Chương 16: Prologue
Sensei, từ hôm nay chúng ta bằng tuổi nhau rồi nhỉ? · Suhiru · 19 chương · ~38 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Volume 2 (Light Novel) Đó là vào một buổi xế chiều khi kỳ nghỉ hè vừa mới bắt đầu.
Tại một quán cà phê nhỏ cũ kỹ nằm khá gần Học viện Reimei. Ở một góc quán, có một thiếu nữ đang ngồi đọc sách.
Khoảng chừng mười tuổi.
Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen nhánh ướt át mượt mà dài đến tận thắt lưng.
Ánh mắt cô bé toát lên vẻ lý trí khó mà tin được ở tầm tuổi học sinh tiểu học, đang tĩnh lặng dõi theo từng con chữ trên trang sách.
Trang phục là một bộ kimono cổ điển, nhưng bóng dáng đắm chìm vào những trang sách ở một góc quán cà phê nhỏ lại kỳ diệu tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.
Một dáng vẻ khiến người nhìn phải cất bước suy tưởng, rằng liệu một thiếu nữ văn chương của thời kỳ xưa cũ tươi đẹp có phải là như thế này hay không.
Và rồi, một chuyện hơi kỳ lạ đã xảy ra.
"Chà, xin lỗi Tiên Sinh. Cô đợi có lâu không ạ?"
Những vị khách quanh đó "Hửm?" rồi đưa mắt nhìn.
Một người đàn ông mặc vest bước vào quán, vừa thấy cô bé liền đi tới trước mặt và bắt đầu cúi đầu khúm núm.
Đã thế lại còn gọi cô bé là "Tiên Sinh". Nghĩ theo lẽ thường thì chẳng phải là ngược đời sao.
Thế nhưng, cô bé cũng chẳng có vẻ gì là dao động. Cô ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách đang đọc và nở nụ cười dịu dàng.
"Không đâu, vẫn chưa tới giờ hẹn mà, chỉ là Tsuzuri đến hơi sớm thôi. Anh đừng bận tâm."
Nói rồi, cô bé kẹp lại chiếc thẻ đánh dấu sách. Người đàn ông vẫn tiếp tục cúi đầu khúm núm, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
"Chà~, bản thảo lần này cũng tuyệt vời lắm, thưa ngài."
"Cảm ơn anh."
"Tác phẩm lần này tôi muốn nhắm tới một cú hit vượt cả tác phẩm trước. Vậy chúng ta chốt nộp bản thảo này nhé..."
"Thật xin lỗi. Về chuyện đó, anh có thể đợi thêm một chút được không?"
Thấy cô bé cúi đầu, người đàn ông ngớ người, trợn tròn mắt.
"Ý cô là sao ạ?"
"Về việc miêu tả chuyện tình cảm trong tác phẩm, Tsuzuri có chút đắn đo..."
"... Ra là vậy."
Người đàn ông cũng xoa cằm suy nghĩ.
"Quả thực, tôi cũng có nghĩ rằng phần đó hơi nhạt nhòa so với phong độ của ngài. Nhưng tình yêu không phải là chủ đề chính của tác phẩm lần này, nên tôi nghĩ nó không phải là khuyết điểm chí mạng đâu?"
"Không được, hơn hết là chính bản thân Tsuzuri vẫn chưa thấy thỏa mãn. Là một tác giả, Tsuzuri không thể để độc giả đọc một thứ mà chính mình còn chưa ưng ý được."
"Hừm..."
Người đàn ông nheo mắt nhìn khuôn mặt như muốn nói "Chỗ này tuyệt đối không thể nhượng bộ!" của cô bé.
"Tôi hiểu rồi. Dù sao thì cũng còn khá nhiều thời gian cho tới hạn chót, ngài cứ làm đến khi nào thấy ưng ý thì thôi."
"Cảm ơn anh."
Cô bé nói lời cảm ơn, nhưng ngay sau đó lại nhíu mày phiền não.
"Dù Tsuzuri mạnh miệng như vậy, nhưng hiện tại vẫn đang phải mò mẫm trong bóng tối, không biết nên làm thế nào."
"Hiếm thấy thật đấy. Không ngờ lại có lúc ngài thốt ra những lời như vậy."
"Vâng... Thật xấu hổ khi phải nói ra, nhưng Tsuzuri còn chưa trải qua mối tình đầu nữa cơ."
Nghe vậy, người đàn ông cười gượng: "À~..."
"Nói chuyện với cô cứ khiến tôi xuýt quên mất, ngài vẫn chỉ là học sinh tiểu học mà nhỉ."
"Vâng. Tsuzuri cũng có đọc tiểu thuyết tình cảm để học hỏi, nhưng có lẽ vì không có trải nghiệm thực tế nên mãi vẫn chưa thấy thấm."
Nói rồi cô bé thở dài, sau đó nở nụ cười tinh nghịch.
"Nếu được, anh biên tập có thể làm người tình của Tsuzuri không?"
"Hahaha, cô khéo đùa. Tôi không muốn bị bắt hay bị đuổi việc đâu."
"Cũng phải nhỉ."
Thế là cả hai cùng cười, và buổi bàn bạc công việc kết thúc tại đó.
Vừa bước trên đường về, cô bé vừa suy nghĩ về câu chuyện ban nãy.
Miêu tả tình cảm... Ít nhiều gì mình cũng có sự tự tôn nhất định về thực lực của bản thân. Chỉ cần học hỏi qua các tác phẩm của người khác thì hẳn cũng sẽ viết ra được một thứ ra hồn.
Thế nhưng, như vậy thì cảm giác nó sẽ nông cạn, hời hợt thế nào ấy.
(Tốt nhất vẫn là Tsuzuri nên tự mình trải nghiệm tình yêu, rồi đưa nó vào trong tác phẩm... Tsuzuri nghĩ vậy).. …Tình yêu.
Kể từ khi nhân loại ra đời, dù thời đại có đổi thay nhường nào thì nó cũng chưa bao giờ lụi tàn, có thể nói đó là một trong những chủ đề vĩ đại nhất.
Một đề tài mà bất cứ kẻ nào có chí hướng sáng tác cũng đều phải đối mặt vào một lúc nào đó.
(Nhưng mà, để Tsuzuri xem những người bạn đồng trang lứa là đối tượng yêu đương thì khó lắm nha) Cô bé nhớ lại những cậu bé cùng tuổi mà mình từng gặp.
….. Đáng yêu thì đáng yêu thật đấy.
Nhưng nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy đó là những đứa trẻ nhỏ hơn mình rất nhiều, hoàn toàn không thể xem là đối tượng yêu đương được.
(Nhưng nói thế, nếu đối tượng là người lớn thì...) Đối phương có nguy cơ bị cảnh sát tóm gọn, mà cho dù có thành đôi đi chăng nữa, thì một người lớn có thể yêu đương thật lòng với một học sinh tiểu học liệu có được xem là một người trưởng thành bình thường hay không.
(Ngay cả ở kiếp trước, mình cũng chẳng có duyên phận gì với mấy chuyện đó) Cô bé ngước nhìn bầu trời xanh thẳm của mùa hè. Đôi mắt khẽ nheo lại trước ánh nắng chói chang.
"Giá như ở đâu đó, có một vị hoàng tử mang thân hình trẻ con nhưng tâm hồn là người lớn thì tốt biết mấy..."
Văn học thuần túy, trinh thám, light novel.
Amanari Tsuzuri, nữ nhà văn thiên tài từng giành được vô số giải thưởng văn học vượt qua mọi rào cản thể loại, liên tục phá vỡ các kỷ lục về tuổi đời trẻ nhất, đã lẩm bẩm như thế.
† Cùng lúc đó. Tại phòng y tế của Học viện Reimei.
"Rồi, giờ tính sao đây hả."
Giọng nói phát ra từ chính miệng cậu lại là một giọng bé trai đáng yêu, chưa vỡ giọng.
Thiếu nữ thiên tài ngành dược, Yakushiji Kusuri mồ hôi nhễ nhại, lảng mắt đi chỗ khác.
"Này, đừng có lảng đi đâu."
"Kh-Không sao đâu ạ. Trong các thử nghiệm cũng từng ghi nhận một số ít trường hợp bị trẻ hóa hơn dự kiến, nhưng đều không gặp vấn đề gì lớn cả."
"Trẻ hóa đến mức thành một đứa nít ranh thế này đã đủ là một vấn đề lớn rồi đấy."
Cậu bé…Fuyutsuki Satoru vừa thở dài, vừa ngồi trên giường soi bóng mình trong chiếc gương cầm tay.
Hiện lên trong đó là một bé trai đáng yêu. Cơ thể cũng teo nhỏ lại nên quần áo rộng thùng thình, chân thậm chí còn không chạm tới sàn nhà.
Xét về độ tuổi ngoại hình thì chắc tầm khoảng mười tuổi nhỉ?
Vào cái tình thế chỉ còn biết cười khổ này, Satoru thử véo má mình với hy vọng đây chỉ là một giấc mơ. Đáng tiếc là nó đau điếng người.
Để tiện thể kiểm tra xem trí nhớ có bị ảnh hưởng gì không, cậu thử nhớ lại ngọn ngành dẫn đến chuyện này.
Đầu tiên, tên mình là Fuyutsuki Satoru. Mình từng là giáo viên tại Học viện Reimei, nơi tụ tập của những thiên tài.
Một ngày nọ, mình được cô học trò Yakushiji Kusuri tỏ tình, bảo là thích tôi với tư cách một người đàn ông, nhưng mình đã từ chối với lý do chênh lệch tuổi tác.
Thế rồi con bé phán『Nếu chênh lệch tuổi tác là trở ngại, thì chỉ cần xóa bỏ cái chênh lệch đó là được chứ gì』và bỏ thuốc trẻ hóa vào người mình.
Sau đó, trải qua đủ thứ chuyện, hiệu lực của thuốc trẻ hóa bắt đầu giảm, nên Kusuri đã chế tạo ra 'Thuốc trẻ hóa chân chính'.
Mình đã uống thứ đó, nhưng... theo lời Kusuri, nó đã gây ra một phản ứng cực hiếm và biến mình thành bộ dạng thế này.
(Không, có nhớ lại thì cũng chả hiểu cái mô tê gì hết...) Satoru ôm đầu.
"N-Nói chung là! Trước mắt em sẽ làm một bài kiểm tra y tế đơn giản xem sức khỏe của thầy có thực sự không gặp vấn đề gì không nhé!"
"Ờm, ừ. Làm vậy đi."
Kusuri lấy một số dụng cụ từ trên kệ xuống, rồi đưa cho Satoru một chiếc hộp nhựa nhỏ trong số đó.
"Em cần một ít máu, thầy dùng cái này đi ạ."
Thứ con bé vừa nói vừa đưa cho là một bộ dụng cụ đơn giản để lấy một lượng máu nhỏ từ đầu ngón tay.
Vừa nhìn thấy thứ nằm gọn trong lòng bàn tay, sắc mặt Satoru lập tức cứng đờ.
"... Thầy phải tự làm à?"
"Dạ? Chuyện đó là tất nhiên rồi. Nếu em lấy máu thì sẽ vi phạm pháp luật, thầy là người rõ chuyện này hơn ai hết mà?"
"... Phải rồi nhỉ."
Lấy máu cho người khác thì cần phải có giấy phép, nhưng tự mình làm thì không thành vấn đề. Do đó, sử dụng bộ kit tự lấy máu đơn giản thế này là cách làm chuẩn xác nhất.
Đến một đứa có quan niệm đạo đức lỏng lẻo theo nhiều nghĩa như Kusuri còn biết điều đó, thì mình với tư cách là giáo viên lại càng phải rõ hơn.
Một cách xử lý chuẩn sách giáo khoa không có gì để bàn cãi... Vậy mà, tay của Satoru lại hơi run rẩy.
Thấy Satoru mãi vẫn chưa chịu bắt đầu lấy máu, Kusuri ngơ ngác nghiêng đầu.
"... Thầy là người sợ kim tiêm à?"
"Kh-Không. Chắc chắn là không phải thế... nhưng mà..."
Chính bản thân Satoru cũng đang bối rối trước phản ứng của mình.
Nếu là mình lúc trưởng thành, chắc chắn dăm ba cái trò này chỉ tốn một giây là xong. Vậy mà bây giờ, chỉ mới đặt ngón tay lên nút bấm thôi cũng đã thấy sợ rồi.
(Lẽ nào đây là...) Satoru chợt nghĩ đến một khả năng.
Lần đầu tiên bị cho uống thuốc trẻ hóa và biến từ người lớn thành cơ thể tương đương học sinh trung học, cậu cũng có cảm giác tinh thần bị kéo theo thể xác.
Nếu vậy... hiện tại chẳng phải tinh thần đang bị cơ thể trẻ con này kéo theo sao?
Lấy máu bằng bộ kit đơn giản thế này chỉ chớp mắt là xong, và cũng chẳng đau đớn gì cả. Cậu đã tự nhủ với bản thân vô số lần trong đầu như vậy.
Nhưng dù thế nào đi nữa, ngón tay vẫn không chịu nhúc nhích.
Trong lúc Satoru đang đấu tranh tâm lý một hồi, Kusuri lại nở nụ cười hơi ranh mãnh.
"Nếu thầy sợ thì để em nắm tay thầy cho nhé?"
"À, ừ... nhờ em."
"Hả."
"? Sao thế? Tự nhiên làm cái bản mặt sững sờ như thế."
"Kh-Không. Không có gì ạ. Vậy em nắm đây nhé."
Nói rồi, Kusuri dùng cả hai tay nắm lấy, bao bọc trọn lấy bàn tay của Satoru.
….. Một bàn tay mềm mại và to hơn mình rất nhiều. Được một người chị lớn tuổi hơn làm thế này, tự nhiên lại thấy an tâm đến lạ.
"V-Vậy thầy bấm nhé."
Satoru hít một hơi thật sâu, rụt rè nhấn nút.
Tách, một tiếng động nhỏ vang lên.
"Ứ...!"
"Rồi, xong rồi. Giỏi lắm. Thầy đã cố gắng rất nhiều rồi."
"... Ừm."
Satoru gật đầu nhè nhẹ, chìa bộ kit xét nghiệm ra. Nước mắt đã bắt đầu rơm rớm trên khóe mi, xấu hổ vì sợ bị nhìn thấy, cậu lấy tay áo chùi lấy chùi để nhằm đánh trống lảng.
"............"
"Sao thế Kusuri? Làm gì mà mặt nghiêm trọng vậy."
"Kh-Không ạ... x-xin phép thầy một chút nhé."
Kusuri từ từ vươn tay ra, xoa đầu cậu.
"Th-Thế nào ạ?"
"Thế nào là sao..."
Kusuri đang nhè nhẹ vuốt ve mái tóc của cậu.
Cảm giác đó dễ chịu đến mức Satoru phải nheo mắt lại.
"Được xoa đầu, sướng thật..."
"Ư!?"
Khi Satoru bộc bạch cảm nghĩ một cách thành thật, Kusuri tròn xoe mắt kinh ngạc.
"Sao thế Kusuri? Từ nãy đến giờ trông em cứ lạ lạ..."
"Không, cái đó là lời của em mới... Kh-Không có gì ạ! Vậy trước mắt em sẽ mang mẫu máu đã lấy tới phòng nghiên cứu, thầy ráng đợi ở đây một lúc nhé."
Kusuri nói đoạn liền đứng dậy, rảo bước rời khỏi phòng.
† Ngay khoảnh khắc khép cánh cửa lại sau lưng, Kusuri ngồi sụp xuống tại chỗ.
(Cái quái gì vậy, ban nãy quá mức đáng yêu luôn rồi đó!?) Khung cảnh lúc nãy liên tục chiếu đi chiếu lại trong não cô.
Động tác tay rụt rè lúc lấy máu. Biểu cảm tuyệt vọng cố nhịn sợ hãi. Dáng vẻ rơm rớm nước mắt đưa bộ kit xét nghiệm sau khi xong.
Và hơn hết thảy, cái ông thầy đó lại để cho mình xoa đầu.
….. Theo một ý nghĩa nào đó, thầy ấy vô cùng coi trọng lập trường là một giáo viên của mình.
Dù có lúc đối xử với học sinh như những người bạn, nhưng việc học sinh xoa đầu giáo viên là một điều cấm kỵ. Nếu dám làm chuyện đó, thì phải chuẩn bị tinh thần nghe thuyết giáo một hai bài là cái chắc.
Vậy mà ban nãy, thầy ấy lại ngoan ngoãn cho mình xoa đầu một cách cực kỳ dễ dàng.
Đã thế, cái biểu cảm sướng rân lúc được vuốt ve mới đáng yêu làm sao─ (Làm sao đây... Cứ đà này mình sẽ trở thành một shotacon mất...) Nhưng rồi cô giật mình tỉnh mộng, lắc đầu nguầy nguậy và đứng phắt dậy.
"Kh-Không được. Mình là một nhà nghiên cứu. Phải giữ bình tĩnh, bây giờ phải ưu tiên nghĩ cách đưa thầy ấy trở lại như cũ đã..."
Vừa tự lẩm bẩm dặn dò bản thân, Kusuri vừa hướng thẳng đến phòng nghiên cứu.
† Kusuri rời đi, còn lại một mình, Satoru ngồi trên giường và thở hắt ra một hơi thật dài.
(... Tạm thời, có lẽ nên báo cáo cho thầy hiệu trưởng một tiếng) Mỗi khi có chuyện gì xảy ra ở trường, báo cáo ngay cho thầy hiệu trưởng là một thông lệ.
Satoru cầm điện thoại thông minh lên, liên lạc với vị hiệu trưởng học viện hiện đang ở nước ngoài.
Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia vang lên giọng của ngài hiệu trưởng: 『Thầy Fuyutsuki, có chuyện gì sao? 』
"Xin lỗi vì đã làm phiền lúc ngài đang bận. Nhưng có chút rắc rối..."
『............ 』
"Hửm? Quái lạ? Ngài Hiệu trưởng có nghe tôi nói không?"
『... È hem. Ờm, người đang gọi điện là bé nào vậy, học lớp mấy nè? Em cho thầy biết tên được hông? 』 Cậu bị coi hoàn toàn là một đứa trẻ bằng một chất giọng vô cùng dịu dàng.
"Không phải đâu nhé!? Tôi là Fuyutsuki Satoru đây!?"
『Ừ ừ đúng rồi nè. Thế gần đó có thầy Fuyutsuki hay người lớn nào không em? Nhờ em đưa điện thoại cho người đó giúp thầy nha? 』
"Đã bảo là không phải mà!... Mà công nhận, không ngờ ngài hiệu trưởng lại phát ra được cái chất giọng nũng nịu dỗ ngọt như thế đấy. Nghe ớn lạnh rợn người theo nhiều nghĩa luôn ấy, khéo người ở đầu dây bên đó mới là kẻ giả mạo ấy chứ?"
『... Hừm. Dám dùng cái thái độ ăn nói đó với tôi thì đúng là thầy Fuyutsuki rồi. Cơ mà sao giọng của cậu lại trở nên đáng yêu thế kia? 』
"Thật ra thì chuyện là thế này..."
Thế rồi cậu giải thích lại ngọn ngành.
『….. Bwahahahahaha! 』 Ở đầu dây bên kia, ngài Hiệu trưởng đang cười phá lên.
『Chà, tuyệt vời thật đấy. Đỉnh của chóp. Các cậu lúc nào cũng dễ dàng vượt xa khỏi trí tưởng tượng của tôi. 』
"Không phải chuyện để cười đâu ạ."
『À, thất lễ quá. Nhưng đây là một ca vô cùng thú vị đấy... À, nếu được cậu gửi cho tôi vài tấm ảnh hay video được không? 』
"Để làm cái mục đích gì cơ?"
『Tất nhiên là để phục vụ cho sở thích ngắm nghía cá nhân…』
"Tôi từ chối."
Satoru thẳng thừng cắt ngang không trượt phát nào khiến ngài Hiệu trưởng càu nhàu『Vô tình thật đấy』, nhưng cậu quyết định coi như không nghe thấy gì.
『Thôi, chuyển sang chuyện nghiêm túc nào. 』 Giọng nói thay đổi.
『Về vụ việc lần này, hãy thu thập dữ liệu càng nhiều càng tốt. Xét từ góc độ nghiên cứu thuốc trẻ hóa thì phải nói đây là một sự may mắn trời ban đấy. 』
"May mắn trời ban sao..."
『Đúng vậy. Dù thầy Fuyutsuki có thể mang những cảm xúc khá phức tạp, nhưng cậu đã bốc trúng một trường hợp có tỷ lệ phát sinh cực kỳ thấp. Cơ hội hiếm có thế này, không tận dụng thì quá phí. 』 Satoru nói chung cũng hiểu được điểm đó.
Thế giới dược học quả là một lĩnh vực đầy thú vị. Đôi khi, chính những thành công hoặc thất bại ngoài dự tính lại mở đường cho những tác dụng không ngờ và những khám phá mới.
Ví dụ như, loại kháng sinh đầu tiên trên thế giới là Penicillin[note102170] được phát hiện từ một sự cố nhiễm nấm mốc tình cờ, hay Minoxidil vốn được phát triển làm thuốc điều trị cao huyết áp nhưng sau đó lại trở thành siêu phẩm thuốc mọc tóc... Đó đều là những minh chứng vô cùng nổi tiếng.
Với ý nghĩa đó, trong thế giới dược học, kết quả ngoài dự kiến không nhất thiết bị coi là một sự thất bại.
Satoru khẽ thở hắt ra.
Là người trong cuộc, thành thực mà nói cậu có một cảm giác rất phức tạp, nhưng đúng là không thể phủ nhận đây là một cơ hội quý giá.
Như hiểu sự im lặng đó là một sự đồng ý, ngài hiệu trưởng tiếp lời.
『Phía chúng tôi sẽ tiến hành thu thập dữ liệu về thể chất. Thứ tôi muốn giao cho cậu là về mặt tinh thần. 』
"Mặt tinh thần..."
『Phải, hãy cố dùng lời để diễn tả những đổi thay mà chỉ người trong cuộc mới có thể cảm nhận. 』 Xét trên cương vị một nhà nghiên cứu, đó quả là một ý kiến cực kỳ thỏa đáng. Trong nghiên cứu, những ghi chép mang đậm tính chủ quan lại thường là nguồn tư liệu vô cùng quý giá.
Qua kiểm tra thì chỉ nắm được các phần thuộc về mặt vật lý. Còn tư duy, tinh thần, và cảm giác thì chỉ có chính chủ mới hiểu rõ nhất.
Trong các lĩnh vực như khoa học thần kinh cũng có những ví dụ về các ghi chép trải nghiệm của các nhà nghiên cứu bị tổn thương não, chúng được bảo lưu như những tư liệu vô giá.
(... Nếu không vì cái tính nết lập dị quái gở thì ổng cũng là một người đáng để thành tâm kính trọng đấy chứ) Satoru cười khổ, đáp ngắn gọn "Tôi hiểu rồi" rồi ngắt điện thoại.
Thở hắt ra một hơi rồi hít sâu. Satoru lập tức hướng suy nghĩ vào nội tâm của bản thân.
(Trí tuệ... có lẽ, không bị giảm sút) Cậu thử chạy vài bài kiểm tra trong đầu.
Nhớ lại vài phương trình cấp đại học và lần lượt giải chúng.
Không bị vướng chỗ nào. Cậu cũng tự tin mình có thể giải thích dễ hiểu cho học sinh dưới tư cách một giáo viên.
Tiếp theo là trí nhớ.
Cậu nhớ lại khuôn mặt và tên của những học sinh mình từng phụ trách theo trình tự thời gian.
(... Mục này cũng không có vấn đề gì) Thử mở một cuốn sách y học trên giá, cậu vẫn đọc hiểu trơn tru. Có lẽ dù bây giờ có phải làm bài kiểm tra IQ ngay lập tức thì cũng vẫn cho ra kết quả tương đương như trước.
Có vẻ như không có vấn đề gì về mặt trí tuệ, Satoru thở phào nhẹ nhõm.
... Thế nhưng, Satoru cũng lờ mờ tự nhận thức được.
Vấn đề, không nằm ở chỗ đó.
Satoru ngồi lại xuống giường, nhìn vào vết lấy máu dính trên ngón tay mình.
Dù là người lớn thì vẫn có người sợ kim tiêm, nhưng ít nhất bản thân cậu trước nay không hề như vậy.
Vậy mà lúc nãy cậu lại sợ hãi chẳng khác gì một đứa trẻ kinh hãi trước mũi tiêm. Thậm chí còn thảm hại đến mức phải nhờ cô học trò Kusuri nắm tay cho.
Lúc đó cậu chẳng thấy có gì đặc biệt, nhưng giờ nghĩ lại thì hai má lại nóng bừng lên.
... Từ khi chuyển từ cơ thể người lớn sang cơ thể học sinh trung học, sự tò mò và ham muốn tình dục cũng gia tăng. Hơn nữa, cậu còn bắt đầu nhìn các học sinh như những người khác giới cùng trang lứa. Rõ ràng là cậu đã có cảm giác tinh thần bị kéo theo thể xác.
Nếu vậy….. bây giờ khi đã biến lại thành một đứa trẻ, thì sẽ thế nào đây?
(Kiểu này... chắc chắn sẽ rắc rối to đây...) Satoru nở một nụ cười đầy cay đắng, thầm nghĩ không biết từ nay về sau mọi chuyện rồi sẽ đi về đâu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn