan trọng hơn là về phòng! Về phòng em thôi!"
"Ờ, ừm?"
Thế rồi, Satoru bị Kusuri kéo tay lôi về phòng.
Kokoro đứng nhìn theo bóng lưng hai người với một nụ cười cực kỳ thỏa mãn.
Chuyện gì qua thì cứ cho qua, thế rồi hai người đã đến phòng của Kusuri.
Ký túc xá nữ vốn cấm nam giới, nay lại còn là phòng riêng của Kusuri nữa. Tất nhiên đây là lần đầu tiên cậu bước chân vào.
Khoảnh khắc bước vào phòng, Satoru bất giác cười khổ.
(... Bừa bộn gớm nhỉ) Quần áo mặc ở nhà vứt lung tung trên sàn.
Cạnh bàn là một thùng rác nhét đầy, lăn lóc xung quanh là những xấp tài liệu vo viên thành cục.
Xung quanh máy tính thì xếp thành núi vỏ lon nước tăng lực và hộp đồ ăn trống rỗng.
Cậu liếc mắt ngước nhìn Kusuri, thấy sắc mặt con bé đã tái mét trước tình trạng của phòng mình.
"Kh-Kh-Không phải thế đâu ạ!? Bình thường em cũng gọn gàng ngăn nắp lắm..."
"À, không sao đâu. Mấy chuyện này là thường tình mà, em đừng bận tâm."
Satoru xua xua tay đáp lại vẻ luống cuống của Kusuri.
Dù gì thì, mãi cho đến tận vài ngày trước, Kusuri vẫn còn đang chìm đắm trong việc nghiên cứu thuốc trẻ hóa cơ mà.
Dù bình thường có nề nếp đến đâu, một khi đã tập trung vào nghiên cứu thì sẽ bỏ bê hết mọi thứ xung quanh, chuyện đó đối với các nhà nghiên cứu là chuyện xảy ra như cơm bữa. Có ngần này thôi thì cậu cũng chẳng mắng mỏ gì đâu.
"Sao cũng được, trước mắt thì dọn dẹp đã nhé."
"V-Vâng... Khoan đã bé Satoru!?"
"Hửm? Sao thế?"
Thứ mà Satoru vừa nhặt lên từ dưới sàn nhà là... chiếc áo lót của Kusuri. Đã vậy lại còn là loại trông khá người lớn nữa chứ.
Mặt Kusuri đỏ lựng lên. Thế nhưng Satoru hoàn toàn không mảy may để tâm, cậu thản nhiên ném chiếc áo lót vào giỏ đồ giặt như thể đang cầm một mảnh vải vụn.
"Này này, đừng có đứng trơ ra đấy nữa, mau mau dọn dẹp thôi."
"Hả? À, dạ vâng."
Kusuri ậm ừ nhưng mắt vẫn dán chặt vào Satoru đang thoăn thoắt dọn dẹp.
Kể cả vụ que kem lúc nãy cũng vậy, quả nhiên là có chút kỳ lạ.
Ít nhất nếu là Satoru trước kia, khoảnh khắc nhặt trúng áo lót của cô thì kiểu gì thầy ấy cũng sẽ đơ người ra hoặc hoảng hốt ném đi ngay lập tức.
(Không lẽ phản ứng với mấy thứ ecchi của thầy ấy bị cùn đi rồi? Nhưng kiến thức thì đáng lẽ vẫn y nguyên mới phải... Hay là do ham muốn tình dục giảm sút nên không thể liên kết với kiến thức nữa? Nhưng nếu vậy thì...) Kusuri mải mê chìm trong những suy luận về Satoru của hiện tại... thì đúng lúc đó.
"Thầy chờ chút, riêng quần lót thì tuyệt đối không được ạ!?"
Cô giật lại chiếc quần trong gang tấc khi Satoru vừa định đưa tay ra lấy.
Kusuri dù sao cũng là một thiếu nữ. Dù bình thường có hay mồi chài tiếp cận đủ kiểu đi chăng nữa, thì để người mình thích nhìn thấy hay chạm vào đồ lót cũng là một chuyện vô cùng xấu hổ.
Kusuri cuống cuồng vơ vét đống quần áo bẩn, gộp lại thành một cục rồi tống thẳng vào giỏ đồ giặt.
"Gi-Giặt giũ cứ để em lo! Thầy qua làm việc khác đi ạ!"
"Đâu cần thế, nếu được thì em cứ đùn hết việc nhà cho thầy cũng được mà? Dù sao thầy cũng sắp sửa ở nhờ nhà, mà em thì sau chuyện này hẳn là sẽ bận rộn với việc nghiên cứu nữa chứ."
"Em đã bảo là không cần mà! Ít nhất việc giặt giũ em sẽ tự mình làm!"
"Nhưng mà..."
"Giặt giũ! Em tự làm!!"
Nói xong, Kusuri lạch bạch chạy thẳng về phía phòng thay đồ, nơi đặt máy giặt.
Satoru ngơ ngác, nhưng giờ tự nhiên lại rảnh tay quá nên cậu nhìn quanh phòng tính đi vứt rác.
"Hửm?"
Trên giường đang lăn lóc một thứ gì đó vô cùng kỳ lạ.
Cậu bước tới và cầm nó lên.
"Cái này là..."
Nó có hình thù giống như một búp bê kokeshi với phần đầu bo tròn.
Phần tay cầm có một công tắc, cảm giác độ nặng rất vừa tay.
Cậu thử bật công tắc lên, nó bắt đầu rung bần bật với lực cực mạnh, phát ra âm thanh rì rầm trầm đục.
Thứ này được gọi là máy massage bằng điện…....
"Áááááá!?"
Một tiếng hét thất thanh chưa từng thấy ở Kusuri. Satoru quay lại thì thấy Kusuri đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, cô giật phăng thiết bị đó khỏi tay cậu rồi giấu ra sau lưng.
"... Thầy thấy rồi à?"
"Hả? Thì, thấy là cái chắc rồi, nhưng mà..."
Nghe Satoru trả lời xong, vẻ mặt Kusuri mếu máo như sắp khóc đến nơi.
"Kh-Không phải đâu ạ! Cái này, ừm thì... Do làm nghiên cứu em phải ngồi lỳ một chỗ rất nhiều! Thế là vai với lưng em hay bị cứng đơ hết cả lên! Nên em mới mua nó về để làm máy massage bình thường thôi mà!"
"Ờ, ừm?"
"Mấy cái cách sử dụng khác em thực sự không hề biết cho đến khi Kokoro-chan ghé chơi lần trước chỉ cho đấy! Th-Thế nên mấy chuyện kia em mới chỉ dùng thử có vài lần thôi...!"
"???"
Đứng trước một Kusuri không hiểu sao lại đang mếu máo sắp khóc, Satoru thật sự khó hiểu, cậu nghiêng đầu.
"Công việc phải ngồi nhiều thì dụng cụ massage là nhu yếu phẩm còn gì."
"............ Dạ?"
"Ngồi ghế trong một khoảng thời gian dài thì đau nhức mỏi vai gáy là chuyện bình thường mà. Trước khi bị trẻ hóa thầy cũng hay lui tới mấy chỗ massage lắm."
"... Này... Thầy nói thật đấy à, không phải đang cố ý nương tay đấy chứ? Thầy không nghĩ đến ý nghĩa nào khác sâu xa hơn sao?"
"Ý nghĩa sâu xa hơn? Là chuyện gì cơ?"
Vẫn mang vẻ mặt ngơ ngác, cậu lại nghiêng đầu.
Vài giây im lặng trôi qua.
"... Thì-Thì đó, vậy đó ạ! Máy massage là đồ dùng thiết yếu đối với người làm việc phải ngồi nhiều! Con gái sở hữu nó cũng chẳng có gì phải xấu hổ cả đúng không thầy!!"
"???"
Mặc dù không hiểu lắm, nhưng có vẻ như đối với phái nữ thì việc sở hữu dụng cụ massage là một chuyện vô cùng đáng xấu hổ.
(Chà, cũng phải, có khả năng người ta sẽ nghĩ đó là sở thích của mấy chú trung niên thật) Trên thực tế, dụng cụ massage là thứ mà già trẻ gái trai ai cũng có thể sử dụng, và nếu máu lưu thông kém thì tương lai sẽ nảy sinh vô vàn vấn đề, nên cậu hy vọng những ai làm công việc phải ngồi nhiều hãy tích cực sử dụng nó thì hơn.
"Đúng rồi. Nếu em thích, tôi tặng em vài cái máy massage đang có nhé?"
"Hả."
Kusuri đứng hình. Cô chớp chớp mắt vài cái như thể đang cố nhai nuốt và phân tích lời Satoru vừa nói, rồi sau đó, mặt cô đỏ rần rần.
"L-Là cái loại... thầy đã từng dùng ạ?"
"Ừ, có một thời gian thầy cũng thử đủ các thể loại máy massage kiểu vậy. Cái loại tự động thay đổi độ rung cho phù hợp với mức độ nhức mỏi, rồi cái loại có chức năng sưởi ấm, đủ thứ luôn... Kusuri?"
Không hiểu tại sao? Ánh mắt Kusuri cứ đảo liên hồi. Các ngón tay cô cứ xoắn lấy nhau, miệng ngậm vào rồi lại mở ra như thể đang cố tìm lời để nói.
"À, dạ không, chuyện đó... l-lần này em xin phép từ chối ạ. Thực sự là, nó hơi quá kích thích đối với em hay sao ý... đ-đợi bao giờ em gom đủ dũng khí thì sẽ nhờ thầy sau ạ."
"Ờ?"
Kusuri lấy tay phẩy phẩy quạt quạt để làm mát khuôn mặt. Từ nãy đến giờ mặt con bé vẫn cứ đỏ bừng bừng, cậu bắt đầu lo con bé bị say nắng thật rồi, không biết có thực sự ổn không đây?
Dù sao thì cậu cũng phải đi gom mấy cái vỏ lon xung quanh máy tính đã... Thì bỗng, Kusuri rụt rè tiến lại từ phía sau.
"Satoru-kun, em có việc này muốn thử một chút, có được không ạ?"
"Hửm? Sao thế Kusu... Oái."
Vừa quay lưng lại, Kusuri liền ôm siết chặt cậu vào lòng. Satoru rơi vào tình thế mặt úp trọn vào vòng một mềm mại của Kusuri.
Tiếng tim đập thình thịch. Cơ thể Kusuri hơi nóng, và cậu có thể cảm nhận được nhịp thở dồn dập của cô bé.
"Th-Thế nào ạ...?"
"Thế nào là sa..."
Satoru khựng lại. Phải đến mức này, cậu mới chợt nhận ra.
Vùi mặt vào ngực một người phụ nữ, nói chung thì, cũng được tính là một hành vi mang tính nhạy cảm.
Hơn nữa đối phương lại còn là nữ sinh. Xét trên cương vị giáo viên thì đây hoàn toàn là một tình huống cấm kỵ (NG).
(Phải buông ra thôi...) Lý trí thì nghĩ vậy, nhưng cơ thể lại chẳng chịu nhúc nhích. Hay nói đúng hơn, nhận thức cho rằng tình trạng hiện tại là một hành vi nhạy cảm vốn dĩ đã vô cùng mờ nhạt.
Trái lại, cậu còn thấy mềm mại êm ái, được ôm ấp thế này lại mang đến một cảm giác thật an tâm.
Nếu phải ví von, thì nó giống hệt cái cảm giác vào mùa đông, dù biết là phải thức dậy nhưng lại chẳng thể dứt khỏi chăn ấm hay bàn sưởi kotatsu vậy.
Satoru không muốn rời ra. Cậu muốn được tận hưởng sự mềm mại, ấm áp này thêm chút nữa.
Cảm giác dễ chịu đến mức Satoru thấy mí mắt nặng trĩu.
"Tr-Trẻ con được ôm ấp sẽ dễ tiết ra oxytocin hơn đấy ạ. V-Về mặt học thuật thì những cuộc kiểm chứng thế này là vô cùng cần thiết!"
Giọng nói hơi the thé đi vì run của Kusuri lọt vào tai cậu nghe cứ như một khúc hát ru.
Không thể cưỡng lại sự dễ chịu và cơn buồn ngủ, Satoru cứ thế nhắm mắt lại.
Sự mềm mại êm ái tựa như chiếc gối cao su non. Hơi ấm chân thực của cơ thể người. Tiếng tim đập truyền tới cũng khiến cậu thấy an tâm đến lạ...
"... Thầy ơi?"
"Ưm...?"
Satoru ngẩng mặt lên, đôi mắt lờ đờ chực chờ nhắm rịt lại.
"Thầy buồn ngủ rồi ạ?... N-Nếu thầy không phiền, mình lên giường ngủ trưa nhé?"
"À, ừm, xin lỗi em... chắc là vậy..."
Thế rồi, Satoru lạch bạch bước theo Kusuri đang dắt tay cậu đi về phía phòng ngủ.
Và theo lời Kusuri mời, cậu ngoan ngoãn ngả lưng nằm cuộn tròn trên giường của cô.
"Nh-Nhân tiện thì, để kiểm chứng mấy cái kiểu như oxytocin ấy, em nằm ngủ cùng thầy có được..."
"À, ừm, được thôi..."
Satoru đáp lời trong khi đầu cứ gà gật, buồn ngủ rũ rượi.
"V-Vậy thì... ehehe, em xin phép nhé~" Kusuri hớn hở chui tọt vào chăn. Satoru hoàn toàn không có vẻ gì là muốn trốn chạy.
Cậu cứ thế ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ say sưa mà chẳng chút mảy may cảnh giác.
Dáng vẻ lúc ngủ hệt như một đứa trẻ thơ. Chẳng có lấy một mảnh vụn của sự đề phòng.
Nhìn Satoru lúc này, Kusuri...
(Không, thầy ấy hiện tại dễ dãi quá mức cho phép rồi đấy!?) Vừa ngắm nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Satoru, Kusuri vừa cạn lời.
Cô đã lờ mờ đoán rằng nếu bây giờ bịa ra một lý do nghe có vẻ hợp lý thì ôm ấp hay ngủ chung đều có thể dễ dàng làm được, ai dè làm thử thì lại thành công cái một.
(Ch-Chắc là, ở cơ thể hiện tại của thầy ấy, việc tiết ra hormone sinh dục hay phản ứng của thùy trán não bộ vẫn còn đang ở trạng thái chưa hoàn thiện) Tư duy của một nhà nghiên cứu trong Kusuri suy luận như vậy.
Tóm lại là, Satoru hiện tại... người đã biến thành một đứa trẻ... đang có rào cản phòng bị cực kỳ thấp đối với những tiếp xúc với người khác giới kiểu này.
(N-Nói cách khác, bây giờ mình có thể làm thế này thế nọ, những chuyện mà bình thường thầy ấy tuyệt đối không đời nào cho phép...?) (Kh-Không được đâu mình ơi!? Dù gì đi nữa thì xét về mặt nhân cách, làm vậy cũng...) (Không, nhưng cơ hội ngàn vàng thế này chẳng bao giờ có lần hai...) Thế là trong đầu Kusuri, một cuộc đại chiến nổ ra giữa thiên thần và ác quỷ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn